Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Sau Khi Ly Hôn Bắt Đầu Yêu Đương - Chương 51

  1. Home
  2. Sau Khi Ly Hôn Bắt Đầu Yêu Đương
  3. Chương 51 - Chương 50
Prev
Next

Trong giấc mộng, Bùi Huyên bị điện thoại của con gái đánh thức, làm sao cũng không nghĩ tới sẽ nghe được một vấn đề như vậy.

Nàng muốn nói không phải, nhưng nàng biết con gái mình thông minh đến mức nào. Cho dù nàng không nói, Bùi Nghi cũng có rất nhiều biện pháp để tìm ra đáp án.

Bà không phủ nhận.

"Đúng vậy, ba con trước đây từng kết hôn."

"Chuyện này, con nghe nói từ đâu?"

Trong ngõ hẻm, Bùi Nghi chỉ vừa nghe thấy chữ 'Đúng' này, lòng liền triệt để trùng xuống.

Nàng không muốn nói thêm, chỉ để lại một câu "Bạn bè nói", rồi lập tức cúp điện thoại.

Chờ lại lúc ngẩng đầu lên, Ninh Nhu đã đẩy xe tiến vào lão viện.

Nàng theo bản năng muốn theo sau. Nếu như đêm nay nàng nghe thấy mỗi một câu nói đều là sự thật, vậy thì có nghĩa là, Ninh Nhu, người này, hoàn toàn khác biệt so với hình ảnh mềm yếu nàng chứng kiến bên ngoài.

Nếu nàng là Ninh Nhu, nàng có thể chịu đựng tất cả những thứ này sao?

Không cần nghĩ, Bùi Nghi liền biết mình không làm được.

Nàng rất ít thương hại người khác, nhưng giờ khắc này, lại không nhịn được đối với Ninh Nhu sinh ra lòng thông cảm. Đặc biệt là nhớ tới đoạn hồi ức khi còn bé kia, lòng nàng càng trở nên nặng nề.

Nàng không nhịn được, vẫn cất bước, đi tới đầu hẻm sâu, ẩn náu trong bóng tối, nhìn Ninh Nhu đem xe đạp đẩy lên góc tối khóa kỹ. Dưới ánh đèn đường yếu ớt, nàng từng bước từng bước chậm rãi đi lên thang lầu.

Bóng lưng Ninh Nhu, gầy yếu như vậy, nhưng lại ưỡn thẳng như vậy, như mặc kệ xảy ra chuyện gì, đều không thể đánh gục nàng.

Bùi Nghi nhìn bóng dáng nhỏ bé kia lên lầu, môi mím lại thật chặt, hai bàn tay buông thõng bên người vô thức nắm thành quyền.

Mãi đến khi căn phòng cuối cùng tầng năm sáng đèn, nàng mới thu hồi tầm mắt, quay đầu nhìn về phía trước sân viện.

Tòa nhà cũ nát, nơi đâu cũng có bụi bặm, xung quanh góc tường, cũng tràn đầy cỏ dại sinh trưởng hoang dã, trông cực kỳ bẩn thỉu và rối loạn.

Nàng chưa từng thấy nơi như thế này. Lần trước theo Lạc Chân tới đây, cũng chỉ đứng đường cái đối diện xa xa nhìn, căn bản không biết môi trường sống bên trong sẽ kém như vậy.

Không nói ra được là cảm giác gì, nàng chỉ cảm thấy trong lòng như là nín một luồng khí, làm thế nào đều không thể phát tiết ra.

Chu Như Quang là ở rể vào Bùi gia. Hắn kết hôn với Bùi Huyên khi mới hai mươi lăm tuổi, năm nay, cũng chỉ mới năm mươi lăm tuổi.

Không nghi ngờ chút nào, hắn là một nhân tài y học vô cùng ưu tú, chỉ mất thời gian mười năm, liền trở thành bác sĩ khoa phụ sản hàng đầu trong nước, trên quốc tế cũng rất có tiếng tăm.

Lúc Bùi Nghi sinh ra, sự nghiệp của hắn đã rất thành công, sau này, theo tuổi tác Bùi Nghi tăng trưởng, danh tiếng của hắn càng lúc càng lớn, vinh dự đạt được cũng càng ngày càng nhiều.

Trong giai đoạn trưởng thành của Bùi Nghi, hắn tuyệt đối là một tấm gương hoàn hảo, một người cha hoàn hảo.

Nhưng hiện tại, hình tượng hoàn mỹ này dường như đã đổ nát.

Bùi Nghi nghĩ đến những câu nói Ninh Nhu nói 'Chết ở phòng thí nghiệm, chết ở bàn mổ', tay chân vô thức dâng lên từng trận cảm giác lạnh lẽo.

Lại nghĩ tới Chu Như Hồng nói Ninh Nhu vì Lạc Chân sinh một đứa con gái, nàng nhất thời đoán được thí nghiệm mà Chu Như Quang những năm trước đây vẫn bận rộn là gì.

Nàng không dám nghĩ tiếp, cũng không muốn tin tưởng người cha bác sĩ nàng kính yêu nhất, thường xuyên được bệnh nhân đội ơn, lại là loại ma quỷ đáng sợ trốn ở sau lưng, giam cầm người sống, dùng người sống để làm thí nghiệm.

Nàng hy vọng biết bao những chuyện này là giả.

Nhưng đoạn ký ức khi còn bé kia, lại lúc nào cũng nhắc nhở nàng, hết thảy đều là thật. Thậm chí, Chu Như Quang vì để cho nàng quên lần gặp mặt Ninh Nhu kia đã tìm người thôi miên cho nàng.

Có lẽ là lúc trở về Hải thị lại đi xem phòng dưới đất năm đó một chút.

Bùi Nghi đi rồi, không biết xuất phát từ nguyên nhân gì, nàng thuyết phục Chu Như Hồng, để Chu Như Hồng cũng cùng mình cùng rời khỏi Viên Hương.

Có lẽ, là cảm thấy Ninh Nhu đáng thương.

Trở lại Hải thị, đã là hai ngày sau.

Chu Như Quang có một thư phòng tư nhân ở nhà. Ngày thường, hắn không cho phép bất cứ người nào đi vào, chiếc chìa khóa duy nhất cũng được hắn mang theo bên mình mọi lúc.

Bùi Nghi ngụy trang rất tốt, từ Viên Hương trở về, không hề biểu lộ ra một chút khác thường nào. Nàng muốn vào cái thư phòng kia xem, nhưng ngay cả cửa cũng không mở ra được.

Sau đó, nàng còn bị Chu Như Quang gọi điện thoại trách mắng một trận, không cho nàng muốn luôn chạy lên lầu ba.

Nàng lúc này mới biết, Chu Như Quang đã sớm lắp đặt camera giám sát ngoài hành lang thư phòng.

Bị cảnh cáo một lần, nàng không có quay lại lầu ba.

Nàng nhớ tới bệnh viện năm đó kia, nhưng mười năm trôi qua, bệnh viện đã sớm đóng cửa. Còn về cái phòng dưới đất kia, nàng căn bản không tìm được lối vào bí mật, đừng nói đi vào, ngay cả nó ở đâu nàng cũng không biết.

Nàng cái gì cũng không tra được.

Nhưng nàng biết những sự che giấu hết sức của Chu Như Quang đại diện cho cái gì những lời nàng nghe được vào tối ngày hôm đó, rất có khả năng, đều là sự thật.

Nàng có ý muốn hỏi Bùi Huyên về thí nghiệm Chu Như Quang làm là gì nhưng Bùi Huyên lại vừa hỏi ba không biết. Nàng lại hỏi hai người anh của mình đồng dạng không hỏi ra được gì.

Toàn bộ Bùi gia không có một người biết bí mật Chu Như Quang tỉ mỉ ẩn giấu.

Ngoại trừ nàng ra, tất cả mọi người đều cảm thấy Chu Như Quang là một người chồng tốt, người cha tốt. Tất cả mọi người đều cảm thấy mình sinh sống trong một gia đình mỹ mãn, hài hòa.

Trong khoảng thời gian ngắn, Bùi Nghi thậm chí không dám tiếp tục ở lại trong ngôi nhà này.

Trưa hôm nay Bùi Huyên bảo đầu bếp nữ trong nhà làm một bàn lớn cơm nước, nói là người một nhà hiếm thấy gặp nhau, liền gọi Chu Như Quang cùng Bùi Lễ cũng trở về cùng nhau ăn một bữa cơm.

Bùi Nghi căn bản không muốn ăn. Nàng không biết mình nên làm sao đối mặt Chu Như Quang.

Nhưng nàng không cách nào từ chối. Nàng nhìn thấy trong đáy mắt Bùi Huyên lóe lên sự kiêu ngạo và hạnh phúc khi nhắc tới chồng và con trai. Nàng cuối cùng vẫn ở lại trong nhà.

Lúc ăn cơm, mọi thứ đều bình thường như vậy.

Chu Như Quang như thường ngày, trước tiên cùng Bùi Lễ hàn huyên chuyện công ty, lại hướng về Bùi Nghi hỏi dò việc chuẩn bị cho buổi diễn tấu sẽ đến làm sao.

Khi nghe thấy Bùi Nghi nói đã bắt đầu chuẩn bị, hắn còn cười khích lệ một câu.

"Con vẫn như khi còn bé hiểu chuyện, xưa nay cũng không cần ba phải bận tâm. Lần diễn tấu sẽ này biểu hiện thật tốt ba sẽ dẫn một vài bạn bè đi tham gia."

Câu nói này, Bùi Nghi nghe qua vô số lần.

Chu Như Quang vẫn luôn vì thành tích nàng đạt được trên dương cầm mà tự hào, cũng không chỉ một lần nói ngay trước mặt người cả nhà rằng, trong ba đứa trẻ, người hắn yêu thích nhất và hài lòng nhất là nàng.

Thậm chí, ngay cả các anh nàng, đều sẽ đùa giỡn nói ba ba trong lòng chỉ có nàng em gái này.

Có thể nói, khao khát vinh dự của Bùi Nghi, rất lớn một phần là vì thỏa mãn lòng hư vinh của Chu Như Quang, để cho mình vĩnh viễn trở thành con gái kiêu ngạo nhất của Chu Như Quang.

Nhưng vào giờ phút này, nàng nhìn mặt Chu Như Quang, nhưng chỉ cảm thấy cực kỳ xa lạ nàng không nhịn được suy đoán, Chu Như Quang sở dĩ đối với nàng tốt như vậy là không phải bởi vì đối với đứa con gái khác làm quá nhiều chuyện thất đức cho nên mới phải trong tiềm thức đem những sự hổ thẹn cùng bồi thường kia chuyển đến trên người nàng.

Vừa nghĩ đến đó, lòng nàng vô thức dâng lên một cảm giác lạnh lẽo. Ngón tay run rẩy đến mức ngay cả chiếc đũa cũng không cầm nổi."

Nàng lại nghĩ tới Ninh Nhu nhớ tới tiếng khóc của Ninh Nhu nhớ tới bóng lưng gầy yếu của Ninh Nhu đứng dưới ánh trăng thẳng tắp.

Thời khắc này nàng không thể ngồi yên được nữa đẩy bát đũa qua một bên sau liền vọt thẳng ra khỏi nhà.

Lạc Chân về Hải thị đã là ngày thứ năm.

Chuyện Lạc Chấn Đình không dễ xử lý như cô tưởng tượng.

Người phụ nữ kia mang thai chín tháng trước một đêm cô trở về không cẩn thận té ngã địa điểm là hoa viên Lạc gia. Ngày đó Thẩm Như Mi cũng ở đó.

Đứa trẻ được bảo vệ nhưng người phụ nữ lại nhân cơ hội làm lớn chuyện hơn yêu cầu Lạc Chấn Đình lập tức ly hôn với Thẩm Như Mi.

Nếu không phải Lạc Chân kịp thời trở lại e sợ mưu đồ tính toán của cô ta đã xong xuôi rồi.

Lạc Chân hiểu rõ cách làm người của Thẩm Như Mi biết bà sẽ không làm loại chuyện cố ý hại người kia và chính vì thế cô mới sớm nhắc nhở Lạc Phồn Tinh tuyệt đối không nên để Thẩm Như Mi cùng người phụ nữ kia tranh chấp động thủ.

Sợ chính là xuất hiện tình huống hiện tại này.

Ngày tháng trở về Viên Hương e sợ còn phải lùi lại một chút.

Mặc dù Hướng Đình nói việc lấy trứng để làm giám định huyết thống không thể xảy ra trong trường hợp người trong cuộc không biết nhưng nhớ tới lời Lạc Phồn Tinh đã nói cùng với tình yêu sâu thẳm giấu kín trong lòng Ninh Nhu đối với mình, những điều chưa từng biểu lộ cô vẫn như quỷ thần xui khiến đem tóc Ninh Bảo Bảo cùng tóc của chính mình đồng thời giao cho Hướng Đình.

Và hôm nay, chính là ngày nhận kết quả.

Cân nhắc đến việc lén lút có một nhóm người đang tìm Ninh Nhu, lần giám định huyết thống này, cô đã ủy thác Hướng Đình lấy danh nghĩa cá nhân làm. Cứ như vậy, báo cáo kiểm nghiệm sẽ không được truyền vào kho dữ liệu, tránh cho rất nhiều phiền phức không cần thiết.

Địa điểm hẹn lấy báo cáo là tại nhà Hướng Đình. Lạc Chân xuất phát buổi trưa, trước mười hai giờ liền đến.

Nhìn tờ giấy phong kín trong tay, trái tim cô đập nhanh chóng.

Hướng Đình cũng không biết kết quả thế nào, nhưng cũng nhìn ra sự căng thẳng của cô, là một bác sĩ, vẫn là an ủi một câu.

"Hy vọng kết quả là cô muốn nhìn thấy."

Lạc Chân nghe tiếng sững sờ, phải mất một lúc lâu, mới mím môi cười cười, vẻ mặt thả lỏng chút.

"Cảm ơn."

Vào lúc giữa trưa, mặt trời trên trời lớn nhất.

Nhiệt độ Hải thị tuy rằng không cao bằng Viên Hương, nhưng cũng không phải Lạc Chân có thể chịu đựng. Nhanh chóng, cô liền lên xe.

Cô là tự mình lái xe đến, trên xe không còn những người khác.

Mãi đến khi xác nhận cửa sổ đều đóng kỹ, cô mới rốt cục lấy dũng khí, mở ra tờ giấy phong kín trong tay, đem bên trong cái tờ kết quả giám định mỏng manh kia lấy ra

Vừa là bất ngờ, lại là trong dự liệu.

Cô và Ninh Bảo Bảo, có xác suất huyết thống trên 99.99%.

Nói cách khác hai người có liên hệ máu mủ.

Từ lúc nhìn thấy con số bắt đầu tay cô liền không khống chế được bắt đầu run rẩy.

Cô không biết Ninh Nhu đã làm thế nào nhưng máy móc giám định sẽ không nói dối kết quả giám định sẽ không nói dối nửa dòng máu chảy trong cơ thể Ninh Bảo Bảo xác thực đến từ chính cô.

Cô cúi thấp đầu, mắt chỉ nhẹ nhàng nháy một cái, một giọt nước mắt, liền từ viền mắt lăn xuống.

Cô không muốn khóc, nhưng nước mắt cứ thế chảy ra.

Sự thật bày ở trước mắt, Ninh Nhu chưa từng phản bội cô, Ninh Nhu mãi mãi cũng là Ninh Nhu.

Cô không biết đứa trẻ này là làm sao mà có, có lẽ, chờ lần sau trở về, cô nên cho Ninh Nhu cùng Ninh Bảo Bảo, cũng làm một phần giám định huyết thống.

Trở lại Lạc gia, vừa vặn là hai giờ chiều.

Lạc Chân đang chuẩn bị lái xe vào nhà cũ, lại không nghĩ rằng, dưới khu vực xanh hóa phía bên phải cửa lớn, lại đột nhiên lao ra một người.

Một người cô không nghĩ tới sẽ xuất hiện tại Hải thị Bùi Nghi.

Bùi Nghi cản ở trước xe, cô không thể không dừng xe lại.

Nhưng cô không có xuống xe, thậm chí ngay cả cửa sổ xe cũng chưa hề mở ra, mãi đến tận Bùi Nghi đưa tay gõ gõ kính, cô mới hạ cửa sổ xuống một chút.

Cô không cảm thấy, cô và Bùi Nghi có cái gì tốt để nói.

Ánh mặt trời bên ngoài, rất lớn và rất nắng.

Bùi Nghi hẳn là đợi cô rất lâu, trên trán tất cả đều là mồ hôi nóng, ngay cả hai bàn tay nàng yêu quý nhất kia, cũng dính một chút nước bùn.

Lạc Chân cũng không đồng tình, chỉ là mắt lạnh nhìn cái khuôn mặt làm cho cô cực kỳ căm ghét kia, chẳng hề nói một câu.

Cuối cùng vẫn là Bùi Nghi lên tiếng trước.

"Cô mấy ngày nay, có hay không liên hệ với Ninh Nhu?"

Mặc dù Chu Như Hồng có thương yêu mình đến đâu, Bùi Nghi cũng không cách nào phủ nhận, cô cô của nàng, tối ngày hôm đó đối với Ninh Nhu nói, thực sự là quá ác, quá nặng. Ninh Nhu khóc, không có chút nào khó hiểu.

Nếu là nàng, chỉ có thể khóc so với Ninh Nhu càng thêm dữ dội.

Nàng mơ hồ đoán được, Ninh Nhu sẽ không đem chuyện này nói cho Lạc Chân, bởi vì Ninh Nhu ngay cả gào khóc thời điểm, đều như vậy kiềm chế ẩn nhẫn.

Lạc Chân ngẩng đầu lên, trên mặt bốc ra một tia nghi hoặc. Cô hiển nhiên không nghĩ tới, Bùi Nghi ngồi xổm ở cửa Lạc gia lâu như vậy, lại là vì hỏi thăm chuyện Ninh Nhu.

Vẻ mặt cô hơi hơi thay đổi một chút, trong ánh mắt tràn đầy sự dò xét, như đang suy đoán, Bùi Nghi trong lòng, giờ khắc này có phải là lại đánh tới cái gì ý đồ xấu.

"Chuyện tôi và Ninh Nhu, có liên quan gì đến cô sao?"

Sự trả lời của cô, rất lạnh lùng, tất cả đều là sự trào phúng.

Bùi Nghi biết Lạc Chân hiện tại không có chút nào muốn nói chuyện với mình, nhưng vẫn không hề rời đi.

Nàng mím mím môi, trên gương mặt không có bao nhiêu màu máu, hai bàn tay đặt ở giữa cửa sổ, trên đầu ngón tay, ẩn có chút vết mồ hôi trong suốt.

Phải mất một lúc lâu, nàng mới run rẩy môi, hạ thấp giọng, dùng ngữ khí bình tĩnh cố gắng ngụy trang đi, mịt mờ nhắc nhở một câu.

"Nếu như cô không có phát hiện cô ấy cùng trước có cái gì không giống."

"Tôi xin khuyên cô lập tức trở về Viên Hương nhìn cô ấy."

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

bhtt-cung-chieu-vuu-vat-troi-ban-386081978
Cưng Chiều Vưu Vật Trời Ban
Tháng 6 20, 2025
Giáo Sư Tình Nhân_truyenles.net
Giáo Sư Tình Nhân
Tháng 9 1, 2025
Ma Nữ Nghê Thường
Tháng 6 2, 2026
Chỉ Cần Cậu_truyenles.net
Chỉ Cần Cậu
Tháng 7 27, 2025
Truyện Les Hay
gl-tieng-hat-nguoi-thuong-378844694
Tiếng Hát Người Thương
Chương 47 Tháng 6 21, 2025
Chương 46 Tháng 6 21, 2025
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY_truyenles.net
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY
CHƯƠNG 18 Tháng 7 8, 2025
CHƯƠNG 17 Tháng 7 8, 2025
Ngốc À! Em Không Đơn Phương
Chap 70 Tháng 9 9, 2025
Chap 69 Tháng 9 9, 2025
245065299-256-k707978-1
Em Đáng Tuổi Bà Cố Tôi
Chương 74 Tháng 7 13, 2026
Chương 73 Tháng 7 13, 2026
Chị Ấy Không Yêu Tôi_truyenles.net
Chị Ấy Không Yêu Tôi
chương 17 Tháng 8 22, 2025
chương 16 Tháng 8 22, 2025
XU SẮC ĐỘNG NHÂN
PHIÊN NGOẠI CUỐI Tháng 10 15, 2025
PHIÊN NGOẠI 16 Tháng 10 15, 2025
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư_truyenles.net
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư
Chương 133 Tháng 7 26, 2025
Chương 132 Tháng 7 26, 2025
284797853-256-k387488-1
Cô Ba
Chương 129 Tháng 7 2, 2026
Chương 128 Tháng 7 2, 2026
63926932-256-k270494
Tôi là bác sỹ phụ khoa
Chương 7 Tháng 7 19, 2026
Chương 6 Tháng 7 19, 2026
Chính Là Thích Chị
Chương 57 Tháng 5 8, 2026
Chương 56 Tháng 5 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved