Khi bầu trời nhuốm màu đỏ rực - Chương 48
Tiếng gầm rú của bầy xác sống bên ngoài trạm xá như tiếng sấm rền, thúc giục đôi chân của Namtan và Film. Họ chạy như bay xuống tầng một, lướt qua những dãy hành lang tối tăm. Khi đứng trước cánh cửa thép của kho thuốc, Namtan không chần chừ, cô dùng bàn tay vừa lấy được áp mạnh vào bộ cảm biến vân tay.
Tít! – Cánh cửa mở ra.
Họ không có thời gian để phân loại. Namtan và Film vơ vét tất cả những gì có thể: kháng sinh, thuốc giảm đau, băng gạc, cồn sát trùng và các ống tiêm truyền. Giữa sự hỗn loạn đó, ánh mắt Film bỗng khựng lại ở một hộp thuốc nhỏ nằm sâu trong góc kệ. Một linh cảm kỳ lạ thôi thúc cô. Không kịp suy nghĩ, Film nhanh chóng giấu nó vào sâu trong balo riêng của mình trước khi Namtan kịp nhận ra.
"Xong rồi! Chạy mau!" Namtan hét lên.
Cả hai lao ra khỏi trạm xá đúng lúc chiếc xe Van của Milk và Love lao tới, cửa sau mở toang. Namtan và Film phóng lên xe, tiếng cửa sập lại ngay khi những cánh tay thối rữa của bầy zombie chạm vào thành xe.
Bên trong chiếc Van, bầu không khí đặc quánh mùi máu và sự khẩn trương.
Love nắm chặt vô lăng, đôi mắt kiên định nhìn thẳng con đường tối tăm phía trước, nhấn ga kịch sàn để bỏ xa đám quái vật.
Milk ngồi ở ghế phụ, tay súng vẫn sẵn sàng nhưng hơi thở đã dần ổn định lại.
Ở khoang sau, Namtan lập tức đỡ Alex dậy. Cậu ấy đang co giật nhẹ, môi tím tái. Namtan nhanh chóng bóc vỏ thuốc hạ sốt, ép Alex uống cùng chút nước lạnh còn sót lại.
"Film, giúp chị sát trùng!"
Film gật đầu, đôi tay dù còn run nhưng vẫn rất dứt khoát. Cô dùng cồn và gạc sạch xử lý lại vết thương ở mỏm cụt của Alex – kết quả của cuộc "phẫu thuật" tàn khốc lúc nãy. Tiếng rên rỉ của Alex nhỏ dần khi thuốc bắt đầu có tác dụng, nhịp thở của cậu dần đều hơn. Sự nhẹ nhõm bao trùm lấy tất cả, nhưng ai cũng hiểu, đây chỉ là sự khởi đầu.
Khi tình hình của Alex đã tạm ổn định, Film lẳng lặng đứng dậy. Cô bước vào căn phòng tắm nhỏ hẹp tích hợp trên xe Van để rửa sạch những vệt máu khô bám trên đôi bàn tay mình.
Dòng nước lạnh buốt không làm dịu đi sự bàng hoàng trong lòng cô. Bỗng nhiên, một hơi ấm quen thuộc ập đến từ phía sau. Namtan đã đứng đó từ lúc nào. Không nói một lời, Namtan nhẹ nhàng vòng tay ôm chặt lấy Film từ phía sau, vùi đầu vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương quen thuộc dù đã lẫn chút mùi khói súng.
Film khựng lại một giây, rồi cô nhanh trí xoay người, chốt chặt cánh cửa phòng tắm. Không gian nhỏ hẹp giờ đây chỉ còn lại hai người, tách biệt hoàn toàn với thế giới đổ nát ngoài kia.
"Chị sợ… chị suýt chút nữa đã mất em," Namtan thì thầm, giọng khàn đặc vì xúc động.
Film không đáp bằng lời. Cô ngước nhìn Namtan, đôi mắt lấp lánh sự khao khát và cả sự bảo bọc. Cô chủ động tiến tới, trao cho Namtan những cái chạm nhẹ nhưng đầy mãnh liệt.
Hơi thở họ quyện vào nhau trong không gian kín mít.
Cái ôm siết chặt như thể muốn khảm đối phương vào cơ thể mình.
Nụ hôn sâu, cháy bỏng là cách duy nhất để họ xác nhận rằng mình vẫn còn sống, vẫn còn thuộc về nhau giữa thời khắc tận thế này.
Mọi hiểm nguy, mọi xác sống ngoài kia dường như tan biến. Trong khoảnh khắc này, chỉ có nhịp tim đập loạn xạ và sự kết nối mãnh liệt giữa hai linh hồn đã cùng nhau đi qua địa ngục.