Sau khi liệt A lỡ có con cùng đỉnh cấp đại lão - Chương 71
Bạn tốt uống say nên làm gì?ㅤ
ㅤ
Trong đầu Minh Phỉ không có sẵn đáp án cho câu hỏi này, một phần là vì những người nàng quen biết ở thế giới này đều không uống rượu, bản thân nàng cũng không, phần khác là vì trước đây chưa từng xảy ra tình huống như thế này.ㅤ
ㅤ
Nhưng người trong lòng rõ ràng là… đã uống say.ㅤ
ㅤ
Trong lúc suy nghĩ, Minh Phỉ khẽ dịch người vào trong một chút, vì lo lắng Chúc Nhất Kiều sẽ ngã xuống nên nàng thậm chí còn đưa tay ôm lấy eo cô, để mặc cô tựa vào vai cổ mình. Hơi thở nóng hổi thở ra mang theo hương gỗ sâm thoang thoảng khó nhận ra, từng chút từng chút gợi lên mùi hương lê thanh khiết kia.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ thử thăm dò gọi khẽ: "… Tỷ tỷ?"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều đáp lại rất chậm, rất khẽ, như thể đang chìm đắm trong cơn mộng mị mà nói mớ:ㅤ
ㅤ
"Ừm."ㅤ
ㅤ
Nhận được câu trả lời đồng nghĩa với việc Chúc Nhất Kiều vẫn chưa ngủ hẳn, Minh Phỉ thở phào nhẹ nhõm. Vừa định hỏi tiếp thì chiếc điện thoại đặt bên mép bàn bỗng rung lên bần bật.ㅤ
ㅤ
Điện thoại của Minh Phỉ đang để trong túi áo, nàng ngước mắt nhìn qua, nhận ra đó là điện thoại dự phòng của Chúc Nhất Kiều, bèn đưa tay trái lấy tới định hỏi xem cô có muốn nghe hay không.ㅤ
ㅤ
Khi nàng vừa cầm chiếc điện thoại lại gần thì nhịp rung kéo dài hai mươi giây đột nhiên tắt ngóm. Sợi tóc của người trong lòng lướt qua xương quai xanh của nàng, nhẹ bẫng như sợi lông vũ chạm vào mặt hồ tĩnh lặng, chỉ gợi lên một chút gợn sóng lăn tăn.ㅤ
ㅤ
Thấy vậy, Minh Phỉ bắt đầu suy nghĩ xem có nên đi nấu canh giải rượu trước không. Chiếc điện thoại dự phòng bỗng nhiên rung lên lần thứ hai, nàng dựa vào tên danh bạ đoán là Lam Lộ Bạch, liền thấp giọng hỏi người trong lòng:ㅤ
ㅤ
"Là Lam Chấp hành quan, tỷ tỷ muốn nghe không?"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều không có bất kỳ phản ứng nào, chỉ có bờ môi suýt chút nữa là chạm vào xương quai xanh của Minh Phỉ, khiến nàng giật mình bối rối mà vô tình chạm vào nút nghe.ㅤ
ㅤ
Rất nhanh, giọng nói của Lam Lộ Bạch từ trong điện thoại truyền ra:ㅤ
ㅤ
"Nhất Kiều, ta và Mẫn Mạn mua quà cho Tảo Tảo nè, con bé chắc chắn sẽ thích lắm nha. Chúng ta định sáng mai qua tìm Tảo Tảo chơi, báo trước với ngươi một tiếng."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ thấp giọng giải thích: "Ta là—"ㅤ
ㅤ
Nàng còn chưa kịp nói xong, Lam Lộ Bạch đã nhận ra giọng nàng: "Ơ? Lão sư Tiểu Phỉ, sao lại là ngươi nghe máy nhỉ?"ㅤ
ㅤ
"Cô ấy uống say rồi, ta không cẩn thận nên lỡ tay bấm nhận cuộc gọi."ㅤ
ㅤ
