Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Lỡ Rung Động Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Rồi! Phải Làm Sao Đây! - Chương 36

  1. Home
  2. Lỡ Rung Động Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Rồi! Phải Làm Sao Đây!
  3. Chương 36
Prev
Next

Sáng thứ Hai tuần kế tiếp, trời trở lạnh đột ngột. Từng đợt gió mùa đông bắc tràn về khiến những tán cây bàng trên đại lộ rộng lớn trút lá rào rào.

Đúng sáu giờ ba mươi phút, Trình Diệp Hạ đã đứng chực sẵn trước cổng nhà họ Thẩm. Hôm nay cô khoác một chiếc bọc yên sau bằng nệm bông dày cộp mà tối qua cô đã lén cắt từ chiếc gối cũ của mình rồi dùng băng dính quấn chặt vào yên xe đạp thể thao. Cô đứng co ro trong chiếc áo phông đồng phục, bên ngoài khoác thêm chiếc áo phao đại hàn màu xanh đen, hai tay thọc sâu vào túi quần, chân không ngừng dậm dậm xuống đất để đuổi cái lạnh.

"Cạch."

Cánh cửa gỗ nhà họ Thẩm mở ra. Thẩm Tịnh Chi xuất hiện với chiếc nạng một bên nách, một tay ôm cặp sách thêu hoa trà. Nàng mặc chiếc váy đồng phục xanh nhưng bên dưới đã mặc thêm chiếc quần tất giữ nhiệt dày dặn, bên ngoài khoác chiếc áo khoác phao màu kem to sụ trông hệt như một chú chim cánh cụt nhỏ. Một bên chân trái bó nẹp đen tuyền, dẫm nhẹ xuống nền gạch một cách khó khăn.

Trình Diệp Hạ vừa nhìn thấy cái dáng vẻ đi tập tễnh kia liền lập tức tặc lưỡi, vứt xe đạp dựa vào tường rào rồi sán sổ lao tới giật phắt chiếc cặp sách trên tay nàng, cằn nhằn:

"Đấy! Đã bảo là mọt sách yếu nhớt rồi còn không tin. Đi đứng thế này thì đến Tết mới tới được trường!"

Thẩm Tịnh Chi đứng tựa vào nạng, đôi mắt phượng khẽ nheo lại nhìn cô, dải ruy băng đỏ nơi cổ tay trái lay động trong gió lạnh: "Trình huấn luyện viên sáng ra đã đứng trước cửa nhà người ta mắng mỏ rồi. Không phải cậu bảo hôm nay không thèm sang sao?"

"Ai… ai thèm sang chứ! Tại mẹ tôi bắt sang kiểm tra xem cậu chết cóng chưa thôi!" Trình Diệp Hạ mặt đỏ tía tai phân bua. Cô dứt khoát quay lưng lại phía nàng, hơi khom người xuống, vỗ vỗ vào hai vai mình: "Lên xe nhanh lên, muộn giờ chấm cờ thi đua của lớp bây giờ!"

Thẩm Tịnh Chi mím môi cười, vô cùng tự giác buông chiếc nạng gấp giao cho Trình Diệp Hạ cầm giúp, rồi rướn người vòng hai tay ôm chặt lấy cổ cô bạn hàng xóm. Trình Diệp Hạ dùng lực nhấc bổng nàng lên, siết chặt hai chân nàng rồi cẩn thận đặt nàng ngồi lên chiếc yên sau đã quấn nệm bông êm ái.

"Được rồi, ngồi cho chắc vào. Ngã nữa là tôi không đền cái chân khác đâu đấy," Trình Diệp Hạ làu bàu dặn dò, cất chiếc nạng gấp vào cặp rồi bắt đầu nhấn bàn đạp.

Chiếc xe đạp thể thao lăn bánh trên con đường đại lộ thênh thang ngập tràn gió lạnh. Thẩm Tịnh Chi ngồi phía sau, hai tay luồn qua hông, túm chặt lấy hai vạt áo phao của Trình Diệp Hạ để giữ thăng bằng. Hơi ấm nồng đượm mùi gỗ tuyết tùng từ người cô khẽ truyền qua lớp áo phao dày, bao bọc lấy nàng, chắn hết toàn bộ những đợt gió mùa buốt giá phía trước.

Nàng khẽ dựa trán vào bả vai rộng của cô, thanh âm nhỏ nhẹ lọt vào tai Trình Diệp Hạ: "Yên sau êm lắm."

Trình Diệp Hạ dẫm bàn đạp mạnh hơn một chút, hai tai dưới lớp mũ len đã bắt đầu chuyển sang màu hồng rực. Cô hắng giọng, cố gằn giọng cộc lốc để che giấu sự chột dạ: "Hừ, biết thế là tốt! Tôi phải hy sinh cái gối ôm thích nhất để làm cho cậu đấy, lo mà học cho tốt vào, cuối kỳ không đứng nhất khối là tôi thu tiền thuê xe đấy mọt sách!"

"Biết rồi, đồ bủn xỉn." Thẩm Tịnh Chi thì thầm, khóe môi cong lên một nụ cười rạng rỡ.

Khi chiếc xe đạp dừng lại trước sân trường, sự xuất hiện của hai người lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Cả trường đều biết Thẩm Tịnh Chi nổi tiếng xa cách, nay lại ngoan ngoãn ngồi sau xe, để cho đại ca Taekwondo Trình Diệp Hạ cõng trên lưng.

Mấy đứa bạn cùng lớp đứng ở hành lang thấy cảnh này liền ồ lên trêu chọc: "Kìa kìa, xe ôm VIP của lớp trưởng tới rồi!", "Trình đại tỷ chu đáo quá ta!".

Trình Diệp Hạ mặt đỏ như gấc chín, không thèm nhìn ngang liếc dọc, dứt khoát cõng Thẩm Tịnh Chi vào thẳng trong lớp, nhẹ nhàng đặt nàng xuống chiếc ghế cán sự ở bàn đầu. Cô quăng chiếc ba lô lên bàn, lầm bầm: "Nằm im đây nghe chưa mọt sách! Cần gì thì gọi tôi!"

Vừa được thả xuống ghế, Thẩm Tịnh Chi còn chưa kịp vuốt lại tà váy đồng phục thì Trình Diệp Hạ đã lùi lại một bước, ngồi phịch xuống ngay vị trí của mình ở bàn thứ tư phía dưới. Từ khi phân lại chức vụ, lớp trưởng đã phải ngồi lên hàng đầu để tiện trao đổi với giáo viên. Khoảng cách bốn dãy bàn tuy không xa, nhưng cái tính bướng bỉnh của Trình đại tỷ thì lúc nào cũng muốn giữ một cái "vỏ bọc" cool ngầu trước mặt bạn bè.

An Nhiên – đứa bạn cùng bàn của Trình Diệp Hạ – nhìn cái điệu bộ mặt đỏ tía tai, hai tay thọc sâu vào túi áo phao của cô thì liền huých vai một cái thật mạnh, cười gian xảo:

"Gớm chưa, cõng lớp trưởng đi một vòng mà mặt mũi đỏ như gấc chín thế kia. 

"Cậu… cậu câm miệng lại cho tôi!" Trình Diệp Hạ giật thót mình, vội vàng vớ lấy cuốn sách tiếng Anh lật bừa ra một trang để che mặt, giọng lý nhí hậm hực: "Tôi làm vì nghĩa vụ bạn học, vì tình nghĩa hàng xóm láng giềng hiểu chưa? Đứa nào trêu nữa tôi đấm phát chết luôn!"

Thẩm Tịnh Chi ngồi ở bàn đầu, dù không quay đầu lại nhưng vẫn nghe rõ mồn một tiếng quát tháo chống chế đầy bối rối của cô bạn hàng xóm phía dưới. Đôi mắt phượng của vị lớp trưởng khẽ cong lên thành hình bán nguyệt. Nàng nhìn hộp sữa dâu vị sữa đá vẫn đặt trên bàn, dải ruy băng đỏ nơi cổ tay trái lay động khi nàng thong thả cất cuốn sổ tay vào cặp.

Nàng khẽ liếc mắt sang dãy bàn bên cạnh, nơi Lâm Dao đang ngồi thẳng lưng, gương mặt không chút cảm xúc nhìn ra ngoài cửa sổ. Thẩm Tịnh Chi mím môi cười, khẽ đẩy hộp sữa về phía đó:

"Lâm Dao, nhờ cậu một chút. Cầm cái này xuống đưa cho Trình huấn luyện viên giúp tôi. Bảo cậu ấy uống đi cho hạ hỏa, bớt cằn nhằn để tập trung hơn."

Lâm Dao thu lại ánh mắt, nhìn hộp sữa dâu rồi lại liếc nhìn vị lớp trưởng đại nhân. Gương mặt thanh tú, trầm lặng của nàng không lộ một chút biểu cảm, nhưng đôi mắt thoáng hiện lên một tia dung túng quen thuộc. Chẳng nói chẳng rằng, Lâm Dao cầm lấy hộp sữa, thong thả đứng dậy đi xuống bàn thứ tư.

An Nhiên ngồi cạnh đó vừa thấy cảnh này đã lập tức khoác tay lên vai Lâm Dao, hí hửng đi theo xem kịch hay. "Mặt trời nhỏ" An Nhiên chống hai tay xuống bàn của Trình Diệp Hạ, cặp mắt sáng rực lên vì phấn khích, thì thầm to nhỏ:

"Gớm chưa, đại ca Hạ sướng nha! Người ta bị thương, đi lại khó khăn mà vẫn không quên bồi dưỡng cho 'phu phu' cõng xe ôm nhé. Kìa Lâm Dao, mau giao hàng cho cậu ấy đi!"

Lâm Dao không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt "bạch" hộp sữa dâu xuống trước mặt Trình Diệp Hạ, ánh mắt toát lên vẻ chiều chuộng, như thể đang nói: "Cậu tự mình làm thì tự mình chịu đi nhé."

"Cậu… hai cái người này! Im ngay cho tôi!"

Trình Diệp Hạ giật thót mình, mặt mũi lập tức đỏ bừng lên như quả cà chua chín. Cô vội vàng vồ lấy hộp sữa dâu từ tay Lâm Dao, nhét tọt vào trong ngăn bàn như sợ có ai cướp mất, giọng lý nhí hậm hực: "Tôi làm vì nghĩa vụ bạn học, vì tình nghĩa hàng xóm láng giềng hiểu chưa? Đứa nào còn nói linh tinh nữa tôi cho một cước đấy!"

An Nhiên cười rũ rượi, còn Lâm Dao chỉ khẽ nhếch môi, vỗ vỗ vai cô bạn ngông nghênh một cái rồi kéo An Nhiên quay về chỗ cũ khi tiếng bước chân của giáo viên vào lớp vang lên ngoài hành lang.

Tiếng trống vào tiết bốn dõng dạc điểm. Cả phòng học lớp 10 Anh lại trở nên yên tĩnh dưới ánh nắng hanh hao chiếu qua ô cửa sổ kính. Trình Diệp Hạ một tay thọc sâu vào ngăn bàn, ngón tay khẽ miết lên vỏ hộp sữa dâu mát lạnh, lồng ngực lại một lần nữa nện liên hồi như đánh trống trận.

Cô lén liếc mắt nhìn lên bàn đầu. Cái bóng lưng thanh mảnh của Thẩm Tịnh Chi cùng mái tóc đen dài xõa nhẹ trên bờ vai hiện ra trước mắt. Sợi ruy băng đỏ thắm nơi cổ tay trái của nàng thỉnh thoảng lại khẽ lay động theo từng nhịp viết bài, như một vệt màu ấm áp thắp sáng cả căn phòng học giữa ngày đông giá rét.

Trình Diệp Hạ cắm ống hút vào hộp sữa, hút một hơi thật mạnh. Vị ngọt lịm dâu sữa quen thuộc lan tỏa nơi đầu lưỡi, kéo theo một thứ cảm giác mơn mởn, ngọt ngào chạy thẳng vào tim. Cô chống cằm lầm bầm trong miệng: "Đúng là cái đồ mọt sách lắm trò… Biết thừa mình thích vị này rồi còn bày đặt nhờ Lâm Dao đưa để trêu mình." Nhưng dù có làu bàu thế nào, khóe môi của vị nào đó bướng bỉnh lúc này cũng đã vô thức kéo lên đến tận mang tai.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Phùng Tràng Nhập Diễn
Tháng 10 20, 2025
Mẹ Này, Yêu Con Nhé_truyenles.net
Mẹ Này, Yêu Con Nhé
Tháng 6 24, 2025
XU SẮC ĐỘNG NHÂN
Tháng 10 15, 2025
407581994-256-k507596
Gấm Lạnh
Tháng 9 10, 2026
Truyện Les Hay
My Love_truyenles.net
My Love
Ngoại truyện 2 Tháng 6 24, 2025
Ngoại truyện 1 Tháng 6 24, 2025
NHẬT KÝ VỀ CHỊ_truyenles.net
NHẬT KÝ VỀ CHỊ
Chap 9 Tháng 8 20, 2025
Chap 8 Tháng 8 20, 2025
18159136-256-k130743-2
Ban mã tuyến
Chương 101 Tháng 7 4, 2026
Chương 100 Tháng 7 4, 2026
Cùng Nàng Đùa Giỡn Mà Thành Thật
Cùng Nàng Đùa Giỡn Mà Thành Thật
Chương 96 Tháng 6 18, 2025
Chương 95 Tháng 6 18, 2025
Tình cuối là quan hệ cô trò_truyenles.net
Tình cuối là quan hệ cô trò
Chương 67 Tháng 7 2, 2025
Chương 66 Tháng 7 2, 2025
Nữ Liệp Hộ Và Tiểu Kiều Thê
Chương 53 Tháng 6 14, 2026
Chương 52 Tháng 6 14, 2026
Ghét Của Nào Trời Trao Của Đấy_truyenles.net
Ghét Của Nào Trời Trao Của Đấy
chap 38 Tháng 7 7, 2025
chap 37 Tháng 7 7, 2025
Cô Hai Thái Anh_truyenles.net
Cô Hai Thái Anh
29 Tháng 8 3, 2025
28 Tháng 8 3, 2025
LIÊU THẤT THẦN NHAN_truyenles.net
LIÊU THẤT THẦN NHAN
NGOẠI TRUYỆN CUỐI Tháng 9 6, 2025
NGOẠI TRUYỆN 20 Tháng 9 6, 2025
CÔ GÁI KHÔNG THÍCH ĐÀN ÔNG
CHƯƠNG 4 Tháng 1 31, 2026
CHƯƠNG 3 Tháng 1 31, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved