Hẹn Ước Hôn Nhân - Chương 31
Đề nghị của Thẩm Thanh Du vừa hợp tình vừa hợp lý, Kiều Mộc Sâm không thể phản bác, chỉ có thể nhìn Hứa Gia Ngôn.
Hứa Gia Ngôn cũng cảm thấy ăn cơm xong Kiều Mộc Sâm lại phải mất công đưa mình về nhà Thẩm Thanh Du thì hơi phiền. Nếu Thẩm Thanh Du dùng bữa ở đây thì về cùng nhau là tiện nhất.
Cứ như vậy hai người quyết định về nhà cùng nhau.
Thẩm Thanh Du quay lại chỗ đồng nghiệp, ba người ngồi xuống tiếp tục ăn cơm.
Kiều Mộc Sâm dường như còn chưa hồi phục sau sự xuất hiện của Thẩm Thanh Du, ngồi xuống bất động một lúc lâu, im lặng cầm lấy ấm trà rót cho Hứa Gia Ngôn một ly.
Hứa Gia Ngôn không để ý uống một cốc, sau đó Kiều Mộc Sâm lại rót cho cốc nữa, mới khó hiểu hỏi: "Sao cậu cứ rót cho tớ thế?"
Kiều Mộc Sâm: "Cậu quen Thẩm Thanh Du à, sao không nói với tớ?"
Hứa Gia Ngôn chần chờ: "Quen biết Thẩm Thanh Du là một chuyện rất đặc biệt àh?"
Chẳng lẽ không đặc biệt sao?
Kiều Mộc Sâm thấy nét mặt bình thản của cô, dường như chuyện cô quen Thẩm Thanh Du với quen thợ rèn trong thôn không khác gì nhau.
Cô chợt ý thức được có lẽ Hứa Gia Ngôn không biết địa vị của Thẩm Thanh Du trong giới kinh doanh, thử dò hỏi: "Bà cậu có bảo nhà người bạn này làm nghề gì không?"
Kiều Mộc Sâm biết nguyên nhân Hứa Gia Ngôn tới thành phố A, cũng biết tạm thời cô đang ở nhờ nhà bạn của ông bà, chỉ là không biết người bạn này là Thẩm Thanh Du.
Hứa Gia Ngôn từng tới khách sạn hỗ trợ, quản lý Lý từng hỏi cô vấn đề này, cô ngẫm nghĩ rồi trả lời: "Họ mở cửa hàng bách hóa thôi mà."
Khái niệm về cửa hàng bách hóa trong từ điển của Hứa Gia Ngôn đại khái không khác "nhà thầu" là bao. Huyện M chỉ có một cửa hàng bách hóa duy nhất trên con phố thương mại, cửa hàng ấy mấy năm chẳng sửa chữa một lần, chỉ có ba tầng. Hứa Gia Ngôn hẳn là không ngốc đến nỗi so sánh cửa hàng bách hóa ở huyện M với thành phố A, nhưng kiến thức của cô hạn hẹp, có lẽ hình ảnh cửa hàng bách hóa đã ăn sâu vào tâm trí rồi.
Kiều Mộc Sâm dám cá "cửa hàng bách hóa" nhà Thẩm Thanh Du trong suy nghĩ của Hứa Gia Ngôn chắc chắn hơn ba tầng nhưng không quá năm tầng.
Cô không định phổ cập về tài sản của Thẩm Thanh Du với Hứa Gia Ngôn. Tuy dựa vào hiểu biết của mình về Hứa Gia Ngôn, dù cô có biết bối cảnh thật sự của Thẩm Thanh Du thì ấn tượng về người này trong mắt cô vẫn không thay đổi. Nhưng ở một nơi đầy rẫy những hỗn loạn cũng như mối quan hệ phức tạp, giữ lại chút gì đó ngây ngô chưa chắc đã là không tốt.
Ăn quá hào hứng, Kiều Mộc Sâm gọi thêm một bình rượu.
Lão Mã là kẻ nghiện rượu, mấy năm nay Hứa Gia Ngôn giao lưu nhiều nên thử qua không ít.
Nhưng tửu lượng của cô không cao, uống hai, ba ly đã ngà ngà say, không phân rõ nam bắc.
Hôm nay cũng thế, Kiều Mộc Sâm mới rót cho cô hai ly, cô đã chuếnh choáng, nghiêng đầu nhìn Điền Tiểu Viên, cứ cảm thấy sau khi gặp Thẩm Thanh Du, cảm xúc của nàng ấy hơi trầm xuống, cô mở miệng hỏi: "Tiểu Viên, cậu sao thế?"
Điền Tiểu Viên nhìn cô không nói gì, động tác nghiêng đầu vẫy tay trước mắt làm nàng nhớ lại ngày nào đó hồi cấp ba, lúc ấy Hứa Gia Ngôn cũng nghiêng đầu thế này, nhoài người trước bàn, mỉm cười, chờ nàng tháo tai nghe mới hỏi nàng có muốn cùng ra ngoài không.
