Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Sau Khi Ly Hôn Bắt Đầu Yêu Đương - Chương 50

  1. Home
  2. Sau Khi Ly Hôn Bắt Đầu Yêu Đương
  3. Chương 50 - Chương 49
Prev
Next

Đã mười ngày kể từ khi Bùi Nghi đến Viên Hương.

Cách xa ở Hải thị, Bùi Huyên khó tránh khỏi nhớ con gái.

Chồng nàng, Chu Như Quang, cuồng dại với y học, mỗi ngày đều có phẫu thuật và thí nghiệm làm không hết, mấy năm qua càng ngày càng ít về nhà. Con trai lớn, Bùi Nghĩa, hiện đang dạy học ở nước ngoài, chỉ có tết mới có thời gian về. Còn con trai thứ hai, Bùi Lễ, lại thừa kế sự nghiệp tâm của cha, xem văn phòng công ty là nhà để ở.

Bùi Nghi về nước, nhưng vẫn chưa nghỉ ngơi được một ngày đã lại đi.

Là một người mẹ, trong lòng nàng đương nhiên hiểu rõ nguyên nhân là vì Lạc Chân. Bùi Nghi vẫn luôn có hảo cảm với Lạc Chân.

Nàng vẫn đang do dự có nên thúc giục con gái về nhà hay không, thì cô em chồng Chu Như Hồng đã chủ động liên hệ nàng, nói gần đây bệnh viện thong thả, có thể đi đón Bùi Nghi về Hải thị.

Nàng không cần suy nghĩ nhiều, vì Chu Như Hồng có quan hệ rất thân cận với Bùi gia, và trong ba đứa trẻ, người cô thương yêu nhất cũng là Bùi Nghi.

Vì lo lắng Bùi Nghi không chịu về nhà, Bùi Huyên vẫn đợi Chu Như Hồng đến Viên Hương, mới nói chuyện này cho con gái.

Lúc nhận được điện thoại của Bùi Huyên, Bùi Nghi vẫn còn đang trả lời phỏng vấn trong tỉnh.

Buổi ghi hình vừa kết thúc, nàng lập tức từ trong tỉnh trở lại.

Nàng vốn tưởng Chu Như Hồng sẽ đến khách sạn tìm mình, lại không ngờ, hai người sẽ gặp nhau ở quán bar hơn nữa, nàng còn vừa vặn bắt gặp cảnh tượng Chu Như Hồng đang nói chuyện với Ninh Nhu.

Chu Như Hồng quen biết Ninh Nhu sao?

Bùi Nghi đứng tại chỗ, không biết đang suy nghĩ gì, phải mất một lúc lâu, nàng mới cất bước, hướng về góc khuất nơi hai người đang đứng.

Nàng nhìn thấy trong đáy mắt Ninh Nhu cất giấu sự sợ hãi, kinh ngạc, cùng với hoảng loạn, điều này càng khiến nàng xác định, giữa Ninh Nhu và Chu Như Hồng, nhất định có liên quan nào đó.

Nhưng nàng không hề biểu lộ ra.

Ánh mắt nàng lướt qua người Ninh Nhu một vòng, rất bình tĩnh, cũng rất lạnh nhạt. Vài giây sau, nàng mới quay đầu, nhìn về phía người phụ nữ hiền hòa bên cạnh.

"Cô cô đêm nay sao lại đi quán bar?"

"Sẽ không nhận ra Ninh Nhu đó chứ?"

Trong giọng nói của nàng, mơ hồ có thể nghe ra sự bất mãn đối với Ninh Nhu, nhưng đó không hoàn toàn là sự thật. Một chút lời nói dối ngụy trang lẫn lộn, mới có thể lừa gạt người tốt hơn.

Chu Như Hồng hơi thay đổi sắc mặt, nhưng rất nhanh đã trấn định lại.

"Mẹ con nói, con thường xuyên cùng bạn bè đi quán bar tụ tập."

"Lúc cô gọi điện thoại cho con, điện thoại con tắt máy, cho nên mới đi quán bar tìm con."

"Còn về người phụ nữ kia, cô không quen. Cô nhặt được điện thoại di động của cô ấy, vì thế mới hàn huyên thêm vài câu."

"Nếu không phải muốn đón con về, cô làm sao sẽ đến Viên Hương đâu?"

Lý do rất hoàn hảo, không có chút nào đáng nghi ngờ.

Bùi Nghi gật đầu, sự nghi hoặc và không rõ trong đáy mắt cứ thế tan biến ngay trước mặt Chu Như Hồng.

Nàng không tiếp tục truy hỏi nữa, đưa Chu Như Hồng vào phòng xong, cũng trở về phòng của mình.

Kim đồng hồ trên tường, đã qua 12 giờ.

Bùi Nghi không bật đèn, bước đi trong bóng tối đến trước cửa sổ, kéo rèm cửa sổ ra hoàn toàn.

Nàng không nhúc nhích, cứ đứng trước cửa sổ, thân thể ẩn mình trong bóng tối, nhìn cửa lớn khách sạn giống như trước kia nàng chờ đợi Lạc Chân xuất hiện vậy.

Sự đứng này, kéo dài đúng hai giờ.

Hai giờ sáng vừa qua khỏi, nàng nhìn thấy cô cô của nàng, từ cửa tiệm rượu bước ra, tiến về hướng quán bar.

Giờ này, vừa vặn là giờ tan sở của Ninh Nhu.

Bùi Nghi ẩn mình trong bóng tối, cứ thế lẳng lặng nhìn Chu Như Hồng, một đường rời đi.

Ngày cuối cùng trực đêm, lại gặp phải chuyện như vậy.

Tất cả tâm trạng tốt của Ninh Nhu đều biến mất không còn tăm hơi. Làm sao nàng có thể vui vẻ lên được?

Lòng nàng chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi như lúc này.

Chu Như Hồng đến Viên Hương, không phải vì đón Bùi Nghi, mà là vì cảnh cáo mình.

Nàng muốn gọi điện thoại cho Lạc Chân, nàng muốn nói với Lạc Chân sự oan ức của mình, nàng muốn nói hết thảy chân tướng trên người mình cho Lạc Chân sống với bí mật quá thống khổ.

Nàng nghĩ rằng rồi cũng sẽ có một ngày nàng không thể chịu đựng thêm được nữa.

Từ quán bar, đến đường Bình Dương, nàng hồn bay phách lạc một đường.

Chỉ khi nghĩ đến việc được về nhà v Ninh Bảo Bảo, lòng cô mới thoáng chút yên ổn.

Nàng vốn tưởng rằng muộn như vậy, Chu Như Hồng sẽ không tìm đến mình nữa. Ai ngờ, lúc xe chạy qua con hẻm cũ, nàng vẫn nhìn thấy Chu Như Hồng ở góc cuối hẻm bên trong.

Rất hiển nhiên, Chu Như Hồng xuất hiện ở đây, chính là vì chờ mình.

Nàng vẫn chưa kịp nói gì, bên tai đã vang lên một giọng phụ nữ ấm áp, trong trẻo.

"Tại sao còn muốn cùng Lạc Chân liên hệ?"

"Cô có biết không, năm đó tôi đã mạo hiểm lớn đến mức nào để cho cô rời đi? Để ngăn bọn họ tìm thấy cô, tôi đã giúp cô làm những gì?"

Âm thanh Chu Như Hồng, tất cả đều là trách cứ.

Ninh Nhu rời đi, thí nghiệm bị buộc phải bỏ dở. Chỉ riêng khoản hao tổn tài chính đã là một con số người thường không thể tưởng tượng nổi, chưa kể đến những cơ sở khám chữa bệnh bị buộc phải đóng cửa.

Sau khi Ninh Nhu mang thai, mô thai có dấu hiệu sinh mệnh. Lúc đó Chu Như Quang đang ở nước ngoài, nàng liền che giấu chuyện này đi. Máy móc theo dõi mô thai cũng được nàng lén lút làm hỏng, mất ròng rã ba tháng mới được sửa chữa xong.

Cũng chính trong ba tháng này, Ninh Nhu đã rời khỏi Hải thị.

Khoảng cách quá xa, máy theo dõi liền không còn nhiều hiệu quả. Chu Như Quang không tìm được người, liền lên diễn đàn đăng tin treo thưởng. Cái bài đăng tìm người đó, cũng là nàng lén lút tìm mọi cách khuyên Chu Như Quang xóa đi.

Chu Như Hồng nhìn mặt Ninh Nhu, lồng ngực hơi phập phồng vì phẫn nộ.

Lời nói của Ninh Nhu lúc nào cũng rất ít.

Nàng không mong chờ nghe thấy câu trả lời, liền lấy ra một tấm thẻ từ trong túi, đưa tới.

"Tôi lần này đến đây, vẫn hi vọng cô không quay về."

"Hiện tại hắn muốn, không phải là cô, mà là con gái của cô."

"Ở đây có một tấm thẻ, đủ để cô và đứa trẻ nửa đời còn lại không phải lo lắng về ăn mặc."

"Còn về Lạc Chân, cô cũng không cần liên lạc lại nữa."

"Nếu như cô ấy biết cô năm đó vì cô ấy sinh ra một đứa con gái, cô cảm thấy cô ấy sẽ ngồi yên không để ý đến chuyện này sao?"

"Sự nghiệp của cô ấy, người thân của cô ấy, kể cả bản thân cô ấy, đều cắm rễ tại Hải thị. Nếu như cô không muốn hại cô ấy, tốt nhất cái gì cũng đừng nói với cô ấy."

"Không có cô, đối với cô ấy mà nói, không tính là chuyện xấu gì, bởi vì cô ấy sẽ gặp được người tốt hơn, ưu tú hơn, và cũng thích hợp với cô ấy hơn tỷ như Bùi Nghi."

"Bùi gia có thể giúp sự nghiệp của cô ấy nâng cao một bước. Năm đó mẹ cô ấy khó sinh là cha Bùi Nghi đã cứu mẹ con họ. Em gái cô ấy Lạc Bạch Nguyệt cũng do cha Bùi Nghi đỡ đẻ. Còn Bùi Nghi từ nhỏ đã là bạn tốt với cô ấy, hai người họ có đề tài và sở thích tương tự. Nếu như họ có thể ở bên nhau đối với Lạc gia và Bùi gia đều là một chuyện tốt."

Chu Như Hồng tỉnh táo phân tích lợi và hại của việc Lạc Chân và Bùi Nghi ở bên nhau, ngữ khí trầm ổn, giọng nói nhu hòa.

Ninh Nhu mím môi, yên tĩnh lắng nghe, trên mặt không hề có một chút biểu cảm.

Trái tim, cứ như bị người dùng sức nắm chặt, đau đến mức nàng ngay cả hô hấp cũng không thở nổi.

Nàng cảm thấy đau khổ.

Trong cuộc đời này của nàng, chưa từng có khoảnh khắc nào khó chịu như bây giờ.

Nàng vẫn xem Chu Như Hồng là người thân, nàng cũng cho rằng, Chu Như Hồng cũng xem mình là người thân, cho nên mới vì mình làm nhiều chuyện như vậy.

Trong những ngày đêm lạnh lẽo đau khổ kia, Chu Như Hồng là ánh sáng duy nhất của nàng, cho nàng tình thân duy nhất trong đời này.

Nhưng hiện tại, nàng lại phát hiện, so với Bùi Nghi, mình chẳng là gì cả.

Chu Như Hồng chưa từng xem nàng là người thân. Chu Như Hồng phàm là có một chút lòng bảo vệ với nàng, liền sẽ không nói ra lời lạnh lùng như vừa rồi.

Nàng hé môi, trong cổ họng chứa đựng sự chua xót và đau đớn không dứt. Mãi lâu sau, nàng mới nhẹ nhàng chất vấn một tiếng.

"Bùi Nghi gọi người cô cô, lẽ nào, tôi liền không phải sao?"

"Nếu như không phải, lúc trước, tại sao phải cứu tôi?"

"Cứ để tôi chết ở phòng thí nghiệm, chết ở bàn mổ, chết trong những ca phẫu thuật kia không phải được rồi sao?"

"Tôi cho rằng giữa chúng ta cũng có tình thân."

Liên tiếp bốn câu hỏi dò, chậm rãi vang lên trong không khí.

Sắc mặt Chu Như Hồng bỗng nhiên hoàn toàn thay đổi.

Nàng xưa nay chưa từng nghĩ tới hóa ra Ninh Nhu đã sớm biết thân thế của chính mình.

Tay nàng bắt đầu run rẩy. Vì quá hoang mang, năm ngón tay nhất thời mất lực ngay cả tấm thẻ cũng không cầm lên được.

Nàng không biết trả lời Ninh Nhu như thế nào.

Mãi mấy phút sau, nàng mới mở miệng lần nữa, không thể không nói ra bí mật khác.

"Tôi đã hứa với mẹ cô, sẽ cứu cô ra ngoài, sẽ cho cô tự do."

Nói xong câu này, nàng cũng không thể chờ đợi được nữa.

Trong bóng tối, nàng nhìn thấy Ninh Nhu đang nhìn mình. Đôi mắt màu xám sạch sẽ không tì vết kia, lại tràn đầy đau thương, khiến lòng người tan nát.

Hầu như là chạy trối chết, nàng ngay cả tấm thẻ trên đất cũng không nhặt, liền xoay người đi ra ngõ nhỏ.

Nước mắt Ninh Nhu cũng vào đúng lúc này, trong nháy mắt vỡ òa.

Bên ngoài lão hẻm, Bùi Nghi giấu mình trong bóng tối, thần sắc trên mặt, từ lâu không thể dùng sự kinh ngạc để hình dung.

Nàng không thể tin được, đêm nay nàng đã nghe thấy bí mật như thế nào Ninh Nhu vì Lạc Chân sinh một đứa con gái Ninh Nhu là chị cùng cha khác mẹ của nàng.

Mỗi một đoạn đối thoại của Chu Như Hồng và Ninh Nhu, khiến nàng về ấn tượng gia đình hạnh phúc của mình, triệt để tan vỡ.

Nàng nhìn thấy Ninh Nhu bụm mặt đang khóc, thật oan ức, thật đáng thương, như là một con mèo con bị chủ nhân vô tình vứt bỏ, yếu đuối, lại bất lực.

Nàng như lại nhìn thấy Ninh Nhu đứng dưới ánh nắng, đầu đầy mồ hôi, đỏ mặt, cau mày, nghiêm túc cẩn thận tìm kiếm bức ảnh.

Nàng cảm thấy khó tin người phụ nữ này nàng từ lần đầu gặp mặt đã xem thường, lại là chị của nàng.

Bên tai tiếng nức nở đứt quãng vang lên, nghe khiến lòng nàng bực bội cực kỳ, nhưng lại không nhịn được dâng lên chút khó chịu.

Trong sự nôn nóng bất an này, nàng nhớ tới một chút hồi ức mơ hồ miếng vải đen, lồng sắt, cô bé, lời quở trách của Chu Như Quang cùng với một viên kẹo nàng từng ném xuống đất.

Đó là lần đầu tiên Chu Như Quang, cũng là lần duy nhất mắng nàng. Nàng không thể quên.

Nhưng sự thật lại là, nàng cái gì cũng không nhớ rõ, mãi đến tận đêm nay nhìn thấy Ninh Nhu ngồi xổm trong góc khóc, mới khôi phục một đoạn ký ức này.

Nàng lại nghĩ tới một chút chuyện. Ngày đó được Chu Như Quang mang ra khỏi phòng dưới đất sau, nàng đã gặp một vị bác sĩ, sau đó ngủ một giấc, chờ tỉnh lại, nàng liền quên sạch chuyện này.

Ninh Nhu vẫn đang khóc. Tiếng khóc này, tựa hồ là đang nói cho nàng biết, người cha bác sĩ nàng từ nhỏ đến lớn sùng bái nhất, kiêu ngạo nhất, kính ngưỡng nhất, cũng yêu thích nhất, sau lưng, lại là một ác ma đáng sợ cỡ nào.

Nàng ngước mắt, ánh mắt nhìn về phía Ninh Nhu, trong ngực, dâng lên một luồng lại một luồng hàn ý. Vừa vì Chu Như Quang, cũng vì Ninh Nhu.

Nàng lấy điện thoại di động ra, vào lúc hai giờ rưỡi sáng đêm khuya, gọi cho mẹ nàng, Bùi Huyên, giọng run rẩy, hỏi ra một vấn đề nàng không muốn hỏi nhưng không thể không hỏi.

"Mẹ, ba ba kết hôn với mẹ trước, có phải là từng kết hôn một lần?"

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Mùa hè vĩnh cửu
Tháng 9 22, 2025
Thao Túng Tim Tôi_truyenles.net
Thao Túng Tim Tôi
Tháng 7 7, 2025
413419743-256-k330227
Xuân Tẫn Bất Quy
Tháng 8 3, 2026
Ai Nói Tôi Yêu Chị_truyenles.net
Ai Nói Tôi Yêu Chị
Tháng 8 22, 2025
Truyện Les Hay
Chị Dâu Không Chịu Buông Tay
chương 30 Tháng 12 8, 2025
chương 29 Tháng 12 8, 2025
Cô giáo chung trọ
Chương 45 Tháng 4 25, 2026
Chương 44 Tháng 4 25, 2026
Lấy Gì Chữa Khỏi Cho Chị
Chương 43 Tháng 6 1, 2026
Chương 42 Tháng 6 1, 2026
Cô giáo_truyenles.net
Cô giáo
Chap 43 Tháng 6 22, 2025
Chap 42 Tháng 6 22, 2025
Đồng học không làm yêu_truyenles.net
Đồng học không làm yêu
Chương 140 Tháng 8 8, 2025
Chương 139 Tháng 8 8, 2025
Cô giúp việc dâm đãng
Phần 3 Tháng 6 17, 2025
Phần 3 Tháng 6 17, 2025
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY_truyenles.net
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY
Đôi lời tác giả Tháng 7 17, 2025
Chương 36 Tháng 7 17, 2025
Hạng nhất vào tim em
52 Tháng 9 16, 2025
51 Tháng 9 16, 2025
Tôi lại say đắm cô giáo cấp 2 của tôi rồi!!!
Chương 54 Tháng 4 3, 2026
Chương 53 Tháng 4 3, 2026
Đoản Thiên Hợp Tập
Chương 9 Tháng 5 22, 2026
Chương 8 Tháng 5 22, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved