Lỡ Rung Động Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Rồi! Phải Làm Sao Đây! - Chương 74
Chuỗi ngày "nghỉ dưỡng đặc quyền" của hai đội bắt đầu ngay sau khi tất cả tắm rửa sạch sẽ, trút bỏ toàn bộ bùn đất và mồ hôi của ba ngày lăn lộn trong rừng.
Trình Diệp Hạ bước ra khỏi khu nhà tắm trong bộ đồng phục thể thao thoải mái, mái tóc còn hơi ẩm rủ xuống trước trán. Vừa mò xuống nhà ăn đặc cách dành riêng cho đội hoàn thành xuất sắc, cô đã thấy Thẩm Tịnh Chi ngồi sẵn ở bàn ăn gần cửa sổ. Nàng mặc chiếc áo phông trắng đơn giản, mái tóc đen dài được kẹp gọn phía sau, toát lên vẻ sạch sẽ, thanh thoát đến nao lòng.
"Ngơ ngác gì đấy Trình đại ca? Vào ăn thôi!" Minh Triết bưng một khay thức ăn đầy ắp thịt nướng và xúc xích đi qua, húc nhẹ vào vai Diệp Hạ.
Trình Diệp Hạ giật mình, ho nhẹ một tiếng rồi thản nhiên bước lại gần, đặt khay đồ ăn xuống đối diện Thẩm Tịnh Chi. Nàng ngước lên nhìn cô, khóe môi khẽ cong thành một nụ cười mềm mại:
"Lưng còn đau không? Lúc ở hồ va mạnh như thế mà."
"Lo xa, mình đồng da sắt như tôi thì có nhằm nhò gì!" Trình Diệp Hạ xua tay, gắp ngay một miếng thịt ngon nhất đặt vào bát của nàng. "Cho đấy, ăn nhiều vào lấy lại sức, mấy ngày qua đồ ăn chán òm."
Thẩm Tịnh Chi nhìn miếng thịt trong bát, ánh mắt đong đầy ý cười dịu dàng. Ở các bàn xung quanh, An Nhiên, Đức Anh, Lâm Dao và Gia Vy đang vừa ăn vừa tranh luận chí chóe về bộ phim sẽ chiếu ở phòng phim dã chiến tối nay. Không khí trong nhà ăn ấm áp và nhộn nhịp khác hẳn cái lạnh cắt da cắt thịt trong rừng sâu.
Đúng như lời HLV Lục Chiến, vì hoàn thành bài thi sớm nhất, Đội 07 và Đội 08 nghiễm nhiên trở thành những "ông chủ" thực sự của doanh trại tập huấn.
Trận bơi đua dở dang ở Hồ Tự Nhiên được dời về bể bơi trong nhà của doanh trại. Lâm Dao – người vừa ấm ức vì cú chơi xấu giật áo của Diệp Hạ hôm trước – đã thách đấu một trận bơi sòng phẳng. Lần này, không có chiêu trò tráo trở nào, Lâm Dao xuất sắc cán đích trước, giành lại danh hiệu "Vua bể bơi" trong tiếng reo hò ủng hộ nhiệt tình của hội Omega.
Buổi chiều, Trình Diệp Hạ cùng Hữu Nam và Minh Triết lập đội bóng rổ ba đấu ba, quậy tưng bừng sân tập indoors. Thẩm Tịnh Chi cùng Gia Vy ngồi ở hàng ghế khán giả làm cổ động viên. Mỗi lần Diệp Hạ bật cao nhảy lên thực hiện một cú úp rổ đẹp mắt, cô lại theo bản năng ngoái đầu nhìn về phía Tịnh Chi, chỉ để bắt trọn nụ cười rạng rỡ và ánh mắt tự hào của nàng dành cho mình.
Đến tối, ban huấn luyện thậm chí còn ưu ái chuẩn bị cho hai đội một bếp nướng BBQ ngoài trời ngay tại khoảng sân trung tâm. Dưới ánh đèn vàng ấm áp và bầu trời sao đêm vùng núi, cả 12 con người quây quần bên bếp than hồng, cùng nướng thịt, uống nước ngọt và kể lại những kỷ niệm dở khóc dở cười trong suốt ba ngày tác chiến.
Đến chiều ngày thứ năm, các tiểu đội còn lại mới lần lượt lết thân mình mệt mỏi, lem luốc trở về doanh trại. Nhìn thấy Đội 07 và Đội 08 đang ung dung ngồi uống trà sữa dã chiến, ăn đồ nướng sạch sẽ thơm tho, các đội khác chỉ biết khóc thầm trong uất hận. Đội trưởng Đội 12 phe Xanh khi đi ngang qua còn lườm Trình Diệp Hạ và An Nhiên một cái cháy mặt vì cú lật kèo tráo trở hôm nào.
Sáng ngày thứ sáu, toàn bộ học sinh tập trung đông đủ tại sân lễ chính để tham dự lễ tổng kết đợt huấn luyện dã ngoại.
HLV Lục Chiến đứng trên bục chỉ huy, cất giọng đanh thép qua loa phóng thanh:
"Tất cả chú ý! Đợt huấn luyện Sinh tồn dã ngoại rừng đêm chính thức khép lại. Năm nay, Ban huấn luyện biểu dương đặc biệt Đội 07 và Đội 08 vì tinh thần tác chiến xuất sắc, tư duy mưu lược và khả năng phối hợp đồng đội tuyệt vời!"
Tiếng vỗ tay rầm rộ vang lên khắp sân tập.
Trình Diệp Hạ đứng ở hàng ngũ Đội 07, liếc mắt sang hàng ngũ Đội 08 ngay bên cạnh. Thẩm Tịnh Chi như cảm nhận được ánh nhìn, nhẹ nhàng quay đầu sang. Nắng sớm đậu trên vai áo hai người, chiếu sáng dải ruy băng Đỏ và Xanh mà cả hai vẫn giữ cẩn thận.
Tịnh Chi khẽ giơ tay lên, làm một khẩu hình miệng đơn giản: "Chúc mừng nhé."
Trình Diệp Hạ nhếch môi.
Chiều hôm đó, tất cả học viên thu dọn đồ đạc rời khỏi khu dã chiến để trở về phòng ký túc xá của mình nghỉ ngơi. Mệt mỏi sau những ngày dài vận động gột rửa sạch sẽ, ai nấy đều tranh thủ chợp mắt lấy lại sức.
Tối đến, không khí toàn doanh trại bỗng bừng lên sắc màu rực rỡ. Vì đây là buổi tối cuối cùng, Ban tổ chức đã đặc biệt chuẩn bị một đêm tiệc hoành tráng để tri ân và chúc mừng toàn thể học viên đã xuất sắc hoàn thành khóa huấn luyện dã ngoại khắc nghiệt.
Trong không gian sang trọng của hội trường lớn, tất cả học sinh đều khoác lên mình bộ đồng phục chỉn chu của trường, ngồi đông đúc phủ kín các hàng ghế, ánh mắt hào hứng hướng về phía sân khấu sáng rực đèn hoa. Hai vị HLV bước lên, cất giọng xúc động phát biểu một tràng dài tổng kết đợt tập huấn.
Ngay sau đó là phần được mong chờ nhất: Lễ trao giải cho đội về đầu tiên sau khi hoàn thành nhiệm vụ.
Đây là trường hợp hiếm có đầu tiên trong lịch sử doanh trại ABO khi có hai tiểu đội đồng thời cán đích cùng một lúc. Chính vì thế, phần thưởng năm nay vô cùng hào phóng và danh giá. Mỗi thành viên thuộc Đội 07 và Đội 08 lần lượt bước lên bục vinh quang trong tiếng reo hò rầm rộ, tận tay nhận chiếc huy chương danh dự cùng huy hiệu đặc biệt của Doanh trại ABO, kèm theo khoản tiền thưởng hậu hình. Tuyệt vời hơn cả, mỗi người còn được trao tặng một suất tuyển thẳng vào Đại học ABO – ngôi trường đại học danh tiếng và quyền lực bậc nhất Trung Quốc!
Sau phần lễ trang trọng, toàn bộ hội trường chính thức đắm chìm vào cuộc vui giật gân. Biết rõ đây là đêm cuối cùng trước khi chia tay, Ban tổ chức đã thả lỏng tối đa, cho phép các học viên vui chơi xuyên đêm. Âm nhạc sôi động xé tan không gian, hệ thống đèn laser quét qua quét lại biến hội trường không khác gì một quán bar quy mô lớn, chỉ khác là rượu mạnh được thay thế bằng những ly cocktail trái cây dã chiến và đồ uống lành mạnh.
Trình Diệp Hạ bị đám bạn Hữu Nam, Minh Triết và An Nhiên lôi kéo tham gia hết trò chơi này đến màn quậy phá khác. Mải mê vui đùa gần hết buổi tối, Trình Diệp Hạ mới chợt giật mình nhận ra: Từ lúc nhận giải trên sân khấu xong đến giờ, cô hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng Thẩm Tịnh Chi đâu cả.
Cô sốt sắng đảo mắt tìm kiếm khắp hội trường rộn rã. Lướt qua đám đông, Diệp Hạ trông thấy Diệp Gia Vy đang cực kỳ bận rộn – hết ríu rít trò chuyện với hội Omega lại cùng Lâm Dao thong thả đi ra phía ban công hóng gió ngắm trăng đêm.
Cô lập tức chạy xông tới, vội vã hỏi: "Diệp Gia Vy! Cậu có thấy Thẩm Tịnh Chi đâu không?"
Diệp Gia Vy quay lại, xua tay đáp: "À, Chi Chi bảo lúc nãy thấy người không được khỏe, đầu hơi choáng nên xin phép về ký túc xá nghỉ ngơi trước rồi."
Nghe đến đó, tim Trình Diệp Hạ hẫng đi một nhịp. Cô vội vã tạm biệt hai người rồi nhanh chân rời khỏi hội trường náo nhiệt, lao thẳng về phía khu ký túc xá Omega. Hôm nay là ngày vui toàn doanh trại nên bác quản lý cũng không túc trực nghiêm ngặt như mọi khi, nhờ vậy Diệp Hạ dễ dàng lách qua cổng chính, lẻn vào bên trong.