Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Mỗi Ngày Nữ Chính Đều Muốn Độc Chiếm Ta - Chương 84

  1. Home
  2. Mỗi Ngày Nữ Chính Đều Muốn Độc Chiếm Ta
  3. Chương 84 - Chương 83
Prev
Next

Lâm Vãn Thanh nhất thời nghẹn lời, tâm can dậy sóng. Nàng vẫn luôn tự nhủ rằng, thứ cảm xúc đọng lại trong lòng kia, chẳng qua chỉ là chút tình nghĩa tỷ muội bình phàm.

Trong khoảnh khắc ấy, vô số ký ức chợt hiện lên trong tâm trí nàng. Nàng nhớ đến mùa xuân năm ấy, dưới tán hải đường nở rộ, thiếu nữ ôm hộp bánh quế hoa còn vương hơi nóng, ngước mắt nhìn nàng. Trong đôi mắt ấy, dường như chỉ chứa đựng duy nhất một bóng hình.

Nàng lại nhớ đến đêm Tâm ma cổ phát tác, đau đến thần trí mơ hồ. Đến khi tỉnh lại, trời đã gần sáng. Tạ Dao Quang gục bên mép giường, bàn tay vẫn nắm lấy tay nàng, ngay cả trong lúc ngủ cũng chưa từng buông ra.

Khi ấy, nàng đã nghĩ gì?

Lâm Vãn Thanh bàng hoàng nhận ra, nàng không thể nhớ rõ tường tận những suy nghĩ khi ấy. Nàng chỉ biết rằng, khi thấy người ấy ở bên, cơn đau dường như cũng vơi đi vài phần.

Hóa ra, điều khiến nàng không thể đáp lời, chẳng phải vì chưa từng động tâm. Mà bởi cho đến tận hôm nay, nàng vẫn chẳng thể phân định rõ, thứ tình cảm ấy rốt cuộc là tình thân, là sự quyến luyến đã ăn sâu vào cốt tủy, hay là nỗi niềm sâu kín mà nàng chưa bao giờ dám gọi tên.

"Nô tỳ…"

Lời vừa chạm đầu môi đã nghẹn đắng, chẳng biết phải nói sao cho trọn vẹn. Bạch Ly lặng lẽ dõi theo nàng, Đến cuối cùng, nàng chỉ khẽ mỉm cười, thần sắc lại hiện lên vài phần cô tịch hiếm thấy:

"Xem ra, người thừa thãi ở đây… từ đầu đến cuối đều là ta."

Lâm Vãn Thanh sững người, cánh tay ôm lấy Bạch Ly khẽ run lên: "Không phải…"

Bạch Ly chợt cười. Chỉ là nụ cười ấy vừa hiện đã tan. Nàng cúi đầu nhìn bóng trăng dưới chân, một lúc lâu sau mới cất tiếng:

"Không cần giải thích, ta không trách ngươi. Tình ý chưa tỏ, ta có thể đợi. Nàng ấy đã đợi ngươi một đời, còn ta là hồ ly, thứ ta có nhiều nhất… chính là thời gian."

Bạch Ly khẽ nâng tay, nắm lấy tay nàng. Đầu ngón tay lạnh như ngọc, lại giữ rất chặt. Nàng ngước mắt nhìn Lâm Vãn Thanh, đôi mắt hồ ly xưa nay vẫn ngậm ý cười giờ đây lại tĩnh lặng đến lạ.

" Ta không cầu ngươi lập tức đáp lại. Ta chỉ mong một ngày nào đó, mỗi khi ngươi nhớ đến nàng ấy… có thể chăng, xin hãy thuận tiện nhớ đến ta một chút."

Lâm Vãn Thanh nhìn Bạch Ly, bất giác nhớ đến ánh mắt của Tạ Dao Quang trước lúc rời đi. Chẳng hiểu vì sao, một luồng hàn ý bỗng dâng lên từ đáy lòng. Một Tạ Dao Quang đã đủ khiến nàng bó tay, nay lại thêm một Cửu Vĩ Hồ. Nghĩ đến đây, nàng chỉ cảm thấy tiền đồ trước mắt bỗng tối sầm đi vài phần.

Trong tâm trí, Tiểu Nhất im lặng hồi lâu, bỗng lên tiếng:

【Ký chủ, ta vừa tính toán lại rồi.】

【Một Nữ đế nhập ma, một Cửu Vĩ Hồ si tình.】

【Người quả nhiên không phụ danh hiệu "thiên hạ đệ nhất hồng nhan họa thủy" trong truyền thuyết.】

Lâm Vãn Thanh :" Ngươi có thôi đi không"

….

Bạch Ly nhìn nàng, đôi mắt hồ ly khẽ cong, ý cười lần này lại nhu hòa hơn cả nắng chiều:

"Sau này, đừng tự xưng 'nô tỳ' trước mặt ta. Nếu ngươi nguyện ý, gọi ta một tiếng Ly tỷ là được."

Lâm Vãn Thanh khẽ mím môi, trong đáy mắt thoáng qua một mảnh nhu tình, nàng nhỏ giọng đáp:

"Được… Ly tỷ. Huyết Linh Châu phản phệ khiến tỷ hao tổn nguyên khí, sương đêm lạnh lẽo thế này không tốt cho thân thể, để ta dìu tỷ vào trong nghỉ ngơi."

Ánh trăng thanh khiết đổ xuống đôi mắt hồ ly, phản chiếu một tầng quang sắc dịu dàng hiếm thấy; nàng gật đầu, thuận ý để Lâm Vãn Thanh đỡ mình đứng dậy. Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt hai người vô tình giao nhau, Bạch Ly chỉ khẽ cong môi chẳng lời nào buông thả, nụ cười kia lại rạng rỡ đến lạ thường, như thể mọi đau đớn vừa qua đều tan biến trong phút chốc.

Bất giác, Bạch ly nhớ lại lời của Lâm Vãn Thanh lúc đối diện với Tạ Dao Quang:

"Nếu hôm nay muội giết Bạch Ly, ta cũng sẽ chết theo."

Bạch Ly khẽ chớp mắt. Có lẽ trong lòng người ấy chưa từng có nàng, nhưng chỉ cần người ấy không muốn nàng chết, với nàng như vậy đã là đủ. Nghĩ đến đây, nàng bỗng cười, nụ cười rạng rỡ đến mức ánh trăng cũng phải nhạt đi vài phần.

=====

Đưa Bạch Ly trở về phòng, lại dặn dò thị nữ chuẩn bị linh dược cùng nước nóng thỏa đáng, Lâm Vãn Thanh mới chậm rãi trở về tiểu viện của mình. Cánh cửa vừa khép lại, nàng liền dựa lưng vào đó trượt xuống, hai tay ôm đầu, gương mặt hiện rõ vẻ khổ sở đến cùng cực.

"Một Tạ Dao Quang đã đủ khiến ta sống không bằng chết…"

"Nay lại thêm một Cửu Vĩ Hồ!"

Tiểu Nhất lập tức hiện hình, giọng điệu đầy vẻ hớn hở:

【Như vậy chẳng phải rất tốt sao, ký chủ? Người càng được những nhân vật trọng yếu để tâm, lộ trình lấy được Huyết Linh Châu càng thuận lợi.】

Lâm Vãn Thanh trừng mắt, nghiến răng nghiến lợi:

"Tốt cái đầu ngươi! Ta thấy chưa lấy được Huyết Linh Châu, ta đã bị người ta ăn sạch rồi!"

Tiểu Nhất ngây ngô hỏi lại:

【Ăn sạch? Ký chủ, vì sao người luôn cho rằng Bạch Ly sẽ ăn thịt người?】

Lâm Vãn Thanh bất giác nhớ đến đôi mắt hồ ly cong lên đầy ý tứ kia, lại nhớ đến câu nói "ta có thể đợi" đầy kiên nhẫn. Nghĩ đến đây, sắc mặt Lâm Vãn Thanh khẽ cứng lại vài phần.:

"Ngươi không hiểu đâu. Một kẻ thì muốn giam cầm ta cả đời, còn một kẻ thì muốn chờ đợi ta cả đời."

Tiểu Nhất trầm mặc, rồi bỗng chốc hưng phấn hẳn lên:

【Nếu là ta, ta sẽ chọn cả hai. Dù sao cũng đều là tuyệt sắc mỹ nhân, thiên hạ đệ nhất hồng nhan, ký chủ còn do dự cái gì?】

Lâm Vãn Thanh chậm rãi ngẩng đầu, nhìn khoảng không trước mặt bằng ánh mắt đầy thương hại, như đang nhìn một kẻ không biết mùi đời:

"Vậy thì ngươi chắc chắn sẽ kiệt sức mà chết."

Tiểu Nhất ngẩn người:【Kiệt sức? Vì sao?】

Lâm Vãn Thanh hít sâu một hơi. Trong đầu nàng, ánh mắt của Tạ Dao Quang và nụ cười của Bạch Ly thay nhau hiện lên. Đến cuối cùng, nàng chỉ có thể ôm lấy đầu mình, cảm thấy đời này e rằng đã không còn được yên ổn nữa. Cuối cùng , nàng chỉ có thể tuyệt vọng che mặt:

"Bởi vì trước khi ngươi kịp hưởng cái gọi là phúc tề nhân, ngươi đã bị hai người họ dày vò đến hồn phi phách tán."

Tiểu Nhất: 【…】

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY_truyenles.net
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY
Tháng 7 8, 2025
392201143-256-k576784
Cơ Trưởng Nhà Bên Là Sói Đói
Tháng 8 19, 2026
Yêu thầm
Tháng 5 23, 2026
Ma Nữ Nghê Thường
Tháng 6 2, 2026
Truyện Les Hay
MẸ ƠI ! BA KÌA
Ngoại Truyện Tháng 9 15, 2025
chap 36 Tháng 9 15, 2025
Làm thế nào để trả thù
Chương 15 Tháng 4 19, 2026
Chương 14 Tháng 4 19, 2026
Cô giáo_truyenles.net
Cô giáo
Chap 43 Tháng 6 22, 2025
Chap 42 Tháng 6 22, 2025
Đồng học không làm yêu_truyenles.net
Đồng học không làm yêu
Chương 140 Tháng 8 8, 2025
Chương 139 Tháng 8 8, 2025
293628981-256-k776085-1
Thần Tượng Nói Tôi Lừa Gạt Tình Cảm Em Ấy
Chương 41 Tháng 7 7, 2026
Chương 40 Tháng 7 7, 2026
Mẹ và con gái
No title Tháng 6 17, 2025
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY_truyenles.net
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY
Đôi lời tác giả Tháng 7 17, 2025
Chương 36 Tháng 7 17, 2025
Trà Xanh Không Thể Chạy
Chương 59 Tháng 6 19, 2026
Chương 58 Tháng 6 19, 2026
Chị Dâu Không Chịu Buông Tay
chương 30 Tháng 12 8, 2025
chương 29 Tháng 12 8, 2025
Cô ba Quỳnh
Chương 3 Tháng 4 21, 2026
Chương 2 Tháng 4 21, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved