Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Vợ Trước Omega Của Tôi Có Chút Bất Thường - Chương 55

  1. Home
  2. Vợ Trước Omega Của Tôi Có Chút Bất Thường
  3. Chương 55 - Chương 54
Prev
Next

Hành lang chỗ sảnh vào, chiếc gương màu đồng cổ phản chiếu ánh đèn trắng trên đỉnh đầu Thẩm Sơ Vũ. Ánh sáng loang lổ, gương mặt vẫn còn dính kem trắng chưa lau sạch của Ngu Mặc tiến đến trước mặt Thẩm Sơ Vũ.

"Chân làm sao vậy?" Ngu Mặc đứng yên bên cạnh Thẩm Sơ Vũ, hỏi.

Thẩm Sơ Vũ theo bản năng giấu chân trái bị trẹo ra sau chân phải, sau đó nhìn đôi mắt đầy quan tâm của Ngu Mặc, thành thật đáp. "Bị trẹo chân."

"Mình biết ngay mà, sao cậu lại bất cẩn như vậy?" Trong giọng Ngu Mặc còn mang theo vài phần trách móc.

Vừa rồi từ lúc Thẩm Sơ Vũ bước vào cửa, cô đã cảm thấy dáng đi của nàng không đúng lắm.

Cùng nhau sống một năm, ở bên nàng từ năm 16 tuổi đến năm 24 tuổi, những thay đổi nhỏ như vậy Ngu Mặc chỉ cần nhìn qua là có thể nhận ra.

Ngu Mặc thở dài, tự nhiên đưa tay nắm lấy cổ tay Thẩm Sơ Vũ. "Đi theo mình."

Chuyện này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Thẩm Sơ Vũ.

Khi lòng bàn tay ấm áp của Ngu Mặc một lần nữa phủ lên cổ tay hơi lạnh của Thẩm Sơ Vũ, sự dịu dàng từng chỉ dám nhớ lại trong những đêm tối mấy ngày qua, giờ đây lại mang theo cả hơi ấm ùa về.

Cảm giác tê dại nhanh chóng lan ra từ mảng da nhỏ ấy.

Thẩm Sơ Vũ nhìn Ngu Mặc đang kéo cổ tay mình, nàng không biết cô muốn đưa mình đi đâu nhưng nàng sẵn lòng đi theo cô vô điều kiện.

Ngu Mặc đưa Thẩm Sơ Vũ đến phòng nghỉ của nhân viên khách sạn.

Gần đây khách sạn đang sửa sang, nâng cấp nên trong phòng nghỉ của nhân viên có trang bị một hộp thuốc sơ cứu.

Thuốc mỡ trị thương và dung dịch sát khuẩn đều có đầy đủ.

"Ngồi xuống đi." Ngu Mặc chỉ vào chiếc ghế dài bọc đệm trắng sạch sẽ bên cạnh, buông cổ tay nàng ra, rồi đi về phía chiếc tủ đặt hộp thuốc.

Mùa thu không giống mùa hè, hơi ấm trên cổ tay Thẩm Sơ Vũ nhanh chóng bị không khí se lạnh lấy mất.

Thẩm Sơ Vũ đưa tay còn lại phủ lên cổ tay, tham lam giữ lại hơi ấm thuộc về Ngu Mặc, thứ "sớm muộn gì cũng sẽ tan đi" trên làn da của mình lâu nhất có thể.

"Cậu bị trẹo từ khi nào vậy?" Ngu Mặc vừa nói vừa lắc một lọ xịt, ngồi xổm xuống bên cạnh Thẩm Sơ Vũ.

Cô cẩn thận kéo chiếc tất cotton trắng tinh của Thẩm Sơ Vũ xuống, để lộ mắt cá chân đã đỏ lên và sưng nhẹ trước mắt Ngu Mặc.

Chỉ hơi sưng một chút, trong mắt Ngu Mặc, người từng trải qua đủ chuyện, thật sự không nghiêm trọng nhưng chính đoạn chân vốn thon gọn, một tay có thể ôm trọn, thẳng tắp như một thân trúc này lại bị mảng sưng đỏ đột ngột phá hỏng làm cho làn da mềm mại đỏ ửng lên, giống như vừa bị ai đó véo mạnh một cái.