"Tiểu Ngôn, cậu với cô Thẩm là…"
"Bạn cùng nhà." Hứa Gia Ngôn chẳng suy nghĩ đã trả lời luôn, "Không phải tớ nói với các cậu rồi sao, bây giờ tớ ở nhà chị ấy."
Điền Tiểu Viên nhìn gương mặt đỏ ửng của cô, rồi liếc sang món đậu hũ, im lặng hồi lâu.
Mười một giờ tối, bữa tối của ba người kết thúc.
Bọn họ còn cho rằng bên Thẩm Thanh Du còn chưa xong, kết quả ra đến đại sảnh đã thấy Thẩm Thanh Du đứng chờ ở cửa.
Hứa Gia Ngôn hơi say, đi đường hơi loạng choạng nên cần Kiều Mộc Sâm đỡ.
Thẩm Thanh Du thấy bọn họ đi ra, tự nhiên giơ tay tiếp lấy Hứa Gia Ngôn, còn lịch sự hỏi một câu: "Em gọi người lái thay chưa?"
Kiều Mộc Sâm: "Tôi gọi rồi, còn chị? Gọi lái thay hay có tài xế?"
Thẩm Thanh Du: "Tôi không uống rượu."
Không uống rượu?
Thế mà không cần uống rượu?
Kiều Mộc Sâm lập tức hâm mộ, Kiều Mộc Sâm từng gặp giám đốc Diêu đi cùng Thẩm Thanh Du rồi, biết bọn họ đến đây vì công việc, trong một bữa cơm liên quan đến công việc mà không cần uống rượu quả thật là chuyện Kiều Mộc Sâm không dám tưởng tượng trong suốt mấy năm lăn lộn chốn thương trường.
Cô xác nhận Thẩm Thanh Du còn tỉnh táo nên yên tâm giao Hứa Gia Ngôn cho nàng, quay đầu nhìn thoáng qua Điền Tiểu Viên, chuẩn bị cùng ra bãi đỗ xe.
Điền Tiểu Viên thoạt nhìn uống không nhiều, ánh mắt dừng lại trên người Hứa Gia Ngôn một lát rồi chuyển sang Thẩm Thanh Du.
Tầm mắt hai người chạm nhau, chỉ một giây đã hiểu thấu suy nghĩ của nhau.
Nàng vốn cho rằng chỉ có Hứa Gia Ngôn "nhớ mãi không quên" bạn học biết ca hát hồi cấp ba này, thì ra bạn học này cũng có chung cảm giác với cô?
Thẩm Thanh Du thầm cười lạnh một tiếng trong lòng, ánh mắt nhìn Điền Tiểu Viên lạnh đi không ít.
Hứa Gia Ngôn dựa vào người Thẩm Thanh Du, đầu hơi choáng, thấy Kiều Mộc Sâm phải đi thì giơ tay chào "Tạm biệt."
Hình như Điền Tiểu Viên muốn nói riêng với Hứa Gia Ngôn gì đó, đang định mở miệng thì Thẩm Thanh Du đã ôm lấy vai cô, quay người một đi không ngoảnh lại.
Đêm đã khuya, Lâm Sơn Cư càng thêm yên tĩnh.
Hứa Gia Ngôn không say khướt nhưng bị gió đêm thổi, bao quanh là mùi rượu, chân không bước nổi nữa.
Thẩm Thanh Du sợ Hứa Gia Ngôn vấp vào đường lát đá té ngã nên cúi người xuống cõng cô lên.
Chưa đi được mấy bước đã nghe thấy Hứa Gia Ngôn lẩm bẩm bên tai tên của nàng.
Thẩm Thanh Du cảm thấy lâng lâng, lắng nghe, rồi dừng bước.
Đây là lần đầu tiên nàng nghe tên mình từ miệng cô, bình thường đều khách sáo gọi một tiếng cô Thẩm, có lẽ hôm nay say rượu nên nói thật tiếng lòng.
"Thẩm Thanh Du…"
"Chị đây."
Giọng cô lí nhí mang theo hơi thở ấm áp ngấm hương rượu, đối lập với gió đêm lạnh lẽo, phả vào tai Thẩm Thanh Du khiến nàng hơi ngứa.
"Tôi không muốn về…"
Không muốn về?
Thẩm Thanh Du hỏi: "Vì sao không muốn về?"
Hứa Gia Ngôn nhoài trên lưng nàng ngó nghiêng xung quanh: "Tôi muốn ngắm đèn trong sân."
"Đèn?"
"Ừ." Hứa Gia Ngôn ấm ức, "Kiều Mộc Sâm không cho tôi ngắm, nhưng tôi muốn ngắm."
Thẩm Thanh Du: "Ở đâu?"
Hứa Gia Ngôn: "Hình như trên con đường này, chị xem với tôi đi…"
Thẩm Thanh Du đáp lại một tiếng, cõng cô đi quanh sân dưới ánh đèn lờ mờ.
Hứa Gia Ngôn uống nhiều, trí nhớ không rõ ràng, Thẩm Thanh Du đi quanh sân ba vòng mới thấy chiếc đèn Hứa Gia Ngôn nói nơi ngã rẽ của đường lát đá.
Hứa Gia Ngôn loạng xoạng bò xuống, ngồi xổm trước chiếc đèn ven đường.
Thẩm Thanh Du đang đứng bên cạnh, nhận thấy gió thổi tới bèn từ từ ngồi xuống giúp cô chặn phần nào gió lạnh.
Thẩm Thanh Du không hứng thú với đèn nhưng thấy Hứa Gia Ngôn ngắm đến mê mẩn nên cũng nhìn xem.
Đèn cao tầm một mét, rộng nửa mét, đế vuông đỉnh nhọn, thành được khoét rỗng, tim đèn được điêu khắc hoa văn tỉ mỉ đa dạng, ở giữa là hai nhân vật tinh xảo với tạo hình khác nhau, một nhân vật cầm hoa sen, người còn lại bưng hộp châu báu.
Hứa Gia Ngôn nhìn một lúc rồi nói với ngữ điệu chắc chắn: "Hoành Chương."
Thẩm Thanh Du: "Hử?"
Hứa Gia Ngôn: "Là người khắc chiếc đèn này."
Nhìn từ bên ngoài, chiếc đèn này không có ký tên, Thẩm Thanh Du hỏi: "Sao em biết?"
Hứa Gia Ngôn: "Bởi vì trong lĩnh vực điêu khắc đá, có thể khắc họa nhân vật sống động với đường nét hoàn mỹ như vậy chỉ có thể là người này."
"Hơn nữa người này am hiểu điêu khắc hòa hợp nhị tiên nhất, ngũ quan sống động, nét mặt đầy đặn, rõ ràng là tác phẩm của người ấy."
Thẩm Thanh Du: "Hòa hợp nhị tiên là gì?"
Hứa Gia Ngôn: "Là nhân vật trong thần thoại, chị không biết à?"
Thẩm Thanh Du lắc đầu.
Nàng không biết là bình thường, với những truyền thuyết cổ xưa truyền miệng như thế này, chỉ có thợ thủ công thêu thùa, điêu khắc hay cắt giấy mới am hiểu nhiều thôi.
Hứa Gia Ngôn sợ nàng không hiểu, nhịn cơn choáng váng giải thích: "Hòa – hợp thường đại diện cho gia đình hòa thuận và hôn nhân hạnh phúc, chị nhìn nhân vật cầm hoa sen này đi, nó mang nghĩa hai hoa nở cùng một cuống, còn nhân vật bưng hộp châu máu mang ý nghĩa khăng khít và tốt đẹp. Hoa văn này thường dùng trên quà mừng cưới, hiếm khi khắc trên đèn đá, dù có thì là đặt trước cửa phòng tân hôn, ngụ ý chúc hai vợ chồng có hôn nhân thuận lợi, hạnh phúc mỹ mãn…"
Một đợt gió nữa thổi tới, men say lại dâng lên, cô càng nói càng buồn ngủ, giọng ngày càng nhỏ.
Thẩm Thanh Du thấy trán cô gục xuống sắp đụng phải chiếc đèn, vội vàng giơ tay đỡ trán cô, để cô ngả vào vai mình.
Chiếc đèn không quá chói, chỉ đủ chiếu sáng hai người ngồi xổm bên cạnh, bọn họ ngồi sát nhau như hòa vào bức tranh với không gian tối tăm, chỉ có ngọn đèn le lói nhưng ấm áp.
Sau khi biết tác giả của chiếc đèn này, Hứa Gia Ngôn cảm thấy thỏa mãn, dường như đã quen tiếp xúc với Thẩm Thanh Du, tự nhiên tìm vị trí thoải mái trên vai nàng rồi nhắm mắt lại.
Thẩm Thanh Du sợ cô mơ màng ngủ rồi cảm lạnh nên cởi áo ngoài rồi khoác lên người cô.
Nàng không vội rời đi mà dừng chân trước chiếc đèn chừng năm phút, lấy điện thoại ra bấm một dãy số.
Hai giây sau, cuộc gọi được kết nối, giọng nữ quyến rũ hơi giật mình hỏi: "Thẩm Thanh Du? Nửa đêm cậu gọi mình làm gì?"
Thẩm Thanh Du không nói lời vô nghĩa mà đi thẳng vào vấn đề: "Chiếc đèn trong sân nhà cậu có bán không?"
Đầu dây bên kia im lặng nửa phút rồi ngập ngừng hỏi: "Gì cơ? Đèn gì?"
~Hết chương 29~