Vô Pháp Khắc Chế - Chương 121
Một lần nữa trở lại nhà mình, Hoắc Duẫn Anh tự nhiên là người vui vẻ nhất, chỉ bất quá nàng phát hiện mình mới đi có một tháng, trong nhà giống như đang sửa chữa, tỉ như nhà để xe cùng cổng. Nàng thích ý nằm trên ghế salon, nhìn Diệp Lê San phân phối phòng ở cho Chung Tử Thanh cùng Hoắc Sở Lan, bỗng nhiên nhảy lên. Sao ? Chờ một chút, hai người kia làm sao ngầm thừa nhận tiến vào ở rồi ?
"A San…các nàng…cũng muốn ở đây sao ?" Hoắc Duẫn Anh nhỏ giọng hỏi, không nghĩ để Hoắc Sở Lan ở cùng Chung Tử Thanh, ai ngờ Diệp Lê San nghe xong, một mặt vui vẻ nhìn nàng.
"Duẫn Anh hỏi như vậy là có ý gì ? Em không hy vọng cùng cô cô và Chung Tử Thanh ở nơi này sao ?" cũng không biết là vô tình hay cố ý, tiếng của Diệp Lê San rất lớn, cơ hồ hai người kia cũng nghe rõ ràng.
Nghe những lời này, Chung Tử Thanh quay đầu xe lăn, mà Hoắc Sở Lan bày ra một mặt đáng thương " Duẫn Anh, con không muốn ở chung với cô cô sao ? Thế nhưng không nhìn thấy con, cô cô sẽ rất lo lắng, Duẫn Anh" Hoắc Sở Lan rõ ràng đã hơn ba mươi tuổi, có thể bán manh đến nghiêm túc như vậy, thấy nàng một bộ ủy khuất, dùng hai tay ôm mặt, Hoắc Duẫn Anh im lặng ngưng nghẹn, mà Chung Tử Thanh ngược lại một mặt bình tĩnh cười yếu ớt.
"Duẫn Anh, nếu như em thấy không tiện, chị ở tạm mấy ngày liền tìm nhà " Chung Tử Thanh ngược lại dễ nói chuyện vô cùng, nhưng Hoắc Duẫn Anh đều để Hoắc Sở Lan ở lại, làm sao cho Chung Tử Thanh dọn ra ngoài, nàng trực tiếp co quắp trở về giường, thôi thôi, dù sao nhà này là của Diệp Lê San, chính mình mới mặc kệ, người nào thích ở thì cứ ở.
Nghĩ như vậy, Hoắc Duẫn Anh cũng nhẹ nhõm, nàng tìm một vòng, phát hiện Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân không có ở đây, nàng ở trong phòng dọn một vòng, lại đi qua bể bơi ở vườn sau, quả nhiên nhìn thấy hai người mặt mày nghiêm túc nói gì đó. Hoắc Duẫn Anh cũng không muốn nghe trộm, chỉ là thanh âm của các nàng, không nhỏ, giống như đang tranh cãi cái gì.
"A Mân, việc này chị không thể để em giải quyết một mình "
"Chuyện này chỉ có mình em làm được, huống chi mọi người còn phải chăm sóc Duẫn Anh, căn bản không tiện. Chưa diệt trừ Ngô gia, chuyện Thanh Đường vĩnh viễn không thể kết thúc. Thù của cha mẹ, em không quên được, huống chi hắn hiện tại giẫm lên mặt em mà khiêu khích, sao có thể bỏ qua cho Ngô Bắc"
"Tốt, chị biết chị không thể khuyên em nổi, tóm lại em nhất định phải cẩn thận"
"ừm, em đã phái rất nhiều người bảo vệ xung quanh nhà, sẽ không xảy ra chuyện như trước kia"
"Đồ ngốc, là chị lo lắng cho em"
Sau đó bọn họ nói cái gì, Hoắc Duẫn Anh lo sợ bị phát hiện cũng không tiếp tục nghe, chỉ là chuyện liên quan tới Thanh Đường, nàng vẫn có chút ấm tượng, nàng nhớ lần trước mình bị bắt cóc, tựa hồ cũng bị hỏi đến Thanh Đường, nàng biết đây là thành phố nhỏ, thế nhưng vì cái gì Ấn Kỷ Tuyền cùng Ấn Sư Mân lại gây chú ý như vậy ? Hoắc Duẫn Anh nghĩ nửa ngày, vẫn là nhắn tin wechat cho An Thất Thất báo mình trở về, đồng thời để cô ấy tìm mấy người điều tra chuyện Thanh Đường.
Hoắc Duẫn Anh cất điện thoại, mà Chung Tử Thanh cũng từ trên lầu đi xuống, nàng đi rất chậm, nhìn mình một hồi, lại quay người ngồi xuống ghế salon.
"Hai người kia đâu ?" Hoắc Duẫn Anh hỏi tự nhiên là Hoắc Sở Lan cùng Diệp Lê San, Chung Tử Thanh chỉ chỉ phía trên.
"Bọn họ còn đang chọn phòng, chị chọn xong rồi nên đi xuống " Chung Tử Thanh cho tới bây giờ đều là người không nói nhiều, trước kia ở với mình thì có chút nghịch ngợm một chút, nhưng bây giờ hai người xa nhau như vậy, tự nhiên sẽ có chút xa cách.
"A Thanh, chân của chị…" Hoắc Duẫn Anh lúc này có thể đem nghi vấn trong lòng nói ra, nàng biết chân Chung Tử Thanh không phải không có cách đi lại bình thường, chỉ là nàng đa phần ngồi xe lăn, để cho mình có chút đau lòng.
"Kỳ thật không có vấn đề gì, chị là bác sĩ, rất rõ ràng tình trạng của mình. Không phải là không thể đứng được, chỉ là đi lâu sẽ bị đau, cho nên bình thường không có gì đặc biệt, chị dùng xe lăn thay đi bộ"
Thanh âm của Chung Tử Thanh rất nhỏ, thấy nàng cúi đầu, nhẹ nhàng sờ lấy đầu gối, Hoắc Duẫn Anh cẩn thận nhìn nàng, tựa hồ là từ lúc gặp lại đến nay, lần đầu tiên nghiêm túc như vậy. Chung Tử Thanh lớn hơn mình ba tuổi, nhưng nhiều năm không gặp, bộ dáng này của nàng luôn khiến mình quen thuộc. Nàng thích tết tóc rồi vén sang một bên vai, dùng nút buộc lên, màu tóc của nàng rất hợp với khuôn mặt trắng nõn của nàng.
Ngũ quan của nàng phi thường nhu hòa, cho dù không phải loại kinh diễm liếc mắt khiến người điêu đứng, nhưng đặt chung một chỗ lại cho người cảm thấy càng nhìn càng dễ chịu, chỉ là nhìn xem liền sẽ cho người cảm thấy yên tĩnh. Mùi trên người nàng giống như là quýt thanh thanh đạm đạm, hương vị rất sạch sẽ. Lúc nói chuyện, mí mắt luôn sẽ hạ xuống, lộ ra mười phần nhu hòa.
Hoắc Duẫn Anh nhịn không được ngồi xuống cạnh, nhẹ nhàng tựa lên vai nàng, phát giác hành động của nàng, Chung Tử Thanh hơi sững sờ, sau đó đưa tay sờ đầu nàng.
"Duẫn Anh, có lẽ em không tin, chị cảm giác hiện tại rất tốt. Ở Tiệp Khắc mấy năm, chị luôn mơ về cảnh này, nghĩ đến em có thể như trước đây đòi ôm chị, nũng nịu với chị. Kỳ thật chị rất sợ nhiều năm như vậy, giữa chị và em sẽ tồn tại rất nhiều vấn đề, nhưng bây giờ, đại khái chị nghĩ quá nhiều."
"A Thanh, thật xin lỗi, em…em không chờ đợi chị" Hoắc Duẫn Anh nhắc đến Chung Tử Thanh minh bạch, nàng cũng từng nghĩ mình sẽ đố kỵ, sẽ nổi điên, chán ghét những người tranh đoạt Duẫn Anh với mình. Thế nhưng mà….nhìn bọn họ ở bên cạnh nàng, Chung Tử Thanh biết, mấy người khác cũng thật lòng thật tâm thích Hoắc Duẫn Anh, những người đáng lẽ chán ghét, lại bởi vì bọn họ đối tốt với Hoắc Duẫn Anh, để Chung Tử Thanh cảm thấy, cũng không có gì không chấp nhận nổi. Đương nhiên, trừ Hoắc Sở Lan.
"Đồ ngốc, nói gì mấy lời ngốc nghếch vậy, em không chờ chị là đương nhiên, đù sao cũng là chị đánh mất em. Hoắc Duẫn Anh chính là Hoắc Duẫn Anh, em quyết định bất kỳ chuyện gì, đều không cần người khác cân nhắc cho em. Vô luận em như thế nào, mọi chuyện em làm, thúc đẩy em biến thành người hiện tại, chị cũng thích em"