Khi bầu trời nhuốm màu đỏ rực - Chương 7
Sau khi chui qua cửa sổ thông gió và rơi xuống bãi đất trống sau cửa hàng, cả Milk và Film đều lặng người, hơi thở dồn dập không chỉ vì chạy trốn, mà vì cả hai đều vừa bước qua ranh giới giữa sống và chết. Tiếng gào rú hỗn loạn từ bầy xác sống phía sau vẫn còn vang vọng, len lỏi qua những khe tường, gợi nhắc họ rằng hiểm họa vẫn chưa hề chấm dứt.
Milk ngồi bệt xuống đất, đưa tay che mặt, toàn thân run nhẹ vì adrenaline chưa kịp rút đi. Cô biết, nếu không có Film, có lẽ giờ này… cô đã là một trong số chúng.
Film ngồi bên cạnh, ánh mắt vẫn hướng về khoảng tối nơi họ vừa thoát thân. Gió đêm thổi qua làm tóc cô rối tung, váy rách tơi tả, vết thương nơi vai vẫn rỉ máu, nhưng giọng cô vẫn kiên định:
"Chúng ta không có thời gian để sợ hãi. Bây giờ… mình phải tìm Namtan, dù sao chị ấy cũng đã hi sinh thân mình để cứu gã kia."
Nhắc đến người đàn ông mà họ liều mạng giải cứu, cả hai đều siết chặt tay. Không phải vì tiếc nuối mà vì giận dữ – giận vì đã đặt niềm tin sai người, giận vì cái giá phải trả quá lớn.
Milk nghẹn lời một lúc, rồi thì thầm:
"Xin lỗi… đáng lẽ ra tôi không nên—"
Nhưng Film đã ngắt lời:
"Không. Cả ba cùng đồng ý. Vì chúng ta… vẫn còn là con người."
Những lời ấy như một cái chốt giữ lại phần người trong Milk. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy gắn bó với người đồng hành bên cạnh mình hơn bao giờ hết – không chỉ vì đã sống sót cùng nhau, mà vì đã lựa chọn không bỏ rơi ai cả.
Họ nhìn nhau, cả hai đều hiểu: phải tìm lại Namtan. Dù hy vọng có mong manh đến đâu, họ cũng cần biết rõ số phận của cô, là sống, là chết… hay là một thứ khác.
Đêm đã xuống sâu. Trời tối đặc, gió thổi lạnh. Không còn là thời khắc của người yếu đuối.
Milk lên tiếng:
"Trước mắt, chúng ta nên tìm nơi nào có thể trú ẩn được. Đợi trời sáng rồi đi tìm Namtan."
Film gật đầu. Đúng, bây giờ họ không có lợi thế. Trời tối, không biết phía trước là gì. Đi trong bóng đêm chỉ khiến họ dễ dàng rơi vào tay bọn xác sống.
Phía trước là một căn nhà nhỏ, cũ kỹ, không rõ có ai hay không. Cửa sổ mờ đục, rèm rách bay phất phơ. Không ai lên tiếng, nhưng cùng hiểu — phải đánh liều một lần nữa.
Film ngập ngừng, rồi nói khẽ:
"Chúng ta nên đi một vòng quanh căn nhà, xem có bao nhiêu cửa. Nếu có biến còn biết đường thoát."
Ý kiến được tán đồng. Cả hai bắt đầu lặng lẽ di chuyển quanh căn nhà, nhìn từng khung cửa, từng khe hở.
Tổng cộng có hai cửa ra vào – trước và sau, và một ban công nhỏ trên tầng lầu với dây thang cũ buông lửng. Không thấy dấu hiệu ai đang sống, nhưng cũng không có gì chắc chắn. Căn nhà yên tĩnh đến đáng ngờ, nhưng đó là cơ hội duy nhất.
Khi đứng trước cửa chính, Milk quay sang Film:
"Để chị đi trước. Dù sao chị cũng được huấn luyện."
Film gật đầu, tay cầm sẵn một viên đá lớn, cẩn trọng đề phòng. Cánh cửa chầm chậm được đẩy ra. Tiếng kẽo kẹt vang lên như rạch toạc màn đêm, khiến cả hai nín thở.
Bên trong tối tăm, mùi ẩm thấp và rác thải xộc lên mũi. Một đống đổ nát nằm chính giữa căn phòng, và một thi thể mục rữa nằm nghiêng trên sàn, chân vẫn còn mang đôi giày công sở đã rách tươm.
Film thì thầm:
"Chắc chắn sàn nhà từng sập… không lâu trước đây."
Milk chiếu đèn điện thoại khắp nơi, nhìn dấu vết bụi bị xáo trộn – có ai đó từng ở đây. Không lâu. Không xa. Có thể… là Namtan.