Quả thực là làm hỏng một tác phẩm nghệ thuật.

Thẩm Sơ Vũ lén liếc Ngu Mặc đang cúi đầu, nhìn hàng mày cô hơi nhíu lại.

Nếu nói với cô rằng mình bị trẹo chân khi nhảy ra khỏi nhà, e rằng Ngu Mặc sẽ lại vừa áy náy vừa tức giận như lần trước.

Hôm nay là sinh nhật cô, Thẩm Sơ Vũ không muốn khiến cô thêm nặng lòng, nên lựa chọn giấu đi sự thật. "Giày không vừa chân, vừa rồi xuống xe bước hụt nên bị trẹo."

"Lần sau cẩn thận một chút, đừng lúc nào cũng vội vàng như vậy." Ngu Mặc tin lời Thẩm Sơ Vũ, đầu ngón tay mềm mại nhẹ nhàng vuốt ve làn da mịn màng nơi mắt cá chân nàng, lời dặn dò mang theo vài phần xót xa mà chính cô cũng không nhận ra.

"Ừm." Thẩm Sơ Vũ nhẹ nhàng gật đầu.

Ánh nắng từ ô cửa sổ kiểu cổ điển phía sau Ngu Mặc chiếu vào, dịu dàng phủ kín không gian nhỏ hẹp nơi hai người đang ngồi.

Thẩm Sơ Vũ hơi cúi đầu nhìn Ngu Mặc đang bôi thuốc cho mình.

Mái tóc dài mềm mại buông xuống từ vai nàng, vô tình chạm vào bên mặt Ngu Mặc, ngọn tóc như có như không khẽ chạm lên vai cô.

Dung dịch mát lạnh được xịt lên mắt cá chân Thẩm Sơ Vũ, sau đó được Ngu Mặc nhẹ nhàng xoa đều.

Đầu ngón tay Ngu Mặc còn dịu dàng hơn cả ánh nắng.

Thẩm Sơ Vũ cảm thấy chú thỏ nhỏ trong lòng mình đang triệu tập hết họ hàng bạn bè đến rồi mở tiệc trong lồng ngực.

Những đôi chân thỏ mềm mại không kiêng dè gì mà nhảy nhót trong trái tim mềm mại nhưng đầy sức sống của nàng.

"Được rồi, thuốc này chắc chắn không tốt bằng thuốc ở nhà cậu nên mình không đưa cậu mang về. Nhớ về nhà bôi thêm một lần nữa, sau 24 giờ mà vẫn chưa hết sưng thì chườm nóng một chút, không được thì cứ hỏi mình." Ngu Mặc vừa nói vừa chống chân đứng dậy.

"Được." Thẩm Sơ Vũ ngoan ngoãn gật đầu.

Nàng nhìn gương mặt Ngu Mặc, vẫy tay với cô. "Ngu Mặc, lại đây một chút."

"Sao vậy?" Ngu Mặc khó hiểu, nhưng vốn không đề phòng Thẩm Sơ Vũ nên nghe lời nàng, chậm rãi đưa mặt đến trước mặt nàng.

Chiếc khăn giấy màu trắng nằm trong tay Thẩm Sơ Vũ, nhẹ nhàng chạm lên gương mặt Ngu Mặc.

Một vệt kem trắng được Thẩm Sơ Vũ nhẹ nhàng lau khỏi khóe miệng Ngu Mặc.

Ngu Mặc nhất thời sững người.

Chuông cảnh báo trong lòng cô lập tức vang lên nhưng cơ thể lại như bị đông cứng, không thể nhúc nhích.

Mặt Thẩm Sơ Vũ cách mặt Ngu Mặc chỉ vài centimet.

Mỗi hơi thở của nàng giống như một chiếc lông vũ, nhẹ nhàng rơi xuống lòng Ngu Mặc.

Không có trọng lượng nhưng lại không ngừng trêu chọc trái tim nhạy cảm của cô.

Khăn giấy mang theo hương lan, còn trên người Thẩm Sơ Vũ tự nhiên có một thoang thoảng hương trà rượu mơ. Hai mùi hương hòa vào nhau, hương trà rượu mơ thanh nhã, thậm chí có chút nhạt nhưng trong khoang mũi Ngu Mặc lại chiếm thế áp đảo.

Gần quá, thật sự quá gần.

Gần đến mức Ngu Mặc chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn rõ từng đường nét tinh tế trên làn da Thẩm Sơ Vũ, hoặc chỉ cần hơi nghiêng đầu là có thể hôn lên đôi môi mỏng mà cô từng hôn vô số lần.

Mà Thẩm Sơ Vũ vẫn bình tĩnh, tự nhiên, dường như chẳng hề có những suy nghĩ lung tung đang hiện lên trong đầu Ngu Mặc.

Đôi mắt màu nhạt chăm chú nhìn gương mặt Ngu Mặc bị kem làm cho trông buồn cười hơn vài phần.

Rõ ràng Thẩm Sơ Vũ mới là người chủ động làm ra hành động thân mật quá mức này.

Thế mà trái tim Ngu Mặc lại rối loạn trước.

"Xong rồi." Thẩm Sơ Vũ lau sạch gương mặt Ngu Mặc, hài lòng buông tay.

Ngu Mặc có chút luống cuống đứng thẳng người, đút tay hai lần mới thật sự cho được tay vào túi. "Ừm, xong rồi. Cái đó… mọi người vẫn đang chờ mình bên kia, mình, mình về trước."

"Ừm." Thẩm Sơ Vũ gật đầu, có chút mất mát nhìn theo Ngu Mặc đẩy cửa rời đi. Vừa rồi thật sự không nên nhất thời vui quá mà không kiềm được tay mình.

Thế này thì hay rồi, dọa cô gái nhỏ kia chạy mất.

"Cái đó…" Ngu Mặc mới mở cửa được một nửa lại dừng bước. Cô liếm môi một chút, theo thói quen dặn dò. "… Cậu về cẩn thận, về đến nhà nhắn tin cho mình."

Thẩm Sơ Vũ mỉm cười. "Được."

Đêm nay ánh trăng đặc biệt sáng, ánh trăng trong trẻo chiếu vào căn gác mái kiểu cổ điển ở góc mái nhà của nhà Ngu Mặc.

Căn cứ bí mật riêng tư mà Ngu Mặc phải năn nỉ mãi mới xin được từ Dương Ái Viện.

Ngu Mặc vừa dùng khăn lau mái tóc còn ướt vừa đẩy cánh cửa mới tinh của căn gác mái ra. Trong phòng tối om, chỉ có ô cửa sổ trên mái nhà để ánh trăng chiếu xuống, phủ một lớp ánh trăng trắng khắp sàn.

Ngay giữa vùng sáng, yên lặng đặt một chiếc thùng lớn màu đen cao đến nửa người cô, hai tay mới miễn cưỡng ôm được.

Ngu Mặc không nhịn được "oa" một tiếng.

Trong lòng nghĩ Ngụy Lại đúng là có lòng, tặng mình một mô hình lớn như vậy.

Ngu Mặc bật đèn phòng, căn phòng vốn còn hơi trống trải giờ đã bày đầy những món quà sinh nhật lớn nhỏ đủ loại mọi người tặng cô.

Đây là lần đầu tiên cô hưởng thụ cảm giác được người khác chúc mừng, đãi ngộ mà có lẽ chỉ những người có địa vị ở Thượng Thành mới có.

Ngu Mặc vừa có chút sợ hãi, vừa có chút vui vẻ.

Địa vị của nhà họ Ngu ở khu B và C đang dần vững vàng hơn nên mới có người đến lấy lòng cô, "đại tiểu thư nhà họ Ngu" này nhưng đồng thời cô dường như cũng phần nào hiểu được cảm giác cô đơn mà Thẩm Sơ Vũ vô tình để lộ ở một vài thời điểm trong kiếp trước.

Đằng sau từng ấy món quà chúc mừng, cô cũng chẳng phân biệt được những người đó thật lòng hay giả tạo.

Đằng sau sự náo nhiệt thường là nỗi cô đơn không ai thấu hiểu.

Ngu Mặc nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, mặc kệ là thật lòng hay giả tạo thì hôm nay vẫn là sinh nhật cô, cô chỉ muốn vui vẻ thôi.

Nghĩ nhiều như vậy, chẳng phải chỉ tự làm mình khó chịu sao!

Nghĩ vậy, Ngu Mặc liền cầm lấy chiếc kéo trong tay, đầu tiên mở món quà được gói ghém trông rất có tâm.

Chiếc hộp màu tím đen được Ngu Mặc cẩn thận mở ra, một bộ nước hoa với những chiếc lọ thủy tinh có kiểu dáng độc đáo hiện ra trước mắt.

Ngu Mặc lấy một lọ nước hoa ra, nhẹ nhàng xịt lên cổ tay.

Hương đầu là mùi chanh thanh mát hòa cùng hương hoa violet, thoang thoảng chuyển sang hương hoa cúc non, hoa quế lan cùng hoa phong lữ hòa quyện với nhau. Sau đó là mùi tiêu, trầm hương và hoa hồng nồng nàn bùng lên nhưng không quá gắt.

Ngu Mặc hơi nheo mắt, trước mắt như hiện ra cảnh trăm hoa đua nở.

Cách phối hương của Khúc Văn Yểu mang đậm dấu ấn riêng, Ngu Mặc kiếp trước đi theo Thẩm Sơ Vũ, cũng đã rèn được một chiếc mũi rất nhạy.

Chỉ cần ngửi chút hương trên cổ tay, cô liền biết lọ nước hoa này lại là thứ Khúc Văn Yểu đặc biệt điều chế cho mình.

Ngu Mặc đang nghĩ Khúc Văn Yểu đúng là có lòng, thì chú ý đến trong hộp còn đặt một tấm thiệp màu hồng nhạt.

Mong những điều cậu luôn mong nhớ đều có thể đạt được ở tuổi mười sáu.

Khúc Văn Yểu.

Ngu Mặc nhìn nét chữ học sinh ngay ngắn của Khúc Văn Yểu, khóe mắt cong lên.

Sau đó Ngu Mặc lần lượt mở hết những món quà lớn nhỏ trong phòng, rồi đặt chiếc hộp quà thứ hai từ dưới lên trên bàn.

Chiếc hộp quà này lớn bằng nửa cánh tay cô, được buộc một chiếc nơ màu xanh đậm vừa đẹp mắt vừa cầu kỳ.

Dải ruy băng óng ánh dưới ánh đèn lấp lánh như dải ngân hà.

Ngu Mặc mở quà đến mức hơi hoa mắt, cô chỉ đại khái dựa vào mức độ thân thiết để phân loại bạn bè và những người khác.

Cô chỉ biết hai món còn lại là quà của những người bạn thân nhưng lại không biết là của ai.

Thôi, mở ra là biết ngay.

Ngu Mặc nghĩ vậy, liền kéo chiếc nơ xinh đẹp kia ra.

Chiếc hộp quà theo đó từ từ mở ra, chiếc đèn nhỏ ánh vàng ấm áp cũng sáng lên theo, một chiếc hộp pha lê trong suốt lập tức xuất hiện trước mắt Ngu Mặc.

Bên trong hộp pha lê được sắp đặt như một buổi vũ hội, một thiếu nữ mặc bộ lễ phục lộng lẫy hai màu đỏ đen đứng giữa sàn nhảy.

Từng nếp váy, từng đường cong mái tóc khẽ bay đều được tái hiện khiến Ngu Mặc kinh ngạc đến mức mở to mắt.

Cô đầu tiên tắt nguồn điện trên hộp, sau đó nhẹ tay mở nắp hộp, cẩn thận lấy toàn bộ mô hình ra, tỉ mỉ quan sát.

