Mỗi Ngày Nữ Chính Đều Muốn Độc Chiếm Ta - Chương 61
Lâm Vãn Thanh cảm tưởng từng tế bào trong cơ thể đang co rút lại, nỗi sợ lan tỏa từ lồng ngực thấm vào xương tủy.
Nàng nhìn Tạ Dao Quang, người mà nàng từng nguyện ý tin tưởng, giờ đây chỉ còn lại một bóng hình xa lạ đầy ma mị và tàn nhẫn.
"Muội cảm thấy vui lắm sao?" Lâm Vãn Thanh thều thào, đôi môi run rẩy không còn chút huyết sắc.
"Nhìn thấy ta biến thành kẻ sát nhân máu lạnh, nhìn thấy ta trở thành con rối bị muội giật dây… muội thấy vui đến thế sao?"
Tạ Dao Quang khựng lại, đôi tay đang định vươn ra chạm vào nàng bỗng chốc buông thõng giữa không trung, trơ trọi và đơn độc, ánh mắt Tạ Dao Quang liền tối sầm lại, sâu thẳm như vực thẳm vạn trượng.
"Tỷ tỷ…"
"Đừng gọi ta như thế!"
Lâm Vãn Thanh gằn giọng, nàng gắng gượng dậy, dẫu cơ thể rã rời như sắp tan thành mây khói, nàng vẫn cố lùi lại, tạo ra một khoảng cách xa vời giữa hai người.
"Tạ Dao Quang, từ đầu tới cuối… muội đã từng hỏi qua lòng ta một câu nào chưa? Muội có từng hỏi xem, ta thực sự mong muốn điều gì không?"
Căn phòng chìm vào tĩnh mịch, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp bên ngoài hiên, gõ nhịp buồn bã lên khung cửa sổ phủ đầy bụi thời gian.
"Tỷ muốn rời xa ta.??"
Tạ Dao Quang thấp giọng, thanh âm nhẹ bẫng nhưng nghe như tiếng lòng tan vỡ.
Lâm Vãn Thanh đáp lại, giọng nàng đanh thép run rẩy, từng chữ
"Ta muốn tránh xa muội. Nếu không vì sợi Tâm Liên Cổ quái đản này, nếu không vì muội dùng thủ đoạn tàn độc ép buộc ta… thì dù phải chết, ta cũng không muốn sống kiếp con rối trong tay muội!"
Câu nói vừa dứt, sắc mặt Tạ Dao Quang lập tức trắng bệch, không còn một chút sinh khí. Song điều khiến Lâm Vãn Thanh sợ hãi nhất lại chính là sự bình thản đến lạ lùng của nàng. Không gào thét, không điên cuồng, không ép buộc. Nàng chỉ đứng đó, lặng lẽ nhìn Lâm Vãn Thanh, ánh mắt tĩnh lặng đến mức khiến lòng người phải run rẩy.
Rất lâu sau, Tạ Dao Quang khẽ cười. Một tiếng cười nhẹ tênh, hư vô như sương khói:
"Thì ra… ở bên cạnh ta, lại khiến tỷ đau khổ đến mức này sao?"
Lâm Vãn Thanh cắn chặt môi, vị máu lại lan tỏa trong khoang miệng. Nàng biết mình vừa nói lời tàn nhẫn, nhưng nàng không thể mềm lòng. Nếu có một chút dao động, nàng sẽ vĩnh viễn không bao giờ thoát khỏi cái thế giới này.
"Tạ Dao Quang… buông tha cho ta đi."
Lời vừa thốt ra, không gian xung quanh đóng băng. Tạ Dao Quang im lìm tựa khối băng vĩnh cửu, tĩnh mịch đến mức Lâm Vãn Thanh tưởng rằng nàng dường như đã hóa đá. Nàng đứng đó hồi lâu, rồi khẽ thốt lên
"… Nếu ta đoạn tuyệt, tỷ sẽ trốn đi đâu?"
"Rời bỏ kinh thành.???"
"Rời kinh thành rồi, liệu có còn chốn nào để dung thân?"
"Và cũng sẽ vĩnh viễn không bao giờ quay đầu lại, đúng không?"
Lâm Vãn Thanh lặng im. Sự tĩnh lặng của nàng chính là nhát kiếm chí mạng.
Tạ Dao Quang bỗng nhếch môi. Tiếng cười đè nén trong cổ họng , đôi mắt nàng nhuốm màu đỏ sẫm đầy tà khí.
"Vãn Thanh."
Nàng hạ giọng, thanh âm trầm đục như hơi thở của quỷ dữ:
"Muội thực sự hối hận rồi."
Ánh nhìn của Tạ Dao Quang găm thẳng vào nàng. Nàng tiến một bước, vươn tay nâng cằm đối phương, ánh mắt sắc như lưỡi dao kề sát làn da trắng ngần:
" Hối hận vì lúc trước quá mềm lòng."
"Nếu ngay từ đầu muội thật sự nhốt tỷ lại…"
"Có phải bây giờ tỷ đã không nghĩ đến chuyện rời xa muội nữa không?"
Lâm Vãn Thanh sững người, sắc diện thoáng chốc trắng bệch.
"… Ngươi điên rồi."
Vừa cử động, một cơn đau xé tâm can bỗng bộc phát từ sâu trong lục phủ ngũ tạng.
"Ách—!"
Lâm Vãn Thanh co quắp, huyết khí dâng ngược. Tâm Ma Cổ và Tâm Liên vốn chẳng thể tương dung, giờ đây điên cuồng cắn xé kinh mạch. Một ngụm máu tươi phun ra, nhuốm đỏ vạt áo Tạ Dao Quang. Nàng đau đến đứt từng khúc ruột, khi thì như bị thiêu đốt trong biển lửa, lúc lại rét buốt thấu tận xương tủy.
Mười ngón tay Vãn Thanh vô thức túm chặt lấy y phục đối phương, đến mức khớp xương tím tái. Trong thức hải, Tiểu Nhất gào thét:
【Trời đất tổ tông ơi! Cổ độc phát tác rồi! Ký chủ, người càng kích động, chúng càng điên cuồng!】
"Tỷ tỷ!"
Sắc diện Tạ Dao Quang đại biến, vội vã đỡ lấy thân hình đang dần lụi tàn kia. Thế nhưng, mỗi lần nàng chạm vào, Lâm Vãn Thanh lại đau đớn liên hồi, tựa hồ sự tiếp xúc ấy lại chính là chất xúc tác cho cổ độc bạo phát.
Nàng khựng lại, nội lực không dám vận, buông tay lại chẳng đành. Nàng ôm trọn người kia vào lòng, giọng nói lần đầu lộ rõ nét kinh hoàng:
"Nhìn ta… đừng ngủ. Ta không nhốt tỷ nữa, được không? Đừng bỏ rơi ta…"
Thần trí Lâm Vãn Thanh dần tan rã, trước mắt chỉ còn lại một màu mờ mịt. Nàng nghe thấy tiếng thì thầm lạc lõng bên tai:
"… Ta chỉ là, không biết phải làm sao mới giữ được tỷ lại bên mình."
======
Mãi đến khi Lâm Vãn Thanh tỉnh lại, sắc trời đã tối, nàng đưa mắt nhìn lên, phía trên là tấm màn lụa đỏ sẫm buộc bằng dây ngọc, là khuê phòng của Tạ Dao Quang.
Keng
Thanh âm kim loại vang lên. Nàng cúi đầu, một sợi xích vàng mảnh đã khóa chặt mắt cá chân, đầu kia nối liền với chân giường.
"… Tạ Dao Quang!"
Nàng tức đến bật cười, giọng run lên đầy phẫn uất:
"Ngươi thực sự giam cầm ta?"
Vãn Thanh nghiến răng, loay hoay tháo khóa. May thay, Tạ Dao Quang không dùng loại khóa phức tạp, sau một hồi, xiềng xích cũng rời khỏi cổ chân.
Ngoài trời đã sang canh ba, phủ đệ tĩnh mịch đến rợn người. Nàng ôm lồng ngực đang đau âm ỉ, lặng lẽ rời viện tử. Song vừa bước ra tới đại môn, một bóng hình cao lớn đã chặn đường. Cảnh Mặc đứng đó giữa màn mưa, tay đè lên đốc kiếm, ánh mắt lạnh lẽo.
Phía sau, tiếng bước chân thong thả vang lên. Tạ Dao Quang che ô tiến lại gần, bạch y bị gió đêm thổi tung.
"Tỷ tỷ, muộn thế này còn muốn đi đâu?"
Vãn Thanh quay đầu, giọng đanh lại: "… ngươi thực sự muốn giam ta?."
Tạ Dao Quang khẽ cong môi, nụ cười nhạt nhòa:
"Được thôi, nếu tỷ muốn đi, cứ tự nhiên. Nhưng tỷ nên biết, giờ này ngoài kia quan binh đang truy lùng hung thủ sát hại Tống Hoài Cẩn. Đã có kẻ tận mắt trông thấy tỷ tay cầm hung khí, nhuốm máu đứng cạnh xác hắn."
Nàng bước sát lại gần, thanh âm lạnh buốt:
"Vì chuyện này, phụ thân và mẫu thân của tỷ giờ đang bị triệu vào cung thẩm vấn, danh dự cả phủ Quốc Công đều đang treo trên sợi tóc. Với tình cảnh này, tỷ còn có thể đi đâu ngoài việc quay lại bên ta?"
Vãn Thanh siết chặt tay, máu rỉ qua kẽ ngón:
"… Là ngươi làm??"
Tạ Dao Quang không chối, chỉ nhẹ nhàng vén lọn tóc vương bên má nàng:
"Nhưng giờ này, ngoài ta ra, ai còn đủ sức che chở cho phụ mẫu và cho cả tỷ?"
"Ta thà chết chứ không muốn ở cạnh kẻ điên như ngươi !"
Khoảng sân rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa. Một lát sau, Tạ Dao Quang chậm rãi lên tiếng, ánh mắt lướt xuống đôi chân đang run rẩy của nàng:
"Nếu chân tỷ gãy rồi… liệu có còn chạy được nữa không?"
Đồng tử Vãn Thanh co rút. Tạ Dao Quang mỉm cười, một nụ cười dịu dàng đến rợn gáy:
"Đừng ép ta, tỷ tỷ. Ta thực lòng không muốn thấy tỷ đau."