Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Nằm Mơ Cũng Muốn Cùng Nàng Ly Hôn - Chương 9

  1. Home
  2. Nằm Mơ Cũng Muốn Cùng Nàng Ly Hôn
  3. Chương 9
Prev
Next

Im lặng, một sự im lặng chết người, khoảnh khắc Văn Khuynh nhìn thấy Giang Vân Quyển, thành thật mà nói, lần đầu tiên trong đời cô cảm nhận được cảm giác như thể mình rơi thẳng vào một hang băng.

Tuyết rơi, gió bắc gào thét, toàn thân cô lạnh buốt, cô gần như có thể nghe thấy Vương Chiêu Quân đang lẩm bẩm sau khi tung ra chiêu cuối rồi đến chiêu thứ hai:

"Hoa mai ở quê ta đã nở chưa? Mùa đông đã tới, lòng ta cũng đã tan chảy. Dưới ánh hoàng hôn, những cánh mai trắng báo hiệu ngày trở về. Những kẻ thèm khát nhan sắc của ta, đều đang lặng lẽ suy ngẫm về hành vi của mình giữa thảo nguyên băng giá."

Lúc này, cô thật sự rất muốn cười lớn rồi nói với Giang Vân Quyển: nếu tôi nói tôi hoàn toàn không hề mắng cô, cô có tin không? Không, chắc chắn là không, ngay cả chính cô cũng không tin, huống chi là Giang Vân Quyển, dù sao thì người kia cũng không phải kẻ ngốc, mà là Giang tổng tung hoành thương trường. Không cần soi gương cô cũng biết mặt mình lúc này chắc còn khó coi hơn cả khi vừa khóc xong.

Cô thậm chí không còn nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cổ trong phòng khách, ngay cả trái tim vốn đang đập thình thịch của cô dường như cũng ngừng lại trong chốc lát. Thời gian như đông cứng, nếu phải đặt thời hạn cho sự tĩnh lặng này, cô cảm thấy có lẽ phải là mười nghìn năm.

Quản gia đã phục vụ nhà họ Giang nhiều năm, trải qua vô số sóng gió, cũng từng chứng kiến không ít cảnh tượng lớn.

Nhưng lúc này, vị quản gia vốn quen với mọi tình huống, thậm chí dù núi Thái Sơn sụp trước mặt cũng không đổi sắc, lại đột nhiên cảm thấy nghẹn thở khi nghe Văn Khuynh chỉ thẳng vào Giang tổng mà mắng.

Dù sao trong mắt tất cả người hầu, Văn Khuynh luôn là người hào phóng đoan trang, dịu dàng hiền hậu. Cô thậm chí còn tránh cả kiến khi đi, sợ giẫm chết những sinh vật nhỏ bé đáng yêu ấy. Thế mà bây giờ, người phụ nữ dịu dàng đó lại chỉ vào Giang tổng mà mắng như mắng chó.

Quản gia  dè dặt hỏi:

"Cô chủ… chúng ta vào trong chứ?"

Sắc mặt Giang Vân Quyển lạnh như băng, cô đứng yên tại chỗ, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Văn Khuynh: "Cô vừa nói gì với tôi?"

Văn Khuynh gần như muốn khóc,nhưng cô cười gượng: "Tôi… tôi…"

Rồi đột nhiên im bặt, im lặng. Một sự im lặng chết chóc, ngay khoảnh khắc đó, trước khi bất kỳ ai kịp phản ứng, một con chó ghẻ xấu xí bò ra từ dưới bàn trà trong phòng khách, con chó ghẻ lao thẳng về phía Giang Vân Quyển như phát điên, tốc độ nhanh kinh người.

Văn Khuynh là người phản ứng đầu tiên, hét lên: "Giang Vân Quyển, cẩn thận!"

Nhưng đó chỉ là báo động giả, con chó dường như biết Giang Vân Quyển không phải người dễ chọc, ngay khi sắp đụng vào ống quần cô, nó bỗng lách qua, lao thẳng về phía cửa.

"Rầm!!!!!!!!!"

Đầu con chó đập mạnh vào cánh cửa, nó choáng váng ba giây, sau đó loạng choạng đứng dậy, hai chân đen sì duỗi ra, rồi… đứng thẳng lên. Nó rất tự nhiên đẩy cánh cửa kính trong suốt ra, giữ nguyên tư thế hai chân, thong thả bước ra ngoài, dáng vẻ ung dung như một ông lão đang đi dạo.

Văn Khuynh: "…" Cô thầm chửi trong lòng: "Cái hệ thống chết tiệt này, nhà ngươi còn nhớ mình là chó không hả?! Có con chó nào đi kiểu đó không?!"

Giọng Như Hoa vang lên trong đầu cô:

– "Đừng để ý mấy chi tiết nhỏ đó, truyện cẩu huyết không cần logic, Văn Khuynh, đây là tất cả những gì tôi có thể giúp cô, tôi biết cô đang thiếu tiền, nhưng lần sau nhớ trả phí dịch vụ nhé~"

Văn Khuynh: "…"

Cô không còn tâm trí quan tâm đến cẩu hệ thống nữa, vội bước tới trước mặt Giang Vân Quyển, lo lắng hỏi:

– "Giang Vân Quyển… cô… cô không sao chứ?"

Sắc mặt Giang Vân Quyển không hề dễ chịu, cô lạnh lùng hỏi: "Con chó đó từ đâu tới?"

– "Hả? Ý cô là từ đâu tới?" Hiểu ra ý cô, Văn Khuynh lắc đầu mạnh: "Tôi không biết, lúc tôi đang luyện sáo thì nó tự nhiên chạy ra, chắc là chó nhà hàng xóm."

– "Chó nhà hàng xóm?" Giang Vân Quyển nghi ngờ hỏi lại, cô suy nghĩ một chút, rồi nhìn quản gia phía sau: "Cho người ra ngoài tìm xem chó là của nhà nào, rồi trả lại."

Quản gia lập tức gật đầu: "Vâng, cô chủ."

Nói xong ông đẩy cửa đi ra ngoài, Giang Vân Quyển bước vào phòng khách, Văn Khuynh lập tức theo sau. Giang Vân Quyển dừng trước chiếc sofa da nâu sẫm, ngồi xuống, nhấp một ngụm cà phê vừa được bưng lên, Văn Khuynh cũng ngồi xuống bên cạnh, nhưng cố ý cách cô một khoảng đủ cho một người.

Giang Vân Quyển đặt tách cà phê xuống, chậm rãi hỏi: "Chuẩn bị xong chưa?"

– "rồi…"

Khoan, chuẩn bị? chuẩn bị cái gì chứ! Đột nhiên Văn Khuynh nảy ra một ý, cố ý bĩu môi, dùng giọng nũng nịu nói, đổi giọng : 

– "em chuẩn bị xong rồi, nhưng con chó đó làm hỏng cây sáo chị tặng em rồi, giờ không thổi được nữa! Hừ! Em tức chết đi được…"

Trong nháy mắt, Văn Khuynh hóa thân thành nữ hoàng kịch tính. Cô cảm thấy mình như Nicole Kidman trong Moulin Rouge, hay Jodie Foster trong The Silence of the Lambs!

Giải Quả Cầu Vàng là cái gì chứ? Oscar mới là số mệnh của cô! Thành thật mà nói, Giang Vân Quyển hoàn toàn không tin câu chuyện của Văn Khuynh.

Văn Khuynh bình thường nói chuyện luôn nhẹ nhàng yếu ớt, nhưng rất ít khi làm nũng với cô như vậy. Hơn nữa màn diễn này rõ ràng hơi quá, hoàn toàn không đáng tin, Giang Vân Quyển chỉ lặng lẽ nhìn Văn Khuynh diễn, không nói một lời.

Ngay sau đó Văn Khuynh nghiêng người lại gần, thậm chí còn nắm lấy tay cô: "Giang Vân Quyển em chỉ muốn mắng con chó ghẻ đó thôi, nó làm hỏng cây sáo quý mà chị tặng em, ba mươi triệu đó! Em đau lòng muốn chết!!!"

Giang Vân Quyển khẽ nhíu mày, những ngón tay thon dài vô thức gõ nhẹ lên đầu gối. Đây là thói quen của cô, mỗi khi không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô sẽ vô thức làm vậy.

Cô tự hỏi liệu Văn Khuynh có nói thật hay không, nhà họ Giang có an ninh cực kỳ nghiêm ngặt, làm sao một con chó lại có thể tự nhiên xuất hiện trong phòng khách, còn làm vỡ cả cây sáo?

Giang Vân Quyển bình tĩnh hỏi: "Thật sự bị vỡ rồi?"

Văn Khuynh gật đầu đầy tiếc nuối: "Vỡ rồi!"

Trong lúc nói, khuỷu tay cô vô tình chạm phải thứ gì đó mềm mềm, ánh mắt vô thức nhìn xuống. Chậc!!!! Giang Vân Quyển quả thật xứng đáng với danh tiếng nữ chính trong tiểu thuyết. Cùng là phụ nữ, vậy tại sao ngực của Giang Vân Quyển lại lớn hơn nhiều như vậy?

Chậc chậc chậc…

Nhìn khe ngực kia kìa! Ngay cả khi mặc vest, vẫn nổi bật đến đáng kinh ngạc! Không được, cô tuyệt đối không thể thua nữ chính ở điểm này! Từ hôm nay trở đi, cô nhất định sẽ ăn đu đủ mỗi ngày để tăng vòng một!!!

Giang Vân Quyển không bỏ sót ánh nhìn thiếu đứng đắn của Văn Khuynh.

Đúng lúc đó, quản gia đẩy cửa bước vào, vừa hay nhìn thấy Văn Khuynh đang nắm tay Giang Vân Quyển, còn chăm chú nhìn chằm chằm vào ngực cô, thấy vậy, quản gia đỏ mặt, lẩm bẩm:

"Không nên nhìn thì đừng nhìn…"

Ông ho nhẹ một tiếng, cung kính nói: "Cô chủ, con chó kia đã biến mất rồi, chúng tôi tìm khắp nơi nhưng vẫn không thấy."

Giang Vân Quyển nhận ra ánh mắt của quản gia , dường như chợt hiểu ra điều gì. Cô khẽ quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Văn Khuynh đang tròn mắt nhìn chằm chằm vào ngực mình.

"… " Giang Vân Quyển liếc cô một cái lạnh lùng.

Văn Khuynh giật mình đến mức tay run lên, vội vàng buông tay ra, lập tức ngồi thẳng người. Giang Vân Quyển bình tĩnh ra lệnh:

– "Nếu đã hỏng rồi, đến phòng sưu tập lấy cho cô ấy một cây suona mới."

Văn Khuynh hơi ngây người. Cái gì cơ?

Quản gia lập tức hỏi: "Cô chủ, ý cô là cây trị giá năm mươi triệu sao?"

Văn Khuynh "… "

Ba mươi triệu còn chưa đủ, giờ lại năm mươi triệu? Cái thế giới tiểu thuyết Mary Sue chết tiệt này rốt cuộc có logic không vậy?! Mở miệng ra là mấy chục triệu?! Sao trước đây cô không nhận ra Giang Vân Quyển khó lừa như vậy chứ?

Vấn đề quan trọng nhất là Giang Vân Quyển rốt cuộc đã chuẩn bị bao nhiêu cây suona cho cô?!

– "Vâng." Quản gia già quay người chuẩn bị rời đi, nhưng Văn Khuynh vội vàng gọi ông lại.

– "Không, không cần đâu! Để tôi thử lại xem, biết đâu cây sáo này vẫn còn dùng được…"

Giang Vân Quyển nhìn cô, khóe môi hơi cong lên: "Ồ? Bây giờ lại dùng được sao?"

– "Tất nhiên rồi " Văn Khuynh hít sâu một hơi, gượng cười nói:  "Ừm, tôi nghĩ có lẽ nó không hỏng nghiêm trọng như tôi tưởng."

Giang Vân Quyển nói: "Vậy bắt đầu đi."

Văn Khuynh lấy hết can đảm, đứng dậy, cúi chào Giang Vân Quyển, sau đó nghiêm túc như một người dẫn chương trình:

"Tiếp theo xin mời thưởng thức tiết mục độc tấu suona, nhạc khúc 'Yêu Đến Vạn Năm', do Văn Khuynh biểu diễn."

Giang Vân Quyển khẽ nhíu mày, 'Yêu đến vạn năm '? 

Trong lòng Văn Khuynh nghiến răng, cô đã đặt cược toàn bộ 6 tệ 8 hào 4 xu còn lại trong tài khoản ngân hàng của mình, đặt cược toàn bộ gia sản rằng một nữ tổng tài thương nghiệp như Giang Vân Quyển chắc chắn chưa từng nghe nhạc pop!!

Tất nhiên, một giọng nói nhỏ trong lòng thì thầm: Nếu Giang Vân Quyển từng nghe thì sao?Nhưng sao có thể chứ, Giang Vân Quyển mỗi ngày đều dốc toàn bộ cuộc đời cho tập đoàn Giang, cho dù nghe nhạc thì cũng chỉ nghe giao hưởng, tuyệt đối không phải nhạc pop.

Dù sao thì, cho dù là co đầu rụt cổ hay chuẩn bị tinh thần, cô cũng phải liều! Nghĩ vậy, cô vội vàng chạy đi lấy cây suona ba mươi triệu kia, nhìn động tác nhanh nhẹn của Văn Khuynh, quản gia  ngây người.

Sao phu nhân lại có thể chạy nhanh như vậy, ngay cả khi đi giày cao gót? Giống như một con thỏ? Không hiểu vì sao, nhìn thấy động tác nhanh nhẹn của phu nhân, ông bỗng nhớ lại một chuyện xảy ra ba năm trước.

Ngày hôm đó, Giang Vân Quyển đột nhiên bị bắt cóc, chính ông đã dẫn người đến thương lượng tiền chuộc với bọn bắt cóc, đối mặt với bọn bắt cóc hung ác, ông vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Dù cuối cùng bọn bắt cóc sau khi nhận tiền vẫn định giết người diệt khẩu, nhưng dưới áp lực khủng khiếp của cuộc đấu súng, ông vẫn còn nhớ rõ cảnh tượng trong nhà máy bỏ hoang lúc đó.

Một cô gái trẻ đã cõng Giang Vân Quyển trên lưng chạy trốn, cô gái ấy, giống hệt phu nhân bây giờ chạy nhanh đến mức đáng kinh ngạc, gần như giống một vận động viên marathon.

Đạn của bọn bắt cóc bay vù vù bên tai, nhưng không viên nào trúng cô, tất cả đều bị cô né được. Trong cả đời mình ông chưa từng thấy ai chạy nhanh hơn một con thỏ, nhưng trong khi đó còn cõng Giang tổng đang hôn mê trên lưng, cô gái ấy vừa chạy vừa điên cuồng hét lên:

"Một viên đạn -!

"Hai viên đạn -!"

"Ba viên đạn – !!"

"Bốn viên đạn  Aaaaaaaahhh-!!!"

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

384969156-256-k682031
Remain
Tháng 9 4, 2026
Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ
Tháng 9 14, 2025
414487608-256-k10338-2
Vợ Trước Omega Của Tôi Có Chút Bất Thường
Tháng 8 24, 2026
KHI NỮ CHÍNH PHẢI LÒNG NỮ PHỤ
Tháng 9 22, 2025
Truyện Les Hay
Đế Vương Luyến
Chương 163 Tháng 6 25, 2026
Chương 162 Tháng 6 25, 2026
Cô giáo_truyenles.net
Cô giáo
Chap 43 Tháng 6 22, 2025
Chap 42 Tháng 6 22, 2025
Đồng học không làm yêu_truyenles.net
Đồng học không làm yêu
Chương 140 Tháng 8 8, 2025
Chương 139 Tháng 8 8, 2025
Mơ Ước Đã Lâu
Phiên ngoại 2 Tháng 5 1, 2026
Phiên ngoại 1 Tháng 5 1, 2026
Mẹ và con gái
No title Tháng 6 17, 2025
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY_truyenles.net
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY
Đôi lời tác giả Tháng 7 17, 2025
Chương 36 Tháng 7 17, 2025
Cô Giáo Yêu Em Không
Chương 35 Tháng 5 14, 2026
Chương 34 Tháng 5 14, 2026
63926932-256-k270494
Tôi là bác sỹ phụ khoa
Chương 7 Tháng 7 19, 2026
Chương 6 Tháng 7 19, 2026
Chị Dâu Không Chịu Buông Tay
chương 30 Tháng 12 8, 2025
chương 29 Tháng 12 8, 2025
Vết Cắt Chí Mạng
Chương 13 Tháng 4 13, 2026
Chương 12 Tháng 4 13, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved