Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Nằm Mơ Cũng Muốn Cùng Nàng Ly Hôn - Chương 10

  1. Home
  2. Nằm Mơ Cũng Muốn Cùng Nàng Ly Hôn
  3. Chương 10
Prev
Next

Chơi suona quả thật là một kỹ năng, Văn Khuynh không khỏi nhớ lại một đám tang ở làng quê mà cô từng nhìn thấy khi còn nhỏ, trước khi xuyên vào cuốn sách này. Trời đất ơi, ngày hôm đó cát đá bay mù mịt, ngay cả bầu trời cũng mang một màu sắc u ám, nặng nề. Cô đứng dưới một gốc cây keo già, nhìn đội nhạc suona dần dần đi xa.

Các nhạc công phồng má thổi hết sức mình, trong khi những người thân trong đám tang thì khóc nức nở. Lúc ấy, khi nghe tiếng suona, trong lòng cô bỗng dâng lên một nỗi buồn khó tả.

Còn bây giờ trong phòng khách đã tụ tập không ít người hầu, bất kể là cố ý hay vô tình, tất cả đều tìm đủ mọi lý do để tụ tập ở đây. Có người bưng trà, có người rót nước, thậm chí còn có người mang khăn nóng đến cho cô lau tay. Nhưng Văn Khuynh có thể nhìn thấy rõ ràng trong mắt họ ánh lên một sự mong chờ và phấn khích kỳ lạ, cô thật sự không hiểu, việc nghe người khác thổi suona thì có gì thú vị chứ.

Giang Vân Quyển vẫn ngồi ung dung trên chiếc sofa da, dường như hoàn toàn không để ý đến việc những người hầu tụ tập đông như vậy, giống như đang chờ xem trò cười của cô.

Thành thật mà nói Văn Khuynh thật sự rất muốn tiễn Giang Vân Quyển bằng một khúc nhạc! Cô hít sâu một hơi, cầm cây suona lên, chuẩn bị phồng má thổi.

Một cô hầu gái trẻ lấy hết can đảm, lên tiếng cổ vũ:

– "Phu nhân, cố lên! Tôi thích nhất bài 'Yêu Đến Vạn Năm !"

– "Đúng vậy đúng vậy, phu nhân thật có tâm, lại chọn bài hát này, có phải là muốn nói lên tình yêu giữa phu nhân và  cô chủ không?"

– "Chắc chắn rồi, dù sao phu nhân cũng yêu cô chủ sâu đậm mà."

– "Trời ơi! Tôi cảm động quá, phu nhân!"

– "Đúng là một câu chuyện tình yêu đẹp! Ngay cả thổi một bài nhạc cũng là cách bày tỏ tình yêu!!"

Văn Khuynh: "… "

Thì ra tất cả những người này đều đã từng nghe bài hát này rồi sao?! Không ổn rồi, không ổn rồi!! Nghe họ bàn tán, Giang Vân Quyển khẽ nhíu mày hỏi:

– "Mọi người đều đã nghe bài này sao?"

Nội tâm Văn Khuynh gào thét: "  Hả? Chẳng lẽ Giang Vân Quyển chưa từng nghe sao? Ồ… vậy thì dễ rồi. Khoan đã, dễ cái gì chứ?! Vậy là… tất cả mọi người đều biết bài này, chỉ có Giang Vân Quyển là chưa từng nghe?! " 

Tim Văn Khuynh lại đập thình thịch như trống.

– "Vâng," một cô hầu gái thấy không ai dám trả lời, liền run run nói trước: "Lời bài hát đại khái là: 'Em yêu chị vạn năm, tình yêu của em có thể vượt qua thử thách, vượt qua giới hạn của thời gian, bắc cầu qua khoảng cách địa lý, gắn kết chúng ta mãi mãi. Đây là một bài hát ca ngợi tình yêu vĩnh cửu, phu nhân chắc là muốn bày tỏ mong muốn được ở bên cô chủ trọn đời."

Giang Vân Quyển liếc nhìn Văn Khuynh, ánh mắt sâu không thấy đáy, trọn đời sao ? Văn Khuynh ho khan một tiếng, gượng cười gật đầu.

Cô hầu gái chắp tay trước ngực, nhìn Văn Khuynh với ánh mắt cảm động.

– "Phu nhân thật tốt. Tình yêu của phu nhân dành cho cô chủ thật khiến người ta cảm động."

Văn Khuynh "… "

Sau khi cô ta nói xong, các hầu gái khác cũng lần lượt phụ họa, ngay cả quản gia cũng rưng rưng nước mắt.

– "Phu nhân, mặc dù trước đây tôi chưa từng nghe bài này, nhưng chỉ nghe lời bài hát thôi cũng đã thấy xúc động rồi."

Văn Khuynh thầm cầu mong rằng khi cô thổi bài "Chia Tay Vui Vẻ " lát nữa tất cả những người ở đây hoặc là bị điếc,hoặc ít nhất cũng bị mất trí nhớ tạm thời. Như vậy…cái chết của cô có lẽ sẽ không quá thảm.

Cô nghiêm túc nghi ngờ rằng chắc chắn kiếp trước mình đã làm chuyện gì cực kỳ thất đức nên kiếp này mới xuyên vào cuốn sách này, bị hành hạ kép bởi hệ thống chó và Giang Vân Quyển. À đúng rồi! Còn hệ thống chó nữa!

– "Như Hoa…?"

– "Như Hoa tiểu thư?"

– "Như Hoa bé nhỏ đáng yêu của ta, em còn ở đó không?"

– "Ta viết thêm giấy nợ cho ngươi, đổi lấy mã gian lận được không?"

Trong đầu cô trống rỗng, không có bất kỳ câu trả lời nào, Như Hoa rõ ràng đang giả chết, Văn Khuynh mỉm cười rạng rỡ, nhưng trong lòng thì chửi rủa liên tục. Bây giờ cô chỉ có thể cắn răng liều mạng! Nhưng đứng giữa phòng khách, đối diện với ánh mắt mong chờ của đám người hầu xung quanh cô thật sự muốn khóc.

Lúc này, Giang Vân Quyển vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng của một nữ tổng tài bá đạo, nhưng trong mắt Văn Khuynh, cô ấy giống như một chất xúc tác tử thần. Cô có cảm giác Giang Vân Quyển đang cố tình giăng bẫy mình.

"Cố lên, phu nhân!"

"Đừng sợ, phu nhân!"

"Không sao đâu, phu nhân là giỏi nhất!"

"… "

Tiếng cổ vũ vang lên bên tai, Văn Khuynh hít sâu một hơi, lấy hết can đảm, nâng cây suona lên rồi bắt đầu thổi, má phồng lên, cô thổi ra câu đầu tiên của bài hát : 

" Ta không đoán được việc thỏa hiệp có ích gì…"

"Nhưng ta không nỡ nhìn người bạn của mình đau khổ đến vậy…"

Thổi xong hai câu đầu, cô dừng lại một chút, lén nhìn sắc mặt của những người hầu xung quanh. Nụ cười trên mặt họ dường như đóng băng ngay lập tức khi nghe tiếng suona của cô.

Mọi người nhìn nhau, ánh mắt như đang nói:

– "Đây… là Yêu Đến Vạn Năm sao?"

– "Không thể nào! Tôi chưa từng nghe!"

– "Vậy đây là cái gì?"

– "Tôi cũng không biết!!!"

Văn Khuynh: "… "

Mấy người có thể bớt lộ liễu một chút được không?! Cô lén liếc nhìn Giang Vân Quyển đang ngồi trên sofa, may mắn là ánh mắt của Giang Vân Quyển từ đầu đến cuối đều đặt trên người cô. Cô ấy không hề chú ý đến đám người hầu đang bắt đầu hoài nghi nhân sinh, tự hỏi rốt cuộc là Văn Khuynh thổi sai, hay là tai của họ có vấn đề.

Văn Khuynh nở một nụ cười cực kỳ tự tin với Giang Vân Quyển, rồi tiếp tục thổi, cô cảm thấy lúc này tất cả đều là cuộc chiến tâm lý.

Cuộc đời như một vở kịch.

Tất cả đều dựa vào diễn xuất!

Ai rụt trước, người đó thua!

Tiếng suona lại vang lên, âm thanh của nhạc cụ "bất hảo" nổi tiếng này vang vọng khắp dinh thự nhà họ Giang, đừng quên mã gian lận của hệ thống thật sự rất hữu dụng, cô hoàn toàn không cần thuộc bản nhạc, một giai điệu hoàn chỉnh và mượt mà từ từ tuôn ra từ đầu kèn suona, âm thanh du dương mà ai oán.

Văn Khuynh cảm thấy màn biểu diễn của mình khá thành công, cô hoàn toàn có thể đoạt giải ở Đại sảnh Vienna, thậm chí còn đủ tư cách lọt vào danh sách mười nghệ sĩ suona trẻ xuất sắc nhất khu vực. Tất nhiên nếu bỏ qua những ánh mắt "Trời ơi! Trời ơi!" mà các người hầu nhìn cô khi cô thổi đến đoạn "Chúc mừng chia tay , chúc hai người hạnh phúc" thì mọi thứ quả thật hoàn hảo.

Cô từ từ hạ cây suona đang cầm  xuống, rồi cúi chào mọi người xung quanh, sau đó, cô mỉm cười hỏi tất cả người hầu:

"Bản Yêu đến vạn năm mà tôi thổi, mọi người thấy hay không?"

Các người hầu nhất thời bị thái độ của Văn Khuynh làm cho ngơ ngác, một người hầu nam là người đầu tiên nhận ra phu nhân đang ngang nhiên chỉ hươu bảo ngựa, chính trực lập tức muốn giải thích:

– "Thưa phu nhân! Sao người lại …"

Nhưng trước khi anh ta kịp nói hết câu, Văn Khuynh đã trừng mắt nhìn anh ta bằng ánh mắt hung dữ, như thể đang nói: "Ngươi dám nói ra thử xem, ta sẽ giết ngươi!"

Người hầu nam sợ hãi lập tức lùi lại, không dám nói thêm một lời nào nữa, lúc này, cũng không biết là ai bắt đầu trước, nhưng trong phòng khách dần dần vang lên tiếng vỗ tay. Sau đó là những lời khen nối tiếp nhau.

– "Phu nhân thổi hay quá!"

– "Đúng vậy đúng vậy, thật sự rất cảm động!"

– "Lâu lắm rồi tôi mới được nghe một bản nhạc xúc động như vậy!"

Mọi người đều cười gượng phụ họa, ngay cả ông quản gia cũng xúc động đến rơi nước mắt, lén lau bằng chiếc khăn tay nhỏ, Văn Khuynh gật đầu hài lòng, khiêm tốn nói:

– "Không sao đâu, mọi người tốt quá rồi, nếu mọi người không nói thật thì tôi cũng rất vui khi nghe vậy, tôi sẽ không giận đâu. Mọi người có bị bản nhạc này làm cho cảm động không?"

Đám người hầu không ai dám nhúc nhích, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng họ, họ thầm nghĩ mình thật may mắn vì vừa rồi còn đủ tỉnh táo. Chẳng lẽ phu nhân đang ám chỉ rằng nếu dám nói thật thì sẽ giết họ sao?

Văn Khuynh mỉm cười, quay sang Giang Vân Quyển.

– "Vợ yêu, chị thấy thế nào? Bản Yêu đến vạn năm này ra sao?"

Giang Vân Quyển khẽ nhíu mày, nhướng mày nhìn cô.

– "Văn Khuynh, tôi hoàn toàn không nghe thấy rõ đoạn đó."

Văn Khuynh lập tức bịa chuyện: "Có lẽ vì đây là lần đầu tiên em biểu diễn trước mặt chị nên hơi hồi hộp, chắc em thổi thiếu mất đoạn đó rồi."

Giang Vân Quyển quay sang nhìn các người hầu.

– "Thật vậy sao?"

Các người hầu nhìn Giang Vân Quyển, rồi lại nhìn Văn Khuynh đang mỉm cười hiền hậu với họ, ngay lập tức họ hiểu mình nên đứng về phía ai, vội vàng gật đầu.

– "Vâng… vâng…"

Dù sao đây cũng là chuyện giữa hai vợ vợ, nếu họ nói thật thì được lợi gì? Có lẽ phu nhân chỉ đang đùa giỡn với Giang tổng mà thôi, bọn họ sao dám xen vào, nếu làm phật ý phu nhân, chỉ cần một câu nói của cô ấy thôi, họ có thể mất việc ngay lập tức.

Giang Vân Quyển suy nghĩ một lát, cuối cùng đứng dậy nói:

– "Văn Khuynh, tối nay đi dự tiệc với tôi."

Văn Khuynh ngạc nhiên.

– "Hả? Tiệc gì?"

Giang Vân Quyển nhíu mày:  "Em không muốn đi?"

– "Không phải, chỉ là tôi nghĩ bây giờ đã muộn rồi, một cô gái trẻ như tôi nếu phải lái xe về phía Bắc Thành thì không an toàn lắm…"

Giang Vân Quyển vừa cài cúc áo khoác vừa nói:

– "Tối nay lão Hà sẽ đưa em về."

Văn Khuynh không còn cách nào từ chối, đành gật đầu.

– "Vậy thì… được."

Giang Vân Quyển nhìn cô, nói tiếp:

– "Có chuyện này tôi cần nói với em."

Ánh mắt của cô khiến Văn Khuynh cảm thấy vô cùng bất an, cô có linh cảm rằng sắp có chuyện rất tệ xảy ra: "Ch… chuyện gì vậy?"

Giang Vân Quyển bình tĩnh nói: "Cha của em…"

– "Cuối cùng ông ta cũng chết rồi sao?!"Văn Khuynh buột miệng nói, rồi ngay lập tức nhận ra mình lỡ lời, vội vàng sửa lại:

– "À… ý em là, cha em đã qua đời rồi sao? Không hiểu sao em bỗng thấy rất buồn…"

Giang Vân Quyển im lặng một lúc, sau đó lạnh nhạt nói: "Không."

Văn Khuynh trong lòng hiểu rất rõ, người cha khốn kiếp của nguyên chủ sao có thể chết dễ dàng như vậy được. Trong cốt truyện sắp tới, ông ta còn phải đóng vai kẻ hại con gái mình, làm sao có thể chết sớm như vậy.

Cô do dự một chút rồi hỏi:

– "Vậy… ông ta làm sao?"

Giang Vân Quyển nói:

– "Cha em nói ông ta có một dự án khởi nghiệp mới cần vốn đầu tư. Ông ta vừa lấy của tôi hai tỷ."

Văn Khuynh: "?????" Cái quái gì vậy?!

– "À đúng rồi-" Giang Vân Quyển cười nhạt: 

– "Ông ta còn dùng em làm vật thế chấp, nói rằng nếu sau này không trả được tiền thì em sẽ phải trả thay."

Văn Khuynh trừng to mắt nhìn cô.

Biểu cảm trên mặt cô từ bối rối → kinh ngạc → hoảng sợ thay đổi liên tục.

Cuối cùng cô lắp bắp nói ra hai chữ: "Mẹ..nó …."

Giang Vân Quyển im lặng, trước đó cô đã nghĩ tới vô số phản ứng mà Văn Khuynh có thể có khi nghe chuyện này. Nhưng cô không bao giờ ngờ người phụ nữ này lại hoảng sợ đến mức gọi cô là "mẹ ".

Giang Vân Quyển nhướng mày nhìn cô.

"Em gọi tôi là gì?"

Văn Khuynh: "… "

Trong đầu cô chỉ còn lại một suy nghĩ, đây chẳng phải chính là cốt truyện huyền thoại trong tiểu thuyết sao "Tình yêu cuồng nhiệt ban đêm của tổng tài bá đạo: trả nợ thay cha, tiểu kiều thê sao?

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Con Nhà Giàu Đến
Tháng 9 10, 2025
NƠI ẤY VÀ TÌNH YÊU
NƠI ẤY VÀ TÌNH YÊU
Tháng 6 18, 2025
Hỉ Tương Cố
Tháng 9 24, 2025
bhtt-edited-du-tinh-kha-dai-man-nhien-255669748-1
Dư Tình Khả Đãi
Tháng 6 18, 2025
Truyện Les Hay
Mẹ Nuôi Tại Thượng_truyenles.net
Mẹ Nuôi Tại Thượng
chương 49 Tháng 6 30, 2025
chương 48 Tháng 6 30, 2025
gl-thuan-viet-tu-viet-kiep-chong-chung-289655793
Kiếp Chồng Chung
Ngoại truyện 10 Tháng 6 18, 2025
Ngoại truyện 9 Tháng 6 18, 2025
gl-full-xuat-ban-vo-quy-178765889
Vợ Quỷ
Chương 21 Tháng 7 6, 2025
Chương 20 Tháng 7 6, 2025
LỰA CHỌN_truyenles.net
LỰA CHỌN
Chương 40 Tháng 8 1, 2025
Chương 39 Tháng 8 1, 2025
Làm thế nào để trả thù
Chương 15 Tháng 4 19, 2026
Chương 14 Tháng 4 19, 2026
413419743-256-k330227
Xuân Tẫn Bất Quy
Chương 34 Tháng 8 3, 2026
Chương 33 Tháng 8 3, 2026
Trăng tròn rồi Mợ gả cho em nghe_truyenles.net
Trăng tròn rồi Mợ gả cho em nghe
Ngoại truyện Tháng 8 15, 2025
Chương 44 Tháng 8 15, 2025
BÌNH YÊN BÊN CHỊ
Chương 14 Tháng 10 8, 2025
Chương 13 Tháng 10 8, 2025
NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI_truyenles.net
NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI
KIÊM GIA NGOẠI TRUYỆN 3 Tháng 8 28, 2025
KIÊM GIA NGOẠI TRUYỆN 2 Tháng 8 28, 2025
Cô Gái bên cạnh nhà tôi
Chương 18 Tháng 1 2, 2026
Chương 17 Tháng 1 2, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved