Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Lỡ Rung Động Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Rồi! Phải Làm Sao Đây! - Chương 62

  1. Home
  2. Lỡ Rung Động Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Rồi! Phải Làm Sao Đây!
  3. Chương 62
Prev
Next

Hai người cứ thế ôm chặt lấy nhau giữa sân tập. Mùi hoa trà thanh khiết và mùi gỗ tuyết tùng trầm ấm quấn quýt, hòa quyện đậm đặc đến mức tạo thành một vùng không gian nhỏ tựa như chỉ dành riêng cho hai người, hoàn toàn phớt lờ thế giới xung quanh.

Thế nhưng, khoảnh khắc lãng mạn ấy nhanh chóng bị bóp nghẹt bởi một luồng sát khí hừng hực đang lững lững tiến lại gần.

"Trình Diệp Hạ! Thẩm Tịnh Chi! Hai cái đứa này định ôm nhau hết ngày hay sao?!"

Tiếng thét như sấm truyền của HLV Lục Chiến vang lên dội thẳng vào tai hai người. Vị huấn luyện viên kỳ cựu bước tới với gương mặt đen xì như đít nồi, cặp mắt trợn tròn đầy phẫn nộ. Bản thân anh đang phải chịu cảnh "yêu xa" đầy đau khổ với bạn gái ở thủ đô, cả tháng trời mới được gặp nhau một lần. Giờ đây, ngay giữa thanh thiên bạch nhật, dưới cái nắng chiều 1 giờ oi ả, anh lại phải chứng kiến cảnh hai đứa học trò mười sáu tuổi ôm ấp, "phát đường" vô tội vạ ngay trước mặt mình. Sát khí tủi thân lẫn ghen tị dâng cao khiến máu trong người anh sôi lên sùng sục.

HLV Lục Chiến dứt khoát bước tới, túm lấy cổ áo dã chiến phía sau của Trình Diệp Hạ rồi xách cô ra khỏi người Thẩm Tịnh Chi hệt như xách một chú cún bự nghịch ngợm.

"Tránh xa ra!" HLV Lục Chiến chống nạnh, chỉ thẳng ngón tay vào trán Trình Diệp Hạ mà mắng mỏ xối xả:

"Trình Diệp Hạ, em có coi kỷ luật quân đội ra cái gì không hả? Người ta vừa mới chạy xong, phổi còn đang cần không khí để thở, em lại lao vào ôm chặt cứng như thế là ý gì?! Lại còn rò rỉ Pheromone lung tung nữa! Máy quét buổi sáng cảnh báo độ tương thích 99% để hai đứa tự biết đường mà giữ khoảng cách an toàn, chứ không phải để em dùng nó làm cái cớ để dính lấy nhau nghe chưa?!"

Trình Diệp Hạ bị mắng tới vuốt mặt không kịp, chỉ biết rụt cổ lại, lắp bắp giải thích: "Thưa… thưa thầy, thầy hiểu lầm rồi!! Em chỉ là sợ cậu ấy ngã…"

"Sợ ngã thì có đệm mút y tế, có nhân viên cứu hộ, có bạn học Omega bên cạnh đỡ! Đến lượt một Alpha như em xông xáo thế à?!" HLV Lục Chiến trừng mắt, rồi quay sang nhìn Thẩm Tịnh Chi lúc này đã đứng vững, hai má vẫn còn hồng hào vì ngượng. Giọng anh dịu xuống một chút nhưng vẫn đầy nghiêm khắc: "Thẩm bạn học, em cũng phải nghiêm túc tự bảo vệ bản thân. Tuyến thể của Omega cấp S rất nhạy cảm, đừng có nuông chiều cái đứa Alpha ngốc nghếch này nữa!"

"Dạ, em biết lỗi rồi ạ…" Thẩm Tịnh Chi khẽ cúi đầu, che đi nụ cười ngượng ngùng đang chực chờ trên môi.

"Được rồi! Để phạt cái tội vô kỷ luật và dám làm chướng mắt của huấn luyện viên," HLV Lục Chiến hắng giọng, chỉ tay về phía khu vực bóng râm. "Trình Diệp Hạ, em cõng Thẩm Tịnh Chi về phía hàng ghế nghỉ ngay lập tức, sau đó tự giác ra góc sân chống đẩy 30 cái cho tôi! Rõ chưa?!"

"Dạ? Cõng… cõng ạ?" Trình Diệp Hạ đờ người, hai mắt sáng lên như bắt được vàng. Hình phạt này… sao nghe cứ như phần thưởng thế nhỉ?

"Còn không mau làm đi! Đứng đấy mà ngơ ra à?!" HLV Lục Chiến quát lớn, nhưng trong lòng thầm nghiến răng trắc trở: Đúng là cái đồ Alpha tốt số, cẩu lương này ta nuốt không trôi nữa rồi!

Trình Diệp Hạ lập tức không thèm chần chừ lấy một giây, nhanh nhẹn xoay lưng lại, hơi hạ thấp người xuống trước mặt Thẩm Tịnh Chi, hớn hở vỗ vỗ vai mình:

"Lên đi mọt sách, lệnh của HLV đấy nhé, cấm cự tuyệt!"

Thẩm Tịnh Chi nhìn cái tấm lưng rộng rãi đang bày ra trước mắt, khẽ thở dài một tiếng đầy bất lực nhưng khóe môi lại cong lên ngọt ngào. Nàng nhẹ nhàng vòng hai tay qua cổ Trình Diệp Hạ, áp sát lồng ngực vào lưng cô. Trình Diệp Hạ dễ dàng xốc nàng lên, hai tay giữ chặt lấy đùi nàng dứt khoát bước đi, bỏ lại sau lưng tiếng cười khúc khích đầy gian xảo của Diệp Gia Vy và cái nhìn "bốc hỏa" của vị HLV độc thân yêu xa tội nghiệp.

Sau khi ấm ức thực hiện xong ba mươi cái chống đẩy dã chiến dưới sự giám sát khắt khe của HLV Lục Chiến, Trình Diệp Hạ vừa vỗ vỗ lớp cỏ khô bám trên quần vừa làu bàu đi lên khán đài.

Lúc này, dưới sân vận động đã bắt đầu vang lên tiếng súng lệnh cho lượt chạy 3000m của nhóm Beta. An Nhiên cùng các bạn Beta khác đang ra sức guồng chân trên đường chạy nóng rực.

Trình Diệp Hạ đi thẳng tới hàng ghế thứ hai, ngồi phịch xuống cái chỗ trống ngay sát bên cạnh Thẩm Tịnh Chi. Cô đưa tay cào cào mái tóc đang bết lại vì mồ hôi, chu mỏ cằn nhằn:

"Thầy Lục đúng là cái đồ ghen tị hẹp hòi! Chẳng qua là thầy ấy đang phải yêu xa, không được gặp người yêu nên mới ngứa mắt với tôi. Đỡ người ta có một chút xíu thôi mà cũng bắt chống đẩy!"

Thẩm Tịnh Chi đang cầm chiếc quạt nhựa nhỏ phe phẩy, nghe giọng điệu oan ức của cô thì nhịn không được khẽ bật cười. Nàng đưa chai nước suối mát lạnh áp thẳng vào một bên má đang nóng hầm hập của Trình Diệp Hạ, thong thả nói:

"Tôi thấy thầy phạt cậu ba mươi cái là còn nhẹ đấy, đáng lẽ phải phạt cậu chạy thêm vòng nữa cho bớt cái tính lắm chuyện đi."

"Cái gì?!" Trình Diệp Hạ giật nảy mình, lập tức xù lông quay sang trừng mắt nhìn Thẩm Tịnh Chi, nhưng nhận lấy chai nước thì tay vẫn rất tự nhiên vặn nắp ra tu ừng ực. "Tôi là vì sợ cậu ngã đập mặt xuống đường nhựa nên mới phải đỡ như thế! Tôi mà không đỡ thì giờ này cậu đang nằm bẹp trong trạm xá rồi nhé, mọt sách!"

Thẩm Tịnh Chi khẽ nhướng đôi mày thanh tú, bàn tay thon dài không ngần ngại vươn sang, nhéo mạnh một cái vào bắp tay săn chắc đang gồng lên của Trình Diệp Hạ:

"Cậu xem lại thành tích của tôi đi, 5 phút 49 giây, loại Xuất sắc đấy nhé!"

"Á! Này, cậu nhéo đau đấy!" Trình Diệp Hạ ré lên, lùi người lại một chút nhưng tay thì lại vội vàng chộp lấy cổ tay vừa nhéo mình của Thẩm Tịnh Chi. Vừa chạm vào, sắc mặt cô lập tức thay đổi, giọng điệu ngang bướng ban nãy bay sạch, thay vào đó là sự lo lắng hiện rõ: "Tay cậu lạnh ngắt thế này? Lúc nãy chạy xong chưa uống nước gừng ấm đúng không? Chân cẳng nãy run lẩy bẩy rồi, chiều nay còn bài vật cản liên hoàn nữa, cậu lấy sức đâu mà trèo qua tường gỗ hả?"

"Tay tôi lạnh là vì vừa cầm chai nước ướp lạnh áp má cho cậu đấy, đồ ngốc!" Thẩm Tịnh Chi lườm cô một cái, nhưng lại ngoan ngoãn để mặc cho bàn tay to lớn, ấm áp của Trình Diệp Hạ bao trọn lấy tay mình, nhẹ nhàng xoa bóp các huyệt đạo để lưu thông máu.

"Thì… thì cũng phải uống nước ấm vào chứ!" Trình Diệp Hạ cứng họng, lúng túng cãi cùn. Cô kéo sát người lại gần Thẩm Tịnh Chi hơn một chút để dễ bề xoa bóp. Hai cái đầu chụm lại, miệng thì không ngừng đấu khẩu cãi cọ chê bai đối phương yếu kém, nhưng tay chân thì cứ quấn quýt lấy nhau không rời, từng ánh mắt cử chỉ đều toát ra sự cưng chiều và dung túng đến mức bùng nổ.

Ngay bên cạnh, Lâm Dao đang cầm chai nước chuẩn bị uống thì phải dừng hình. Cô đẩy gọng kính, quay sang nhìn Diệp Gia Vy cũng đang ôm trán thở dài thườn thượt.

Dưới đường chạy, An Nhiên đang gào thét cắn răng bứt tốc vô cùng kịch liệt, nhưng trên khán đài, hai vị này lại tự động tạo ra một cái lồng kính cách âm mang tên "thế giới chỉ có hai ta", rải cẩu lương chất lượng cao mù mịt khắp xung quanh.

"Diệp Gia Vy…" Lâm Dao chậm rãi lên tiếng, giọng điệu vô cùng bất lực. "Có phải hôm nay tia UV trên khán đài hơi cao không? Tôi cảm thấy mắt mình sắp mù rồi."

"Không phải tia UV đâu." Diệp Gia Vy tặc lưỡi, liếc nhìn Trình Diệp Hạ đang nhăn nhó ép Thẩm Tịnh Chi khoác thêm cái áo khoác dã chiến vì sợ gió lùa, rồi lại nhìn Thẩm Tịnh Chi dịu dàng lấy khăn ướt lau nốt vệt bùn trên mặt Trình Diệp Hạ. "Đáng sợ thật sự, tôi thấy đường huyết của tôi đang tăng vọt vì quá ngọt rồi."

Hai bóng đèn công suất lớn nhìn nhau, im lặng ba giây trao đổi ánh mắt đồng cảm sâu sắc.

"Đi thôi," Lâm Dao dứt khoát đứng dậy, vơ lấy đồ đạc của mình. "Tôi nghĩ chúng ta nên di chuyển xuống hàng ghế khác. Chứ ngồi đây thêm 5 phút nữa, tôi sợ mình sẽ bị tiểu đường trước khi bài kiểm tra thể lực kết thúc mất."

"Chờ tôi với!"

Diệp Gia Vy cũng vội vàng xách túi nước đứng lên, nhón chân lỉnh đi ngay lập tức. Trước khi đi, cô nàng Omega tinh quái không quên để lại một câu trêu chọc đầy ẩn ý:

"Hai người cứ tự nhiên 'chăm sóc' nhau tiếp đi nhé! Nhớ kiềm chế Pheromone lại, đừng để HLV Lục Chiến bắt gặp đấy!"

Nghe tiếng bạn thân trêu chọc, Thẩm Tịnh Chi lập tức đỏ bừng hai má, giật vội tay mình ra khỏi tay Trình Diệp Hạ, giả vờ hắng giọng nhìn thẳng xuống đường chạy. 

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Hạng nhất vào tim em
Tháng 9 16, 2025
EM GÁI DỄ BẮT NẠT
Tháng 10 25, 2025
Bạn gì ơi!!! yêu nha_truyenles.net
Bạn gì ơi!!! yêu nha
Tháng 8 29, 2025
87018703-256-k225043-1
Cô Trịch Ôn Nhu
Tháng 6 29, 2026
Truyện Les Hay
VÌ ANH LÀ CHỒNG EM
Chương 44 Tháng 6 4, 2026
Chương 43 Tháng 6 4, 2026
Tô An cưới vợ
Chương 71 Tháng 7 6, 2026
Chương 70 Tháng 7 6, 2026
Cô có thật sự yêu em không_truyenles.net
Cô có thật sự yêu em không?
Chap 49 Tháng 6 27, 2025
Chap 48 Tháng 6 27, 2025
Tiểu Bạch Thỏ, Em Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 98 Tháng 6 16, 2026
Chương 97 Tháng 6 16, 2026
404565366-256-k134692-2
Sau Khi Ly Hôn Bắt Đầu Yêu Đương
Chương 153 Tháng 8 4, 2026
Chương 152 Tháng 8 4, 2026
gl-tieng-hat-nguoi-thuong-378844694
Tiếng Hát Người Thương
Chương 47 Tháng 6 21, 2025
Chương 46 Tháng 6 21, 2025
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY_truyenles.net
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY
CHƯƠNG 18 Tháng 7 8, 2025
CHƯƠNG 17 Tháng 7 8, 2025
DỤC VỌNG CHIẾM HỮU CỦA TIỂU CHÓ SĂN
Ngoại Truyện Tháng 12 12, 2025
Chương 24 Tháng 12 12, 2025
Xà Hoan
Chương 7 Tháng 2 9, 2026
Chương 6 Tháng 2 9, 2026
Hôm Nay Vợ Chồng Đỉnh Lưu Lại Show Ân Ái Ư
Chương 78 Tháng 6 6, 2026
Chương 77 Tháng 6 6, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved