Tiểu Bạch Thỏ, Em Chạy Đâu Cho Thoát - Chương 17
Hoắc Thuyến lái xe đưa Chaeyoung về Park gia, nàng vừa ăn socola vừa nói.
– "Không ngờ lâu như vậy anh chưa về mà vẫn có thể nhớ được đường ở đây, còn nhớ em thích ăn nhất là loại socola này."
Hoắc Thuyến mỉm cười:"Ngốc quá, ở đây là những gì đáng nhớ nhất nên anh phải nhớ, những nơi có em anh sẽ ghi vào trong lòng."
Chaeyoung thoáng đơ người, nàng cười gượng: "Lão huynh, ở bên đó có vui không, việc làm ăn thế nào rồi?"
– "Rất ổn, sắp tới anh sẽ mở công ty ở thành phố này, đến lúc đó phải nhờ vả vào cô chú Park nhiều rồi."
Chaeyoung hất vai:"Anh khách sáo gì chứ! Anh không cần nói thì cha mẹ em cũng giúp rồi."
Xe dừng trước cửa Park gia, Hoắc Thuyến mở cửa cho nàng rồi ra sau cốp xe xách đồ, đây đều là quà anh mua từ bên kia về cho Chaeyoung và cha mẹ Park. Chaeyoung nói.
– "Anh mua nhiều đồ vậy sao?"
Hoắc Thuyến mỉm cười:"Đi mấy năm mới trở về, không thể mất mặt được."
"Bính boong..bính boong.." Chaeyoung ấn chuông, quản gia mở cửa cổng.
– "Tiểu thư, cô không đến trường sao, giờ này còn ở đây?"
Chaeyoung tránh người sang một bên:"Bác nhìn xem đây là ai?"
Hoắc Thuyến xách đồ đi đến gần nàng, mỉm cười:"Bác."
Quản gia ngạc nhiên nói:"Âyza, Tiểu Thuyến đây sao? Càng lớn càng đẹp trai nhỉ? Mau vào nhà đi."
Hoắc Thuyến cùng nàng đi vào trong nhà, mẹ Park từ trên lầu đi xuống:"Quản gia, ai đến vậy?"
– "Con gái người về mà người hỏi vậy sao?" Chaeyoung đi vào nói.
Mẹ Park mỉm cười.
Hoắc Thuyến cúi đầu chào bà:"Cô Park, cháu về rồi."
Mẹ Park ngạc nhiên:"Tiểu Thuyến đấy sao? Về rồi à? Ngày càng khác."
Hoắc Thuyến mỉm cười, bà đi xuống ngồi vào ghế sofa, Hoắc Thuyến đặt hai túi đồ lên bàn:"Cô Park, đây là chút quà biếu cô, là kem dưỡng da và mặt nạ, bên đó rất chuộng loại này, là loại tốt nhất cho da. Nhưng cháu nghĩ cô không cần dùng tới nữa rồi."
– "Tại sao?" Bà Park cau mày hỏi.
Hoắc Thuyến nhìn bà:"Vì da mặt của cô đẹp hơn cả con gái, không cần đến những loại này nữa."
– "Ôi trời, thằng bé này, ta càng ngày càng thích con ròi đấy." Bà Park cười tươi.
Hoắc Thuyến đặt tiếp hai túi đồ:"Đây là quà của bác trai ạ, là một chiếc đồng hồ và bình rượu cỗ, mong bác ấy thích."
– "Ây trời, con về là vui rồi, cần gì quà cáp kệ nệ vậy cơ chứ."
Chaeyoung bĩu môi:"Mẹ, con về nhà và ngồi đây nãy giờ rồi."
– "Mẹ thấy rồi. Sao giờ còn ở đây?"
Chaeyoung nói:"Anh ấy đã xin cho con nghỉ hôm nay rồi."Mẹ Park gật đầu, quản gia mang trà lên, Hoắc Thuyến nhìn xung quanh nhà:"Bác trai đâu rồi ạ."
– "Sáng nay ông ấy đến công ty họp rồi, tối về thấy con chắc sẽ vui lắm."
Hoắc Thuyến gật đầu:"Vâng."
– "À mà, giờ con ở đâu?" Mẹ Park hỏi.
Hoắc Thuyến nói:"Con đã mua một căn biệt thự nhỏ gần thành phố, sắp tới con sẽ xây dựng công ty ạ."
Cả một ngày Hoắc Thuyến ngồi tiếp chuyện cùng mẹ Park, Chaeyoung hậm hực mang quà của mình đi lên phòng, mẹ của nàng lúc nào cũng như vậy.
Đến chiều, Lisa nhìn đồng hồ chỉ đúng bốn rưỡi liền đứng dậy đi xuống tầng hầm, lái xe rời khỏi công ty đến trường của Chaeyoung.
Cô đỗ xe bên đường, hạ nửa kính xe xuống rồi nhìn về phía đó, từng tốp học sinh đi ra ngoài, rồi đến vài người đi một mình, ngón tay cô bấm nhẹ nơi vô lăng, vật nhỏ này không muốn về sao?
Cô nhìn đồng hồ, đã hơn ba mươi phút trôi qua, cổng trường chỉ còn rải rác vài người, giờ này trong trường không còn ai nữa, hay cô ấy về kí túc xá rồi?
Cô mở cửa xe đi xuống, lạnh lùng đi qua cổng trường, dảo bước về phía kí túc xá. Lúc này gặp Jennie đang ngồi đọc sách ở gần đó.
– "Xin lỗi, cho tôi hỏi chút chuyện."
Jennie ngẩng đầu lên, tròng mắt dãn ra khi nhìn thấy cô, đẹp quá, nhìn mạnh mẽ như vậy, người lại có mùi nước hoa quyến rũ nữa.
– "Bạn học, em có thể cho tôi hỏi một chuyện được không?" Lisa cau mày, hỏi lại.
Jennie vội ho khan:"À, được, chị hỏi đi, được chứ."
– "Park Chaeyoung đang ở trong phòng sao? Tôi đợi cô ấy lúc giờ nhưng không thấy."
Jenn cau mày, muốn tìm Chaeyoung sao? Vậy người này là ai? Có phải là tên "La biến thái" mà nàng hay kể với em không?
– "Tiểu Chaeng về từ sáng nay rồi, anh họ của cô ấy về nước nên cô ấy đã về cùng anh họ rồi".
Lisa hỏi lại:"Anh họ?".
– "Phải". Jennie nói.
Lisa không nói thêm gì nữa, cô xoay người bước đi.
Vật nhỏ này cũng khá quá đi, để cô đợi, tìm được nàng xem cô xử lí nàng thế nào.
"Tít…..tít…tít" Lúc này điện thoại cô reo lên.
– "Cô chủ, ông chủ gọi cô về ăn bữa cơm gia đình, Trịnh tiểu thư về rồi ạ".
Hơi thở cô có chút ngưng đọng, Trịnh Kiều Ân, mối tình đầu của cô, hiển nhiên trở thành em gái của cô đã trở về.
Sáng nay nghe thư kí Lê báo cô ấy về nước, thật không ngờ nhanh như vậy.
Không biết cuộc sống cô ấy thế nào rồi, dù sao cô ấy cũng là mối tình đầu của cô, trong thân tâm cô luôn xem cô ấy là người con gái mình yêu nhất.
Cô lái xe về hướng La gia….
VOTE 🌟