Sau khi liệt A lỡ có con cùng đỉnh cấp đại lão - Chương 47
Đây là lần đầu tiên Chúc Nhất Kiều, người vốn luôn tự kỷ luật và kiềm chế ở mức độ cao, phát hiện chính mình có sự lệch khỏi quỹ đạo, có xu hướng sắp mất khống chế.ㅤ
ㅤ
Trong lịch trình sinh mệnh đã qua, mỗi lần kỳ tình nhiệt sau khi chính thức phân hóa, cô đều có thể thông qua thuốc ức chế, vòng tay tin tức tố, cùng với sự nhẫn nại mạnh đến mức có thể dùng từ khủng bố để hình dung mà vượt qua.ㅤ
ㅤ
Cô thậm chí không cần nghỉ ngơi, kỳ tình nhiệt kết thúc là có thể lập tức chấp hành nhiệm vụ đánh sát.ㅤ
ㅤ
Cũng bởi vậy, tại trường quân đội Nam Cảnh của đế quốc Áo Lai những năm đó, cô từ đầu tới cuối đều không hề bại lộ thân phận Omega đang ẩn giấu, các Alpha và Beta khác cũng chưa từng nghi ngờ cô là Alpha ngụy trang.ㅤ
ㅤ
Nhưng mà —ㅤ
ㅤ
Giờ khắc này cô, lại không hề đi khống chế tin tức tố tràn ra.ㅤ
ㅤ
Thậm chí tùy ý tin tức tố của mình đi bao vây lấy quả lê kia, mãi đến tận khi mọi thứ khác đều bị tiêu trừ, mãi đến tận phần thịt của quả lê trắng muốt ngọt lịm kia đều là hương gỗ nồng đượm.ㅤ
ㅤ
Nhưng tất cả những điều này, người từng bước bước vào cạm bẫy lại căn bản không rõ ràng, giống như hoàn toàn không nhận ra nguy hiểm, chủ động tiến tới gần Chúc Nhất Kiều và mang theo thiện ý hỏi thăm.ㅤ
ㅤ
"Cái đó… Ngài có cần ta cung cấp đánh dấu tạm thời không?"ㅤ
ㅤ
Nghe vậy, trong đầu Chúc Nhất Kiều lóe qua vô số loại khả năng, cô bình tĩnh nhìn người trước mắt, khí trường của kẻ bề trên vào thời khắc này hoàn toàn lộ rõ.ㅤ
ㅤ
"Tại sao?" Cô hỏi.ㅤ
ㅤ
Đối với Minh Phỉ mà nói, chủ động đưa ra câu hỏi này đã khiến nàng bắt đầu thẹn thùng. Dù sao kiểu hỏi thăm này đặt vào giao tiếp bình thường thì vẫn có chút quá mức thân mật.ㅤ
ㅤ
Nhưng Chúc Nhất Kiều đã chủ động giúp nàng rất nhiều, rất nhiều.ㅤ
ㅤ
Nàng không thể không hề bị lay động, càng không thể xoay người rời đi, hoàn toàn không đếm xỉa đến.ㅤ
ㅤ
Đèn chính hành lang từ mười giờ đã tắt, ánh sáng mông lung từ đèn tường dẫn về phòng ngủ chính càng làm bầu không khí lúc này tăng thêm mấy phần kiều diễm.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ đứng bên đèn tường, mái tóc dài màu đen xõa trên vai, quần áo ở nhà màu trắng khiến nàng trông rất ôn nhu, như đêm xuân tĩnh lặng sau khi mùa đông vừa dứt, hàng mi khẽ rung động như cánh bướm đêm xuân trong vườn hoa.ㅤ
ㅤ
Cánh bướm vỗ nhẹ, nhưng lại dấy lên gợn sóng và dòng sông lớn trong đôi mắt xanh thẳm như đại dương của Chúc Nhất Kiều.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ giải thích: "Bởi vì ta suy đoán tình hình tin tức tố hiện tại của ngài là dấu hiệu kỳ mẫn cảm, nếu như đánh dấu tạm thời có tác dụng, ngài cũng không bài xích, thì ta rất muốn giúp đỡ ngài."ㅤ
ㅤ
Có lẽ là bầu không khí quá quỷ quyệt, lại có lẽ nàng nhận ra một phần nguy hiểm, xưng hô của nàng từ "tỷ tỷ" thân mật một chút đã lùi về sự xa lạ "Ngài".ㅤ
ㅤ
Những cây tuyết tùng và linh sam mọc lên từ mặt đất, dùng cành lá chạm vào những bông hoa lê nhỏ ở hai bên, hương gỗ thanh nhã trở nên càng thêm ngào ngạt, mọi dấu hiệu đều là tin tức tố đang biểu đạt sự bất mãn.ㅤ
ㅤ
Giọng nói Chúc Nhất Kiều nhàn nhạt hỏi ngược lại: "Ngài?"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ nhẹ giọng gọi cô: "… Tỷ tỷ."ㅤ
ㅤ
Âm thanh nhẹ như lá non nảy mầm ngày xuân, phiến lá non này phủi đi tuyết đọng trên cây tuyết tùng và linh sam, làm chúng trở nên sung sướng và vui vẻ.ㅤ
ㅤ
Sau khi Chúc Nhất Kiều đáp lại nàng, nồng độ tin tức tố trong không khí giảm xuống một chút.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ lại lặp lại lần thứ ba: "Tỷ tỷ có cần ta cung cấp đánh dấu tạm thời không?"ㅤ
ㅤ
Vừa dứt lời, nồng độ tin tức tố vừa hạ xuống lại tăng vọt lên một chút, như là lý trí và dục vọng đang giằng co kịch liệt, không lâu sau, nồng độ lại hạ xuống.ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều không hề trả lời có hay không cần, xoay người bước vào phòng ngủ chính trước.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ có chút không nắm rõ tình hình.ㅤ
ㅤ
Nàng cảm thấy phán đoán của mình chắc không sai, bất kể là sự dị thường của bản thân Chúc Nhất Kiều hay hương gỗ nàng nhận ra được, đều đang lan truyền cùng một dấu hiệu kỳ mẫn cảm.ㅤ
ㅤ
Nhưng… Chúc Nhất Kiều dường như đã khéo léo từ chối sự giúp đỡ của nàng.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ có chút xấu hổ, vì sự chủ động của chính mình, cũng vì mình biết rõ không thể làm mà vẫn mạo phạm, bởi vì trong hợp đồng viết rất rõ — cấm bên B có bất kỳ hành vi vi phạm nào.ㅤ
ㅤ
Nhưng lo lắng vẫn vượt qua do dự.ㅤ
ㅤ
Nàng không đứng ngây ra đó mà nhanh chóng theo Chúc Nhất Kiều tiến vào phòng ngủ chính.ㅤ
ㅤ
Mà khoảnh khắc nàng bước vào phòng, nàng phát hiện hương gỗ vừa nãy còn đang sóng ngầm cuộn trào bỗng như thủy triều lập tức rút đi, thậm chí không để lại chút dấu vết nào của việc từng tuôn ra.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ rất kinh ngạc, bởi vì điều này đòi hỏi sự chưởng khống và tự chủ cực kỳ mạnh mẽ, mà nàng phân hóa đến nay vẫn chưa học được cách khống chế tin tức tố, thậm chí… còn cần Chúc Nhất Kiều trợ giúp nàng khai thông.ㅤ
ㅤ
Sự chênh lệch giữa hai người khiến Minh Phỉ có chút ngượng ngùng.ㅤ
ㅤ
Nàng cúi đầu mím môi, chủ động tới gần Chúc Nhất Kiều đang ngồi trên sofa, cách cô ba bước chân mới dừng lại.ㅤ
ㅤ
"Ngài." Nàng hỏi, "Ngài có khỏe không?"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều trầm mặc chốc lát: "Ừm."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ đề nghị: "Đêm nay không phải thời cơ thích hợp để khai thông tin tức tố, hay là ngài nghỉ ngơi trước?"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều hỏi: "Tại sao không thích hợp?"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ đối diện với cô, đồng tử trong suốt như suối nơi u cốc.ㅤ
ㅤ
"… Bởi vì dấu hiệu kỳ mẫn cảm của ngài có thể dẫn đến thân thể không quá thoải mái."ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều: "Không phải."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ nháy mắt một cái: "Không phải dấu hiệu kỳ mẫn cảm sắp tới sao?"ㅤ
ㅤ
"Ừm."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ hơi nghi hoặc: "Ta có thể hỏi đó là cái gì không?"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều chuyển ngữ phong: "Ngươi muốn biết sao?"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ càng thêm nghi hoặc.ㅤ
ㅤ
Nàng nghĩ, chẳng lẽ không phải là có thể hay không thể biết sao? Vì sao lại biến thành chính mình có muốn biết hay không?ㅤ
ㅤ
Câu hỏi ngược lại này như mèo con bỗng nhiên cào một cái, làm nổi lên lòng hiếu kỳ của Minh Phỉ.ㅤ
ㅤ
Nàng hỏi: "Sẽ có liên quan đến sự riêng tư cá nhân không?"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều nhìn nàng: "Không tính."ㅤ
ㅤ
"Ừm." Minh Phỉ thẳng thắn nói, "Vậy thì ta muốn biết. Ngài yên tâm, dù ta biết nguyên nhân cụ thể cũng sẽ không tiết lộ ra ngoài, ta chỉ muốn tận khả năng giúp đỡ ngài."ㅤ
ㅤ
Trong lúc Minh Phỉ không hề chuẩn bị, Chúc Nhất Kiều trực tiếp nói.ㅤ
ㅤ
"Bởi vì tin tức tố của ta rất thích tin tức tố của ngươi."ㅤ
ㅤ
"Trước đây chưa từng có, chỉ đối với mỗi mình ngươi như vậy."ㅤ
ㅤ
Ánh đèn trong phòng ngủ chính rất sáng, chiếu rõ mọi phản ứng của Minh Phỉ. Tai nàng đỏ bừng như đèn lồng thỏ, ngón tay buông thõng hai bên khẽ co lại.ㅤ
ㅤ
Cách biểu đạt này tại đế quốc Áo Lai dịch ra chính là — [Ta thích ngươi], [Ta muốn làm nửa kia của ngươi], [Ta hy vọng có thể vĩnh viễn sở hữu ngươi].ㅤ
ㅤ
Dù Minh Phỉ biết Chúc Nhất Kiều tuyệt đối không có ý này, bản thân nàng cũng tuyệt đối không nghĩ nhiều, nhưng vẫn vì sự trực tiếp đột ngột này mà ngượng ngùng.ㅤ
ㅤ
Nàng cố gắng bình tĩnh: "Ta nhớ trong sách có viết, tin tức tố giữa Alpha và Alpha thường là bài xích lẫn nhau."ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều rất bình tĩnh: "Ừm. Cho nên ta mới nói, chỉ đối với ngươi như vậy."ㅤ
ㅤ
Trên thực tế, đối với Chúc Nhất Kiều, bất kể là cùng thuộc tính hay là các Omega, Alpha khác, đều không làm tin tức tố cô nảy sinh gợn sóng như vậy.ㅤ
ㅤ
Trước đây tại học viện quý tộc Omega, cô cũng từng cảm nhận tin tức tố của Omega khác, cô không hề có cảm xúc gì, tin tức tố cô cũng biểu hiện rõ sự vô vị và không thích. Tình huống này đến trường quân đội Nam Cảnh đối mặt các Alpha thì càng mãnh liệt, trực tiếp từ không thích biến thành căm ghét.ㅤ
ㅤ
Nhưng đến Minh Phỉ thì không giống.ㅤ
ㅤ
Cô rõ ràng hơn ai hết tin tức tố mình yêu thích Minh Phỉ nhường nào. Mỗi lần chạm nhau, cô đều nhận ra tín hiệu tin tức tố mình phát ra.ㅤ
ㅤ
Yêu thích. Rất thích. Rất muốn "ăn" đi.ㅤ
ㅤ
Cảm giác này chưa bao giờ có trước khi gặp Minh Phỉ.ㅤ
ㅤ
Vì đã muộn, Chúc Nhất Kiều không tiếp tục truy cứu thêm sự dị thường lúc tối, cô bảo Minh Phỉ ngồi xuống bên cạnh, chuẩn bị bắt đầu khai thông tin tức tố.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ ngồi bên phải cô, bỗng nhiên nói một câu không đầu không cuối: "Rất tốt."ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều: "Cái gì?"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ cười: "Ngài không bài xích tin tức tố của ta, liền nói rõ lúc chúng ta tiến hành khai thông, ngài sẽ không thấy khó chịu. Ta luôn lo lắng ngài vì giúp ta mà ẩn giấu suy nghĩ thật, dù khó chịu cũng gạt ta. Giờ biết ngài không bài xích, ta thấy tốt hơn nhiều."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ nói tiếp: "Hơn nữa nếu sau này ngài cần giúp đỡ, ta cũng sẽ hết sức giúp đỡ."ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều: "Thật sao?"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ không chút do dự: "Đương nhiên."ㅤ
ㅤ
Bóng đêm ngoài cửa sổ đậm dần, một mảnh tuyết sắc. Chúc Nhất Kiều thoáng qua một tia ý cười cực nhạt, nhạt đến mức chính cô cũng không bắt lấy được.ㅤ
ㅤ
Cô không tiếp tục chủ đề này, trực tiếp tiến hành khai thông: "Bóc miếng ngăn mùi ra, vòng tay cũng tháo xuống."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ làm theo. Chúc Nhất Kiều bỗng nắm chặt lấy tay nàng.ㅤ
ㅤ
"Đây là giúp đỡ phân hóa giả kích thích, qua cách này cũng có thể kích thích tin tức tố." Chúc Nhất Kiều giải thích, "Nếu thất bại mới phải kích thích trực tiếp vào tuyến thể."ㅤ
ㅤ
Tay Chúc Nhất Kiều rất mềm mại, ấm áp, tinh tế như dòng suối nóng bao bọc lấy nàng.ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều tỏa ra tin tức tố nhẹ nhàng quấn quýt lấy hương lê: "Cảm thụ nó. Ta tăng tốc ngươi liền tăng tốc, ta chậm lại ngươi liền chậm lại."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ rất nghe lời và thông minh. Hai người phối hợp ăn ý như bạn chiến đấu lâu năm.ㅤ
ㅤ
Ban đầu tin tức tố Minh Phỉ còn chút chát, sau đó hương lê càng ngọt ngào, như báo con lăn lộn trong tuyết quanh gốc tuyết tùng, linh sam.ㅤ
ㅤ
Luồng hương gỗ thâm trầm nhã nhặn của Chúc Nhất Kiều như tìm thấy thứ mình mong đợi, nó vui mừng dựng đuôi, chạy quanh quả lê, thò móng vuốt sờ sờ, dùng đuôi quấn lấy, thậm chí còn liếm liếm vì lưu luyến.ㅤ
ㅤ
Sau nửa giờ, Minh Phỉ hỏi: "Đêm nay như vậy được chưa?"ㅤ
ㅤ
"Ừm." Chúc Nhất Kiều buông tay nàng ra.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ thu hồi tin tức tố, nhưng lại cảm nhận được sự níu kéo từ tin tức tố của Chúc Nhất Kiều.ㅤ
ㅤ
Nàng nghĩ, không chỉ bản thân ngài Chánh án thích ăn lê, mà tin tức tố của ngài cũng rất thích… lê. Thích đến mức chủ động níu kéo.ㅤ