Khi bầu trời nhuốm màu đỏ rực - Chương 64
"HỆ THỐNG TỰ HỦY ĐÃ KÍCH HOẠT. THỜI GIAN CÒN LẠI: 01 PHÚT 30 GIÂY."
Giọng nói cơ học lạnh ngắt từ hệ thống báo động vang lên giữa những tiếng kim loại va đập chan chát. Sức nóng từ dưới tầng hầm bốc lên hầm hập, biến không gian xung quanh thành một lò thiêu thực sự. Cánh cửa xả áp suất bằng thép khổng lồ nhích từng centimet, hé mở ra khoảng không tối om với tiếng nước sông bên dưới cuồn cuộn chảy.
Cuối đoạn hành lang hẹp, bóng đen của Alex hiện ra như một hung thần. Đôi mắt đen đặc không thấy lòng trắng của cậu ta khóa chặt vào Film—người đang nằm mê man trên tay Namtan, hơi thở thều thào cùng những mạch máu xanh tím trên cổ nhấp nháy liên hồi. Chất thuốc 09 biến Alex thành một sinh vật hoàn toàn bị điều khiển bởi bản năng khát máu, và mùi hương của Film chính là con mồi duy nhất mà cậu ta thèm khát.
RẦM!
Alex lao tới với tốc độ của một cú nổ, những móng tay sắc nhọn găm thẳng vào bức tường đá, để lại những vệt xước sâu quắm.
"Đưa Film đi! NGAY LẬP TỨC!" Namtan thét lên. Cô không một chút chần chừ, trao Film sang vòng tay đang run rẩy của Milk và Love.
"P'Namtan! Chị làm gì vậy?!" Love gào lên trong nước mắt, tay siết chặt lấy vạt áo Namtan.
Namtan quay lại, gương mặt đầm đìa mồ hôi và vệt máu khô đét, nhưng đôi mắt cô chưa bao giờ kiên định đến thế. Cô dùng toàn bộ sức lực đẩy mạnh Milk, Love và Film về phía mép cửa xả áp suất đang mở rộng.
"Chăm sóc cho cô ấy! Bằng mọi giá phải giữ cô ấy sống sót!" Namtan nghiến răng, giơ khẩu súng lục còn vỏn vẹn ba viên đạn cuối cùng, đứng chắn ngang lối đi hẹp duy nhất dẫn ra cửa xả. "Chị sẽ giữ chân Alex ở đây. Đừng để sự hy sinh của chị trở thành vô ích!"
"Không! Namtan, cùng đi đi mà!" Milk gào lên, đôi tay ôm lấy Film đang nóng rực như một khối than hồng. Nhưng cô biết Namtan đúng. Nếu không có ai chặn Alex ở hành lang hẹp này, sức mạnh phi thường của cậu ta sẽ vồ lấy cả ba người họ ngay trên không trung trước khi họ chạm tới mặt nước.
00 phút 50 giây.
Alex lao tới, một cú vung tay của cậu ta hất văng khẩu súng trên tay Namtan, bóp chặt lấy cổ cô rồi nện mạnh vào tường đá. Máu từ khóe miệng Namtan trào ra, nhưng cô không rên rỉ một tiếng. Ánh mắt cô nhìn về phía Film lần cuối—người con gái cô đã thề sẽ bảo vệ bằng cả mạng sống của mình. Namtan vơ lấy một thanh sắt gãy trên sàn, đâm thẳng vào vai Alex để giữ chân cậu ta trong tuyệt vọng.
"LÀM ĐI, MILK! ĐẨY FILM XUỐNG MAU!" Namtan dùng chút không khí cuối cùng trong lồng ngực gào lên.
Milk cắn chặt môi đến bật máu quay sang nhìn Love, cả hai gật đầu trong đau đớn tột cùng. Họ giữ chặt lấy Film, nhắm mắt nhảy lao ra khỏi cửa xả áp suất, chìm vào khoảng không tối om bên ngoài tòa nhà.
BỎM!
Tiếng nước bắn tung tóe vang lên từ độ cao hàng chục mét. Namtan nhìn thấy bóng dáng Film biến mất vào dòng nước cuồn cuộn, một nụ cười chua chát nhưng thanh thản hé nở trên môi cô. Cô đã hoàn thành lời hứa.
00 phút 25 giây.
Alex rít lên một tiếng điên cuồng khi nhận ra con mồi đã tuột khỏi tầm tay. Cậu ta vặn gãy thanh sắt trên tay Namtan, chuẩn bị vung một cú đâm sinh tử vào ngực cô.
ĐOÀNH! ĐOÀNH!
Hai tiếng súng lục vang lên từ lối đi phụ phía bên hông. Hai viên đạn găm thẳng vào khớp gối của Alex, khiến thân hình khổng lồ của cậu ta khựng lại và khuỵu xuống sàn.
Từ trong làn khói xám xịt của mìn khói, Emi bước ra. Bộ đồ bảo hộ trên người cô đã rách nát, gương mặt chằng chịt vết xước và máu. Tay trái cô buông thõng do bị gãy, nhưng tay phải vẫn nắm chặt khẩu súng lục khói tỏa nghi ngút.
"Emi…?" Namtan bàng hoàng, ngã sụp xuống sàn thở dốc.
"Em đã nói… em sẽ không để ai trong gia đình mình phải chết thêm một lần nào nữa," Emi cười nhạt, một giọt nước mắt lăn qua vệt khói súng trên má. Cô chộp lấy vai Namtan, dùng hết sức bình sinh kéo chị mình đứng dậy, hướng về phía cửa xả áp suất.
Alex gầm lên một tiếng tàn bạo, dù bị thương ở chân nhưng cậu ta vẫn lết người lao tới, tay giơ cao định vồ lấy cả hai.
"Nhanh lên chị Namtan! Nhảy mau!" Emi hét lớn.
Trong khoảnh khắc sinh tử cuối cùng, Emi không nhảy. Cô rút từ trong túi áo ra quả lựu đạn chốt an toàn cuối cùng—thứ cô đã giấu từ người lính quân đội bị hạ gục. Cô rút chốt, rồi quay người lao thẳng vào ôm chặt lấy Alex, đẩy cả thân hình cậu ta lùi lại phía sau hành lang.
"EMI! KHÔNGGGG!" Namtan thét lên thảm thiết, đôi tay cô với ra khoảng không vô vọng.
"Chạy đi, chị Namtan! Sống tiếp cho cả phần của em!"
Đó là những lời cuối cùng của Emi vang lên giữa tiếng còi báo động chói tai. Namtan bị lực đẩy của quán tính và sự dứt khoát của em mình ép lùi về phía sau. Cô rơi tự do ra khỏi cửa xả áp suất, văng vào không trung giữa màn đêm mịt mùng.
00 phút 00 giây.
BÙM! BÙM! BÙM!
Một quầng lửa khổng lồ rực xé toạc màn đêm. Toàn bộ Cơ sở Nghiên cứu Eden phát nổ từ bên trong. Ngọn lửa nhiệt hạch nuốt trọn lấy Alex, Emi và hàng ngàn xác sống bên trong, biến công trình kiến trúc đồ sộ thành một ngọn núi lửa nhân tạo. Sóng xung kích từ vụ nổ xô sóng nước sông cuộn trào dữ dội.
ÁP!
Namtan rơi chìm sâu vào lòng sông lạnh buốt. Luồng nước buốt giá nhấn chìm tiếng nổ rung trời phía trên. Phổi cô thèm khát oxy, đầu óc cô chao đảo giữa dòng chảy xiết. Nhưng trong cái lạnh cắt da cắt thịt của lòng sông, một bàn tay ấm áp rực cháy bất ngờ nắm lấy tay cô.
Namtan mở mắt giữa dòng nước tối đục. Qua luồng ánh sáng xanh tím phát ra lờ mờ từ những mạch máu trên làn da, Film đang bơi về phía cô. Dù mê man, bản năng và sự liên kết kỳ lạ của virus đã khiến Film thức tỉnh đúng lúc để tìm thấy người yêu trong dòng nước chảy xiết.
Film kéo Namtan ngoi lên mặt nước. Xung quanh họ, dòng sông phản chiếu ánh lửa đỏ rực từ Eden đang sụp đổ trên đỉnh đồi. Phía bờ bên kia, Milk và Love đang ngoi lên, giơ tay vẫy trong nước mắt.
Cơ sở Eden đã bị xóa bỏ. Alex và Emi đã nằm lại trong tro tàn. Bốn con người còn sống sót bơi về phía bờ sông hoang vắng, mang theo trên mình những vết thương thể xác, nỗi đau mất mát quá lớn, và một bí mật chết người đang âm ỉ cháy trong cơ thể Film. Cuộc hành trình tìm kiếm sự sống của họ chưa dừng lại, nhưng giữa tro tàn của thế giới, tình yêu của họ đã chiến thắng cái chết.