Nội dung truyện
Mọi chuyện ở tiệm vải Ngọc Hương đều giao toàn bộ cho chú Nhân xử lý nàng bây giờ chỉ mong Khánh mau tỉnh lại thôi, nàng đã nhớ cô quá rồi nước mắt bây giờ cũng đã không còn rơi được nữa. Ngọc Hương đau lòng nhìn thân thể chi chít vết bỏng từ nhẹ đến nặng kia chỉ trừ gương mặt của cô ra thì toàn bộ đều có vết thương, nàng mở cửa vào nhà vệ sinh lấy khăn thấm nước ấm lau người cho Khánh
” Anh đợi em một chút em lấy nước ấm lau cho anh”
Nàng vừa bước vào một lát thì bước ra đã thấy Khánh tỉnh lại, ngồi trên chiếc băng ca một cách sợ hãi như đứa trẻ gặp thứ mà chúng rất sợ, nàng vội chạy lại xem thử Khánh đau ở đâu thì Khánh lại né tránh nàng càng co rút người về sau mà hét lên.
” Aaaaa..buông ra..buông tui ra..má ơi má cứu con” Khánh vừa khóc vừa thét lên gọi má mình, cô trốn vào góc tủ rồi khóc ư ử lên. Ngọc Hương chạy lại định đỡ Khánh nhưng Khánh gạt tay nàng ra