Sau Khi Ly Hôn Bắt Đầu Yêu Đương - Chương 85
Một nụ hôn xuất hiện đột ngột khiến Ninh Nhu lập tức ngây người tại chỗ. Đèn phòng lớn đang bật sáng, mắt nàng mở to, và khi buộc phải hé môi chịu đựng sự xâm nhập, ánh mắt nàng thậm chí còn đang đối diện với người xâm lược.
Đôi mắt kia lạnh như sương, trông hờ hững bình tĩnh, nhưng lại làm cho cơ thể nàng run rẩy liên tục. Phản ứng quán tính sinh lý căn bản là không cách nào khống chế. Nàng chỉ có thể nhắm mắt lại.
Nụ hôn này, kéo dài một cách ngoài ý muốn.
Kết thúc xong, trán nàng tựa vào vai người phụ nữ, nửa thân trên dựa vào trong lòng cô, đôi môi phấn khẽ nhếch thở dốc.
Kỹ thuật hôn của Lạc Chân, so với năm năm trước đã tiến bộ quá nhiều. Chiếc lưỡi kia mềm mại lại linh hoạt, lúc khiêu khích, lúc xâm nhập, mãi đến khi nàng hoàn toàn từ bỏ chống cự, mới tùy ý đùa bỡn răng và lưỡi của nàng.
Vào giờ phút này, nàng ngay cả suy nghĩ bình thường cũng không thể làm được.
Nàng cảm giác được một bàn tay đẩy tóc mái bên má phải ra, ngay sau đó, hai cánh môi đỏ dán lên tai phải nàng, có hơi nóng nhỏ bé phả vào cổ, một tiếng nói nhỏ ôn nhu, cũng theo bên tai truyền đến.
"Sao lại còn mua sách ngôn ngữ ký hiệu?"
Đầu óc Ninh Nhu, mơ màng ngây ngất. Lạc Chân hỏi cái gì, nàng đáp cái đó.
"Mua để cùng Bảo Bảo học chung."
"Sợ, sợ sau này không nghe thấy âm thanh nữa."
Câu trả lời này nằm trong dự liệu của Lạc Chân. Nhưng vẻ mặt cô, vẫn là ngưng trệ đi một cách khó nhận thấy, vị đau xót tận đáy lòng, cũng lần thứ hai trào ra. Cô không thể không cảm thấy đau lòng vì lời nói của Ninh Nhu.
Bàn tay trái của cô xuyên qua tóc Ninh Nhu, ngón tay hơi di chuyển, đầu ngón tay liền rơi xuống chiếc tai đang hiện lên màu hồng nhạt kia. Không nỡ dùng sức, cô chỉ dùng lòng bàn tay xoa nhẹ theo vành tai, nhất cử nhất động đều là sự thương tiếc yêu chiều.
"Còn USB thì sao?"
"Bên trong USB, lại là cái gì?"
Vấn đề này, hiển nhiên đã làm khó Ninh Nhu. Nàng híp mắt thở dốc, ý thức vẫn còn mơ hồ, nhưng trong tiềm thức lại muốn trốn tránh vấn đề này.
"A Lạc ~"
Một tiếng gọi như làm nũng, là thủ đoạn nàng quen dùng, chuyên để đánh lạc hướng.
Lần này, Lạc Chân không bị lừa, tiếp tục hỏi.
"Nói cho em biết, được không?"
"Em muốn biết."
Giọng điệu này tràn đầy sự dụ dỗ, hoàn toàn đánh tan ý chí lực của Ninh Nhu. Nàng không thể không trả lời.
"Là để lại cho Bảo Bảo."
"Hiện tại còn chưa thể mở ra."
Để lại cho Bảo Bảo?
Lông mày Lạc Chân khẽ nhíu, sắc mặt càng thêm hiếu kỳ.
"Vậy khi nào thì có thể mở ra?"
Ninh Nhu nghe tiếng lắc đầu.
"Chị không biết."
Giọng nàng nhẹ nhàng tinh tế, nghe không ra chút nào che giấu.
Vừa dứt lời, nàng liền đưa tay ôm lấy eo Lạc Chân, tầm mắt, cũng đúng lúc này giương lên, trong miệng tiếp đó gọi ra một tiếng 'A Lạc'.
Tiếng gọi mềm mại dính dớp, như mèo con gọi xuân, nghe đắc lòng người cũng không nhịn được run rẩy.
Lạc Chân cúi đầu, vừa vặn nhìn thấy một đôi mắt xám ẩm ướt đầy nước lừa, đồng tử màu xám mơ mơ hồ hồ, bên trong cất giấu, là sự si mê yêu chiều không thể nói rõ cũng không thể tả.
Khoảng cách lần trước thân mật, đã qua trọn vẹn hai ngày. Ninh Nhu bị hôn đến run chân, môi hơi mấp máy, ngoài hai chữ 'A Lạc', lại không nói ra được lời nào khác.
Xung quanh có gió lạnh thổi qua, nhưng nhiệt độ giữa hai người lại cấp tốc tăng cao. Lạc Chân đưa tay ra khỏi vành tai Ninh Nhu, yết hầu cô vừa khô vừa khát.
"Có thể không?"
Cô cũng nghĩ tới. Nhưng muốn trưng cầu sự đồng ý trước.
Đều là người trưởng thành rồi, lời nói có úp mở đến mấy, cũng đều có thể nghe hiểu.
Mặt Ninh Nhu phủ lên một tầng ửng đỏ.
Rõ ràng không phải lần đầu tiên làm chuyện như vậy, nàng nhưng sẽ vì lời Lạc Chân mà cảm thấy thẹn thùng.
Nàng giơ tay lên, đầu ngón tay rơi xuống trên khuôn mặt cảm động diễm lệ vô song kia, dọc theo bên mặt nhẹ nhàng trượt xuống, cuối cùng dừng lại trên hai mảnh môi mỏng đỏ mọng.
Không nói một lời, nàng dùng hành động thực tế trả lời câu hỏi của đối phương. Nàng ngẩng đầu lên, đỏ mặt, chủ động hôn một cái lên khóe môi người phụ nữ.
Một nụ hôn lướt qua như chuồn chuồn đạp nước. Thậm chí, không tính là hôn, chỉ là nhẹ nhàng chạm một cái.
Nhưng đây chính là công tắc mở van dục vọng.
Lạc Chân lùi về sau hai bước, môi đỏ mím quá chặt chẽ, tâm trạng đáy mắt tối nghĩa u ám, sâu không thấy đáy.
"Sáng mai lại dọn dẹp đi."
"Hiện tại, đi tắm rửa trước."
Đi tắm rửa trước, tắm xong, sau đó đi nhà sát vách sao?
Ninh Nhu muốn hỏi, cũng không dám hỏi, màu đỏ trên má lại đậm hơn chút.
Dây thần kinh xấu hổ quấy phá, nàng không dám nhìn Lạc Chân nữa, cúi đầu rồ nàng liền từ trong lòng Lạc Chân lui ra, hai ba bước đi ra ban công, cầm váy ngủ cùng khăn mặt liền tiến vào phòng tắm.
Vì làm việc quá vội vàng, nàng cầm quần áo đặt tới trên giá mới phát hiện mình không có mang đồ lót để mặc. May là quần áo vẫn chưa cởi.
Nàng thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị ra ngoài lấy nội y đi vào, lại không nghĩ rằng, giây phút kéo rèm, lại thấy mặt Lạc Chân.
Tay phải Lạc Chân hơi nhấc, đầu ngón tay nắm một chiếc quần lót nhỏ màu hồng nhạt, còn tay trái, thì lại cầm một bộ áo ngủ tơ tằm màu vàng nhạt. Nghiễm nhiên một bộ dáng muốn tắm rửa.
Hô hấp Ninh Nhu hơi ngưng lại, trái tim đập nhanh chóng, trong lúc nhất thời, liền lời cũng không nói được.
"A Lạc, cái đó, cái đó…"
Ánh mắt nàng nhìn chằm chằm tay phải Lạc Chân, ấp úng nửa ngày, mới nói hết lời.
"Cái màu hồng nhạt đó, hình như là của chị."
Vẻ mặt Lạc Chân bình tĩnh, hai chân bước một bước về phía trước, cũng chen vào trong rèm.
"Là của chị."
"Em thấy chị quên mang, vì thế giúp chị mang theo đến."
Vừa dứt lời, cô liền tự nhiên đặt quần áo trong tay lên trên giá. Ngay sau đó, cô lại xoay người, kéo rèm lên lần nữa.
Không gian phòng tắm nhỏ hẹp, chen chúc hai người phụ nữ trưởng thành ở trong đó, làm cái gì cũng đều vô cùng chật chội.
Ninh Nhu lùi về phía sau, còn chưa kịp mở miệng, bên tai một bên, liền vang lên giọng của người phụ nữ.
"Tắm chung đi."
Ba chữ nhẹ nhàng, sức ảnh hưởng lại là to lớn.
Ninh Nhu ngây người tại chỗ. Chờ lấy lại tinh thần thì trên mặt từ lâu đỏ rực không thể tả. Nàng vẫn chưa từng tắm chung với Lạc Chân.
Phòng tắm rất nhỏ, ánh đèn có vẻ sáng hơn phòng khách. Mặt nàng đỏ gay, hơi thở lúc hô hấp cũng mang theo nhiệt độ nóng bỏng.
Lạc Chân nhìn thấy bộ dạng này của nàng, không khỏi khẽ cười một cái.
"Bảo Bảo còn ở bên ngoài."
"Em sẽ không làm bừa."
Một tiếng cười khẽ trầm thấp, khiến Ninh Nhu nghe được càng thêm thẹn thùng không ngớt.
Lạc Chân sẽ không lừa người, càng sẽ không lừa nàng. Nàng không có lý do cự tuyệt.
Cuối cùng, vẫn là cắn môi, gật đầu đồng ý.
Tắm chung, là vì tiết kiệm thời gian. Nhưng kết quả, hoàn toàn ngược lại với dự đoán.
Chuyện ngày thường chỉ cần mười phút liền có thể kết thúc, lần này lại kéo dài trọn vẹn nửa giờ.
Lạc Chân xác thực không hề làm gì cả. Nhưng Ninh Nhu đã quên, hai người phụ nữ chìm sâu trong tình yêu cuồng nhiệt, cho dù không hề làm gì, chỉ là nhìn lẫn nhau, cũng là một loại dằn vặt ngọt ngào và hạnh phúc.
Không biết bằng cách nào, hai người liền dán chặt lại với nhau. Chỉ là một chút va chạm nhỏ bé lưu luyến trên mặt ngoài, nhưng lại khiến người ta không kìm lòng được mà trầm luân.
Tắm xong, đồng hồ trên tường đã chỉ mười giờ. Quần áo trong phòng tắm vẫn còn ngổn ngang trên sàn. Mặc dù không thu dọn, hai người phụ nữ liền trực tiếp rời đi.
Ninh Bảo Bảo vẫn ngủ rất say, cơ thể cuộn tròn dưới chăn, chỉ lộ ra một cái đầu nhỏ ở bên ngoài.
Lúc Ninh Nhu ra ngoài, nàng đã tắt đèn phòng.
Mãi đến khi nằm trên chiếc giường lớn mềm mại kia, mới cảm nhận được sự điên cuồng ẩn giấu dưới vẻ mặt bình tĩnh của Lạc Chân.
Vừa mới tắm xong, nàng lại ra rất nhiều mồ hôi, như một con cá vừa mới vớt lên từ biển.
Eo nàng được lót gối, toàn thân từ trên xuống dưới không hề có một chút sức lực nào, chỉ có thể mềm nhũn nằm im.
Lạc Chân làm việc dịu dàng, nhưng lại khắp nơi lộ ra sự mạnh mẽ. Nàng vừa định khóc, môi liền lập tức bị chặn lại.
Mấy phút sau, khó khăn lắm nàng mới giành được tự do, còn chưa kịp thở, cổ chân liền bị người dùng lực nắm chặt, cả người trong nháy mắt bị kéo vào .
Nàng vẫn là con cá đó, nhưng lúc này, lại rơi vào vùng biển sâu hơn.
Nàng bị buộc trở mình, cảm nhận được Lạc Chân ôm mình từ phía sau, một bàn tay vòng qua eo, một bàn tay khác còn đặt ở nơi ấm áp kia, thân thể không kìm lòng được liền run rẩy.
"Nhu Nhu."
Giọng người phụ nữ từ sau tai truyền đến, eo nàng run rẩy càng thêm lợi hại.
"Thoải mái không?"
Vấn đề thế này, làm sao có thể nói ra miệng được. Mặt Ninh Nhu, đỏ đến mức sắp nhỏ máu.
Nàng không đáp lời, cũng không tiện đáp lời, nhưng ngực, phập phồng càng thêm dữ dội.
Trong không khí ngoại trừ tiếng thở dốc nhẹ, không còn tiếng động nào khác.
Lạc Chân nắm chặt cánh tay nàng, môi kề sát tai phải Ninh Nhu càng gần hơn. Ngữ khí nói chuyện cũng càng trở nên nhẹ nhàng.
"Em muốn làm cho chị sung sướng."
"Ban ngày cũng được, buổi tối cũng không sao."
Sung sướng đã qua lâu, Lạc Chân đã lên giường, vẫn yêu thích nói những lời khiến người ta mặt đỏ tim đập.
Ninh Nhu mím mím môi, hô hấp dồn dập mấy phần. Những câu nói này giống như lời tâm tình riêng tư nhất trên giường chiếu, chỉ có thể nói cho đối phương nghe lúc không có người.
Nàng muốn đáp lại, nhưng ngại mở miệng.
Ngay lúc đang cảm thấy quẫn bách và thẹn thùng, trong không khí lại truyền tới giọng nói của Lạc Chân.
"Lần sau, chúng ta mặc áo cưới làm, có được không?"
Mặc áo cưới làm? Đầu óc Ninh Nhu, nháy mắt trống rỗng.
Nàng quay đầu, không thể tin được hé môi, đã đến giờ khắc này, mới rốt cục nói ra câu nói đầu tiên sau khi thân mật tối nay.
"Em nói cái gì?"
Lạc Chân không đùa giỡn.
Ngày hôm sau đưa Ninh Bảo Bảo đến trường xong, cô liền từ iPad mở ra hàng trăm tấm ảnh áo cưới cho Ninh Nhu chọn.
Kết hôn có thể tối nay, còn áo cưới thì bất cứ lúc nào cũng có thể mặc.
Ninh Nhu ngồi ở cạnh giường, ánh mắt nhìn chằm chằm chiếc áo cưới màu trắng trên iPad, vẻ mặt ngây ngẩn. Mãi đến khi phản ứng lại Lạc Chân đang nói cái gì, khuôn mặt trắng nõn của nàng nhất thời đỏ bừng.
Lạc Chân dĩ nhiên thực sự muốn mặc áo cưới làm chuyện đó.
Cánh tay nàng buông thõng bên người, theo bản năng khẽ cử động. Mấy giây trôi qua, nhưng nàng vẫn không dám đưa tay ra nhận lấy.
Lạc Chân đứng trước giường, thấy nàng không nhúc nhích, cũng ngồi xuống.
"Không phải chị muốn nhìn em mặc sao?"
"Em cũng rất muốn xem chị mặc."
Lời đã nói ra, liền không thể đổi ý. Muốn nhìn Lạc Chân mặc áo cưới, là Ninh Nhu đích thân nói.
Không cách nào phản bác, nàng cũng chỉ có thể tiếp thu.
Kỳ thực sao chỉ có Lạc Chân một người muốn mặc áo cưới làm chuyện thân mật kia đâu?
Hai người tựa vào nhau, từng tấm hình được lật xem. Lần này, thời gian đã trôi qua hai giờ. Mãi đến khi nhân viên cửa hàng nội thất sắp xếp người tới nhà giao giường, họ vẫn chưa chọn ra một tấm ưng ý.
Chiếc giường đôi rộng 1m8, lớn gấp đôi chiếc giường gỗ nhỏ cũ. Đệm đồng bộ vừa mềm mại lại chắc chắn, chỉ cần chạm vào là đã có thể biết cảm giác ngủ trên đó sẽ tuyệt vời đến mức nào.
Hai ngàn tệ, quả thực có lời.
Bởi vì là giường gỗ thật, mua về chỉ cần để đó ba, năm ngày là có thể ngủ.
Sư phụ chuyển giường mới tới ban công, hẹn xong thời gian lắp đặt với Ninh Nhu liền rời khỏi.
Tháng ngày, dường như từng ngày từng ngày trở nên tốt hơn.
Ninh Nhu đóng cửa lại, lúc xoay người, khóe môi vẫn còn thoáng một nụ cười.
Lạc Chân đứng cạnh giường, nhìn nụ cười này trong mắt, cũng không tiếng động mà cong môi.
"Bảo Bảo trở về, nhất định cũng rất vui vẻ."
Nói đến Ninh Bảo Bảo, ý cười trong mắt Ninh Nhu càng rõ ràng. Nàng gật đầu, từ gầm giường lôi ra một thùng giấy, mở ra vừa nhìn, tất cả đều là búp bê. Chắc là Ninh Bảo Bảo một tháng này mang về từ tiệm trà sữa.
"Búp bê của con bé, có thể để lại trên giường."
Căn phòng không quá rộng, nhỏ đến nỗi ngay cả một chiếc sô pha cũng không đặt xuống được. Nhưng khắp nơi, đều toát ra cảm giác của một ngôi nhà.
Áo cưới chưa chọn ra được, Ninh Nhu rất nhanh lại ngồi trở lại trên giường.
Lạc Chân nhìn đồng hồ, mười một giờ hai mươi, cũng là lúc làm bữa trưa.
Trong tủ lạnh nhà sát vách, còn đặt món ăn mua về lần trước đi siêu thị.
Ninh Nhu vẻ mặt chăm chú, nghiêm túc chọn áo cưới, cô không đành lòng quấy rối, liền một mình mang món ăn ra đây.
Lúc đi tới bàn ăn, đúng dịp thấy trên bàn bày đặt chiếc hộp tối hôm qua dọn dẹp phòng vô tình rơi ra từ gầm giường.
Sách ngôn ngữ ký hiệu và tấm ảnh, đều vẫn còn ở đó. Chỉ thiếu cái USB màu đen kia.
Rõ ràng, là Ninh Nhu đã cất nó đi rồi.
Lạc Chân đặt món ăn trong tay xuống, sắc mặt không khỏi hơi thay đổi một chút.
USB, là để lại cho Ninh Bảo Bảo, bên trong rốt cuộc có bí mật gì, cần phải giấu giếm như thế?
Lạc Chân môi đỏ khẽ buông, quay đầu hướng trên giường liếc nhìn. Ninh Nhu lại đang cúi đầu xem iPad.
Cô không lên tiếng, làm bộ không phát hiện chuyện này, nhưng trong lòng, đã lưu lại hạt giống nghi ngờ.
Ninh Nhu đối với cô, rất ít có sự che giấu. Trừ phi, chuyện đó có liên quan đến thân thế của nàng.