Nội dung truyện
Nghĩ như vậy nàng lại một trận bực mình. Giương mắt nhìn Phàn Thiện tiến về phía trước một chút, tròng mắt nàng đảo qua, cố ý lảo đảo dưới chân rồi kêu lên: “A nha, đường núi này tối quá, hình như bị trật chân rồi!”
Phàn Thiện dừng lại, quay đầu nhìn nàng.
Câu Nguyệt ngồi xổm xuống ôm mắt cá chân, làm bộ như rất đau. Nàng thầm nghĩ cọc gỗ này thấy chân nàng bị thương, tiếp theo chắc chắn sẽ chủ động cõng nàng các kiểu, như nàng lại không nghĩ rằng Phàn Thiện trực tiếp đi lướt qua nàng, đi tới bụi hoa ven đường.
Kỳ thực Câu Nguyệt có phải giả vờ hay không Phàn Thiện sao có thể không nhìn ra. Nàng bất đắc dĩ lắc đầu, hạ thấp nửa người xuống ngắt lấy một đóa hoa trong bụi rậm. Đó là một loài hoa rất đẹp, cánh hoa màu phấn trắng co lại vào trong, tròn trịa giống như lục lạc, từng chuỗi chọc người trìu mến, đến đêm cũng không thấy héo.
“Đây là Linh Lan, mọc rất nhiều trong núi thần ẩn” Nàng thấy Câu Nguyệt cũng đi tới liền tỏ ý cho đối phương xem.