Giọng Lam Lộ Bạch có chút ngập ngừng, không biết là do tín hiệu hay vì nguyên nhân khác.ㅤ
ㅤ
"Uống… say?" Nàng lặp lại, "Cô ấy, cô ấy uống bao nhiêu thế?"ㅤ
ㅤ
Đầu dây bên kia dường như còn có tiếng của Mẫn Mạn, Minh Phỉ nghe không rõ lắm, cụp mắt xuống thành thật đáp:ㅤ
ㅤ
"Rượu vang đỏ, không quá hai chén."ㅤ
ㅤ
Tiếng xôn xao bên kia bỗng to hơn, Lam Lộ Bạch dường như ý thức được cuộc gọi này không đúng lúc, sau một hồi trầm mặc ngắn ngủi, tốc độ nói của nàng nhanh hơn một chút:ㅤ
ㅤ
"Lão sư Tiểu Phỉ, tửu lượng của Nhất Kiều không tốt đâu, phiền ngươi chăm sóc cô ấy nhé."ㅤ
ㅤ
Nàng gọn gàng kết thúc cuộc trò chuyện: "Phía ta bỗng nhiên có chút việc, hôm khác sẽ tới. Chào lão sư Tiểu Phỉ nha!"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ đáp lại một tiếng chào.ㅤ
ㅤ
Nàng cảm thấy hơi kỳ lạ, vì lúc ăn tối robot 0619 nói tửu lượng của Chúc Nhất Kiều rất tốt, mà giờ Lam Lộ Bạch lại bảo không tốt. Một người và một robot cho ra đáp án hoàn toàn trái ngược nhau, Minh Phỉ suy nghĩ một lát rồi quyết định tin vào lời của Lam Lộ Bạch, dù sao lúc này trông Chúc Nhất Kiều quả thực đã quá say rồi.ㅤ
ㅤ
Chỉ là, tửu lượng không tốt sao lại uống nhiều như vậy chứ?ㅤ
ㅤ
Là do tâm trạng không tốt sao?ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ hồi tưởng lại mọi chuyện xảy ra hôm nay, trên đường về lúc chiều Chúc Nhất Kiều đa phần thời gian đều làm việc, ngoại trừ lúc nghe nàng chủ động kể chuyện nhận thân ra thì cô cơ bản không nói gì thêm, vẻ mặt trông cũng bình thường.ㅤ
ㅤ
Hiện tại cũng chẳng hỏi ra được đáp án, Minh Phỉ cầm điện thoại của mình lên phát lệnh cho robot 0619. Chưa đầy hai phút sau, robot 0619 và 008 vừa kết thúc tuần tra đã cùng quay lại phòng khách. Nhìn thấy cảnh tượng này, màn hình hiển thị ký tự mỉm cười của 0619 bỗng hiện thêm hai vệt hồng hào.ㅤ
ㅤ
"Lão sư Tiểu Phỉ, xin hỏi ngươi cần giúp gì không?"ㅤ
ㅤ
"Ngươi giúp ta trông Chánh án một lát, ta đi nấu canh giải rượu cho cô ấy."ㅤ
ㅤ
Nói xong, nàng đang định đặt Chúc Nhất Kiều xuống thì Chúc Nhất Kiều vốn đang nhắm mắt bỗng như nhận ra điều gì, lại đưa tay ôm chặt lấy cổ nàng, giống như một chú mèo dính người, nhất quyết không muốn rời khỏi "cây bạc hà mèo" khổng lồ này.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ dịu giọng: "Tỷ tỷ, ngươi say rồi, phải uống canh giải rượu mới không khó chịu."ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều ngó lơ, gò má cọ vào chiếc cằm thanh tú của Minh Phỉ, vẫn cứ ôm chặt không buông, so với chú báo tuyết ẩn giấu trong tin tức tố kia còn quyến luyến hơn nhiều.ㅤ
ㅤ
Thấy vậy, 0619 kịp thời nhắc nhở: "Lão sư Tiểu Phỉ, lão sư Tiểu Phỉ ơi~"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ: "Hửm?"ㅤ
ㅤ
"Chánh án Chúc không thích uống canh giải rượu đâu nha~"ㅤ
ㅤ
0619 nghiêm túc nói: "Thật đó ạ, Chánh án Chúc ghét nhất mùi canh giải rượu luôn. Lần trước Chấp hành quan Mẫn nấu cho cô ấy, cô ấy chỉ nhấp một ngụm đã đem đổ đi rồi."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ có chút ngẩn ngơ: "Vậy phải làm sao đây? Không uống canh giải rượu sẽ khó chịu lắm."ㅤ
ㅤ
Nàng nhìn 0619 và 008 trước mặt, nhớ rằng chúng đều là những robot gia dụng thông minh nhất hiện nay, bèn chớp đôi mắt hạnh hỏi tiếp:ㅤ
ㅤ
"Có cách nào khác ngoài canh giải rượu không?"ㅤ
ㅤ
Màn hình của 008 hiện ra một chuỗi đáp án, nó còn rất tinh ý thêm ba chữ "bạn tốt nhất" vào câu hỏi của Minh Phỉ, vì vậy mọi đáp án đều xoay quanh việc: Bạn tốt uống say nhưng không thích uống canh giải rượu thì nên làm gì?ㅤ
ㅤ
Nó đang định phát bài hát "Bạn tốt cả đời cùng bước đi" rồi đọc to đáp án, nhưng robot 0619 bên cạnh đã nhanh nhảu vỗ tay nói:ㅤ
ㅤ
"Biện pháp tốt nhất chính là chăm sóc tỉ mỉ, kiên trì ở bên cạnh bầu bạn đó!"ㅤ
ㅤ
Màn hình 0619 chẳng biết vì sao bỗng bắn pháo hoa rực rỡ, như thể phân cảnh kết thúc có hậu trong một bộ phim tình cảm, ngay cả giọng nói cũng tự động chuyển sang tông ngọt ngào như mật ong:ㅤ
ㅤ
"Lão sư Tiểu Phỉ, ta kiến nghị ngươi đưa Chánh án Chúc về phòng, sau khi giúp cô ấy rửa mặt đơn giản thì hãy ngủ cùng cô ấy một đêm đi nha." 0619 giải thích, "Vì người say rượu có thể có một số hành vi nguy hiểm trong vô thức, họ cần có người ở bên cạnh trông chừng. Mà ngươi… là bạn tốt của Chánh án Chúc, bạn tốt ngủ cùng nhau một giấc là chuyện rất bình thường mà~"ㅤ
ㅤ
Robot 008 bị 0619 dẫn dắt thành công, liền tán thành ngay, thậm chí còn bổ sung:ㅤ
ㅤ
"Đúng vậy, bạn tốt còn có thể cùng nhau ngủ trong lều ngắm sao nữa cơ."ㅤ
ㅤ
Dù hai robot này có "tần số" hoàn toàn khác nhau về chuyện này, nhưng lại bất ngờ đẩy sự việc đi cùng một hướng.ㅤ
ㅤ
Đến mức Minh Phỉ cảm thấy chúng có gì đó kỳ lạ, nhưng cụ thể là lạ ở đâu thì không nói ra được, suy nghĩ kỹ lại thấy lời chúng nói dường như cũng không có vấn đề gì. Hơn nữa lần trước nàng uống say, Chúc Nhất Kiều cũng chăm sóc nàng như thế.ㅤ
ㅤ
Thế là—ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ gật đầu, bế Chúc Nhất Kiều lên.ㅤ
ㅤ
"Được rồi, vậy ta đưa cô ấy lên trước."ㅤ
ㅤ
Vệt hồng trên màn hình 0619 càng đậm hơn, như một buổi dạ hội pháo hoa rực rỡ. Còn bạn đồng hành 008 thì thắp sáng những ngôi sao trên màn hình, lấp lánh lung linh, bên cạnh còn ghi chú một câu thơ ca tụng tình bạn.ㅤ
ㅤ
Từ tầng một lên tầng ba.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ cảm thấy Chúc Nhất Kiều nhẹ hơn nàng tưởng tượng, bế trong lòng cứ như đang nâng một đám mây.ㅤ
ㅤ
Nàng đặt Chúc Nhất Kiều lên chiếc ghế sofa dài trong phòng ngủ chính ở tầng ba, định giúp cô rửa mặt đơn giản. Nhưng khi nàng muốn rời đi, Chúc Nhất Kiều nhất định không buông tay, và ngay sau đó, từng sợi hương gỗ sâm lại lan tỏa ra.ㅤ
ㅤ
Ngoài cửa sổ bất chợt đổ tuyết, chú báo tuyết ẩn núp giữa rừng tùng rừng sam núi tuyết kia dường như cũng phối hợp với Chúc Nhất Kiều, dùng đuôi cuốn lấy cổ chân Minh Phỉ.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ thử thương lượng: "Ta chỉ muốn đi lấy khăn mặt cho ngươi thôi, không phải muốn bỏ đi đâu."ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều mở mắt ra.ㅤ
ㅤ
Đôi mắt xanh sâu thẳm tĩnh lặng thường ngày, lúc này như phủ một lớp sương mờ ảo, trong sương mù ẩn hiện bóng trăng dưới nước mông lung.ㅤ
ㅤ
Cô không nói gì, cứ thế nhìn Minh Phỉ.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ hoàn toàn không nhận ra tư thế lúc này của hai người ám muội đến nhường nào. Chúc Nhất Kiều không chịu buông tay đang ngồi trên đùi nàng, mái tóc xoăn đen dài xõa tung phía sau, chiếc cúc áo sơ mi vốn luôn được cài kín đến tận trên cùng chẳng biết đã tuột ra từ lúc nào, để lộ một phần xương quai xanh trắng nõn như ánh trăng.ㅤ
ㅤ
"Ngươi tỉnh rồi sao?"ㅤ
ㅤ
Giây tiếp theo, Minh Phỉ liền biết mình đã hỏi thừa.ㅤ
ㅤ
Bởi vì Chúc Nhất Kiều hơi nghiêng người, kéo gần khoảng cách giữa hai người đến mức cực hạn. Ngay khi bầu không khí sắp đẩy tới cao trào đầy ám muội, hàng mi Minh Phỉ run rẩy như cánh bướm, Chúc Nhất Kiều đưa tay ra, dùng đầu ngón tay lướt nhẹ qua mắt nàng, giọng nói dịu dàng đến lạ lùng:ㅤ
ㅤ
"… A Phỉ."ㅤ
ㅤ
Lúc ở tầng một bị cô nắm lấy tay không báo trước, hay lúc vị trí thay đổi rồi ngã vào lòng cô, Minh Phỉ không hề đỏ mặt. Trong quá trình từ tầng một lên tầng ba, nhiều lần đôi môi suýt chút nữa đã chạm nhau, Minh Phỉ cũng chỉ thấy nóng tai.ㅤ
ㅤ
Nhưng ngay giây phút này, khi nghe thấy tiếng "A Phỉ" kia, cả khuôn mặt Minh Phỉ bỗng chốc đỏ bừng như một đóa hoa hồng bị nhen lửa, sắc hồng lan tràn như sóng triều.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ cũng không biết mình bị làm sao nữa.ㅤ
ㅤ
Nàng cảm thấy… kỳ lạ, cũng cảm thấy hiện tượng sinh lý này thật khó kiểm soát. Nhưng đối với Chúc Nhất Kiều mà nói dường như lại rất dễ dàng, bởi vì cô luôn có thể khiến nàng đỏ mặt một cách cực kỳ đơn giản.ㅤ
ㅤ
Cùng lúc đó, sau khi gọi một tiếng, Chúc Nhất Kiều yên tĩnh lại. Đầu ngón tay cô từ đuôi mắt Minh Phỉ chậm rãi trượt xuống chóp mũi cao, gò má, thậm chí là lúm đồng tiền nhỏ bên má phải. Cô dường như rất thích cái lúm đồng tiền chưa hiện rõ kia, đầu ngón tay ấm áp liên tục chạm vào, lúc thì nắn nhẹ, lúc lại xoay một vòng như đang vẽ theo đường nét, cứ muốn nó hiện ra cho bằng được.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ đoán được một chút, nhỏ giọng hỏi: "Ngươi đang tìm lúm đồng tiền sao?"ㅤ
ㅤ
Giọng Chúc Nhất Kiều so với bình thường đã bớt đi vài phần lạnh lùng, thêm hai phần lười biếng và một phần ôn nhu—một sự ôn nhu chỉ dành riêng cho người trước mắt.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ thăm dò hỏi: "Tại sao lại tìm nó?"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều khi say rượu rất thành thật: "Thích."ㅤ
ㅤ
Câu nói "Thích" này Minh Phỉ không nghĩ sâu xa, nàng cho rằng cô chỉ đơn thuần là thích cái lúm đồng tiền thôi, thế là nàng nảy ra một ý định, thương lượng:ㅤ
ㅤ
"Nếu ta giúp ngươi tìm thấy, có phần thưởng gì không?"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều không nói gì.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ đưa ra mục đích: "Ta giúp ngươi tìm ra, rồi ngươi buông tay ta ra, để ta đi vào phòng tắm lấy khăn mặt được không?"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều lơ đãng nói: "… A Phỉ, ngươi gọi ta là gì?"ㅤ
ㅤ
Nồng độ tin tức tố trong không khí đậm hơn một chút so với trước đó, Minh Phỉ không nhận ra, trong mắt tràn đầy ý cười, vì nàng cảm thấy một Chúc Nhất Kiều như thế này… thật sự rất đáng yêu, có chút giống với cái loại tin tức tố hay nghịch ngợm phá phách kia của cô.ㅤ
ㅤ
Nàng đổi cách xưng hô, kiên nhẫn hỏi lại: "Tỷ tỷ, có được không?"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều quan sát nàng một phút, không nói được hay không được, chỉ thốt ra hai chữ:ㅤ
ㅤ
"Muốn xem."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ không thể từ chối, mím môi cười một cái, để lộ lúm đồng tiền nhỏ bên má phải, dịu dàng như đang dỗ dành mèo con:ㅤ
ㅤ
"Nó ra rồi nè."ㅤ
ㅤ
Độ ngọt ngào của lúm đồng tiền nhỏ kia dường như còn hơn cả quả lê ngọt, lòng bàn tay Chúc Nhất Kiều khẽ chạm vào, vuốt ve hồi lâu. Khiến khuôn mặt người trước mắt càng lúc càng đỏ gay, cô mới như thể động lòng từ bi mà thu lại ngón trỏ đang quẩn quanh nơi lúm đồng tiền.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ cho rằng như thế là kết thúc rồi.ㅤ
ㅤ
Nhưng trong nháy mắt, Chúc Nhất Kiều lại một lần nữa rút ngắn khoảng cách trong lòng nàng, dùng tay trái vỗ nhẹ vào gò má nàng, đôi môi mềm mại tìm đến cái lúm đồng tiền vừa rồi một cách chuẩn xác không sai lệch.ㅤ
ㅤ
Sau đó—ㅤ
ㅤ
Trên cái lúm đồng tiền ngọt ngào ấy, cô để lại một nụ hôn nhẹ nhàng.ㅤ
ㅤ
Âm cuối đầy thân mật: "… A Phỉ, đây là phần thưởng."ㅤ