Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn - Chương 16
Đầu dây bên kia đột ngột ngắt kết nối với một tiếng "cụp" khô khốc, sắc lẹm, theo sau đó là thứ âm thanh rè rè tĩnh lặng đến rợn người của tín hiệu bị cắt đứt.
Tại căn phòng trọ nhỏ bé và chật hẹp, Janhae đang cầm chiếc khăn bông lau mái tóc còn ướt dở liền khựng lại hoàn toàn. Trái tim cô bỗng thắt quặn lại một nhịp đau đớn đến nghẹt thở, lồng ngực dâng lên một cảm giác bất an cực độ, cào xé tâm can như có ai đang bóp nghẹt.
— Jingjing? Jingjing! Em đang nói cái gì thế hả?! Cục cưng, nghe máy đi! — Janhae hét lớn vào chiếc điện thoại đã mất tín hiệu, đôi mắt một mí mở trừng trừng đầy hoảng loạn, gân cổ nổi lên từng đường rõ rệt.
Cô vội vàng bấm gọi lại lần thứ hai, nhưng thứ âm thanh duy nhất hồi đáp cô chỉ là tổng đài tự động lạnh lùng báo thuê bao không bắt máy. Không một chút chần chừ, linh tính mách bảo rằng người cô yêu nhất đang gặp nguy hiểm chí mạng ở ngoài kia, Janhae vứt tung chiếc khăn trên tay xuống sàn nhà, lao thẳng ra khỏi cửa phòng trọ dưới màn đêm đen kịt. Cô không kịp khoác lấy một chiếc áo ấm cho tử tế, đôi chân trần xỏ vội vào đôi dép lê cũ kỹ, cắm cổ chạy thục mạng như phát điên hướng về con đường tắt ven sông mà Jingjing vừa đi qua.
Cơn gió lạnh buốt của đêm mùa thu quất vào mặt rát bỏng, xé rách da thịt, nhưng Janhae chẳng hề cảm nhận được bất kỳ sự đau đớn nào ngoài sự hoảng loạn đang gặm nhấm tâm can. Cô chạy bán sống bán chết, vừa chạy vừa gào thét tên người thương vào không gian tĩnh mịch của màn đêm:
— Jingjing! Jingjing em ở đâu?! Trả lời chị đi! Em đừng làm chị sợ!
Tiếng gọi của cô chìm nghỉm giữa tiếng gió rít qua những tán cây ven đường và tiếng dòng sông cuồn cuộn chảy xiết bên cạnh. Khi Janhae lao đến góc khuất sát vách tường gạch cũ của bãi phế liệu – nơi ánh đèn đường chập chờn lúc sáng lúc tắt hắt xuống một khoảng không gian u ám, rợn ngợp – đôi chân cô bỗng khựng lại, chết trân tại chỗ.
Cảnh tượng kinh hoàng đập thẳng vào mắt khiến máu trong người Janhae như đông cứng lại thành băng, thế giới trước mắt sụp đổ hoàn toàn xuống vực sâu thăm thẳm.
Trên nền đất sũng nước mưa và bùn lầy nhão nhoét, một gã đàn ông vạm vỡ nằm bất động với lồng ngực cắm ngập một thanh sắt gỉ sét, máu tươi loang lổ nhuộm đỏ cả một vùng đất rộng. Và ngay sát đó, lọt thỏm trong bóng râm của bức tường, Jingjing đang ngồi bệt, lưng tựa sát vào bức tường lạnh buốt không chút hơi ấm.
Cô bé hoàn toàn chết sững trong trạng thái bàng hoàng tột độ. Hai bàn tay nhỏ bé, vốn chỉ quen cầm bút viết và lật giở trang sách thơm mùi giấy mới, giờ đây đẫm đầy máu tươi đỏ rực, run rẩy bần bật không tài nào kiểm soát nổi. Đôi mắt phượng mở to vô hồn, trân trân nhìn vào không trung trống rỗng, lồng ngực phập phồng những nhịp thở đứt quãng, nghẹn ngào đến phát đau. Trên bờ môi tái mét của cô bé mấp máy những từ ngữ vô nghĩa, đứt đoạn trong cơn sốc tâm lý nặng nề:
— Em… em không cố ý… Hắn… hắn định hại em… Máu… sao lại nhiều máu thế này… Chị ơi… cứu em với…
Nghe thấy tiếng lẩm bẩm xé lòng ấy, nước mắt Janhae lập tức trào ra. Cô lao bổ tới như một kẻ mất trí, quỳ sụp xuống vũng bùn lầy, ôm chầm lấy cơ thể đang run lẩy bẩy, lạnh ngắt của Jingjing vào lồng ngực mình.
— Jingjing! Nhìn chị này! Em có sao không?! Đừng dọa chị! — Janhae hoảng loạn kiểm tra từng tất da thịt trên người Jingjing, giọng nói run rẩy, nghẹn ngào đến mức vỡ vụn.
Cảm nhận được hơi ấm quen thuộc và vòng tay vững chãi của người lớn hơn, Jingjing như người chết đuối vớ được khúc gỗ trôi sông. Cô bé oà khóc nức nở, một tiếng khóc nghẹn đắng, tuyệt vọng phát ra từ tận đáy tâm hồn tổn thương sâu sắc. Bàn tay đẫm máu của cô bấu chặt lấy vạt áo Janhae, níu lấy như bấu víu vào hy vọng duy nhất còn sót lại trên đời:
— Chị Janhae… em giết người rồi… hức… em không muốn thế… hắn chặn đường định giở trò với em, em chỉ muốn tự vệ thôi… tại sao lại thành ra thế này hả chị…? Em sợ lắm… em sợ cảnh sát bắt đi lắm… em phải làm sao đây chị ơi…?!
Janhae ôm trọn cơ thể bé nhỏ đang co ro trong lòng mình, đôi mắt một mí đỏ ngầu, sưng húp lên vì nước mắt và sự phẫn nộ. Cô chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn thi thể lạnh ngắt đang nằm bất động dưới đất, rồi lại cúi xuống nhìn đôi bàn tay đẫm máu của người mình yêu.
Trí óc Janhae quay cuồng, một sự thật tàn nhẫn, đắng ngắt và cay nghiệt đang bao trùm lấy không gian chật hẹp này. Lũ giang hồ khốn kiếp đã tìm đến đây để hủy hoại cuộc đời Jingjing, và trong khoảnh khắc sinh tử ranh giới giữa cái chết và sự nhục nhã ấy, Jingjing buộc phải ra tay để bảo vệ chính sự trong sạch và tính mạng của mình. Đó là sự tự vệ chính đáng trước cái ác!
Thế nhưng, cái ác ngoài xã hội kia đôi khi lại được che đậy bằng vỏ bọc của luật pháp lạnh lùng. Luật pháp ngoài kia sẽ không quan tâm đến quá trình đau đớn hay sự đe dọa mà một cô nữ sinh mười bảy tuổi phải gánh chịu; chúng chỉ nhìn thấy một cái xác không hồn và một hung thủ vị thành niên với con dao hoặc hung khí đẫm máu trên tay. Nếu sự việc này bị phơi bày ra ánh sáng, tương lai đại học rực rỡ, học bổng danh giá và cả cuộc đời dài rộng phía trước của Jingjing sẽ chính thức bị thiêu rụi trong chớp mắt. Cô bé sẽ bị giam cầm trong sự phán xét của xã hội hoặc những năm tháng tù tội tăm tối.
Không! Tuyệt đối không thể để điều đó xảy ra! Jingjing là ánh sáng duy nhất, là tất cả những gì tốt đẹp nhất mà Janhae đã đánh đổi cả thanh xuân để bảo vệ. Nếu phải xuống địa ngục, để Janhae xuống thay; nếu phải chịu đựng sự trừng phạt, để Janhae gánh vác tất cả!
Đúng lúc ấy, từ phía đầu hẻm tối tăm, âm thanh còi hú inh ỏi của xe cảnh sát bỗng vang lên xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Những tia đèn pha quét thẳng vào hiện trường, chiếu rọi rõ mồn một cảnh tượng đẫm máu trước mắt.
Thời gian không còn lại một giây nào nữa. Nhìn vào đôi mắt đẫm lệ, tràn ngập sự hoảng loạn và tuyệt vọng tột cùng của Jingjing, Janhae hít một hơi thật sâu, nuốt trọn toàn bộ cay đắng và nỗi sợ hãi vào trong, đưa ra một quyết định xé gan xé ruột trong dòng nước mắt tuôn rơi không dứt.
— Nghe chị nói này, Jingjing… — Janhae áp hai bàn tay ấm áp của mình lên đôi má đẫm nước mắt của Jingjing, nhìn sâu vào đôi mắt phượng ấy với tất cả sự yêu thương, kiên định và hy sinh vĩ đại nhất của cuộc đời mình. — Nhìn chị đi em… Từ giây phút này trở đi, hãy quên hết những gì đã xảy ra ở đây đi, nghe rõ chưa?
— Chị… chị đang nói gì thế…? — Jingjing hoảng hốt lắc đầu, linh tính được điều chẳng lành, bàn tay đẫm máu càng bấu chặt lấy Janhae hơn. — Không… không được đâu chị…
Janhae mỉm cười, một nụ cười buồn bã, bi tráng nhưng đẹp đẽ đến nao lòng. Cô chậm rãi gỡ bàn tay Jingjing ra khỏi áo mình, đứng phắt dậy, bước về phía thi thể đang nằm bất động, dùng đôi tay mình chạm vào thanh sắt định mệnh ấy trước khi tiếng còi xe kịp áp sát ngay trước mặt.
End chương 16.