Không Được Bắt Nạt Nữ Chính Trong Tiểu Thuyết - Chương 7
Khương Dao hành xử thô bạo, thường xuyên dùng vũ lực áp chế.
Từ nhỏ, Khương Hoài đã bị cô bắt nạt đến mức không dám đối diện hay nghiêm túc trò chuyện với tỷ tỷ của mình.
Dù sao, Khương Hoài cũng chỉ là một kẻ suốt ngày tụ tập với bạn bè ăn chơi lêu lổng, quan hệ với Thất điện hạ cũng chỉ qua loa vài câu xã giao, không thân thiết lắm.
Khương Hoài gật đầu đồng ý, sau đó Khương Dao phất tay ra hiệu cho cậu ra ngoài. Thái độ của cô có thể nói là thích đến thì đến, thích đi thì đi, nhưng Khương Hoài cũng chẳng ý kiến, có lẽ đã quen với kiểu hành xử của tỷ tỷ mình.
Cả đêm Khương Dao không ngủ được, trong lòng cứ bận tâm đến giấc mơ tối qua. Sáng hôm sau, cô thức dậy với đôi mắt thâm quầng, vội vàng ăn sáng rồi chạy ngay đến Nguyệt Thượng Phường. Cô phải nhanh tay hơn, không để Mộ Dung Thanh chiếm trước cơ hội.
Mang theo đủ bạc trong người, Khương Dao thong thả xoay chiếc quạt gấp hồng ngọc trong tay khi bước vào cổng lớn của Nguyệt Thượng Phường. Tú bà, cầm chiếc quạt tròn màu hồng nhạt, lập tức chạy ra đón cô. Khương Dao ném cho bà một thỏi bạc, nói ngắn gọn:
"Làm phiền, ta muốn gặp Tống Mộ Vân, và cần một gian phòng riêng."
Tú bà thoáng sững người, thầm nghĩ: Cô gái này đúng là lớn gan! Đúng là đại tiểu thư của Tể tướng gia đây mà. Khó trách dám tiếp xúc với con gái của tội thần, lại còn có gan tranh người với Thất điện hạ nữa.
Mặc dù suy nghĩ xoay chuyển nhanh chóng, trên mặt tú bà vẫn giữ nụ cười niềm nở, vội vàng gọi người đi sắp xếp.
Tống Mộ Vân nghe nói có người gọi mình, sắc mặt lập tức tái nhợt.
Từ ngày vào Nguyệt Thượng Phường đến nay, người duy nhất thường xuyên gọi nàng chính là Thất hoàng tử, nhưng thông thường hắn chỉ ghé qua vào buổi trưa. Hiện tại còn sớm như vậy, thật kỳ lạ.
Lão bản quạt chiếc quạt tròn trong tay, nhìn nàng đánh giá từ trên xuống dưới rồi nói:
"Mau lên nào, đừng để quý nhân phải đợi lâu."
Quý nhân….Không phải là Thất hoàng tử chứ!
Khương Dao gọi thêm một bàn rượu và thức ăn, nhưng vẫn chưa được dọn lên hết, chỉ có một đĩa điểm tâm. Khi cửa phòng kẽo kẹt mở ra, cô ngồi thẳng người, hướng mắt nhìn về phía cửa.
Là Tống Mộ Vân.
Có lẽ nàng không ngờ người bên trong là Khương Dao, thoáng khựng lại, hốc mắt như hơi đỏ lên nhưng nhìn kỹ thì không có.
"Khương tiểu thư."
Nàng khẽ gọi, giọng dịu dàng.
Khương Dao gật đầu, vẫy tay ra hiệu cho nàng lại gần.
Tống Mộ Vân tiếp đãi nàng không giống những người khác. Nếu là Thất hoàng tử, nàng sẽ phớt lờ, sau đó bị hắn túm tóc kéo đi. Nhưng với Khương Dao, nàng nghe lời ngoan ngoãn bước đến.
Khương Dao chỉ vào chiếc ghế trước mặt mình, giọng lười biếng:
"Ngồi đi. Hôm qua hầu hạ rất tốt, hôm nay tiếp tục."
Khương Dao sáng nay dậy sớm, chưa kịp ăn gì mấy, trên đường đã thấy đói bụng. Đến đây cũng chỉ muốn ăn chút đồ.
Tống Mộ Vân ngẩn người. Thật hiếm thấy có người đến Nguyệt Thượng Phường chỉ để ăn. Đồ ăn ở đây dù không tệ, nhưng sao có thể sánh với đầu bếp của Tể tướng phủ? Vì sao nàng không dùng bữa tại Tể tướng phủ mà lại đến Nguyệt Thượng Phường, thậm chí còn gọi nàng đến để hầu hạ?
Nàng không khỏi nhìn Khương Dao. Khuôn mặt lạnh lùng thoáng chút mờ mịt. Khương Dao nhận ra nhưng lười giải thích. Thật ra, cô cũng chẳng biết phải nói thế nào. Chẳng lẽ bảo: Ta sợ Mộ Dung Thanh nổi điên đến bắt nạt ngươi nên đến đây bảo vệ ngươi?
Nghe thì tử tế quá, mà nàng – Khương tiểu thư hung dữ, miệng cứng lòng mềm, không quen nói lời tốt đẹp như thế.
"Ngươi cũng chưa ăn sáng đúng không? Ăn chút điểm tâm đi."
Khương Dao hất cằm về phía đĩa điểm tâm hình hoa đào, tinh xảo đẹp mắt.
Loại điểm tâm này Tống Mộ Vân từng ăn thường xuyên, nhưng từ ngày vào Nguyệt Thượng Phường, nàng không còn được chạm đến nữa.
"Cảm ơn Khương tiểu thư."
Nàng khẽ lên tiếng, cầm một miếng điểm tâm hình hoa đào, nhẹ nhàng bỏ vào miệng nhấm nháp từng chút.
Chiếc khăn trắng nhạt trên tay nàng khéo léo hứng lấy những mảnh vụn rơi xuống.
Khương Dao nhìn nàng ăn, càng nhìn càng thấy sắc đẹp của nàng thật cuốn hút. Một dung nhan tuyệt thế như thế này lại rơi vào tay Mộ Dung Thanh. Ai mà chịu nổi!
"Nào, uống ngụm trà đi."
Tống Mộ Vân ngoan ngoãn làm theo, Khương Dao bảo nàng làm gì thì nàng làm nấy. Khi Khương Dao bảo nàng ăn điểm tâm, nàng liền ăn, nhưng điểm tâm vốn khô như vậy mà lại không biết uống thêm ngụm trà để làm dịu cổ họng.
"Đa tạ Khương tiểu thư" nàng khẽ nói.
Khương Dao là người đầu tiên quan tâm chăm sóc nàng kể từ sau khi nàng gặp nạn. Tống Mộ Vân mím môi, cầm chén trà lên, đôi môi nhỏ nhắn khẽ nhấp một ngụm.
Dòng nước trà ấm áp trôi qua cổ họng, mang lại cảm giác thoải mái dịu dàng.
Món ăn nhanh chóng được dọn lên từng món một. Tống Mộ Vân vẫn nhớ rõ vai trò của mình, vội vàng cầm đũa gắp thức ăn cho Khương Dao, hoàn toàn làm theo lời nàng chỉ bảo, nàng bảo gì thì làm nấy.
Hôm nay, không có Mộ Dung Thanh chen ngang, Tống Mộ Vân hiển nhiên trở nên thoải mái hơn. Khóe môi nàng khẽ nhếch lên, nét mặt cũng bớt đi vẻ u sầu, trông càng thanh nhã tuyệt luân.
"Muốn ăn cá."
Khương Dao chỉ thị, Tống Mộ Vân lập tức ngoan ngoãn gắp một miếng thịt cá, cẩn thận gỡ sạch xương rồi đưa đến trước mặt Khương Dao.
Khương Dao mỉm cười, vui vẻ đón nhận, ngao ô một tiếng ăn ngấu nghiến miếng cá. Khó khăn lắm mới ăn được đến nửa bụng no, nàng nhìn Tống Mộ Vân vẫn tiếp tục gắp đồ ăn cho mình, liền nghiêng đầu tránh chiếc đũa, rồi nhẹ nhàng chỉ tay vào bàn đầy đồ ăn, nói:
'Không cần đút nữa, ngươi cũng ăn một chút, còn lại để ta tự mình ăn được rồi.'
Khương Dao đến đây vốn để hưởng thụ và bảo vệ Tống Mộ Vân, nhưng nếu tiếp tục để nàng chăm sóc như vậy, đồ ăn cũng sẽ nguội mất.
Tống Mộ Vân ngơ ngác nhìn Khương Dao, thấy nàng lại chỉ chỉ lên bàn, giục nàng ăn nhanh.
"Ta… ta không đói."
Tống Mộ Vân, trong bộ y phục trắng tinh như tiên tử, luống cuống cúi đầu. Có lẽ sự quan tâm của Khương Dao là quá nhiều, khiến nàng cảm thấy không dám tiếp nhận.
"Không đói cũng ăn một chút. Đừng chỉ nhìn ta ăn, ngươi cứ nhìn như vậy, ta cũng không ăn nổi nữa."
Làm sao có thể không đói được? Nàng đã đến đây từ rất sớm. Nghe nói các nữ tử ở Nguyệt Thượng Phường luôn giữ dáng, mỗi bữa ăn chẳng dám dùng nhiều. Nhưng Tống Mộ Vân đã gầy đến mức như tờ giấy, đâu cần phải chú ý đến thân hình thêm nữa. Theo Khương Dao, nữ tử có chút đầy đặn mới đẹp mắt hơn.
Tống Mộ Vân nghe lời Khương Dao, tuyết trắng bên má bỗng nhuộm một chút đỏ ửng. Nàng lí nhí đáp:
"Vậy… vậy ta sẽ không nhìn ngươi nữa. Ngươi cứ ăn đi."
Nàng nghĩ rằng Khương Dao không hài lòng vì nàng cứ nhìn chăm chăm, làm ảnh hưởng đến bữa ăn của nàng.
Nhưng trời đất chứng giám, Khương Dao chỉ đơn giản là tìm cớ để thuyết phục Tống Mộ Vân ăn cùng. Bàn đồ ăn này nhiều như vậy, nàng có ăn đến nứt bụng cũng không hết được.
Khương Dao hít sâu, hiếm khi dịu giọng nói:
"Ai chà, ta không thích ăn một mình. Ngươi ngồi đây cùng ta ăn đi, chẳng có ai khác ở đây đâu. Mau ăn một chút."
Tống Mộ Vân còn chưa kịp phản ứng, trong tay đã bị nhét một đôi đũa. Rõ ràng Khương Dao rất muốn thấy nàng cùng ăn.
Tiểu tiên tử mím môi, cúi đầu không dám nhìn lên. Giọng nói nhẹ như gió thoảng, có chút ái ngại:
"Khương tiểu thư… đa tạ."
Nàng tổng cảm ơn nàng, phảng phất như nàng đã làm được điều gì lớn lao khiến người khác cảm động, nhưng thực tế chỉ là vài chuyện nhỏ nhặt không đáng kể.
Khương Dao không đáp lại, chỉ xé một miếng đùi gà nướng, bỏ vào chiếc chén sạch bên cạnh:
"Thử cái này đi, hương vị không tệ."
Tống Mộ Vân lại nhỏ giọng cảm ơn. Khương Dao gắp thêm một miếng sườn cho nàng, nàng cũng lại nói lời cảm ơn.
Từ khi lưu lạc tới Nguyệt Thượng Phường, nàng đã không nhớ nổi lần cuối cùng có người đối xử tốt với mình như thế này là từ khi nào.
Nàng từng chứng kiến đủ sự nhẫn tâm của lòng người, lại không ngờ rằng một ngày kia, mình còn có thể cảm nhận được sự ấm áp từ ai đó.
"Đừng cảm ơn mãi thế, ăn nhiều vào, nhìn ngươi gầy thế này, một cơn gió mạnh thôi cũng thổi bay mất."
Tống Mộ Vân nghe vậy, khuôn mặt lập tức đỏ bừng. Dù không cho rằng mình gầy đến mức đó, nhưng Khương tiểu thư đã bảo nàng quá gầy, vậy thì ăn béo lên một chút cũng không sao.
Cách ăn của Tiểu tiên tử quả thực là cảnh đẹp ý vui. Môi nàng hồng nhuận, nhỏ nhắn xinh xắn, mỗi lần chỉ ăn được một ít cơm, một chút đồ ăn. Dáng vẻ thì lại có chút dè dặt, gương mặt và nét mày toát lên sự thanh lãnh xinh đẹp.
Khương Dao nhìn đến ngây người. Đợi khi nàng nhận ra, thì hai tai của Tống Mộ Vân đã đỏ rực từ lúc nào.
Từ trước đến nay, chưa từng có ai nhìn nàng chằm chằm một cách thẳng thắn như vậy.
"Khụ khụ."
Khương Dao vội khẽ ho vài tiếng, cúi đầu lùa cơm, tránh để người khác hiểu lầm mình là kẻ háo sắc.
Vốn tập võ từ nhỏ, nàng không giống phần lớn các tiểu thư khuê các ăn cơm chậm rãi, nhai kỹ nuốt chậm. Tốc độ ăn của nàng nhanh hơn hẳn, chỉ một lát đã ăn xong.
Từ trong ngực, nàng lấy ra một cuốn thoại bản ( tiểu thuyết), ngồi cạnh cửa sổ đọc sách.
Tống Mộ Vân thấy vậy, định đứng dậy thì Khương Dao ngước mắt lên:
"Không cần lo cho ta, ăn xong hẵng qua đây."
"Ta ăn no rồi."
Tống Mộ Vân vừa dứt lời, Khương Dao nhìn sang. Chiếc chén nhỏ đã sạch sẽ, chỉ còn lại một khúc xương gà.
Ăn một cái đùi gà đã no rồi sao?
"Ngươi qua đây."
Tống Mộ Vân đặt hai tay trước bụng, rụt rè bước đến đứng trước mặt Khương Dao. Nhưng ngay sau đó, một bàn tay trắng nõn đã đặt lên bụng nàng.
Tống Mộ Vân chưa kịp phản ứng thì Khương Dao đã lấy tay đè đè nghiêm trang nói:
"Chưa ăn no đâu, quay lại ăn thêm đi."
Bụng nàng thậm chí còn chưa lộ ra một chút nào!
Đầu óc nàng như ngừng hoạt động, chỉ mơ màng làm theo lời Khương tiểu thư. Đến khi ngồi lại trước bàn, cầm chiếc đũa lên, nàng mới bàng hoàng nhận ra. Khương tiểu thư, sao sao có thể tùy tiện sờ bụng người ta như vậy chứ…
Khương Dao không mảy may để ý hành động của mình, vẫn ngồi bên cửa sổ, vừa để gió lùa, vừa đọc thoại bản.
Đây là cuốn thoại bản nàng mang từ nhà theo, hôm nay dự định ở Nguyệt Thượng Phường cả ngày để tránh bị Mộ Dung Thanh tìm đến gây phiền phức.
Tống Mộ Vân ngơ ngác làm theo yêu cầu của Khương Dao, trong đầu không ngừng quay cuồng vì cảm giác bàn tay nhẹ nhàng xoa bụng mình.
Đến khi thật sự không thể ăn thêm được nữa, nàng mới buông chiếc đũa, cẩn thận đi đến bên Khương Dao, giọng nói nhẹ nhàng và ôn nhu như nước:
"Khương tiểu thư, ta thật sự ăn no rồi."
Khương Dao rời mắt khỏi cuốn thoại bản, lại giơ tay sờ bụng nàng một lần nữa. Khi cảm nhận được sự nhô lên, nàng mới có vài phần hài lòng:
"Ăn no rồi thì đừng ăn nữa. Muốn cùng ta đọc thoại bản không?"
Tống Mộ Vân đỏ mặt, nhẹ gật đầu.
Khương Dao liền chống cằm, ra hiệu:
"Đi lấy ghế qua đây."
Thực ra chiếc ghế bập bênh khá rộng, hai người đều có thể ngồi được, nhưng Khương Dao sợ mình sẽ quá mạo phạm, dù sao mới chỉ quen biết nhau không lâu.
Tống Mộ Vân nghe lời, dọn ghế qua, ngồi cạnh Khương Dao.
Cửa sổ của Nguyệt Thượng Phường thấp, khi ngồi bên trong, chỉ cần hơi ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy cảnh bên ngoài.
Ngoài đường có rất nhiều người bán hàng rong, bán trâm cài, khắc gỗ, đồ ăn, đủ thứ đều có.
"Nơi này phong cảnh cũng không tệ."
Khương Dao bỗng nhiên lên tiếng.
Tống Mộ Vân ngẩng đầu nhìn ra ngoài, nhưng chỉ thấy đám đông ồn ào, không thấy được gì đặc biệt. Bỗng nàng nhớ ra Khương Dao luôn thích những nơi nhộn nhịp, bởi trước đây nàng thường xuyên thấy nàng ở những phố xá đông đúc.
Nàng nhẹ gật đầu phụ họa: "Ân, đúng là không tệ."
Khương Dao quay lại, nhìn kỹ khuôn mặt thanh thoát, tinh xảo của Tống Mộ Vân. Nàng ngắm thật kỹ, khiến Tống Mộ Vân bất giác ngượng ngùng cúi đầu. Lúc ấy, giọng nói trong trẻo của Khương Dao vang lên từ đỉnh đầu nàng:
"Ngươi thấy câu chuyện của thoại bản này thế nào?"
Trước giờ, Tống Mộ Vân chẳng bao giờ xem Thoại Bổn Tử. Nếu có thời gian rảnh, nàng thường làm chút nữ công, thêu thùa, chơi đàn, viết chữ linh tinh. Thoại Bổn Tử đối với nàng là một thứ rất mới mẻ, nếu không phải Khương Dao mang cuốn sách này đến, có lẽ nàng cả đời cũng sẽ không đọc.
Bây giờ Khương Dao hỏi nàng cảm nhận về câu chuyện này…
Tống Mộ Vân do dự một chút, nếu Khương Dao vẫn đang đọc thì chắc hẳn nàng thích câu chuyện này, phải không?
Trong mắt Tống Mộ Vân thoáng qua một tia dịu dàng, tay nàng nhẹ nhàng nắm lấy khăn, ôn tồn nói:
"Ta thấy rất hay, Khương tiểu thư thật biết chọn thoại bản."
Khương Dao…
Khi nghe câu trả lời, nàng mới nhận ra, thực sự câu chuyện trong cuốn thoại bản này có vài điểm tương đồng với tương lai của Tống Mộ Vân. Cũng giống như nữ chính bị lưu lạc đến thanh lâu, bị nam chính để ý rồi yêu ghét lẫn lộn, chịu bao nhiêu khổ sở, thậm chí còn bị lăng mạ và đánh đập, nhưng cuối cùng họ lại ở bên nhau thậm chí còn sinh em bé…
Trong mắt Khương Dao, nam chính đúng là một kẻ không ra gì! Nàng không thể chịu được, nhưng Tống Mộ Vân lại nói câu chuyện này "rất hay"…