Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Mỗi Ngày Nữ Chính Đều Muốn Độc Chiếm Ta - Chương 72

  1. Home
  2. Mỗi Ngày Nữ Chính Đều Muốn Độc Chiếm Ta
  3. Chương 72 - Chương 71
Prev
Next

Ngày đại hôn của Thái tử, Đông Cung rực đỏ như máu, lụa là giăng lối, tiếng nhạc hỉ oang oang đến chói tai. Quan khách kinh thành nườm nượp chúc tụng, tiếng cười nói rộn ràng,nhưng dưới lớp lụa đỏ thẫm là một bầu không khí đầy rẫy những toan tính hiểm độc.

Tạ Dao Quang đứng đó, hỉ phục đỏ rực càng làm dung nhan nàng thêm phần diễm lệ, thế nhưng đôi mắt kia lại lạnh lẽo tựa hồ nước đóng băng giữa tiết đông tàn.

Tiêu Cảnh Diễn đứng cạnh, thấp giọng:

"Nàng ấy đến rồi."

Nàng giữ gương mặt không chút gợn sóng, chỉ có nhịp thở nơi lồng ngực là trĩu nặng bất thường. Tạ Dao Quang hiểu quá rõ Lâm Vãn Thanh, người đó, dù hơi tàn đã cạn cũng sẽ bằng mọi giá mà tìm đến nơi này.

"Nhất bái thiên địa—"

Tiếng quan lễ vừa cất lên, cửa đại điện liền ầm ầm mở tung. Một bóng bạch y đứng giữa cửa, đơn độc và gầy yếu đến chói mắt. Lâm Vãn Thanh. Chỉ vài ngày không gặp, người đã gầy đến thoát tướng, dung nhan không chút huyết sắc. Nàng đứng đó, ánh mắt xuyên qua biển người, chỉ đau đáu đặt lên gương mặt của Tạ Dao Quang.

Hoàng đế liền đập bàn, quát tháo:

"To gan! Giữa ngày đại hỉ mà dám xông vào, kẻ này quả thực coi thường vương pháp! Nếu ngươi không lui xuống ngay, người đâu, xử chết không tha!"

Lời vừa dứt, quan khách trong điện liền như ong vỡ tổ, tiếng bàn tán xôn xao không ngớt. Kẻ thì e dè lùi lại, người thì khinh khỉnh buông lời đàm tiếu . Giữa sân điện, Lâm phụ và Lâm mẫu mặt cắt không còn giọt máu, chẳng màng đến tôn nghiêm, quỳ rạp xuống nền đá lạnh lẽo mà dập đầu lia lịa :

"Muôn tâu Hoàng thượng, thần tội đáng chết, để Thanh nhi làm càn gây nên đại họa, cúi xin bệ hạ giơ cao đánh khẽ! Thanh nhi, mau mau tạ tội rồi lui xuống ngay, chẳng lẽ muốn cả Lâm gia phải tan cửa nát nhà mới vừa lòng hay sao!"

Ngự tọa bên cạnh, Hoàng hậu – thân mẫu của Tiêu Cảnh Diễn – khẽ liếc mắt về phía Lâm Vãn Thanh, ánh nhìn mang theo sự thờ ơ cùng chút ý tứ lạnh nhạt. Bà trầm giọng, thanh âm bình thản:

"Gia giáo bất nghiêm, để mặc kẻ kia làm loạn điện tiền, thật là khó coi! Nếu kẻ này không biết giữ phép tắc, cấm vệ quân hãy thay mặt hoàng thất mà dạy dỗ lại cho tường tận. Ngày đại hỉ của Thái tử, đâu thể để một nữ tử điên dại làm hoen ố uy nghiêm hoàng tộc."

Lâm Vãn Thanh bỏ ngoài tai mọi lời đe dọa, nàng nhìn thẳng vào mắt Tạ Dao Quang:

"Dao Quang, vì muốn giữ lại hơi tàn cho ta mà muội cam tâm gả cho kẻ mình chẳng yêu sao? Mệnh ta tựa như sương sớm trên đầu ngọn cỏ, làm sao xứng đáng để muội lấy cả kiếp người ra để cược?"

Tạ Dao Quang hít sâu một hơi, nén lại vạn nỗi đau đang cuộn trào trong huyết quản:

"Tỷ nghĩ mình là ai? Ta gả cho Thái tử vốn dĩ là vì tình ý đôi bên, là duyên phận mà trời cao đã định sẵn . Còn tỷ… đối với ta vĩnh viễn chỉ là kẻ dưng nước lã không chút liên can, đừng bao giờ ảo tưởng mình có vị trí gì trong lòng ta nữa."

Lâm Vãn Thanh sững sờ, ánh mắt rướm lệ nhìn xoáy vào người đối diện:

"Muội nói dối."

Tạ Dao Quang khẽ nhếch môi, nụ cười nhạt nhòa:

"Ta gả cho Thái tử là hoàn toàn tự nguyện. Tỷ thật quá tự luyến rồi, lại đi yêu một nữ tử như ta, đây là việc trái với luân thường đạo lý, khiến người đời khinh khi."

Từng chữ như gươm sắc  khiến mọi âm thanh trong điện vụt tắt trong giây lát. Những tiếng xì xào bàn tán nổi lên như sóng trào, quan khách kinh hãi nhìn hai nữ tử đứng giữa lễ đài, sự thật trần trụi về tình cảm giữa họ khiến tất cả bàng hoàng tột độ.

Hoàng đế đứng dậy, gương mặt đanh lại, ngón tay run lên vì giận dữ, chỉ thẳng về phía Lâm Vãn Thanh:

"Thật là ngang ngược! Đường đường là nhi nữ của Quốc phủ Công, lại dám làm nhục gia môn, đem thứ tình cảm bại hoại này ra giữa chốn điện tiền! Yêu đương trái ngược luân thường, lại còn công khai thách thức vương pháp, tội này đáng chết vạn lần! Nhưng vì nể mặt Quốc phủ Công, trẫm ban cho ngươi một chén rượu độc, hãy tự đoạn tuyệt ngay tại đây để giữ lại chút thanh danh cuối cùng cho dòng tộc!"

Từng chữ, từng chữ rơi xuống như vạn mũi kim đâm xuyên qua tâm can. Lâm Vãn Thanh đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân như bị rút cạn cốt tủy, chỉ còn lại cái vỏ bọc đang run rẩy đến vụn vỡ. Nàng không nghe thấy âm thanh của văn võ bá quan, cũng không cảm nhận được không gian lạnh lẽo của điện tiền; trong đầu nàng giờ đây chỉ còn dư âm của câu nói tàn nhẫn ấy

Kẻ đó lại dùng sự ghê tởm trần trụi nhất để lăng nhục lòng thành của nàng. Một sự phản bội thấm đẫm mùi vị của cái chết.

Nàng ngước lên, đôi mắt vốn trong trẻo nay phủ một tầng sương giá, nhìn người ngồi trên cao kia. Sự tuyệt vọng không còn là nỗi đau nữa, là một vực thẳm câm lặng. Nàng chợt nhận ra, toàn bộ cuộc đời nàng, tất cả đều là một trò nực cười.

Nàng muốn gào lên, muốn hỏi tại sao, nhưng cổ họng nghẹn đắng. Sự im lặng của nàng lúc này, chẳng phải là sự chấp nhận, mà là hơi thở cuối cùng của một trái tim đã hoàn toàn hóa tro tàn.

Không gian đại điện lặng như tờ,  một nội thị bước ra từ trong bóng tối, hai tay bưng khay gỗ, trên đó đặt một chén rượu sứ trắng tỏa ra luồng khí lạnh lẽo. Gã thái giám cúi đầu, từng bước chân chậm rãi tiến về phía Lâm Vãn Thanh, tiếng giày ma sát trên nền gạch vang lên khô khốc, đâm thẳng vào màng nhĩ của những người đang hiện diện.

Chén rượu độc được đặt xuống trước mặt nàng, sóng sánh sắc nước u tối như thể chứa đựng sự tận cùng của vạn kiếp trầm luân. Theo mệnh lệnh, gã thái giám cất giọng đều đều, không chút cảm xúc:

"Lâm tiểu thư, mời người dùng."

Chỉ có Tiêu Cảnh Diễn và Tạ Dao Quang mới thấu rõ . Chén rượu này kỳ thực là "Hồi Hồn Huyết" . một loại bí dược được điều chế từ cổ thuật, khi uống vào sẽ khiến người dùng rơi vào trạng thái "tịch diệt ngàn năm", tức trạng thái giả chết để cơ thể tạm thời tiến vào vòng xoáy ngủ đông. mà Tạ Dao đã âm thầm dặn thái giám đánh tráo nhằm cứu mạng Lâm Vãn Thanh,

Lâm Vãn Thanh nhìn chén rượu, rồi nhìn Tạ Dao Quang, chất vấn khẽ khàng:

"Tạ Dao Quang… muội thật sự muốn ta uống chén rượu này sao? Muội muốn thấy ta chết ngay trước mặt muội ?"

Tạ Dao Quang thắt nghẹn, gằn giọng:

"Tỷ tự tìm tới đây, trách được ai? Tỷ uống hay không, liên quan gì đến ta?"

Ánh sáng trong mắt Lâm Vãn Thanh vụt tắt. Nàng nhìn Tạ Dao Quang, ánh mắt dịu dàng đến xé lòng:

"Nếu có kiếp sau… tỷ sẽ không tìm muội nữa. Đừng nhớ đến ta, hãy sống thật tốt… sống thật tốt với hắn."

Nàng đưa tay đón lấy chén rượu, chưa kịp để rượu chạm môi, cơ thể bỗng chấn động mạnh.

Tâm Ma Cổ trong lồng ngực như bị chọc giận, điên cuồng cào xé tâm mạch. Nàng quá kích động, Tâm Ma Cổ đã phát tác sớm hơn dự kiến tận hai canh giờ.

"Khụ—!"

Máu tươi đỏ thẫm trào ra, chén rượu trên tay rơi xuống, vỡ nát dưới chân. Lâm Vãn Thanh đổ gục xuống, đôi mắt mờ đục nhìn lên trần điện.

Trong đầu nàng, giọng nói của hệ thống vang lên đầy kinh hãi, lạc lõng giữa sự hỗn loạn của đại điện:

[Cảnh báo! Còn tận hai canh giờ nữa Tâm Ma Cổ mới chạm đến cực hạn, tại sao  lại ngay lúc này? Không xong rồi, nhịp tim đã ngừng hẳn… ngươi thực sự đã chết rồi!"]

Lâm Vãn Thanh lảo đảo, tầm mắt dần mờ đi. Nàng không nghe thấy tiếng thét kinh hoàng của quan khách, cũng không thấy được vẻ mặt tái nhợt đến cực độ của Tiêu Cảnh Diễn và Tạ Dao Quang trên đài. Nàng chỉ cảm thấy sự sống trong cơ thể đang rút cạn, lạnh lẽo đến tận linh hồn.

Nàng khuỵu xuống, trước khi bóng tối vĩnh hằng bao trùm, trong tâm trí chỉ còn lại một ý nghĩ :

Thì ra, trốn chạy khỏi vòng xoáy yêu hận này lại chính là cách duy nhất để nàng được tự do.

Tạ Dao Quang lúc này chạy đến ôm chặt lấy thân thể đang dần nguội lạnh của Lâm Vãn Thanh vào lòng. Máu từ lồng ngực nàng trào ra, nhuộm đỏ lớp hỉ phục kiêu sa, tựa như những cánh hoa tàn đang rũ mình trong gió lạnh nơi cung cấm. Nàng gào lên, âm thanh đau đớn xé nát bầu không khí vốn đã đặc quánh sự chết chóc:

" Rõ ràng chén rượu đó vốn không hề chứa độc, tại sao nàng lại thành ra thế này?"

Ánh mắt Tạ Dao Quang lúc này đỏ ngầu, sát khí bùng lên dữ dội khi nàng quay phắt sang nhìn Tiêu Cảnh Diễn. Như vừa bừng tỉnh sau một cơn mê, giọng nàng run rẩy vì kinh hoàng khi thấu hiểu toàn bộ âm mưu tàn độc phía sau:

"Là ngươi… thì ra là ngươi! Ngươi cũng am tường về Tâm Ma Cổ, trên đời này chỉ có ngươi mới đủ thủ đoạn thực hiện việc này. Chính ngươi đã hạ Tâm Ma Cổ vào người nàng, ép ta phải thành thân với ngươi, rồi mượn tay ta dâng chén rượu này để lấy mạng nàng!"

Tạ Dao Quang siết chặt tay đến bật máu, từng mảnh ký ức về những ngày qua ùa về, kết nối lại thành một bức tranh tàn khốc. Nàng nhìn kẻ đang đứng trên đài cao, nghiến răng trong sự phẫn nộ tận cùng:

"Hóa ra từ đầu đến cuối, tất cả chỉ là một ván cờ chết! Ngươi dùng tính mạng nàng làm quân cờ, tính toán từng bước để ép ta vào đường cùng, chỉ vì mục đích ích kỷ của riêng ngươi!"

Tiêu Cảnh Diễn tái mặt, vội vã đưa tay ra phía trước như muốn thanh minh:

"Ta không có… ta thật sự không…"

Lời còn chưa dứt, cổ họng hắn đột ngột nghẹn ứ, một luồng kình lực vô hình khủng khiếp từ đâu ập tới, bóp nghẹt lấy tim phổi hắn. Hắn trợn trừng mắt, kinh hãi tột độ khi nhận ra nguồn gốc của sự đau đớn này là sự trừng phạt từ "Cổ Vương Chú", thứ cấm thuật mạnh nhất trong thiên hạ , đã ẩn giấu sâu trong thân thể Tạ Dao Quang từ bao giờ. Hắn không ngờ rằng nàng lại  sức mạnh kinh thiên động địa này, để rồi chỉ trong một tích tắc, luồng tử khí kia đã phá tan kinh mạch hắn. Một ngụm máu tươi trào ra từ khóe miệng, hắn ngã quỵ xuống đất, tắt thở ngay tại chỗ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

song-tu-xu-nu-lesbian-to-se-co-quen-cau-191922833
Tớ sẽ cố quên cậu.
Tháng 9 22, 2025
Tình yêu ngang trái
Tháng 3 22, 2026
Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian
Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian
Tháng 6 18, 2025
Phu Thê Đường Mật_truyenles.net
Phu Thê Đường Mật
Tháng 8 20, 2025
Truyện Les Hay
333902203-256-k904822
Những mẫu truyện les cực ngắn
Chương 55 Tháng 8 7, 2026
Chương 54 Tháng 8 7, 2026
Hãy nắm lấy tay em_truyenles.net
Hãy nắm lấy tay em
15 Tháng 7 12, 2025
14 Tháng 7 11, 2025
CÔ GIÁO À!!!
43 Tiệc cuối năm Tháng 9 11, 2025
42 Chủ tịch An Tháng 9 11, 2025
Chính Là Thích Chị
Chương 57 Tháng 5 8, 2026
Chương 56 Tháng 5 8, 2026
Mẹ Nuôi Tại Thượng_truyenles.net
Mẹ Nuôi Tại Thượng
chương 49 Tháng 6 30, 2025
chương 48 Tháng 6 30, 2025
Cô Ơi ! Em Nè
Chương 25 Tháng 4 1, 2026
Chương 24 Tháng 4 1, 2026
gl-thuan-viet-tu-viet-kiep-chong-chung-289655793
Kiếp Chồng Chung
Ngoại truyện 10 Tháng 6 18, 2025
Ngoại truyện 9 Tháng 6 18, 2025
gl-full-xuat-ban-vo-quy-178765889
Vợ Quỷ
Chương 21 Tháng 7 6, 2025
Chương 20 Tháng 7 6, 2025
LỰA CHỌN_truyenles.net
LỰA CHỌN
Chương 40 Tháng 8 1, 2025
Chương 39 Tháng 8 1, 2025
BÌNH YÊN BÊN CHỊ
Chương 14 Tháng 10 8, 2025
Chương 13 Tháng 10 8, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved