Cô ba Quỳnh - Chương 1
Tôi tên Hân, năm nay vừa kết thúc lớp 11, đang chuẩn bị bước vào năm cuối cấp ba với áp lực thi đại học đè nặng.
Cuộc sống ở quê vốn yên bình, nhưng mấy tháng gần đây đầu óc tôi rối bời. Điểm số, nguyện vọng lên thành phố, tương lai phải ở trọ một mình… tất cả khiến tôi stress đến mức mất ngủ triền miên.
Mùa hè năm nay là mùa hè cuối cùng tôi còn được thư thả tận hưởng thời gian của một học sinh.
Đang suy nghĩ bâng quơ thì nghe thấy tiếng vali kéo lạch cạch trước sân nhà, đằng kia là dáng người nữ tính của cô ba Quỳnh, cô em út của cha tôi, gần ba mươi tuổi nhưng nhìn trẻ trung như gái đôi mươi.
Thì ra là về quê thăm ông bà
Da trắng mịn màng, tóc dài uốn nhẹ buông xõa xuống lưng, thân hình đẩy đà với eo thon gọn, mông căng tròn, ngực vừa vặn.
Cô ba công khai là lesbian từ lâu, lúc đấy tôi còn nhỏ xíu nhưng vẫn hiểu đôi chút, ông bà từng nổi điên và phản ứng mạnh mẽ lắm, mắng “làm mất mặt họ hàng, sau này ai dám cưới con gái nhà này”
Nhưng cô ba chỉ đáp tỉnh bơ
“Con sống thật với mình thôi, ai cấm được.”
Thật là có khí phách.
Bây giờ thì mọi người cũng quen dần rồi, dù mỗi lần cô ba về vẫn có vài ánh mắt tò mò cùng vài lời xì xào sau lưng của mấy bà hàng xóm.
Tôi chạy ra cổng xách vali giúp, cô ba nhìn tôi từ đầu đến chân, cười khúc khích
“Cháu Hân lớn quá rồi nhỉ, xinh thế này chắc khối đứa theo.”
Tôi lườm nhẹ “Cô ba chọc tui hoài đi”
Vì cô ba trẻ trung và hay chơi đùa với tôi từ nhỏ, hai chúng tôi giống chị em hơn là cô cháu.
Cô ba về nhà khiến không khí trong nhà vui vẻ nhộn nhịp hẳn lên. Ông bà cười nói nhiều hơn, còn cô ba thì cứ quanh quẩn kể chuyện thành phố, hỏi han học hành của tôi.
Ăn xong, cô ba bảo mệt vì đi đường xa nên đi tắm rửa nghỉ ngơi, ông bà thì ngồi xem ti vi ở phòng khách.
Còn tôi thì ra sau vườn hái ít chái vú sữa chín theo lời dặn của nội.
Tôi cầm giỏ nhỏ, đi dọc con đường nhỏ dẫn ra vườn sau. Tiếng ve kêu ran ran, không khí oi bức của mùa hè khiến mồ hôi lấm tấm trên trán.
Càng đi ra tiếng nước róc rách từ giếng cũ phía sau nhà vang lên rõ mồn một.
Tôi tò mò bước lại gần.
Ở quê giờ xây nhà tắm tử tế chứ đâu có tắm lu như ngày xưa, còn có vòi sen nóng lạnh đàng hoàng ấy chứ
Nên làm gì còn ai tắm ngoài trời, huống hồ còn là con gái.
Tôi nép sau bụi chuối, tim đập thình thịch.
Dòng nước mát lạnh từ gáo tre đổ xuống thân hình gần như trần truồng của người kia.
Chiếc áo mỏng tang dài qua mông một chút, giờ đây nó đang ướt nhem, dính sát vào da thịt để lộ rõ hai bầu ngực no tròn, núm vú cương cứng hằn lên dưới lớp vải.
Nước chảy dọc cổ thon, lướt qua khe ngực sâu, trượt xuống bụng phẳng lì, xuống vùng mu nhô cao thoắt ẩn thoắt ẩn hiện, rồi theo hai đùi thon dài xuống đôi chân trắng ngần.
Tôi nuốt nước bọt, mắt dán chặt, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực khi nhìn trộm cô ba mình tắm.
Cô ba chậm rãi cởi phăng chiếc áo mỏng dính.
Đây là lần đầu tôi nhìn thấy cơ thể trần truồng của một người phụ nữ trưởng thành thế này ngoài đời thật.
Không phải là những hình ảnh mờ ảo trên mạng mà tôi hằng xem, càng không phải thân hình non nớt của những cô bạn đồng trang lứa với tôi, mà là cơ thể tràn trề nhựa sống của cô ba Quỳnh, người cô ruột của tôi.
Tôi biết mình nên quay đi ngay lúc đó, vì tôi đang nhìn trộm việc riêng tư của người khác, hơn nữa người đó lại là cô ruột của tôi. Nhưng chân tôi như bị đóng đinh, không nhúc nhích nổi.
Cơ thể cô ba trần truồng dưới dòng nước, da trắng mịn màng bóng loáng vì ướt. Hai bầu ngực no tròn rung rung nhẹ mỗi khi cô cử động, núm vú hồng đậm cương cứng vì nước mát.
Nước chảy dọc theo eo thon, trượt qua bụng phẳng lì rồi xuống vùng mu nhô cao, nơi khe thịt hồng hào đang ướt đẫm.
Cô ba thoa xà phòng lên người, ngón tay thon dài lướt qua hai núm vú, xoa vài vòng chậm rãi, rồi trượt dần xuống dưới.
Khi những ngón tay ấy khẽ tách hai mép khe ra, mang theo lớp bọt trắng miết chậm qua từng nếp gấp, tôi càng không tài nào rời mắt được.
Đầu óc tôi mụ mị, tôi chỉ muốn lao ra kia, quỳ xuống trước mặt cô ba, liếm sạch dòng nước lẫn bọt xà phòng đang chảy trên da thịt cô. Tôi muốn đẩy lưỡi sâu vào khe thịt ấm nóng ấy, mút lấy hết thứ nước dâm đang rỉ ra vì cô đang sờ soạng chính mình.
Rồi đột nhiên người kia ngẩng đầu.
Đang ở miền mộng mị, tôi như bị lôi về thực tại chết tiệt mà buộc phải đối mặt.
Mắt chúng tôi chạm nhau.
Gương mặt cô ba thoáng giật mình nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bình tĩnh ngay sau đó
Mỉm cười nhìn tôi “Nhìn gì mà chăm chú thế hả Hân?”
Tôi giật mình lắp bắp
“Tui… tui…”
Cô ba tắt vòi nước, chẳng vội mặc đồ vào, cứ thế đứng thẳng người, một tay chống hông, tay kia vuốt nhẹ nước đọng trên ngực.
Động tác chậm rãi khiến tôi như bị thôi miên.
Cô ba cười khúc khích, tiếng cười tinh nghịch vang trong vườn yên tĩnh
“Lại đây giúp cô ba kì lưng đi này”
Tôi cắn môi, cố kìm nỗi khao khát đang dâng trào.
Hơi thở nặng nề, đùi run run.
Tôi quay phắt người chạy về phía nhà, tim đập như trống đánh, bỏ lại đằng sau nụ cười và ánh mắt đầy ý tứ của người kia.
——-
Buổi tối cả nhà quây quần ăn cơm.
Mọi thứ vẫn diễn ra như bình thường, nhưng mỗi lần ánh mắt cô ba chạm vào tôi, tôi lại thấy chúng như có chút trêu đùa kín đáo,
tôi càng chắc chắn hơn khi ánh nhìn ấy còn cố ý lướt qua cả cơ thể tôi, từ trên xuống dưới mà chủ yếu là vùng ngực không quá no đủ của tôi.
Tôi vội cúi đầu tránh né, mặt đỏ bừng, tay cầm đũa run run.
Miệng nhai cơm mà chẳng thấy vị gì, chỉ toàn mùi da thịt ấm áp của cô ba thoảng qua từ chiều.
Tôi chỉ mong bữa cơm mau kết thúc để được về phòng một mình, để đầu óc không bị người phụ nữ kia chiếm lĩnh nữa.
Nhưng khi về phòng, đóng cửa lại, mọi thứ càng tệ hơn. Tôi nằm vật ra giường, chăn kéo lên tận cằm, mắt mở thao láo nhìn trần nhà.
Đèn ngủ vàng vọt chiếu xuống, tạo bóng mờ mờ trên tường.
Ngoài sân vẫn còn tiếng ve kêu ran, tiếng ông bà nói chuyện vọng lại, trong đầu tôi toàn là hình ảnh cơ thể trần truồng dưới dòng nước của cô ba.
Tôi cố nhắm mắt, cố nghĩ về bài thi đại học, về điểm số, về nguyện vọng lên thành phố, nhưng vô ích.
Mỗi lần chớp mắt là lại thấy đôi gò bông no tròn lắc nhẹ mời gọi tôi thưởng thức.
Và cả cặp mông căng tròn ấy, hai bên mông săn chắc, trắng mịn đến mức tôi chỉ muốn vỗ một phát thử xem có đàn hồi như tôi nghĩ không
Và cả khi cô ba Quỳnh khòm xuống múc nước tôi còn thấy chiếc khe hồng hào đầy đặn từ phía sau nữa…
Tôi siết chặt đùi, cố ép hai chân lại để kìm cơn rạo rực lan tỏa từ bụng dưới.
Nhưng càng kìm lại càng tệ hơn
Âm hộ tôi ướt át từ chiều, giờ đã thấm cả quần lót.
Tôi lén đưa tay xuống, chạm nhẹ qua lớp vải mỏng, chỉ một cái chạm thôi mà đã rùng mình.
Tôi tưởng tượng ngón tay mình đang chạm vào nơi thiêng liêng hồng hào ấy, chậm rãi vuốt ve hột le sưng tấy, rồi tách nhẹ hai mép ra, đẩy sâu vào trong.
Nếu chiều nay tôi không hèn nhát mà chạy đi, nếu tôi lại gần cô ba và ôm lấy từ phía sau, rồi theo khát vọng mà trượt xuống xoa nắn lấy cặp đào căng mọng kia…
Cô ba sẽ làm gì nhỉ?
Đẩy tôi ra ư?
Hay sẽ để yên, thậm chí cong người rên khẽ, cho tôi khám phá cơ thể dâm đãng của mình?
Ý nghĩ đó khiến tôi run lên dữ dội.
Tôi vén chiếc quần lót của mình sang một bên, để lộ hoàn toàn nơi đang ướt sũng
Ngón giữa chạm ngay vào hột le đang sưng mọng, nóng ran. Tôi xoa chậm rãi, vòng tròn, rồi miết mạnh hơn, nhanh hơn.
Cảm thấy đầu ngực ngứa ngấy, đưa tay còn lại luồn lên bên dưới áo xoa bóp và khẩy đỉnh ngực đã sưng lên cưng ngắc.
“Hmm… a… cô ba…”
Ngón tay tôi miết mạnh lên hạt thịt nhỏ bé nhưng cực kỳ nhạy cảm bên dưới, đôi khi chụm hai ngón lại xoa dọc theo khe cọ xát, tận hưởng cảm giác trơn ướt và nóng bỏng.
Tôi nằm ngửa, hai chân dạng rộng, lưng hơi cong lên đón lấy khoái cảm.
Càng hồi tưởng về hình ảnh cô ba đứng trần truồng dưới giếng, hai tay xoa xà phòng trên ngực, ngón tay lướt qua núm vú… tôi càng nứng hơn.
“A… hmm… Quỳnh..cô ba…”
Cơn khoái cảm dâng cao dần. Cơ thể tôi run lên từng đợt. Hột le sưng cứng dưới ngón tay, ngực phập phồng.
Tôi siết chặt đùi, hông giật giật nhẹ, miết hột le nhanh và mạnh hơn.
Cuối cùng, một làn sóng khoái cảm lan tỏa từ bụng dưới lên tận đỉnh đầu. Tôi cắn gối thật chặt, người co giật mạnh.
Khi đỉnh điểm qua đi, tôi nằm vật ra giường, hơi thở đứt quãng giữa bầu không khí nhễ nhại mồ hôi.
Tôi nằm im lìm như một cái xác không hồn giữa bóng tối. Khi ngọn lửa dục vọng vừa tắt ngấm, cái lạnh lẽo của tội lỗi lập tức ập đến, bủa vây và bóp nghẹt lấy trái tim tôi.
Một cảm giác xấu hổ ê chề và tự trách không ngừng trào dâng.
“Không được… không thể… cô ruột của mình…mình điên rồi?”
Cơ thể tôi rã rời sau một ngày oi ả và màn tự dày vò vừa rồi.
Trời về khuya, tiếng ve ngoài vườn cũng lịm dần, tôi chìm vào giấc ngủ chập chờn, nửa tỉnh nửa mê.
Nhưng ngay cả trong bóng tối của tiềm thức, làn da trắng nõn và ánh mắt đầy mê hoặc của cô Ba vẫn cứ lởn vởn, khiến giấc ngủ của tôi cũng nồng một mùi vị sai trái.