Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Mỗi Ngày Nữ Chính Đều Muốn Độc Chiếm Ta - Chương 70

  1. Home
  2. Mỗi Ngày Nữ Chính Đều Muốn Độc Chiếm Ta
  3. Chương 70 - Chương 69
Prev
Next

Tâm Ma Cổ.

Ba chữ ấy tựa hồ mũi kim gỉ sét, chậm rãi đâm sâu vào nơi mềm yếu nhất trong tâm can nàng. Tạ Dao Quang vốn chẳng biết sợ là gì, nhưng giờ khắc này, nàng cảm thấy hoảng loạn tột độ

Rốt cuộc là ai đã hạ cổ lên người Lâm Vãn Thanh? Từ thuở nào? Vì sao chính nàng cũng không hay biết , dáng vẻ của Lâm Vãn Thanh cứ lởn vởn trong tâm trí nàng mãi không tan.

Người kia vốn đã gầy, nay lại càng thêm tiều tụy. Gương mặt trắng nhợt, đôi mắt cũng mất đi thần thái ngày thường, tựa như ngọn đèn dầu lay lắt trước gió, bất cứ lúc nào cũng có thể lụi tàn.

Ấy vậy mỗi lần phát bệnh, nàng ấy vẫn cố tỏ ra bình thản, còn lạnh giọng châm chọc nàng như cũ.

Tạ Dao Quang chỉ cần nhớ tới dáng vẻ ấy, lồng ngực liền đau âm ỉ. Đau đến mức ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.

nàng khép mắt, thanh âm khàn đục khó nghe:

"… Chỉ cần tỷ bình an vô sự, dù phải trả giá bằng cả mạng sống , muội cũng chẳng màng."

========

Tại Quốc Công phủ, Lâm Vãn Thanh vừa bước vào đã quay gót đóng sầm cửa lại, thanh âm chát chúa vang lên.

"Không được."

Nàng nghiêm túc chống bàn đứng dậy: "Ta phải cứu Tạ Dao Quang khỏi tên biến thái kia."

Tiểu Nhất im lặng hồi lâu, đoạn run rẩy đáp:

【Ký chủ à, rốt cuộc ai mới là người cần được cứu vậy? Nhiệm vụ đã hoàn thành rồi, chúng ta nên mở tiệc ăn mừng, về nhà thôi! Ta muốn nghỉ phép!】

Lâm Vãn Thanh gật đầu qua loa: "Ừ, ăn mừng thôi. Ta cũng chẳng màng tới nữ chính độc ác đó nữa."

Tiểu Nhất lập tức cảm động: 【Cuối cùng cô cũng tỉnh ngộ rồi sao?!】

=====

Đêm đã về khuya, vạn vật chìm trong tĩnh mịch. Tiểu Nhất còn đang mơ màng trong giấc ngủ, chợt nghe ngoài sân vang lên một tiếng động lớn, lập tức giật mình tỉnh giấc. Vừa ngẩng đầu, nó đã trông thấy một bóng người đang men theo tường viện, lén lút tiến vào Tạ phủ. Nhất thời, nó kinh hãi đến suýt nữa hồn vía lìa khỏi xác:

【????? Ký chủ, cô điên rồi sao? Ban ngày còn nói không muốn dây dưa với người ta, đêm xuống đã trèo tường đến tận Tạ phủ?!】

Lâm Vãn Thanh vừa ho khan vừa vịn lấy tường, thấp giọng đáp:

"Khụ… Ta chỉ muốn gặp nàng lần cuối."

【Đây là tự tiện xông vào phủ người khác! Nếu bị bắt gặp, mặt mũi của cô còn biết để vào đâu nữa?!】

Nàng chẳng đáp lời, chỉ men theo bóng tối nhảy xuống sân viện. Thân thể vốn đã suy nhược, vừa đặt chân xuống đất, trước mắt liền tối sầm. Nàng phải vịn vào thân cây bên cạnh hồi lâu mới đứng vững. Tiểu Nhất nhìn mà chỉ muốn than trời:

【Đã yếu đến mức này còn nửa đêm trèo tường tìm người. Ta thật sự không biết nên nói cô thế nào nữa.】

Trong viện của Tạ Dao Quang yên ắng khác thường. Không thấy thị vệ tuần tra, cũng chẳng nghe tiếng người hầu qua lại. Lâm Vãn Thanh đâu hay rằng, một canh giờ trước, Cảnh Mặc đã nhận được lời căn dặn của chủ nhân:

"Nếu Lâm tiểu thư tới, không cần ngăn cản."

——

Nàng đứng trước cánh cửa gỗ hồi lâu, cuối cùng mới đưa tay đẩy ra.

Hương trầm quen thuộc theo gió thoảng qua, len vào màn đêm tĩnh lặng. Trong phòng chỉ còn một ngọn nến cháy dở, ánh sáng lay động phủ lên màn giường một tầng vàng nhạt. Tạ Dao Quang nằm yên giữa lớp chăn gấm, dường như đã chìm vào giấc ngủ từ lâu.

Lâm Vãn Thanh dừng bên giường, hồi lâu mới ngồi xuống.

Mấy ngày chẳng gặp, người trước mắt dường như đã gầy đi không ít. Dung sắc vốn thanh lãnh nay càng thêm nhợt nhạt, hàng mi buông xuống, khiến cả khuôn mặt mang theo vẻ xa cách khó chạm tới.

Nàng cứ lặng lẽ nhìn như vậy.

Ánh mắt vốn còn mang vài phần dò xét dần hóa thành dịu dàng. Tựa hồ muốn ghi nhớ thật kỹ dung nhan trước mặt, bởi nàng biết, một khi đã quay lưng rời đi, có lẽ sẽ chẳng còn cơ hội được nhìn người này gần đến thế nữa. Một lúc lâu sau, Lâm Vãn Thanh mới thấp giọng:

"Ta thật sự chẳng hiểu nổi muội."

Thanh âm rất nhẹ, gần như tan vào hương trầm trong phòng.

"Rõ ràng trước kia còn nói thích ta đến vậy… vì sao chỉ trong chớp mắt, muội lại muốn gả cho người khác?"

Trên giường vẫn không có tiếng đáp. Tạ Dao Quang nhắm mắt, hơi thở thoạt nhìn vẫn đều đặn. Chỉ có bàn tay đặt dưới lớp chăn gấm đã âm thầm siết chặt, đến các đốt ngón tay cũng dần trắng bệch.

Lâm Vãn Thanh nhìn nàng hồi lâu.

Đến khi nhận ra khóe mắt mình đã ươn ướt, nàng mới vội cúi đầu.

Một giọt lệ rơi xuống mu bàn tay.

Nàng đưa tay lau đi, nhưng chẳng hiểu vì sao, nước mắt lại nối tiếp nhau tuôn xuống. Nàng càng cố ngăn, đôi mắt càng đỏ hoe, cuối cùng chỉ đành quay mặt sang nơi khác, lặng lẽ dùng tay áo lau sạch từng giọt.

"… Thật mất mặt."

Giọng nói mang theo chút nghẹn ngào, rất nhanh đã tan vào màn đêm. "Ta vốn chỉ định tới nhìn  lần cuối, vậy mà lại khóc thành bộ dạng này."

Lâm Vãn Thanh ngồi bên mép giường hồi lâu. Thời gian chậm chạp trôi qua, đến khi đôi chân đã tê dại, nàng vẫn chẳng có ý định rời đi. Ngoài hiên, mưa rơi rả rích, từng tiếng nối nhau giữa đêm khuya, hương trầm quanh quẩn trong phòng càng khiến lòng người thêm phần tĩnh mịch. Nàng chống cằm, nhìn người đang nằm trên giường, sau một hồi mới lẩm bẩm: 

"… Muội thật ngang ngược. Khi thì muốn giam ta bên cạnh, lúc lại nhẫn tâm đẩy ta đi. Trong đầu muội rốt cuộc đang toan tính điều chi?"

Tạ Dao Quang vẫn nhắm mắt, hơi thở đều đặn tựa như chưa từng nghe thấy những lời ấy. Người bên giường hoàn toàn chẳng hay biết, chỉ ngồi xổm đó, dáng người mảnh mai dưới ánh nến lay động trông vừa đáng thương vừa có chút ngốc nghếch.

"… Ta còn tưởng, ít nhất muội cũng sẽ giữ ta lại vài ngày."

Nàng hừ một tiếng, giọng mang theo chút ấm ức: "… Đồ dối trá."

Đến đây, Tạ Dao Quang rốt cuộc không thể tiếp tục giả vờ ngủ. Hàng mi lay động, đôi mắt chậm rãi mở ra. Lâm Vãn Thanh còn đang chìm trong những lời tự sự, vừa bắt gặp ánh mắt kia đã hoảng hốt:

"… A!"

Nàng theo bản năng lùi về sau, nào ngờ đôi chân ngồi lâu đã tê cứng, cả người mất thăng bằng, ngã nhào xuống nền.

Bịch.

Căn phòng im phăng phắc trong chốc lát. Sau cùng, Tạ Dao Quang cong môi, ý cười nhàn nhạt mà dịu dàng:

 "Tỷ định ngồi canh muội suốt đêm sao?"

Lâm Vãn Thanh lập tức thu lại vẻ bối rối, chống tay đứng dậy, đáp như chẳng có chuyện gì xảy ra: "Ta… chỉ là tiện đường ghé qua."

"Tiện đường trèo tường vào phủ người khác?"

Tạ Dao Quang chống tay ngồi dậy, mái tóc đen dài theo vai rũ xuống. Dung sắc vốn thanh lãnh nay mang thêm vài phần nhu hòa, ánh mắt cũng chẳng còn vẻ xa cách thường ngày.

"Sao không lên tiếng gọi muội?"

Lâm Vãn Thanh bĩu môi: "Gọi muội để rồi bị đuổi đi sao?"

Tạ Dao Quang im lặng một lát, thấp giọng đáp: "Muội sẽ không đuổi tỷ."

Nghe vậy, nàng lập tức quay mặt sang nơi khác, giọng nói cũng thấp xuống: "Muội sắp thành thân rồi. Còn nói những lời này để làm chi nữa."

Căn phòng lại chìm vào yên lặng. Ngoài hiên, tiếng mưa vẫn rơi đều đặn. Qua hồi lâu, Tạ Dao Quang mới hỏi:

"… Nếu muội thật sự thành thân, tỷ sẽ thế nào?"

Lâm Vãn Thanh ngẩn ra, cúi mắt nhìn nền gạch, hồi lâu mới đáp: 

"Ta chẳng biết… chắc là chết mất thôi."

Sắc mặt Tạ Dao Quang lập tức biến đổi, ánh mắt hiện rõ vẻ kinh hãi. Lâm Vãn Thanh vội bật cười, cố làm nhẹ đi lời vừa nói: "Ta nói đùa thôi. Muội làm gì mà nghiêm trọng đến vậy."

Nụ cười ấy quá nhạt, chẳng đủ che đi vẻ mỏi mệt nơi đáy mắt. Tạ Dao Quang nhìn nàng hồi lâu, bỗng nói: "… Tỷ gầy đi nhiều rồi."

Tạ Dao Quang nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm chẳng còn chút đùa cợt: "Muội không nên nói những lời đó với tỷ."

Lâm Vãn Thanh nhất thời chẳng biết phải đáp thế nào.

Đêm nay, người trước mặt quá đỗi khác thường. Không còn sự cố chấp khiến nàng dè chừng, cũng chẳng có những lời ép buộc khiến nàng muốn tránh xa. Chỉ còn một vẻ dịu dàng lặng lẽ, tựa như nàng ấy đang cố đẩy người kia ra khỏi thế giới của mình, nhưng chính đôi tay lại chẳng nỡ buông.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Khế Ước Nhân Duyên
Tháng 5 15, 2026
Tình Trò Ái Cô_truyenles.net
Tình Trò Ái Cô
Tháng 7 17, 2025
Đồng học không làm yêu_truyenles.net
Đồng học không làm yêu
Tháng 8 8, 2025
Nhân – Kế – Mỹ_truyenles.net
Nhân – Kế – Mỹ
Tháng 8 1, 2025
Truyện Les Hay
Yêu thầm
Chương 21 Tháng 5 23, 2026
Chương 20 Tháng 5 23, 2026
Cùng Nàng Đùa Giỡn Mà Thành Thật
Cùng Nàng Đùa Giỡn Mà Thành Thật
Chương 96 Tháng 6 18, 2025
Chương 95 Tháng 6 18, 2025
Tình cuối là quan hệ cô trò_truyenles.net
Tình cuối là quan hệ cô trò
Chương 67 Tháng 7 2, 2025
Chương 66 Tháng 7 2, 2025
Xà Hoan
Chương 7 Tháng 2 9, 2026
Chương 6 Tháng 2 9, 2026
18159136-256-k130743-2
Ban mã tuyến
Chương 101 Tháng 7 4, 2026
Chương 100 Tháng 7 4, 2026
63926932-256-k270494
Tôi là bác sỹ phụ khoa
Chương 7 Tháng 7 19, 2026
Chương 6 Tháng 7 19, 2026
Cô Hai Thái Anh_truyenles.net
Cô Hai Thái Anh
29 Tháng 8 3, 2025
28 Tháng 8 3, 2025
Lão sư lão bà
Chương 8 Tháng 3 18, 2026
Chương 7 Tháng 3 18, 2026
Vương Phi Của Vương Gia
Ngoại Truyện 2 Tháng 5 12, 2026
Ngoại Truyện 1 Tháng 5 12, 2026
Những Người Phụ Nữ Ở Làng Lá
Những Người Phụ Nữ Ở Làng Lá
Chương 27 Tháng 6 17, 2025
Chương 26 Tháng 6 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved