Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn - Chương 49
Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới từ từ nhô lên từ đường chân trời phía Đông, nhuộm một màu hồng ngọc rực rỡ lên mặt biển phẳng lặng như gương của vịnh Ban Krut. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo hơi thở mằn mặn của đại dương và hương thơm ngát của những khóm hoa lài được trồng ven lối đi vào quán "Hoàng Hôn".
Bên trong gian bếp nhỏ, Janhae đã thức dậy từ rất sớm. Cô vén gọn mái tóc dài, mặc chiếc tạp dề quen thuộc và bắt đầu công việc chuẩn bị nguyên liệu cho một ngày mới. Khác với những ngày tháng trước đây – khi tấm lòng luôn bị đè nặng bởi sự lo âu, tự ti và những bóng ma quá khứ – hôm nay, từng động tác thái rau, ướp cá của Janhae đều vô cùng uyển chuyển, nhẹ nhàng và tràn đầy hứng khởi. Trên môi cô luôn trực sẵn một nụ cười dịu dàng, ánh mắt phượng lấp lánh niềm vui khó tả.
Chiếc cúp vàng danh dự của cuộc thi "Hương Vị Biển Cả 2026" được đặt trang trọng nhất trên chiếc kệ gỗ sơn màu sáng, tỏa ra ánh kim lấp lánh dưới ánh nắng sớm mai chiếu qua khung cửa sổ. Đó không chỉ là minh chứng cho tài năng đỉnh cao của một đầu bếp, mà còn là biểu tượng cho sự hồi sinh ngoạn mục từ đống tro tàn.
Không gian quán vẫn còn vương lại chút yên bình sau một đêm tiệc tưng bừng. Từ phía khu vực phòng nghỉ, Namtan và Flim ngáp ngắn ngáp dài bước ra, hai cô nàng vừa đi vừa dụi mắt, chuẩn bị tinh thần cho một ngày làm việc mới. Nhưng ngay khi đặt chân đến khu vực bếp ăn, bước chân của cả hai đột ngột khựng lại, hóa đá tại chỗ trước khung cảnh trước mắt.
Khi tình yêu tràn ngập gian bếp nhỏ
Jingjing đã có mặt từ lúc nào. Hôm nay, cô không mặc bộ âu phục nghiêm nghị, cứng nhắc thường ngày mà diện một chiếc áo sơ mi trắng dáng rộng thanh thoát cùng chiếc quần linen mềm mại. Đêm qua, sau lời tỏ tình và cái ôm ngọt ngào bên bờ biển, hai người đã chính thức trở thành một cặp đôi. Và sự thay đổi ấy thể hiện rõ mười mươi trong từng cử chỉ thân mật lúc này.
Jingjing đang đứng sát bên cạnh Janhae, vòng hai tay ôm trọn lấy vòng eo thon thả của người chị từ phía sau, cằm tựa nhẹ lên vai Janhae. Trong khi đó, Janhae không hề đẩy ra mà ngược lại, cô đang dùng một tay giữ nhẹ tay Jingjing, tay kia cầm muỗng múc một chút súp cá nóng hổi, thổi nguội bớt rồi đưa lên miệng Jingjing, dịu dàng cất giọng:
— Cẩn thận nóng đấy, nếm thử xem vừa miệng chưa em?
Jingjing ngoan ngoãn hé môi nếm thử, đôi mắt phượng híp lại mãn nguyện, cô gật đầu cười ngọt ngào:
— Ngon lắm ạ! Vị vừa vặn hoàn hảo, đúng là món súp tình yêu có khác.
— Hai… hai người đang làm cái gì thế hả?! — Flim há hốc mồm, chỉ tay về phía cặp đôi, giả vờ rùng mình một cái rồi ôm lấy cánh tay Namtan kêu lên — Chị Namtan ơi, em có hoa mắt không thế? Trời đất ơi, mới sáng sớm mà đã phát "cơm chó" ngập mặt thế này rồi à? Hèn chi không khí trong bếp hôm nay ngọt đến phát bệnh!
Namtan đứng bên cạnh, khoanh tay trước ngực, mỉm cười trêu chọc nhưng trong ánh mắt lại thoáng chút bất lực giả vờ ghen tỵ:
— Này nhé, hai vị đại tiểu thư kia! Kể từ hôm nay chúng ta chính thức thoát ế hay sao mà tình tứ thế không biết đường tránh mặt đàn em hả? Chị Janhae ơi, từ bao giờ chị lại chiều người yêu đến mức quên luôn cả sự tồn tại của hai đứa em gầy còm này thế hả?
Nghe Namtan và Flim trêu chọc, đôi gò má trắng trẻo của Janhae khẽ ửng hồng. Cô quay người lại, đánh nhẹ vào vai Jingjing ý bảo cô buông ra, nhưng khóe môi thì không giấu nổi nụ cười hạnh phúc. Janhae lườm yêu hai đứa em một cái rồi bật cười giòn tan:
— Hai đứa cái miệng lúc nào cũng nhanh hơn bộ não nhỉ? Muốn ăn thì ngồi xuống đây, chị múc cho mỗi đứa hai tô đầy ụ để bịt cái miệng lại ngay. Còn chuyện người yêu… thì đúng là thế đấy, có ý kiến gì không hả?
Jingjing đứng bên cạnh, không những không ngượng ngùng mà ngược lại còn vòng tay ôm lấy eo Janhae một cách tự nhiên, ánh mắt sắc sảo nhìn Namtan và Flim với vẻ đầy kiêu hãnh của một người đang nắm giữ bảo vật trong tay:
— Hai em chấp nhận sự thật đi thôi. Từ nay chị Janhae là "độc quyền" của riêng chị rồi nhé.
— Ồuuuu! Độc quyền cơ đấy! — Flim ôm mặt kêu lên, cười nắc nẻ — Chị Jingjing nhà ta ngày thường lạnh lùng sắc sảo bao nhiêu, nay có người yêu vào trông cứ như mèo con ấy nhỉ! Thôi được rồi, nể tình hai anh chị mới "chốt đơn" thành công, hôm nay em xin phép nhường sân khấu tình yêu cho hai người, nhưng nhớ là vẫn phải chia phần súp cá cho em đấy nhé!
Cả gian bếp nhỏ ngập tràn trong tiếng cười giòn tan, ấm áp. Mọi rào cản, mọi khoảng cách hay những mặc cảm của quá khứ giờ đây đã tan biến hoàn toàn, nhường chỗ cho một gia đình nhỏ ngập tràn tình yêu thương và sự gắn kết bền chặt.
Ăn sáng xong, không khí trong quán nhanh chóng chuyển sang trạng thái khẩn trương và chuyên nghiệp. Namtan và Flim nhanh chóng kiểm tra lại khu vực bàn ăn, lau dọn từng chiếc bàn gỗ sạch sẽ, bật những bản nhạc không lời du dương tạo cảm giác thư giãn cho thực khách.
Đúng như những gì Namtan đã dự đoán từ trước, sức hút từ cuộc thi "Hương Vị Biển Cả 2026" cùng chiếc cúp vàng danh giá đã tạo ra một hiệu ứng truyền thông khổng lồ. Quán ăn "Hoàng Hôn" vốn dĩ chỉ là một quán nhỏ ven biển bình dị, giờ đây đã trở thành cái tên hot nhất trên các diễn đàn ẩm thực du lịch Thái Lan.
Chưa đến giờ mở cửa chính thức, bên ngoài lối đi đã lác đác có những vị khách đứng đợi. Và khi cánh cửa vừa được đẩy ra vào lúc mười một giờ trưa, một cảnh tượng chưa từng có trong lịch sử của quán đã diễn ra.
Chỉ trong vòng chưa đầy mười lăm phút, toàn bộ các bàn ăn trong quán đã được lấp đầy kín mít. Không chỉ có những người dân quen thuộc ở làng chài Ban Krut, mà hàng loạt xe ô tô mang biển số từ Bangkok, Hua Hin và các tỉnh lân cận lần lượt đổ về. Khách du lịch đứng xếp hàng dài cả đoạn đường ven biển, ai cũng háo hức chờ đợi được thưởng thức những món ăn mang thương hiệu của bếp trưởng Janhae – người vừa bước lên đỉnh cao vinh quang.
Bên trong gian bếp, hơi nóng bốc lên ngùn ngụt. Tiếng xèo xèo của chảo nóng, tiếng dao thớt dồn dập, tiếng gọi món vang lên liên hồi. Khối lượng công việc tăng lên gấp năm, gấp mười lần ngày thường khiến Namtan và Flim chạy đôn chạy đáo đến mức mồ hôi nhễ nhại, lưng áo ướt đẫm.
— Flim! Bàn số 5 thêm một phần cá mú sốt me và hai phần mực ống nướng sả chanh nhé! Nhanh tay lên em! — Janhae vừa thao tác điêu luyện với chiếc chảo lớn trên bếp vừa cất giọng dứt khoát.
— Dạ vạ! Em đang dọn ra ngay đây ạ! Khách bên ngoài vẫn đang xếp hàng dài đến tận cổng luôn chị ơi! — Flim vừa bưng khay thức ăn vừa hớt hải đáp, đôi chân chạy không ngừng nghỉ.
Dù áp lực quá tải đè nặng lên từng nhân sự, nhưng điều kỳ lạ là không một ai cảm thấy mệt mỏi hay khó chịu.
Ngược lại, trong ánh mắt của Namtan, Flim và Janhae lúc này chỉ tràn ngập sự phấn khích, tự hào và niềm hạnh phúc vô bờ. Quán đông khách, điều đó đồng nghĩa với việc nỗ lực của họ đã được đền đáp xứng đáng, thương hiệu "Hoàng Hôn" đã thực sự hồi sinh rực rỡ.
Jingjing, dù không thuộc chuyên môn bếp núc, nhưng với tư duy nhạy bén và sự tháo vát của một cựu luật sư, cô nhanh chóng tự nguyện đứng ra tiếp quản khu vực quầy thu ngân và điều phối khách hàng. Cô mặc chiếc áo sơ mi gọn gàng, mỉm cười lịch sự, giao tiếp thành thạo bằng cả tiếng Thái lẫn tiếng Anh để hỗ trợ các vị khách du lịch quốc tế, đồng thời sắp xếp chỗ ngồi một cách khoa học nhất để không ai phải phàn nàn.
Thỉnh thoảng, khi quay người lại nhìn vào gian bếp, ánh mắt Jingjing chạm phải ánh mắt phượng đang lấp lánh mồ hôi nhưng vô cùng kiêu hãnh của Janhae. Hai người chỉ cần trao nhau một nụ cười thấu cảm qua khoảng không gian bận rộn ấy là đủ hiểu đối phương đang nghĩ gì.
Khi giờ nghỉ trưa tạm lắng xuống vào lúc hai giờ chiều, cả bốn người tụm lại ngay góc bàn nhỏ trong bếp, thở phào nhẹ nhõm nhưng trên môi ai nấy đều nở nụ cười tươi rói.
Namtan cầm ly nước đá uống liền một hơi, cười lớn:
— Ôi mẹ ơi! Hôm nay mới là ngày đầu tiên sau cuộc thi mà đã thế này rồi, nếu cứ đà này chắc tuần sau chúng ta phải mua thêm bàn ghế đặt ra tận bãi cát luôn quá!
Flim gật đầu tán thưởng, mắt sáng rực lên:
— Đúng đấy! Nhưng mà vui thật đấy các chị ạ! Nhìn khách ăn xong ai cũng khen ngợi hết lời, em cảm thấy bao nhiêu mệt mỏi bay biến đi đâu hết luôn!
Janhae dịu dàng lấy chiếc khăn sạch lau mồ hôi trên trán, đưa mắt nhìn ba người đồng đội, đặc biệt dừng lại lâu hơn ở gương mặt thanh tú của Jingjing đang ngồi cạnh mình. Cô đặt tay lên bàn, nắm lấy bàn tay mảnh mai của Jingjing, mỉm cười nói:
— Cảm ơn mọi người rất nhiều… Cảm ơn Namtan, Flim đã luôn sát cánh cùng chị trong căn bếp này, và cảm ơn em, Jingjing, đã đứng ra giúp đỡ chị quản lý mọi thứ bên ngoài.
Jingjing nghiêng đầu, áp nhẹ má mình vào vai Janhae, ánh mắt ngập tràn yêu thương:
— Chúng ta là một đội mà, Janhae. Chị tỏa sáng trong bếp, còn việc bảo vệ và vun vén cho thành quả này cứ để em lo.
Namtan và Flim thấy vậy liền che mắt lại, cười trêu chọc:
— Lại bắt đầu nữa rồi đấy nhé! Thôi hai anh chị tha cho cái thân độc thân của tụi em đi, đứng dậy chiến đấu tiếp ca chiều thôi nào! Quán "Hoàng Hôn" của chúng ta hôm nay phải thật cháy phố đấy nhé!
— Được! Chiều nay chiến tiếp! — Janhae đứng phắt dậy, khí thế ngút trời.
Bốn bàn tay cùng chồng lên nhau ở giữa không gian bếp nhỏ. Một cái đập tay dứt khoát, mạnh mẽ vang lên, đánh dấu sự khởi đầu của một hành trình mới rực rỡ, nơi mồ hôi, nước mắt và tình yêu đã cùng nhau viết nên một huyền thoại mang tên "Hoàng Hôn" bên vịnh biển Ban Krut.
End chương 49.