Sau Khi Ly Hôn Bắt Đầu Yêu Đương - Chương 78
Thân thể Ninh Nhu không khỏe, cũng chỉ có thể gọi điện xin nghỉ ở tiệm nước đường.
Lạc Chân muốn nàng nghỉ ngơi nhiều hơn, và bảo nàng buổi tối đừng đi quán bar làm việc, nhưng nàng lại ấp úng qua loa lấy lệ cho qua. Sau khi gặng hỏi kỹ, cô mới biết nàng đã xin nghỉ từ tối hôm trước để chăm sóc Bùi Nghi.
"Nàng dạy Bảo Bảo đàn dương cầm, rồi bị ngất xỉu ngay tại phòng đàn, chị không thể bỏ mặc nàng được."
Hai người đều tắm rửa xong, hiện tại lại nằm ở trên giường. Ninh Nhu phía sau lưng dán vào tường, tùy ý Lạc Chân đem mình ôm vào trong ngực.
Nhắc đến Bùi Nghi, nàng lại nghĩ tới chuyện kho rượu bị trộm, ngữ khí trở nên có phần mềm mại hơn.
"Nếu không phải nàng, chị hiện tại có khả năngcòn đang ở cục cảnh sát."
Lạc Chân nghe lời này, sắc mặt khẽ biến đổi. Mới vỏn vẹn năm ngày, thái độ Ninh Nhu đối với Bùi Nghi liền tốt hơn nhiều như vậy. Cô nếu như không trở lại tối nay, hai người này e rằng đã thành 'Chị em tốt' mất rồi.
"Nàng đối với chị, làm sao đột nhiên tốt như vậy?"
"Cố ý từ Hải Thị bay tới thăm chị, không chỉ giúp chị giải vây, còn dạy Bảo Bảo đàn dương cầm."
"Hai người các chị, sẽ không có chuyện gì giấu em chứ?"
Một câu vô tình nói ra như vậy, lại vừa vặn chạm đúng sự thật. Ninh Nhu cắn cắn môi, vùi đầu xuống, cũng không dám nhìn người phụ nữ bên cạnh thêm một chút nào.
Lạc Chân đoán không sai. Giữa nàng và Bùi Nghi, quả thật có một bí mật ngầm hiểu. Đó chính là, hai người đều rõ ràng nhưng chưa bao giờ chỉ ra quan hệ chị em.
Sự xuất hiện lần này của Bùi Nghi quả thực có rất nhiều khác biệt so với trước đây. Nàng vốn cũng rất lấy làm kỳ lạ về sự chuyển biến của đối phương, mãi đến khi nhận được năm vạn tệ kia, nàng mới cuối cùng nghĩ thông suốt. Bùi Nghi, có lẽ đã biết thân phận của nàng.
Ninh Bảo Bảo chỉ là hỗ trợ gảy một khúc nhạc đơn giản nhất, cho dù muốn trả tiền thù lao, nào cần nhiều đến vậy? Số tiền kia, càng giống như một loại bồi thường.
Ninh Nhu phản ứng lại, nói không sợ là không thể. Nhưng ngẫm lại những chuyện Bùi Nghi đã làm trong những ngày qua, nàng lại không sợ lắm. Nếu như Bùi Nghi muốn tố cáo nàng, cần gì phải đưa tiền cho nàng?
Một khi bị bắt về phòng thí nghiệm, cho dù có năm trăm triệu, nàng cũng không xài được.
Bởi vì rèm cửa sổ được kéo kín nên trong phòng có vẻ tối. Tay Lạc Chân vẫn đặt ngang eo Ninh Nhu, đầu ngón tay không tự chủ giật giật.
"Tại sao không nói chuyện?"
Càng bị truy hỏi, Ninh Nhu càng chột dạ. Nàng không biết nên giải thích thế nào, cũng chỉ có thể tiếp tục giữ im lặng.
Lạc Chân thấy nàng không chịu mở miệng, sự nghi hoặc trong lòng càng sâu.
"Bùi Nghi, sẽ không phải là thích chị chứ?"
Cái suy đoán này quả thật quá vô lý. Ninh Nhu không hề nghĩ ngợi, liền vội vàng lắc đầu phủ nhận.
"Không có."
"Nàng làm sao có thể thích chị được?"
Phản bác gấp gáp như vậy, hiển nhiên là đang giấu giếm chuyện gì đó.
Lạc Chân trở mình, hai tay chống xuống, vây Ninh Nhu dưới thân mình. Đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng xuống, trong con ngươi tràn đầy sự dò xét.
"Tại sao không thể?"
"Em và nàng quen biết nhiều năm như vậy, nếu không phải yêu thích, nàng không thể đối xử tốt với một người phụ nữ chỉ mới gặp mặt mấy lần như thế."
"Trừ phi, nàng đã làm điều gì có lỗi với chị."
Lạc Chân quả thực rất thông minh, và cũng đủ hiểu rõ Bùi Nghi.
Ninh Nhu sợ hết hồn, làm sao cũng không nghĩ tới Lạc Chân lại đoán chuẩn đến vậy. Hết cách rồi, nàng chỉ đành kể ra chuyện bức ảnh.
"Nàng tìm đến chị, chỉ là muốn trả lại bức ảnh."
"Hơn một tháng trước, nàng đã nhân lúc chị không chú ý lén lấy đi bức ảnh, bắt chị đứng dưới ánh mặt trời hai tiếng đồng hồ."
"Nàng cảm thấy mình làm sai, nên mới đối xử tốt với chị như vậy."
Lạc Chân nghe xong sững sờ, phản ứng lại thì sắc mặt lập tức trở nên u ám.
"Bức ảnh là nàng trộm?"
Vẻ giận dữ trong đáy mắt Lạc Chân cuồn cuộn, khiến Ninh Nhu trong lòng sợ hãi. Nàng đưa tay ra, chủ động ôm lấy cổ người phụ nữ, đưa môi lên hôn một cái, như một sự an ủi.
"Nàng biết lỗi rồi, cũng đã xin lỗi chị."
"Mấy hôm đó chị không liên lạc được với em, cũng chính nàng đã gọi điện nhờ bạn bè đến Lạc gia tìm em."
"A Lạc, đừng giận nữa, được không?"
Vừa dứt lời, nàng lại đặt thêm một nụ hôn nữa.
Hai nụ hôn nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước không đủ để làm cơn giận tan biến hoàn toàn. Lạc Chân đè tay Ninh Nhu lại, tìm đến đôi môi mềm mại kia, đè người xuống hôn một hồi lâu, lửa giận trong lòng mới nguôi ngoai đôi chút.
Nụ hôn vừa kết thúc, bầu không khí lại trở nên ám muội hơn. Hai người đã kiềm nén quá lâu, một chút hành vi thân mật cũng dễ dàng khơi dậy dục vọng. Đặc biệt là Ninh Nhu, lúc này cơ thể lại nhạy cảm đến mức khó tả.
Mặc dù đang nằm trên giường, nàng vẫn cảm thấy hai chân như nhũn ra, cả người vô lực. Tay nàng vẫn đặt trên cổ Lạc Chân miệng thở dốc. Bên tai lại truyền tới vài câu nói nhỏ, trong nháy mắt, khiến mặt nàng đỏ bừng triệt để
"Chị là của em."
"Sau này, không được bảo vệ nàng như thế."
"Em sẽ ghen."
Hai người quấn quýt trên giường cả một ngày, vẫn cảm thấy chưa đủ.
Buổi tối 5 giờ 15, Lạc Chân xuống giường thay đồ đi đón Ninh Bảo Bảo tan học. Ninh Nhu cũng muốn đi, lại bị Lạc Chân một câu nói ngăn cản.
"Chị cứ ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, đừng tùy tiện xuống giường, nếu không lại phải mất thêm mấy ngày mới có thể hoàn toàn bình phục."
Lời này nghe luôn có chút ám chỉ tình sắc. Mặt Ninh Nhu đỏ bừng, không nói gì thêm. Nàng hiểu ý của Lạc Chân, là cô sợ chỗ đó của nàng bị đau.
Sau khi phá vỡ sự ám muội, quan hệ của hai người càng gần hơn một bước. So với lúc kết hôn, họ còn muốn thân thiết hơn rất nhiều. Đây chính là mùi vị của tình yêu sao?
Quả thật khiến người ta trầm luân.
Lạc Chân đi xuống lầu, tài xế vừa vặn đưa xe đến. Sau khi đón Ninh Bảo Bảo cô không lập tức trở về nhà, mà trước tiên đưa cô bé đến tiệm nước đường một chuyến.
Ninh Nhu làm việc ở đây, Ninh Bảo Bảo cũng đã quen thuộc với nhân viên trong cửa hàng. Sư phụ biết Lạc Chân có lời muốn nói với Tống Phù, liền cười dẫn Ninh Bảo Bảo đến trước máy gắp thú, để cô bé gắp thú bông.
Lạc Chân nhân cơ hội đi tới quầy, hỏi kỹ càng tình hình của Ninh Nhu trong mấy ngày qua.
Câu trả lời của Tống Phù đại khái giống với những gì Ninh Nhu đã nói.
"Mấy ngày trước ngài mất tích, Ninh tiểu thư ban ngày mất tập trung. Sau khi Bùi tiểu thư đến thì nàng lại ổn hơn."
"Nghe Khương Nhung nói, Đại tiểu thư nhà họ Giản từng hỏi thăm tin tức của ngài."
"Nếu không đoán sai, hẳn là Bùi tiểu thư đã nhờ cô ấy hỏi."
Xem ra, Bùi Nghi lần này quả thực đã giúp không ít việc.Lạc Chân mím môi, vẻ mặt hơi thay đổi một chút.
Cô không phủ nhận, lòng cô rất nhỏ mọn. Nhỏ đến mức, cô muốn chiếm trọn Ninh Nhu, không muốn Ninh Nhu chia sẻ tâm tư cho bất kỳ người phụ nữ nào khác ngoài cô. Chỉ cần nghĩ đến Bùi Nghi đã bảo vệ Ninh Nhu trong lúc cô vắng mặt, và còn được Ninh Nhu chăm sóc, lòng cô liền dâng lên một nỗi chua xót.
Cô thực sự đang ghen.
Tống Phù thấy Lạc Chân nhíu mày, đoán được tâm trạng đối phương không tốt. Nhớ đến lời nhắc nhở trước đó của Khương Nhung, nàng khẽ lên tiếng.
"Lạc tổng, sau bếp có bánh trôi, là Ninh tiểu thư làm chiều hôm qua, ngài muốn mang một phần về ăn không?"
Lạc Chân nghe thấy câu nói này, mắt nhất thời sáng lên, vẻ lạnh lùng trên mặt quả thực tan đi chút ít.
"Nhu Nhu làm sao?"
Tống Phù gật đầu.
"Đúng, là Ninh tiểu thư làm. Nếu cần, tôi sẽ đi nấu ngay bây giờ."
Bánh trôi do Ninh Nhu làm, Lạc Chân còn chưa từng ăn. Hầu như không cần suy nghĩ, cô liền đưa ra câu trả lời.
"Một phần không đủ, nấu hai phần đi."
Quả nhiên là đôi tình nhân đang yêu cuồng nhiệt. Tống Phù không nhịn được cảm thán.
Trước khi quay vào bếp, nàng gọi cả sư phụ đi cùng, nhường lại tiền sảnh vắng vẻ cho Lạc Chân và Ninh Bảo Bảo.
Vỏn vẹn mấy phút trôi qua, trong tay Ninh Bảo Bảo có thêm một con thú bông mềm mại, là một con Husky nhỏ, chỉ to bằng lòng bàn tay người lớn, trông có vẻ đặc biệt ngốc nghếch.
Thấy Lạc Chân xuất hiện, cô bé cười và đưa thú bông mình vừa gắp được tới.
"Dì ơi, con tặng cho dì được không ạ?"
Ninh Bảo Bảo mặc một chiếc váy nhỏ màu hồng nhạt, trên vai đeo nghiêng bình nước, dưới chân là đôi xăng-đan trẻ con. Tóc cô bé rối tung, đã che gần hết cổ, tóc mái cũng dài ra không ít, được hai chiếc kẹp hoa khéo léo kẹp lên, mới không che khuất đôi mắt. Hôm nay cô bé không thắt bím tóc, không phải là không muốn thắt, mà là Lạc Chân không biết thắt.
Lúc này mái tóc vàng buông xuống, càng nhìn, Lạc Chân càng yêu thích không ai có thể phủ nhận, đây chính là bằng chứng Ninh Bảo Bảo giống cô.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn giống Ninh Nhu tám phần trước mắt, cô theo bản năng cong môi cười, vẫn chưa kịp phản ứng lại, liền ngồi xổm xuống, đón lấy chú Husky nhồi bông.
"Cảm ơn con."
"Dì rất thích."
Ninh Bảo Bảo bị ngữ khí nói cảm ơn nghiêm trang của Lạc Chân chọc cười, chủ động bước lên hai bước, đưa tay ôm lấy cổ Lạc Chân, tự nhiên hôn lên má phải cô một cái.
"Dì thích, Bảo Bảo sau này gắp được thú bông sẽ tặng hết cho dì."
Trẻ con, cách biểu đạt yêu thương lúc nào cũng trực tiếp như vậy. Lòng Lạc Chân mềm nhũn ra, ý cười trên khóe miệng càng rạng rỡ.
"Đều cho dì hết, vậy còn mẹ thì sao?"
Vấn đề này, thực sự làm khó người ta. Cũng may Ninh Bảo Bảo đã sớm thảo luận với Ninh Nhu, cô bé không cần suy nghĩ nhiều, liền đưa ra câu trả lời.
"Trước đây Bảo Bảo gắp được thú bông, đều tặng cho mẹ."
Thì ra, hai mẹ con đã sớm thương lượng với nhau. Lòng Lạc Chân ấm áp, bản thân đang cảm thấy vui mừng, nhưng rất nhanh cô lại nhận ra trong suốt một tháng cô vắng mặt, Ninh Nhu và Ninh Bảo Bảo không biết đã nhớ cô nhiều đến mức nào.
Ý thức được điều này, trong lòng cô có chút tự trách, cảm thấy mình nên về sớm hơn một chút.
"Bảo Bảo ngoan lắm."
Lạc Phồn Tinh được người lớn yêu thích và khích lệ, lại hôn Chân thêm một cái nữa.
"Cảm ơn dì."
Chiếc kẹp trên đầu cô bé hơi lỏng ra, vài sợi tóc mái theo đó tuột xuống, che cả hàng mi. Lạc Chân ôm cô bé ngồi vào chỗ, đặt thú bông trong tay lên bàn, một lần nữa giúp cô bé kẹp lại tóc mái, động tác vô cùng nhẹ nhàng.
"Sao mẹ không đưa con đi cắt tóc?"
Ninh Bảo Bảo nghe thấy lời này, mím môi cười cười, đôi mắt hạnh tròn xoe tràn đầy mong đợi.
"Mẹ nói, chờ dì về, sẽ cùng dì đưa Bảo Bảo đi cắt tóc."
Lạc Chân nghe xong ngẩn ra, không ngờ lại là nguyên nhân này. Ninh Nhu trước giờ chưa từng nói với cô về chuyện này.
Cô có thể đoán được tại sao Ninh Nhu không nói. Trong thời gian cô vắng mặt, nếu nói những điều này, không nghi ngờ gì là đang thúc giục cô buông chuyện ở Hải thị và sớm quay về Viên Hương. Ninh Nhu trước giờ sẽ không ép buộc cô, cũng chưa bao giờ tạo áp lực cho cô.
Trong khoảnh khắc thất thần, bên tai truyền đến một giọng nói non nớt. Ngay lập tức kéo tâm trí cô trở lại.
"Dì ơi, ngày mốt trường mẫu giáo nghỉ rồi, dì với mẹ đưa Bảo Bảo đi cắt tóc nha, được không ạ?"
Lúc Ninh Bảo Bảo nói chuyện, khóe miệng còn nở một nụ cười mỉm chi.
Lạc Chân làm sao có khả năng không đồng ý?
Cô giơ tay lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào má Ninh Bảo Bảo gật đầu cười.
"Được."
Hai phần bánh trôi, chưa đầy mười phút đã được làm xong. Vì là nấu tươi nên vẫn còn nóng hổi.
Cố Lạc Chân một tay xách bánh trôi, một tay nắm tay Ninh Bảo Bảo, hai người lớn nhỏ rất nhanh đã rời khỏi tiệm.
Lúc này đã gần sáu giờ.
Ninh Nhu ở nhà đợi 40 phút, mãi không thấy người trở về, không khỏi có chút lo lắng. Xoắn xuýt một lúc, nàng vẫn gọi điện thoại cho Lạc Chân.
Điều bất ngờ là Ninh Bảo Bảo lại là người bắt máy.
"Mẹ, là con đây ~"
Ninh Nhu nghe thấy giọng con gái, không khỏi ngẩn người, sau khi lấy lại tinh thần, khóe miệng nàng cũng cong lên. Nàng còn chưa kịp nói gì, bên tai phải đã vang lên một giọng phụ nữ khác, trầm thấp, dịu dàng và uyển chuyển.
"Em và Bảo Bảo đang ở siêu thị mua đồ ăn, buổi tối chị muốn ăn gì?"
Ninh Nhu mở to mắt, chống tay ngồi dậy khỏi giường, đầu óc vận hành mất một phút mới phản ứng được. Lạc Chân, hình như đang định tự mình xuống bếp, nấu cơm cho nàng ăn.
Nếu như nàng nhớ không lầm, năm năm trước Lạc Chân có thể nói là năm ngón tay không dính nước, nếu không cần thiết, thậm chí ngay cả nhà bếp cũng sẽ không bước vào.
Ninh Nhu còn tưởng mình nghe lầm.
"Mua thức ăn?"
"Em làm sao?"
Ở đầu dây bên kia, Lạc Chân nghe thấy câu này thì cười khẽ một tiếng.
"Đương nhiên là em làm."
"Chứ chẳng lẽ để chị, người đang là bệnh nhân này, làm sao?"
Ninh Nhu bị tiếng cười kia làm tim đập nhanh hơn, nghe Lạc Chân nói hai chữ 'bệnh nhân', mặt nàng cũng đỏ lên.
Không đợi nàng trả lời, giọng nói của Lạc Chân lại một lần nữa truyền tới:
"Buổi tối tôi làm trà sữa cho chị uống, được không?"