Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn - Chương 25
Sáng hôm sau.
Trời Bangkok hôm nay trong xanh lạ thường, không một gợn mây sau trận mưa rào nặng hạt của đêm qua. Những giọt nước mưa còn đọng lại trên tán lá ven đường lấp lánh dưới ánh nắng sớm, chiếu rọi trực tiếp vào khu vực ngoại ô vắng vẻ nơi trại giam cải tạo tọa lạc. Bầu không khí buổi sáng mang theo chút hơi lạnh dịu nhẹ của đầu hạ và một thứ cảm giác tự do vô thực đến nao lòng, khiến lồng ngực những con người sắp bước ra khỏi chốn ngục tù bỗng thắt lại vì xúc động.
Đúng bảy giờ sáng, cánh cổng sắt nặng nề khổng lồ của trại giam – thứ đã giam hãm tuổi trẻ, máu, mồ hôi và nước mắt của Janhae suốt năm năm dài đằng đẵng – từ từ kẽo kẹt chuyển động. Nhờ thành tích lao động cải tạo xuất sắc, sự chấp hành nghiêm ngặt mọi nội quy và ý thức hoàn lương tích cực, cô đã được hội đồng giám thị xem xét giảm án, chính thức được trả tự do sớm hơn thời hạn ban đầu tận hai năm.
Tiếng bánh xe lớn rít trên đường ray vang lên một âm thanh chói tai nhưng lại giống như một bản giao hưởng ngọt ngào báo hiệu sự chấm dứt của một khoảng thời gian đọa đày. Janhae và Namtan bước ra từ bên trong, mỗi người ôm chiếc túi vải bạt đơn sơ chứa vài món đồ cá nhân ít ỏi. Cả hai mặc những bộ quần áo giản dị nhất, đôi chân run rẩy bước qua vạch vôi trắng – ranh giới mong manh nhưng thiêng liêng giữa bên trong và bên ngoài thế giới tự do.
Namtan quay sang nhìn Janhae, đôi mắt ngấn lệ nhưng nở nụ cười rạng rỡ chưa từng thấy trong suốt năm năm qua:
— Cuối cùng chúng ta cũng được tự do thật rồi, Janhae! Chúc mừng cậu, khoảng thời gian tối tăm ấy cuối cùng cũng chấm dứt rồi. Thế giới ngoài kia đang chờ chúng ta đấy, cậu có cảm nhận được không? Không khí ngoài này thật sự rất khác biệt.
Janhae gật đầu, nở một nụ cười nhẹ nhưng đượm một nỗi buồn sâu thẳm. Cô siết chặt quai chiếc túi trên vai, hít một hơi thật sâu bầu không khí tự do lồng lộng gió trời. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc sự tự do ấy chạm đến làn da, một sự bồn chồn và hoảng sợ vô hình bắt đầu dâng lên trong lồng ngực cô.
Đúng lúc đó, từ một quán nước nhỏ ven trạm xe buýt cách cổng trại giam không xa, tiếng tivi phát bản tin buổi sáng bỗng vang lên oang oang, thu hút sự chú ý của dòng người qua lại. Trên màn hình phẳng treo tường, hình ảnh một người phụ nữ trẻ tuổi xuất hiện đầy rực rỡ với bộ vest sang trọng, thần thái sắc sảo, lạnh lùng nhưng vô cùng uy quyền. Giọng phát thanh viên hào hứng đọc lớn tiêu đề tin tức kinh tế – pháp lý:
"… Xin chuyển sang tin tức thời sự nổi bật. Phó chủ tịch cấp cao của tập đoàn Apex, nữ luật sư trẻ tuổi tài năng Jingjing đã xuất sắc triệt phá đường dây tội phạm kinh tế xuyên quốc gia, khẳng định vị thế vững chãi và tầm nhìn chiến lược xuất chúng tại thủ đô…"
Kèm theo đó là cận cảnh gương mặt quen thuộc đến mức khắc cốt ghi tâm của Jingjing. Trực diện, rực rỡ, kiêu hãnh và đứng ở một đỉnh cao danh vọng mà suốt cuộc đời này, một kẻ từng mang tiền án, hai bàn tay trắng như Janhae cũng không bao giờ có thể với tới.
Khoảng cách giữa họ giờ đây không còn đơn thuần là không gian hay thời gian, mà là một vực thẳm không tài nào khỏa lấp. Nếu Janhae xuất hiện, sự hiện diện của một cựu tù nhân như cô sẽ chỉ là một vết gợn, một thứ tai tiếng có thể kéo tụt hình ảnh và tương lai rực rỡ của Jingjing xuống bùn nhơ.
Nước mắt chực trào trong khóe mi Janhae, nhưng cô ngước mặt lên trời để ép nó ngược trở vào trong. Cô quay sang Namtan, giọng nghẹn ngào:
— Cậu thấy chưa, Namtan? Cậu ấy bây giờ đang đứng ở ánh sáng hào quang rực rỡ nhất, còn tớ chỉ là một kẻ bỏ đi trong bóng tối. Việc tớ biến mất, không cho cô ấy biết mình ra tù sớm, chính là sự bảo vệ tốt nhất mà tớ có thể làm cho Jingjing lúc này. Tớ không muốn làm vấy bẩn cuộc đời cô ấy thêm một lần nào nữa.
Namtan chết sững khi nghe những lời đó. Cô nhìn lên màn hình tivi, rồi lại nhìn khuôn mặt đau đớn đến tột cùng của Janhae. Namtan bước lên một bước, vội vã nắm chặt lấy bả vai Janhae, giọng run rẩy:
— Janhae! Cậu đang nói cái ngốc nghếch gì vậy hả? Cậu đã chịu đựng năm năm khổ cực ở cái nơi quỷ quái này chính là vì muốn cô ấy có một tương lai tốt đẹp. Bây giờ cô ấy đã thành công rồi, tại sao cậu lại muốn trốn chạy? Cậu có biết suốt ngần ấy năm qua, cô ấy đã chờ đợi ngày này khổ sở thế nào không? Cậu nỡ lòng nào ôm nỗi đau này đi một mình ư?
Janhae lắc đầu nguầy nguậy, giọt nước mắt cuối cùng không kìm nổ đã rơi xuống gò má gầy guộc:
— Cậu không hiểu đâu, Namtan. Yêu một người đôi khi không phải là giữ lấy bên mình, mà là buông tay để họ thuộc về bầu trời rộng lớn hơn. Tớ không xứng. Sớm hay muộn, nếu cô ấy thấy tớ, tất cả những gì cô ấy gây dựng sẽ vì tớ mà chao đảo. Tớ không cho phép điều đó xảy ra.
Namtan nhìn sâu vào đôi mắt sâu thẳm đầy kiên định và đau thương của người bạn tri kỷ. Cô hiểu rằng, một khi Janhae đã quyết định, không một ai trên đời này có thể lay chuyển được nữa. Namtan nghẹn ngào, buông tay ra rồi từ từ mở rộng hai vòng tay, siết chặt Janhae vào một cái ôm từ biệt thật sâu, thật chặt, truyền cho cô chút hơi ấm cuối cùng trước khi mỗi ngả một nơi.
— Đi đi, Janhae… — Namtan vùi mặt vào vai Janhae, bật khóc nức nở. — Hãy sống thật tốt cho chính mình. Dù cậu có trốn đến chân trời góc bể nào đi nữa, tớ vẫn luôn mong cậu tìm được sự bình yên trong tâm hồn. Cậu đã quá khổ rồi…
— Cảm ơn cậu, Namtan. Bảo trọng nhé… Hãy sống thật hạnh phúc với ước mơ của cậu. — Janhae ôm lấy người bạn đã cùng mình nương tựa qua bao giông bão, thả xuống bờ vai ấy những giọt nước mắt cuối cùng của sự yếu mềm.
Buông tay khỏi Namtan, Janhae không dám chần chừ thêm dù chỉ một giây phút nào nữa. Sợ rằng chỉ cần chậm một nhịp, sự yếu mềm trong cô sẽ chiến thắng lý trí và cô sẽ quay đầu tìm Jingjing. Cô quay người bước thật nhanh về phía trạm xe buýt đang nằm ở bên kia đường.
Janhae không muốn về quê cũ, cũng không muốn dừng chân lại ở bất kỳ chốn quen thuộc nào có thể chạm mặt người quen hay vô tình nghe nhắc đến tên Jingjing.
Đem theo nỗi lòng muốn trốn tránh tất cả, trốn chạy khỏi hiện thực phũ phàng, trốn chạy sự tự ti đang gặm nhấm tâm can và trốn chạy cả bóng hình mà cô khắc cốt ghi tâm, Janhae bước lên chuyến xe buýt liên tỉnh vừa tấp vào trạm.
Cô ngồi dạt vào chiếc ghế ở góc cuối cùng của xe, ôm khư khư chiếc túi vải bạt chứa vài món đồ ít ỏi vào lòng, lặng lẽ nhìn qua khung cửa kính bám đầy bụi khi xe bắt đầu lăn bánh rời khỏi ngoại ô Bangkok tấp nập.
— Cậu đi đâu thế, cô gái? — Phụ xe bước đến, cất giọng hỏi lớn khi đến lượt kiểm tra vé.
Janhae ngẩn người ra một chút, ánh mắt lơ đễnh nhìn ra khung đường ngoài cửa sổ, nơi những hàng cây lùi dần về phía sau. Cô thực sự không có điểm đến, không có một cái tên thành phố hay một địa chỉ cụ thể nào trong đầu. Cô chỉ muốn đi thật xa, càng xa thủ đô càng tốt.
— Cho tôi một vé đi đến trạm cuối cùng của tuyến đường này, thưa anh. — Janhae khẽ đáp, giọng trầm đục.
Người phụ xe gật đầu thu tiền, xé một chiếc vé giấy đưa cho cô rồi bước đi tiếp lên phía trên. Janhae cầm chiếc vé trên tay, nhìn những con số in mờ nhạt rồi ngả đầu vào lớp kính lạnh ngắt của xe buýt.
Chuyến xe cứ thế lăn bánh qua những cung đường dài dằng dặc, rời khỏi sự ồn ào, khói bụi của thành phố lớn để tiến vào những vùng đất mới. Cảnh vật ngoài cửa sổ liên tục thay đổi: từ những tòa nhà cao tầng san sát, qua những khu xóm lao động nghèo, rồi dần nhường chỗ cho những cánh đồng lúa xanh ngút ngàn, những triền đồi đất đỏ và những dãy núi mờ sương ẩn hiện ở phía chân trời xa xăm.
Janhae cứ ngồi đó, lặng thầm nhìn ngắm thế giới đang trôi qua ngoài khung cửa. Cô không nói một lời nào suốt dọc đường dài, mặc cho thời gian trôi đi, mặc cho chuyến xe đưa cô đi đến bất cứ đâu. Đối với cô lúc này, việc không có điểm dừng chân chính là sự an ủi lớn nhất. Miễn là xe tiếp tục chạy, cô tiếp tục rời xa
Bangkok, rời xa Jingjing, thì những dằn vặt trong tim cô dường như vơi đi được một chút.
Chuyến xe chạy suốt qua cả một buổi sáng rực rỡ, băng qua buổi trưa oi ả cho đến khi ánh chiều chạng vạng bắt đầu nhuộm vàng những rặng dừa phía xa. Những cơn gió bắt đầu mang theo vị mặn mòi đặc trưng của hơi nước, luồn lách qua từng khe cửa kính hở của xe buýt.
Cuối cùng, khi động cơ xe khựng lại với một tiếng phì hơi dài và người phụ xe hô lớn thông báo đây là trạm cuối cùng của toàn bộ tuyến đường, Janhae mới bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ miên man.
Cô ôm túi đồ, lững thững bước xuống xe theo dòng hành khách thưa thớt.
Ngay khoảnh khắc đặt chân xuống mặt đất, một làn gió biển lồng lộng và mặn mòi đã thốc thẳng vào mặt cô, mang theo tiếng sóng vỗ ì oạp vào bờ cát trắng xóa ngay trước mắt. Hóa ra, chuyến xe không tên này đã đưa cô đến một thị trấn đánh cá nhỏ ven biển nằm ở tận cùng phía nam đất nước – một nơi vô cùng yên bình, hoang sơ, vắng lặng và hoàn toàn tách biệt khỏi thế giới xô bồ, ồn ào ngoài kia.
Janhae đứng lặng người trên bến cảng vắng vẻ, ngắm nhìn ánh hoàng hôn đỏ rực đang buông xuống mặt biển bao la, nhuộm một khoảng trời rộng lớn thành màu hồng cam huyền ảo. Tiếng sóng vỗ rì rào vào những chiếc thuyền nan neo đậu sát bờ giống như một bản lullaby dịu êm, đang từng chút một ru ngủ những vết thương lòng sâu thẳm và chằng chịt trong tâm hồn cô suốt ngần ấy năm qua.
Cô bước chậm rãi từng bước chân nặng nhọc ra sát mép nước. Cát mịn màng và ấm áp luồn qua kẽ chân, làn nước biển mát lạnh khẽ chạm vào gót giày. Janhae hít một hơi thật sâu, căng lồng ngực để đón nhận trọn vẹn vị mặn mòi của biển cả và sự tự do thực thụ mà cô hằng mơ ước.
Rồi cô khẽ nhắm mắt lại. Trong bóng chiều tà lãng mạn nhưng cô độc, một nụ cười nhẹ nhàng, bình yên lần đầu tiên xuất hiện trên môi Janhae sau ngần ấy năm bão giông và đọa đày.
Nơi này… sẽ là điểm dừng chân cuối cùng của cuộc đời cô.
Cô sẽ chọn sống ở đây, trong một căn nhà nhỏ ven biển, bắt đầu một cuộc đời mới hoàn toàn lặng thầm, lao động bằng chính đôi tay chai sạn của mình để kiếm sống, và chôn giấu tất cả những yêu thương, dằn vặt, nhung nhớ vào trong đáy mắt sâu thẳm của đại dương bao la.
End chương 25.