Nội dung truyện
Tôi cười khổ hai tiếng, không để ý đến chị ấy, hít một làn khói, nuốt vào phổi, thiêu bỏng trái tim tôi. ”Tiểu Phàm, đã có bao giờ em nghĩ sẽ thoát ra ngoài chưa?” Chị ấy đột nhiên hỏi tôi.
“Hiện tại đến hỏi em cái này, có phải đã muộn rồi hay không?” Tôi đáp.
“Tôi là bác sĩ tâm lý, thời điểm khi đối diện với người khác, tôi hiếm khi để lộ ra cảm xúc tư tưởng của mình hoặc là áp đặt lên người khác. Vì vậy, tôi không bao giờ thuyết phục em làm điều gì đó mà tôi cho là đúng. Mọi thứ là do em lựa chọn. Tôi tôn trọng lựa chọn của em và sẽ thản nhiên đối mặt với hậu quả của những lựa chọn này. Bây giờ, tình huống này là những gì chúng ta ban đầu đã đoán trước. Chỉ là tôi muốn biết, hiện tại trong lòng em đang suy nghĩ như thế nào.”Nụ cười trong giọng nói của chị ấy dần tắt và chị ấy trở nên nghiêm túc.
“Nghĩ như thế nàp … ha ha… ha ha ha …” Tôi chỉ cảm thấy muốn cười, cười đến chua xót thống khổ