Nội dung truyện
Ta bỗng nhiên cũng nhớ tới một bài thơ liền thuận miệng ngâm ra: “Bắc phương có giai nhân, tuyệt thế mà cô độc. Một người nghiêng thành, nữa cố nghiêng nước. Ninh không biết khuynh thành cùng khuynh quốc? Giai nhân phải quá khó khăn ! ”
Thái Anh kinh ngạc vui mừng nhìn ta, sau đó nói: ” Nguyên lai Mặc Hồ cô nương ngươi cùng công tử kia vậy cũng sẽ ngâm thơ đối nghịch nha? ! ”
Ta bị sợ, đi đi đi! Ta quyết không ngâm thơ nữa.
” Ta nha. . . Hiểu chút thôi. ” Ta vội vàng đi ra cửa, không để cho nàng hỏi lần nữa.
Thái Anh thấy ta vội vội vàng vàng đi ra ngoài cũng không có nói nữa cái gì, nàng cũng đi theo ta, nàng cuối cùng cũng không nhịn được. ” Mặc Hồ cô nương ngươi muốn đi nơi nào, nếu không do ta dẫn đường đi. ” Nàng đứng ở đường đi nói.
” Ai… Kia làm phiền Tiểu Tứ ” Cũng được, dù sao ta cũng không hiểu đường.
Thái Anh mang ta xuyên qua nhiều nơi, , cuối cùng cũng chúng ta đi tới cửa. Nàng nhẹ nhàng đẩy cửa ra, một khu rừng xanh biếc hiện ra trước mắt chúng ta. Nàng không chút do dự bước ra nhà lớn, đi về phía kia rừng rậm. Trong núi so với nhà lạnh một chút, ta dưới chân đạp một chiếc lá rụng xanh biếc, hai bên đường xếp đầy những cây cổ thụ to lớn, , thỉnh thoảng có mấy con chim qua lại trong đó. Không tự chủ ở trong đầu ảo tưởng Tử Mị sẽ dạy ta cái gì tuyệt thế võ công, sẽ không giống kịch ti vi vậy muốn châm ngựa một tháng chứ ..Nghĩ đến ta liền không chịu nỗi rùng mình một cái, khó trách Thái Anh cũng không biết võ công.