Sau Khi Ly Hôn Bắt Đầu Yêu Đương - Chương 86
Vụ việc USB khiến Lạc Chân luôn để tâm.
Tháng ngày cứ như vậy trôi qua từng ngày. Thoáng chốc, chiếc giường mới trong nhà đã được lắp đặt xong.
Trên chiếc giường lớn bằng gỗ thật màu đỏ trải một lớp nệm cao su mềm mại, ga trải giường, vỏ chăn, và chăn bông đều đã được thay mới. Chiếc gối hình cá mập của Ninh Bảo Bảo vẫn còn đó, đặt giữa hai chiếc gối mới. Lạc Chân đứng trước giường, chỉ cần nghĩ đến tối nay ba người có thể ngủ chung trên một chiếc giường, trong lòng liền cảm thấy ngọt ngào.
Thời gian cuộc họp còn nửa giờ, rảnh rỗi không có việc gì, cô dọn dẹp vệ sinh một chút. Căn phòng nhìn không lớn, nhưng dọn dẹp cũng không dễ dàng, chỉ là lau dọn một lát, tiện thể lau bếp, cô liền mệt đến toát mồ hôi.
Càng sống chung với Ninh Nhu, Lạc Chân càng có thể rõ ràng cảm nhận được sự khó khăn mà Ninh Nhu đã trải qua suốt năm năm.
Tháng ngày bình dị, lại vô cùng hạnh phúc.
Kể từ khi Lạc Chân trở về, Ninh Bảo Bảo không còn phải là đứa trẻ cuối cùng rời khỏi trường học nữa. Bây giờ, con bé mỗi ngày cũng như những bạn nhỏ khác trong lớp, vừa đến giờ tan học, liền đeo ba lô nhỏ, đội mũ hoa, ôm bình nước đứng dưới cổng sắt chờ
Chờ chiếc xe hơi màu đen quen thuộc xuất hiện, chờ dì xuống xe, sau đó chờ cô giáo gọi tên mình, rồi nắm tay dì về nhà dưới ánh mắt của tất cả bạn nhỏ.
Không có ba ba thì thế nào? Có dì là được rồi.
Chiều hôm đó, Ninh Bảo Bảo vẫn như thường ngày yên lặng đứng trong cổng chờ Lạc Chân đến đón, không biết vì sao, đột nhiên có mấy cậu bé trai tiến tới nói lời dèm pha.
Hôn nhân đồng giới tuy đã sớm được pháp luật công nhận, nhưng không cách nào tránh khỏi trong xã hội luôn có một phần nhỏ người xem đồng tính luyến ái là hồng thủy mãnh thú.
Lạc Chân đột nhiên xuất hiện hai tháng trước, sau đó thường xuyên cùng Ninh Nhu đến đón Ninh Bảo Bảo tan học, nhiều lần đều lái chiếc xe sang trọng có giá trị không nhỏ. Điều này khó tránh khỏi thu hút sự chú ý của những người có tâm.
Đại khái là nghe thấy lúc cha mẹ nói chuyện phiếm, một trong số những cậu bé liền mở miệng hỏi Ninh Bảo Bảo có ba ba không, có phải là xem Lạc Chân người mỗi ngày đến đón mình tan học, là ba ba của mình.
Những lời này tràn đầy ác ý phỏng đoán, không chỉ chanh chua, hơn nữa cay nghiệt, hiển nhiên không phải một đứa trẻ năm, sáu tuổi có thể nghĩ ra.
Ninh Bảo Bảo không phải lần đầu tiên bị người khác hỏi liên quan đến vấn đề ba ba, nhưng lần này, con bé lại rất buồn bã. Bởi vì lời của cậu bé đã nói trúng tâm tư của con bé.
Con bé thực sự xem Lạc Chân là ba ba.
Ba bốn cậu bé vây lại với nhau, trên mặt đều mang theo nụ cười ngây thơ, nhìn cũng không có ác ý gì.
Nhưng mắt Ninh Bảo Bảo, vẫn không cách nào kìm chế được mà đỏ lên.
Con bé không hề trả lời, cũng không biết trả lời như thế nào, đôi môi mềm mại mím chặt, dáng vẻ uất ức lại đáng thương.
Đều nói trẻ con có thiên tính đơn thuần, nhưng có lúc, sự đơn thuần này thường thường là thứ gây hại nhất.
Học sinh nhà trẻ nhiều, gần đến giờ tan học, trong vườn càng thêm ồn ào.
Chờ cô giáo nghe thấy tiếng khóc thì mấy cậu bé trai trong góc đã đều ngã trên mặt đất.
Người đánh, đương nhiên không phải Ninh Bảo Bảo. Mà là bạn thân nhất của con bé, Lưu Miên Miên.
Lưu Miên Miên được người nhà nuôi dưỡng tốt, sinh ra mũm mĩm trắng trẻo, không chỉ cao, sức lực cũng lớn.
Con bé làm xong bài tập từ phòng học đi ra, nhìn thấy là Ninh Bảo Bảo bị người vây quanh ở góc tối, mắt đỏ hoe. Vừa nhìn, chính là bị bắt nạt.
Không hề nghĩ ngợi, con bé liền đẩy tất cả mấy cậu bé kia ngã xuống đất. Chờ cô giáo lại đây, hai tay con bé vẫn nắm chặt nắm đấm nhỏ.
Lần đầu tiên đánh nhau, con bé không có chút nào sợ sệt.
"Cô giáo, bọn họ bắt nạt Bảo Bảo!"
Bắt nạt bạn học là không đúng, nhưng đánh người càng không đúng.
Lưu Uy nhận được điện thoại của nhà trẻ lúc người còn đang ở quán bar.
Chờ anh đến, Ninh Nhu cùng cha mẹ của mấy đứa trẻ khác cũng đều đã tới rồi.
Chuyện này, rốt cuộc là do những phụ huynh nói lời dèm pha kia sai.
Biết rõ đầu đuôi câu chuyện, các vị phụ huynh thành thật xin lỗi Ninh Nhu, mấy cậu bé kia cũng xin lỗi Ninh Bảo Bảo. Còn có thật lòng hay không, thì chỉ có chính bọn họ biết thôi.
Lưu Miên Miên đánh người, tính chất nghiêm trọng hơn một chút, cũng may mấy đứa bé trai bị đánh đều không có chuyện gì, sự tình cũng coi như cho qua.
Mọi người đi rồi, Lưu Uy nhìn con gái, không chỉ không trách cứ, còn cười khen một câu.
"Bắt nạt bạn học là chuyện không đúng, con không làm sai."
"Chỉ có điều, lần sau không thể đánh nhau, tìm cô giáo nói sẽ tốt hơn, biết không?"
Lưu Miên Miên ở nhà tuy là tính khí tiểu công chúa, nhưng cũng mỗi ngày bị mẹ giáo dục ở bên ngoài phải lễ phép, không thể cãi vã đánh nhau với những bạn nhỏ khác, con bé vốn tưởng rằng lần này sẽ bị mắng, kết quả lại được khen, khuôn mặt nhỏ nhắn múp míp nhất thời có nụ cười.
"Con biết rồi, sau này sẽ không đánh nhau nữa."
Vừa dứt lời, con bé liền xoay người nắm tay Ninh Bảo Bảo, đưa môi lại gần tai bạn thân, nhỏ giọng nói câu thì thầm.
"Tớ lừa ba ba tớ."
"Sau này bọn họ còn bắt nạt cậu, tớ còn đánh bọn họ."
Tình bạn của trẻ con, sạch sẽ lại thuần túy.
Ninh Bảo Bảo vẫn còn buồn nghe thấy câu nói này, nhất thời nhịn không được nên cũng mím môi nhẹ nhàng cười cười.
Mắt con bé còn đỏ, nhưng ngữ khí lúc nói chuyện lại giống hệt một tiểu đại nhân.
"Miên Miên, không thể đánh người, cũng không thể lừa dối ba ba."
Hai cô bé nói chuyện riêng tư, hai người lớn cũng đang trò chuyện.
"Không cần lo những lời đàm tiếu kia, chuyện pháp luật công nhận, bọn họ không có tư cách nói."
Lưu Uy tuy rằng không biết chủ quán bar mới là Lạc Chân, nhưng thường xuyên có thể nhìn thấy cô ôm Bảo Bảo đến đón Ninh Nhu tan làm, cũng thường xuyên nghe bà xã mình nói cô sẽ đi đón Bảo Bảo tan học. Vì vậy, ấn tượng của anh ta về cô là tương đối tốt.
Tướng mạo xuất chúng, có tiền có xe, cho dù là phụ nữ, cũng là một đối tượng kết hôn chất lượng tốt.
Tai Ninh Nhu sinh bệnh, thân thể Ninh Bảo Bảo cũng không tốt, Lưu Uy đã sớm lo lắng cuộc sống tương lai của hai mẹ con, dựa vào cơ hội lần này, không tránh khỏi liền khuyên nhủ thêm hai câu.
"Không cần phải nhớ đến người chồng trước kia của em, đàn ông không có bản lĩnh, có muốn cũng vô dụng, không thể cho em cuộc sống ổn định, cũng không làm được tấm gương cho con cái."
"Có thể thấy, cô Lạc là người tốt, đối với em, đối với Bảo Bảo đều rất tốt, nếu em cũng yêu thích, thì đừng bỏ qua."
Những lời này, đều là Lưu Uy đứng ở góc độ người bạn đưa ra kiến nghị.
Ninh Nhu nghe mà mặt đỏ lên, lại không thể nói Lạc Chân kỳ thực chính là 'chồng trước' của mình.
Trầm mặc một lát, nàng hé môi, đỏ mặt nói ra lời nói tự đáy lòng.
"Vâng, cô ấy rất tốt, rất ưu tú, Bảo Bảo ỷ lại cô ấy, em cũng yêu thích cô ấy."
Nhắc đến Lạc Chân, Ninh Nhu không khỏi dùng những từ ngữ khen ngợi. Trong lời nói, tất cả đều là sự yêu thương đậm sâu.
Lưu Uy hiển nhiên nghe ra. Anh cười cười, đưa tay ra vỗ vỗ vai Ninh Nhu, thật lòng cảm thấy cao hứng cho đối phương.
"Vậy thì tốt."
"Chỉ là, em đừng quên sớm trao đổi với Bảo Bảo."
Trẻ con tuổi còn nhỏ, có những lúc thậm chí còn mẫn cảm hơn so với người lớn.
Thế giới của Ninh Bảo Bảo luôn luôn chỉ có Ninh Nhu. Trong cuộc sống đột nhiên có thêm một người, nếu như không xác định rõ vị trí của đối phương, sau này rất có khả năng sẽ gây ra hiểu lầm.
Ninh Nhu biết Lưu Uy đang lo lắng cái gì, cũng bắt đầu suy nghĩ vấn đề này.
"Em sẽ tìm cơ hội nói với Bảo Bảo."
Cơ hội tốt nhất, không phải là hiện tại sao?
Trên đường về nhà, Ninh Nhu đạp xe tốc độ so với bình thường chậm rất nhiều.
Ninh Bảo Bảo ngồi ở ghế sau, trên đầu đội mũ, hai tay chăm chú ôm eo mẹ, khuôn mặt nhỏ kề sát ở trên lưng mẹ, không nhúc nhích.
Ánh sáng còn sót lại của mặt trời lặn chiếu xuống, có chút nóng, có chút chói mắt. Con bé nhắm mắt lại, và sự xóc nảy nhẹ nhàng liền ngủ thiếp đi.
Nếu như không phải xe đột nhiên dừng lại, phỏng chừng về đến nhà thì con bé đã ngủ say.
Con bé còn chưa kịp phản ứng, trong không khí liền truyền đến một tiếng khẽ gọi.
"Bảo Bảo ~"
Là giọng mẹ.
Con bé mở mắt ra, ngẩng đầu liếc nhìn, phát hiện mẹ vừa vặn nhìn mình, tựa hồ có lời muốn nói, rất tự giác, liền buông tay ra khỏi eo mẹ.
Ven đường, là một tiệm trà sữa. Khách bên trong không nhiều, chỉ có mấy người.
Ninh Nhu ôm Ninh Bảo Bảo đi vào, gọi một ly trà sữa ít đường, ấm nóng.
"Mẹ, không về nhà sao?"
"Mẹ có chuyện muốn nói với con, nói xong, chúng ta lại về nhà."
Ngữ khí Ninh Nhu rất bình tĩnh, nhưng tim đập, lại càng lúc càng nhanh. Trà sữa chưa đến, lời nàng muốn nói lại ấp ủ trong lòng, làm sao cũng không nói ra được.
Bốn phía rơi vào một loại yên tĩnh không tên.
Nhớ tới hôm nay Lạc Chân không có đến đón mình, Ninh Bảo Bảo theo bản năng hỏi một câu.
"Mẹ, dì đi đâu rồi ạ?"
"Buổi chiều dì có công việc, phải họp ở nhà."
Hoá ra là ở nhà. Ninh Bảo Bảo thở phào nhẹ nhõm, đáy mắt mơ hồ có ý cười.
Trải qua lần trước chia ly, con bé rất lo lắng Lạc Chân sẽ không nói tiếng nào rời đi, sau đó rất lâu mới trở về. Suy cho cùng vẫn là một đứa trẻ.
Hai người lúc nói chuyện, nhân viên cửa hàng mang trà sữa tới. Ninh Nhu đưa ống hút đến bên môi Ninh Bảo Bảo, để con gái uống đầu tiên.
"Ngon không?"
Trà sữa vị sô cô la, đắng mà ngọt. Uống xong, trong miệng đều là hương vị sô cô la. Ninh Bảo Bảo rất thích.
"Ngon ạ, ngọt ngọt."
"Mẹ, mẹ cũng uống."
Nghĩ đến chuyện phải nói sau đó, Ninh Nhu làm sao còn uống hết trà sữa được. Nàng lắc đầu, đặt cốc trong tay qua một bên, vẻ mặt trở nên rất nghiêm túc.
"Mẹ nói chuyện với con trước, lát nữa uống."
Đối xử với Ninh Bảo Bảo, Ninh Nhu ngoài việc dành cho con toàn bộ yêu thương,òn dành cho con sự tôn trọng tuyệt đối.
Môi nàng hơi mở ra. Hai phút sau, cuối cùng tiếng nói mới thốt ra.
"Mẹ sẽ không lừa con, những gì sau này mẹ nói, con phải tin mẹ, được không?"
Ninh Bảo Bảo ngồi thẳng người, hai cánh tay đặt lên bàn. Mặc dù không biết rốt cuộc mẹ muốn nói gì, nhưng con bé vẫn nghe lời gật đầu.
Liên quan đến ba ba, tin tức con bé biết không nhiều. Con bé chỉ biết là, ba ba ly hôn với mẹ, ba ba không ở Viên Hương, nhà ba ba, ở một nơi rất xa rất xa.
Con bé chưa từng nghĩ tới, 'Ba ba' sẽ là một người phụ nữ, càng không nghĩ tới, người phụ nữ này, sẽ là dì.
Những bạn nhỏ khác, có ba ba cũng có mẹ, còn con bé, có hai người mẹ.
Nhờ những ngày chung đụng vừa qua, Ninh Bảo Bảo dễ dàng tiếp nhận sự thật này. Có lẽ, là bởi vì con bé tuổi còn nhỏ, không biết phụ nữ cùng phụ nữ sinh con là một chuyện kinh thiên động địa đến nhường nào.
Tóm lại, con bé không hề biểu hiện ra chút sự chống cự nào. Con bé chỉ thấy kỳ quái, rằng mẹ tại sao muốn tách ra khỏi dì.
"Là mẹ sai."
"Mẹ đã nghĩ dì không thích trẻ con, vì thế mới rời xa dì."
"Mẹ có lỗi với con, cũng có có lỗi với dì."
Đối với chuyện ly hôn, Ninh Nhu trong lòng chung quy là cảm thấy hổ thẹn. Nói đến câu nói sau cùng, mắt nàng cũng hơi đỏ.
Lựa chọn năm đó, nàng không biết mình làm đúng hay không. Không người nào có thể dự đoán tương lai, nàng cũng không ngoại lệ.
Nàng chỉ có thể dốc toàn lực để bảo vệ Lạc Chân, bảo vệ sự nghiệp của Lạc Chân, và bảo vệ người nhà của Lạc Chân.
Có lẽ, nàng đã quá đỗi ch kỷ, đoạt đi cơ hội Lạc Chân biết chân tướng, và liền thay Lạc Chân đưa ra lựa chọn.
Nhưng nàng có thể làm gì được nữa đâu.
Những câu nói kia của Chu Như Hồng, vừa là cảnh cáo, lại là uy hiếp. Nàng bị giam cầm trọn vẹn hai mươi bốn năm, sau khi ra ngoài làm sao đều không cách nào tố cáo Chu Như Quang, nàng nào dám đánh cược?
Nàng có thể lấy cái gì đi đánh cược?
Ký ức trở về ngày ly hôn, nàng cuối cùng nhịn không được, ngay trước mặt Ninh Bảo Bảo, cứ để nước mắt chảy xuống.