Lỡ Rung Động Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Rồi! Phải Làm Sao Đây! - Chương 61
Năm bóng dáng xanh rêu lập tức lao lên phía trước. Lần này, Trình Diệp Hạ không chọn cách bộc phát tốc độ tối đa ngay từ đầu như ở lượt chạy 100m. Chạy bền là cuộc chiến của nhịp thở và sự phân phối thể lực. Cô chủ động hạ thấp sải vai, giữ nhịp thở sâu đều đặn: hai nhịp hít vào, hai nhịp thở ra, vững vàng duy trì vị trí dẫn đầu đội hình với một khoảng cách an toàn.
Cái nắng 1 giờ chiều hầm hập phả lên từ mặt đường nhựa dã chiến. Chỉ sau ba vòng sân đầu tiên, mồ hôi đã thấm đẫm lưng áo thun của tám người chạy. Lâm Dao chạy sát ngay phía sau Diệp Hạ, nhịp thở đã bắt đầu dồn dập hơn:
"Hạ… cậu giữ nhịp tốt đấy… Đừng tăng tốc vội…"
"Yên tâm, tớ biết mà. Bám sát sau tớ để cản bớt gió đi!" Trình Diệp Hạ khẽ nghiêng đầu nói nhỏ, đôi chân dài vẫn duy trì những sải bước đều đặn, nhịp nhàng như một cỗ máy đã được bôi trơn hoàn hảo.
Trên khán đài, Thẩm Tịnh Chi dời tầm mắt theo từng vòng chạy của Trình Diệp Hạ. Nàng có thể thấy rõ những giọt mồ hôi lăn dài bên thái dương cô, làm ướt sũng vài lọn tóc tơ trước trán. Mỗi lần Trình Diệp Hạ chạy qua khu vực khán đài nơi nàng ngồi, cô đều khẽ liếc mắt lên nhìn một cái, hệt như một chiếc la bàn luôn tự động xoay về hướng Bắc.
Vòng thứ sáu… Vòng thứ bảy…
Đám học sinh đứng hai bên đường chạy bắt đầu gào thét cổ vũ khản cả cổ. Sáu Alpha phía sau đã bắt đầu đuối sức rõ rệt, bước chân loạng choạng và khoảng cách với hai người dẫn đầu ngày một nới rộng.
Đến vòng cuối cùng—vòng thứ tám.
"Tăng tốc thôi Dao Dao! Hết sức nào!" Trình Diệp Hạ hô lớn một tiếng, rồi dứt khoát guồng chân bứt tốc.
Sức mạnh tiềm ẩn của một Alpha cấp S lúc này mới thực sự bùng nổ. Dù đã chạy liên tục gần 3km dưới trời nắng, cô vẫn có thể sải những bước cực dài, lao vút về phía vạch đích như một mũi tên xé toạc màn sương nóng.
Tít!
"Đường chạy số 1: Trình Diệp Hạ. Kết quả: 10 phút 15 giây! Đạt loại Xuất sắc tuyệt đối!"
HLV Lục Chiến bấm còi vang dội, nhìn con số trên đồng hồ mà không giấu nổi sự kinh ngạc. Đây là thành tích đáng nể ngay cả đối với các học viên quân sự năm nhất!
Lâm Dao cũng xuất sắc cán đích ở vị trí thứ hai với thành tích 11 phút 05 giây.
Trình Diệp Hạ vừa qua vạch đích liền chống hai tay vào đầu gối, gập người thở dốc dữ dội. Lồng ngực cô phập phồng, mồ hôi chảy ròng ròng dọc theo quai hàm góc cạnh, rơi lã chã xuống mặt đường nhựa nóng bỏng. Cô cảm thấy cổ họng mình khô khốc và bỏng rát như lửa đốt.
Đột nhiên, một làn gió mát rượi thoảng qua khứu giác, mang theo hương hoa trà thanh khiết vô cùng quen thuộc dập tắt đi cái nóng nực xung quanh.
Một chiếc khăn lông màu trắng mềm mại khẽ áp lên trán Trình Diệp Hạ, nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi đang chảy tràn vào mắt cô.
Trình Diệp Hạ giật mình ngẩng đầu lên. Thẩm Tịnh Chi đã đứng trước mặt cô tự bao giờ. Nàng một tay cầm chiếc khăn lau mồ hôi cho cô, một tay đưa ra một chai nước bù khoáng đã được vặn mở nắp sẵn từ trước. Đôi mắt phượng của nàng ngập tràn vẻ xót xa, nhỏ giọng mắng:
"Đã bảo chạy thong thả thôi mà, sao vòng cuối lại bung sức đến mức này làm gì? Nhìn cậu xem, mặt đỏ gay hết lên rồi kìa."
Trình Diệp Hạ đờ người ra, ngoan ngoãn đứng im cho nàng lau mồ hôi trên mặt và cổ mình. Hương hoa trà thanh dịu từ người Thẩm Tịnh Chi quấn lấy cô, khiến nhịp tim đang đập dồn dập vì mệt mỏi của cô bỗng chốc chuyển thành những nhịp đập thình thịch đầy ngượng ngùng. Cô nhận lấy chai nước, tu một hơi dài rồi lí nhí đáp:
"Tôi… thích tạo nét được chưa…"
Thẩm Tịnh Chi nghe vậy thì bàn tay đang lau mồ hôi khẽ khựng lại. Nàng liếc nhìn Alpha ngốc nghếch đang nhìn mình bằng ánh mắt cún con đầy chân thành, khóe môi khẽ cong lên:
"Đồ ngốc. Được rồi, uống nước xong thì lên khán đài ngồi nghỉ đi. Cậu tạo nét khá thành công đấy."
Thẩm Tịnh Chi đỡ Trình Diệp Hạ đi về phía hàng ghế nghỉ mát dưới bóng râm của khán đài. Nhìn cô thường ngày ngang tàng là thế, giờ lại ngoan ngoãn ôm chai nước bù khoáng ngồi bẹp xuống ghế, hai má vẫn còn ửng hồng vì nhiệt, nàng không khỏi cảm thấy buồn cười.
Nàng vỗ nhẹ lên vai cô: "Ngồi im đây nghỉ ngơi đi nhé."
"Thẩm Tịnh Chi! Đến lượt nhóm mình tập hợp rồi!" Tiếng Diệp Gia Vy vẫy tay gọi lớn từ phía vạch xuất phát cắt ngang bầu không khí của hai người.
Thẩm Tịnh Chi gật đầu ra hiệu đã nghe, nàng quay sang nhìn Trình Diệp Hạ một lần cuối rồi nhanh chóng sải bước về phía đường chạy 1500m của nhóm Omega.
Nắng chiều lúc này đã bớt gắt hơn đôi chút, nhưng mặt đường chạy vẫn hầm hập phả hơi nóng. Thẩm Tịnh Chi đứng ở đường chạy số 2, hô hấp sâu để chuẩn bị tinh thần. Cự ly 1500m đối với một Omega chưa bao giờ là dễ dàng, nhất là khi thể trạng của nàng vốn dĩ thanh mảnh và thiên về sự dẻo dai hơn là sức bền bỉ dốc sức.
ĐOÀNG!
Tiếng súng lệnh vang lên vang dội. Lượt chạy của nhóm Omega chính thức bắt đầu.
Trình Diệp Hạ trên khán đài vừa thấy bóng xanh rêu của Thẩm Tịnh Chi lao đi liền bật dậy, hai tay bám chặt vào lan can, mắt không rời nửa bước.
Ở ba vòng đầu tiên, Thẩm Tịnh Chi duy trì vị trí thứ ba trong nhóm năm người. Bước chạy của nàng thanh thoát như một chú chim én, mái tóc đuôi ngựa buộc dải ruy băng đỏ khẽ tung bay nhịp nhàng theo từng nhịp thở. Nàng bám sát ngay sau Diệp Gia Vy – người đang tạm dẫn đầu với sải chân tương đối ổn định.
Tuy nhiên, bắt đầu từ vòng thứ tư, cái nóng của buổi chiều cùng sự mệt mỏi tích tụ từ bài kiểm tra thể lực buổi sáng bắt đầu bòn rút sức lực của các Omega. Tốc độ của cả nhóm chậm lại rõ rệt. Gương mặt Thẩm Tịnh Chi bắt đầu tái đi vì mệt, nhịp thở dồn dập rát buốt nơi cổ họng. Khớp cổ chân vừa mới hồi phục của nàng bắt đầu có cảm giác mỏi nhừ.
Nàng khẽ nhíu mày, bước chân có chút loạng chạng.
"Mọt sách! Giữ đều nhịp thở! Nhìn tôi này!"
Một tiếng hét lớn đầy đanh thép và quen thuộc vang dội từ phía lan can khán đài. Thẩm Tịnh Chi theo bản năng ngước mắt lên nhìn.
Trình Diệp Hạ đang nhoài hẳn nửa người ra khỏi lan can bảo vệ, một tay cầm chai nước, một tay ra sức vẫy vẫy. Đôi mắt Alpha cấp S lúc này ngập tràn vẻ lo lắng. Cô hét lớn, hướng dẫn nhịp chạy cho nàng hệt như một huấn luyện viên chuyên nghiệp:
"Một hai hít vào, ba bốn thở ra! Đừng nhìn xuống đất, nhìn thẳng về phía trước! Bám sát vạch trong! Tôi đợi cậu ở vạch đích!"
Nghe chất giọng trầm ấm đầy uy lực của Trình Diệp Hạ, trong lòng Thẩm Tịnh Chi bỗng dâng lên một luồng sức mạnh kỳ lạ.
Nàng mím chặt môi, đôi mắt phượng lại bừng lên tia sáng kiên định. Thẩm Tịnh Chi điều chỉnh lại nhịp thở đúng như lời cô chỉ dẫn, sải chân vững vàng trở lại và bắt đầu rút ngắn khoảng cách với người dẫn đầu.
"Còn 100 mét cuối cùng! Tăng tốc!" HLV Tạ Y Nhung đứng ở vạch đích hô lớn.
Thẩm Tịnh Chi dùng chút sức lực cuối cùng bứt tốc vượt qua Diệp Gia Vy ở những giây cuối cùng, lao qua vạch đích trong tiếng reo hò sấm dậy của cả khán đài.
Tít!
"Thẩm Tịnh Chi: 5 phút 49 giây! Đạt loại Xuất sắc!"
Vừa qua vạch đích, Thẩm Tịnh Chi khuỵu chân xuống vì kiệt sức. Nhưng nàng chưa kịp ngã xuống mặt đường nhựa nóng bỏng thì một vòng tay rộng rãi, vững chãi đã kịp thời lao đến, vững vàng đỡ lấy cả cơ thể mềm nhũn của nàng ôm vào lòng.
Trình Diệp Hạ ôm chặt lấy Thẩm Tịnh Chi, để đầu nàng tựa lên bả vai rộng của mình, khẽ vuốt ve tấm lưng đang phập phồng thở dốc của nàng.
"Được rồi, giỏi lắm. Cậu hoàn thành xuất sắc rồi." Trình Diệp Hạ nhỏ giọng thì thầm bên tai nàng, bàn tay khẽ siết chặt eo nàng như muốn truyền thêm sức mạnh.
Thẩm Tịnh Chi vùi mặt vào hõm vai cô, tham lam hít hà mùi hương tuyết tùng dễ chịu giúp làm dịu đi cơn mệt mỏi trong cơ thể. Nàng khẽ nở một nụ cười mệt mỏi, hai tay vô thức bám chặt vào vạt áo dã chiến của cô.