Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn - Chương 12
Ánh đèn quả nhót vàng vọt, leo lét hắt lên những mảng vôi bong tróc của căn phòng trọ chật hẹp, nhuốm toàn bộ không gian bên trong thành một màu hoàng hôn nhân tạo đầy u buồn và tịch mịch. Cơn giông bão dữ dội ngoài kia cuối cùng cũng đã ngớt, chỉ còn lại những giọt nước mưa lách tách rơi xuống mái tôn cũ kỹ, vọng vào không gian thứ âm thanh cô độc đến não nề. Không khí bên trong căn phòng lúc này vẫn còn nặng nề, đặc quánh lại, mang theo hơi ẩm của đất trời và mùi máu tanh nhè nhẹ chưa kịp tan biến.
Trận đụng độ sinh tử tại nhà xưởng hoang phế hồi tối qua đã để lại trên người Janhae không ít những vết thương bầm dập, chằng chịt. Khóe môi cô rách một đường dài tươm máu, gò má hằn lên vệt sưng đỏ rực, và tấm lưng áo bảo hộ lao động đẫm mồ hôi giờ đây đã rách bươm vài chỗ, lộ ra những vết xước dài rớm máu do ngã xuống đống gạch đá và va đập với lũ giang hồ tàn nhẫn. Mỗi nhịp thở của cô đều kéo theo những cơn đau nhói ở lồng ngực, nhưng Janhae vẫn cố nén lại, không thốt ra nửa lời than vãn.
Ngược lại, Jingjing ngồi bệt ngay dưới nền sàn nhà lạnh lẽo, hai tay run lẩy bẩy nâng chén nước ấm và chiếc khăn sạch. Đôi mắt phượng của cô bé sưng húp, đỏ hoe và tràn ngập những tia máu vì đã khóc cạn nước mắt từ lúc ở xóm nghèo cho đến tận bây giờ. Nhìn từng vết bầm dập, từng giọt máu tươi rỉ ra trên gương mặt góc cạnh, rắn rỏi của người lớn hơn, lồng ngực Jingjing như bị ai đó bóp nghẹt bằng một lực vô hình. Sự đau đớn ấy lan tràn từ lồng ngực lên đến cổ họng, khiến cô nghẹn ngào đến mức không thể thở nổi.
Janhae khẽ nhíu mày khi cảm thấy sự run rẩy bất thường từ đôi bàn tay của Jingjing. Cô vô thức đưa tay định lau đi vết máu đang rớm ra ở khóe môi, nhưng lại vô tình chạm phải vết thương hở khiến cơ thể khẽ giật mình, xuýt xoa khẽ.
Giọng nói của Janhae lúc này trầm đục, khàn đặc, mang theo chút bất lực cố hữu của một kẻ quen tự mình chịu đựng:
— Đừng nhìn nữa, Jingjing… Mặt chị lúc này ghê lắm phải không? Đừng nhìn vào mấy vết thương này nữa, lát nữa nó tự khắc sẽ lành thôi. Em lo cho bản thân mình trước đi, tay chân có bị trầy xước ở đâu không?
Jingjing hoàn toàn không nói một lời nào đáp lại. Cổ họng cô nghẹn đắng, một cảm giác tủi hờn và xót xa trào dâng mạnh mẽ đến mức cô phải cắn chặt đôi môi mỏng của mình đến mức bật máu, vị tanh mặn hòa lẫn vào trong khoang miệng. Cô không quan tâm đến bản thân mình ra sao, trong tâm trí cô lúc này chỉ có hình ảnh Janhae đơn thương độc mã lao vào hang ổ giang hồ để bảo vệ cô, gạt bỏ cả sinh mạng sang một bên.
Dịch chuyển đầu gối tiến sát lại gần Janhae hơn, Jingjing dùng đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm bút, quen với những trang sách thơm mùi giấy mới, nay lại cẩn trọng và run rẩy hết mức nâng lấy cằm Janhae. Cô bắt buộc người lớn hơn phải ngước mặt lên để mình có thể nhìn cho rõ từng vết sẹo, từng vệt máu đang rỉ ra trên làn da ấy.
— Không ghê chút nào cả… — Jingjing nghẹn ngào thốt lên, giọng nói đứt quãng, vỡ vụn từng mảnh trong cổ họng đầy xót xa. — Tại sao lúc nào chị cũng ngốc nghếch như thế hả? Tại sao lúc nào cũng lao vào bảo vệ em bằng mọi giá, để rồi nhận lấy thương tích đầy mình thế này, chị Janhae? Chị có biết… có biết khi nhìn thấy chị ngục ngã, khi nhìn thấy máu của chị chảy ra, tim em đau đớn đến mức nào không? Cảm giác giống như có ai đó đang cầm dao cắt từng khúc ruột của em vậy… Chị có hiểu cảm giác đó không?
Janhae khựng lại hoàn toàn. Ánh mắt một mí sâu thẳm, từng trải và luôn mang vẻ bất cần đời của cô chậm rãi chạm vào đôi tròng mắt đang ngập tràn nước mắt, chan chứa thứ tình cảm vượt qua cả sự biết ơn hay sự cứu rỗi thông thường của Jingjing. Trái tim cô lỡ mất một nhịp, nhịp đập vốn dĩ kiên cố nay bỗng chốc trật đi quỹ đạo quen thuộc.
Trước mặt thế giới rộng lớn và tàn nhẫn này, Janhae luôn là một con nhím xù lông, một kẻ bất cần đời quen dùng nắm đấm và máu để sinh tồn, chưa từng cúi đầu hay sợ hãi bất kỳ ai. Thế nhưng, trước ánh mắt đau đáu, tràn ngập tình yêu thương và sự dịu dàng xót xa đến nao lòng của thiếu nữ này, mọi lớp áo giáp phòng bị kiên cố nhất của cô đều tan thành mây khói, hóa thành hư vô.
Janhae nhẹ nhàng thở dài, ánh mắt bớt đi vẻ sắc lạnh, thay vào đó là sự dịu dàng vô bờ bến:
— Vì đó là em… — Janhae chậm rãi cất lời, giọng nói trầm ấm vang lên trong không gian tĩnh mịch, nặng trịch sự chân thành và quyết liệt. — Chị không quan tâm bản thân mình ra sao, sống chết thế nào. Chị chỉ biết rằng, nếu người đứng ở vị trí bị thương và nguy hiểm ở đó là em, chị thà chịu đau gấp mười lần, thà đổi lấy mạng sống của mình còn hơn là nhìn em bị tổn hại dù chỉ một chút. Đối với chị, em chính là giới hạn duy nhất…
Nghe đến câu nói đó, lớp phòng tuyến cuối cùng được xây dựng bằng lý trí trong lòng Jingjing chính thức sụp đổ hoàn toàn. Những tủi hờn của quá khứ cay đắng, những nỗi sợ hãi bị bỏ rơi, cảm giác bất lực khi nhìn người mình yêu thương chịu đòn roi, và cả thứ tình cảm cấm kỵ, sâu kín được chôn giấu bấy lâu nay bỗng chốc bùng nổ mạnh mẽ, tựa như ngọn lửa dữ dội thiêu đốt mọi lý trí và quy chuẩn xã hội.
Jingjing không còn giữ được khoảng cách an toàn, không còn e dè hay sợ hãi điều gì nữa.
Cô rướn người lên, chủ động áp sát khuôn mặt mình vào Janhae. Bằng tất cả sự dũng cảm lần đầu tiên trong cuộc đời, Jingjing nhẹ nhàng, run rẩy áp đôi môi mềm mại của mình lên chính khóe môi đang rớm máu của Janhae.
Một nụ hôn mang theo vị mặn chát của những giọt nước mắt tủi hờn, vị tanh nồng của máu tươi, nhưng lại ấm áp, mãnh liệt và rực cháy hơn bất kỳ đốm lửa nào trong mùa đông lạnh giá nhất. Đó không chỉ là sự biết ơn, đó là sự thừa nhận của một trái tim đã hoàn toàn thuộc về đối phương.
Janhae hoàn toàn chết lặng tại chỗ. Trực giác và bản năng tự vệ khiến cô hơi ngả người ra sau một nhịp vì quá bất ngờ trước sự bạo dạn của thiếu nữ. Thế nhưng, chỉ một giây sau, hương thơm quen thuộc cùng sự mềm mại run rẩy, vụng về nhưng đầy thiết tha từ đôi môi Jingjing đã kéo cô chìm đắm hoàn toàn vào trong đó.
Ranh giới mong manh giữa "chị em", giữa "ân nhân" và "người được cứu" bỗng chốc vỡ òa thành trăm mảnh, không còn gì tồn tại ngoài hơi thở của nhau. Janhae không còn khả năng kiềm chế hay che giấu cảm xúc nữa. Cô từ từ nhắm chặt đôi mắt lại, vòng tay rộng lớn, mạnh mẽ nhưng vô cùng dịu dàng ôm siết lấy vòng eo nhỏ nhắn của Jingjing, kéo cô bé áp sát vào lồng ngực rộng mở của mình, sâu sắc, mãnh liệt và triền miên đáp lại nụ hôn ấy.
Trong căn phòng trọ nghèo nàn, dưới ánh đèn vàng vọt leo lét đang chập chờn theo gió, ranh giới an toàn cuối cùng đã chính thức bị phá vỡ hoàn toàn. Họ thuộc về nhau bằng một cách tự nhiên và thiêng liêng nhất, dùng chính hơi ấm cơ thể và tình yêu thương tuyệt đối để xoa dịu đi những vết sẹo nát nhàu của số phận, sưởi ấm cho nhau giữa dòng đời giông bão ngoài kia.
End chương 12.