Gương mặt được tạo hình và tô màu tinh tế, biểu cảm linh động, sống động như thật.

Từng chi tiết dù nhìn gần cũng không có chút tì vết nào.

Không hổ là món đồ được mọi người tranh nhau đến vỡ đầu cũng không mua được trong năm nay.

Ngu Mặc rất tò mò không biết ai lại tặng món quà hợp ý mình đến vậy.

Kết quả vừa lật tấm thiệp chúc mừng, nét chữ nguệch ngoạc của Ngụy Lại đã đập vào mắt Ngu Mặc.

Mô hình này là Ngụy Lại tặng, vậy… chiếc thùng đen lớn kia là sao?

Ngu Mặc thành kính cẩn thận đặt mô hình trong tay trở lại hộp kính, còn đặc biệt cẩn thận đẩy nó vào giữa bàn.

Lúc này cô mới cầm kéo đứng trước chiếc thùng đen lớn kia.

Trong này sẽ là gì nhỉ?

Ngu Mặc tò mò vô cùng, thành thạo mở chiếc thùng này ra, xuất hiện trước mắt Ngu Mặc là một hộp kính khổng lồ đựng mô hình.

Không có ánh đèn được bố trí tinh tế, nhìn vào chỉ có thể thấy một hình người mơ hồ.

Ngu Mặc ôm váy lên, ngồi xổm trước hộp kính.

Ngay lập tức, cả người cô bật dậy.

Cô không thể tin được mà đỡ lấy chiếc hộp kính cao đến eo mình, kích động đến mức không thể ngồi yên, liên tục nhảy nhót tại chỗ hồi lâu.

Sau đó Ngu Mặc hơi bình tĩnh lại, vừa khó tin vừa vô cùng kích động ngồi xổm trước mô hình.

Đậu má, mình không nhìn lầm chứ?

Lại còn là phiên bản kỷ niệm mười sáu năm, mô hình đặt làm theo tỉ lệ 2:1 đã ngừng sản xuất!

Đỉnh quá!

Ngu Mặc nhìn qua lớp kính, nhìn nhân vật được khắc họa đầy sức sống trước mắt, đôi mắt cười đến mức gần như híp lại.

Đây chính là món đồ cô nằm mơ cũng muốn săn được, là món đồ đứng đầu bảng xếp hạng những mô hình cô muốn có nhất.

Ngu Mặc thật sự muốn biết là đại gia nào đã tặng mình món quà sinh nhật này.

Cũng quá hiểu cô rồi đi!

Ngu Mặc lật xem hộp quà, tìm một vòng, cuối cùng cũng tìm được một tấm thiệp màu trắng tinh ở tận cùng bên trong hộp.

Trên đó là một dòng chữ viết bằng bút máy, thanh tú, tao nhã nhưng không mất đi vẻ phóng khoáng.

Chỉ mong Ngu Mặc, năm nào cũng có ngày hôm nay, tuổi nào cũng có ngày hôm nay.

Chỉ mong Ngu Mặc, đời này không tai, không họa, bình an vui vẻ.

Thẩm Sơ Vũ.

Trái tim đang đập điên cuồng của Ngu Mặc lập tức như bị một mũi tên xuyên thủng.

Cô ngơ ngác nhìn tấm thiệp, không biết vì sao nước mắt lại từng giọt từng giọt rơi xuống từ khóe mắt, hoàn toàn không chịu sự khống chế của cô.

Rơi xuống hộp kính trong suốt, phản chiếu từng đốm ánh trăng sáng trong veo.

Gió đêm nhè nhẹ vỗ cánh, từ khu C thổi đến khu A, luồn vào khe cửa sổ phòng Thẩm Sơ Vũ.

Trên bàn học của nàng đặt một lọ xịt giảm sưng đơn giản, rẻ tiền, bên cạnh vang lên tiếng nước chảy ào ào từ phòng tắm.

Trong làn hơi nước mờ mịt, Thẩm Sơ Vũ mặc một chiếc áo choàng tắm rộng rãi, vừa lau mái tóc dài vừa bước ra khỏi phòng tắm.

Trên đôi chân dài, trắng như sữa vẫn còn đọng vài giọt nước chưa lau khô, tùy ý trượt xuống làn da mượt như lụa.

Lúc này điện thoại đặt trên giường của Thẩm Sơ Vũ vang lên một tiếng "đinh" trong trẻo.

Thẩm Sơ Vũ vội mở điện thoại, quả nhiên là tin nhắn của Ngu Mặc.

Nàng học theo lần trước, cũng quay một đoạn video gửi cho Thẩm Sơ Vũ.

Thẩm Sơ Vũ nhìn mô hình được Ngu Mặc đặt ở vị trí chính giữa trong vô số tủ trưng bày trong phòng cô, trong lòng không khỏi vui sướng.

Xem ra cô rất thích món quà nàng tặng.

Thanh tiến trình video từ từ chạy đến cuối, Ngu Mặc cũng giống Thẩm Sơ Vũ lần trước, nhẹ giọng nói ở cuối video. "Mình rất thích."

Giọng nói như lời thì thầm bên tai truyền vào tai Thẩm Sơ Vũ, khiến trong lòng nàng dâng lên từng đợt rung động.

Hương trà rượu mơ từng chút tỏa ra từ tuyến thể của Thẩm Sơ Vũ, từng giọt hương đều đang nói lên niềm vui trong lòng chủ nhân của nó.

Thẩm Sơ Vũ ôm điện thoại vào lòng, ngửa người ngã xuống giường.

Dây đai áo choàng tắm hơi nới lỏng, để lộ đường xương quai xanh quyến rũ.

Nàng không chút hình tượng vung đôi chân dài trắng như tuyết trên giường, lăn qua lăn lại giống như một chú cáo trắng đang vui vẻ chạy nhảy khắp nơi trên nền tuyết vắng lặng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Thiếu Tướng Nhẹ Một Chút
Tháng 12 15, 2025
Tiểu Thư và Nông Dân Lesbian_truyenles.net
Tiểu Thư và Nông Dân Lesbian
Tháng 7 5, 2025
Lão Bà Kết Hôn Sao?
Tháng 10 6, 2025
245065299-256-k707978-1
Em Đáng Tuổi Bà Cố Tôi
Tháng 7 13, 2026
Truyện Les Hay
My Love_truyenles.net
My Love
Ngoại truyện 2 Tháng 6 24, 2025
Ngoại truyện 1 Tháng 6 24, 2025
Yêu thầm
Chương 21 Tháng 5 23, 2026
Chương 20 Tháng 5 23, 2026
Cùng Nàng Đùa Giỡn Mà Thành Thật
Cùng Nàng Đùa Giỡn Mà Thành Thật
Chương 96 Tháng 6 18, 2025
Chương 95 Tháng 6 18, 2025
Tình cuối là quan hệ cô trò_truyenles.net
Tình cuối là quan hệ cô trò
Chương 67 Tháng 7 2, 2025
Chương 66 Tháng 7 2, 2025
18159136-256-k130743-2
Ban mã tuyến
Chương 101 Tháng 7 4, 2026
Chương 100 Tháng 7 4, 2026
Cô Hai Thái Anh_truyenles.net
Cô Hai Thái Anh
29 Tháng 8 3, 2025
28 Tháng 8 3, 2025
Xà Hoan
Chương 7 Tháng 2 9, 2026
Chương 6 Tháng 2 9, 2026
Vương Phi Của Vương Gia
Ngoại Truyện 2 Tháng 5 12, 2026
Ngoại Truyện 1 Tháng 5 12, 2026
Những Người Phụ Nữ Ở Làng Lá
Những Người Phụ Nữ Ở Làng Lá
Chương 27 Tháng 6 17, 2025
Chương 26 Tháng 6 17, 2025
Lão sư lão bà
Chương 8 Tháng 3 18, 2026
Chương 7 Tháng 3 18, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved