Khi bầu trời nhuốm màu đỏ rực - Chương 26
Tiếng gỗ nứt toác vang lên sau lưng như lời nhắc nhở tử thần đang cận kề. Namtan siết chặt cán rìu, đôi mắt cô quét nhanh qua căn phòng nhỏ. Cô chợt nhớ ra, đây là căn nhà của người làm vườn cũ, và nó có một lối đi tắt dẫn thẳng đến Cửa Nam của biệt thự chính. Khác với Cửa Bắc đầy cạm bẫy, Cửa Nam được trang bị hệ thống nhận diện khuôn mặt tiên tiến nhất—chỉ cần cô đưa khuôn mặt mình vào vùng quét, cánh cửa thép sẽ mở ra, đưa họ vào vùng an toàn tuyệt đối.
Nhưng quan trọng hơn, từ phòng điều khiển trung tâm ở biệt thự, cô mới có thể định vị và giải cứu Milk, Love và Alex qua hệ thống camera nhiệt.
Namtan quay lại nhìn Film, thấy cô gái nhỏ đang run rẩy nhưng vẫn cố nắm chặt một thanh gỗ để bảo vệ mình.
"Film, nghe chị," Namtan nói gấp gáp. "Chúng ta không thể chiến đấu trực diện lúc này. Cả hai đều đã kiệt sức và bị thương. Chị sẽ cõng em. Em phải là đôi mắt của chị, quan sát xung quanh và chỉ cho chị vật cản. Chúng ta phải chạy đến Cửa Nam."
"Nhưng tay chị đang chảy máu…" Film định phản đối, nhưng ánh mắt kiên định của Namtan đã chặn lời cô lại.
"Lên lưng chị mau! Chân em sẽ không chạy kịp lũ 'vật vờ' kia đâu!"
Namtan khụy một bên gối xuống. Dù bắp tay đang đau nhức vì nhát dao, nhưng bản năng của một kẻ mạnh mẽ trong cô bùng phát, cho cô sức mạnh để bảo vệ người quan trọng nhất. Film không còn cách nào khác, cô leo lên lưng Namtan, đôi tay vòng qua cổ siết chặt lấy người con gái ấy.
Namtan bật dậy, đôi chân mạnh mẽ của cô đạp tung cánh cửa sau của nhà vườn. Một luồng khí lạnh tràn vào phổi. Cô bắt đầu chạy.
Film trên lưng không chỉ là một gánh nặng, mà là một điểm tựa. Cô cảm nhận được từng thớ cơ của Namtan đang căng lên, từng nhịp thở dồn dập nhưng đầy quyết tâm. Máu từ vết thương của Namtan thấm vào áo Film, nóng hổi và chân thật.
"Bên trái, Namtan! Có hai con đang lao ra!" Film hét lên, tay chỉ về phía bụi cây rậm rạp.
Namtan không dừng lại, cô vung rìu chém một đường vòng cung tuyệt đẹp, hạ gục con thây ma đang chắn đường mà không hề giảm tốc độ. Đôi chân cô sải những bước dài trên thảm cỏ đẫm sương đêm.
Giữa không gian đen tối, tiếng gió rít qua tai và tiếng gầm rú đuổi theo sau lưng, Film áp sát mặt vào vai Namtan. Trong giây phút mà cái chết có thể ập đến bất cứ lúc nào, mọi rào cản về nỗi sợ dường như tan biến. Cô cảm nhận được nhịp tim của Namtan đang đập liên hồi, hòa cùng nhịp tim đang loạn nhịp trong lồng ngực mình. Hai trái tim như đang đánh chung một nhịp đập của sự sống.
Khi bóng dáng của cánh cửa thép phía Nam hiện ra dưới ánh trăng mờ ảo, Film bỗng thấy sống mũi cay cay. Cô thì thầm vào tai Namtan, tiếng nói nhỏ nhưng rõ màng hơn bất kỳ âm thanh nào khác:
"Namtan à… Chị biết không, em cũng đã thích chị từ rất lâu rồi. Không phải vì chị là người bảo vệ em, mà vì chị chính là Namtan của em."
Namtan khựng lại một nhịp, một cảm giác hạnh phúc ngọt ngào len lỏi vào cơ thể đang đau đớn vì vết thương. Lời thú nhận của Film như một liều thuốc tăng lực, khiến cô quên đi sự mệt mỏi.
"Chị biết… Chị sẽ giữ em thật chặt," Namtan đáp lại, giọng cô nghẹn đi vì xúc động.
Họ chạm đến bảng điều khiển Cửa Nam. Namtan đứng trước camera quét.
Tít! Nhận diện thành công. Chào mừng chủ nhân trở về.
Cánh cửa thép nặng nề rít lên và mở ra. Ngay khi họ bước vào trong và cánh cửa sập xuống, ngăn cách hoàn toàn với thế giới thây ma bên ngoài, Namtan mới từ từ đặt Film xuống. Cô đổ gục xuống sàn nhà cẩm thạch lạnh lẽo, hơi thở đứt quãng.
Film vội vàng đỡ Namtan dậy, nhưng Namtan chỉ tay về phía màn hình lớn trong sảnh: "Film… bật hệ thống camera nhiệt lên… chúng ta phải tìm Milk và Love… họ đang gặp nguy hiểm."
Trên màn hình, những chấm đỏ đại diện cho nguồn nhiệt bắt đầu hiện lên. Ở khu vực hầm chứa củi, có hai chấm nhiệt nhỏ đang bị bao vây bởi một đám chấm đen lạnh lẽo.
"Họ kia rồi!" Film reo lên, nhưng ngay lập tức cô lo lắng: "Alex đang bị thương nặng, Milk và Love không thể chống chọi lâu được."