Nằm Mơ Cũng Muốn Cùng Nàng Ly Hôn - Chương 18
Mạnh Tử Hân đứng cạnh Giang Vân Quyển đã rời đi, mà sắc mặt của Giang Vân Quyển lúc này cực kỳ khó coi.
Văn Khuynh không rảnh để ý vì sao Mạnh Tử Hân bỗng dưng tăng độ hảo cảm. Điều cô quan tâm nhất bây giờ là rốt cuộc chuyện gì khiến Giang Vân Quyển tức giận như vậy?
Do dự một lúc, cô vẫn ngẩng đầu lên, bày ra vẻ mặt đáng thương, nhỏ giọng hỏi:
"Giang tổng… tôi… nói sai gì sao?"
Vừa dứt lời, sắc mặt của Giang Vân Quyển lại càng đen hơn.
Kỳ lạ thật! Hôm nay Giang tổng bị gì vậy? Nói mới nhớ, mấy ngày gần đây Giang Vân Quyển luôn nổi nóng vô cớ. Văn Khuynh thật sự không hiểu mình đã đắc tội nàng ở đâu.
"Vậy thì…" cô nhìn Giang Vân Quyển, lắp bắp nói:" Vậy tôi không nói mình giỏi nữa, thật ra tôi chẳng giỏi chút nào, tôi không bằng cô, được chưa?"
Giang Vân Quyển: "……"
Hả? Sao ánh mắt của Giang Vân Quyển giống như muốn bóp chết mình vậy? Văn Khuynh lập tức co người lại, thôi xong, nói càng nhiều càng sai, cô quyết định không nói chuyện với Giang Vân Quyển nữa. Giang Vân Quyển cũng không để ý đến cô, xoay người đi thẳng về phía thang máy riêng. Văn Khuynh ngoan ngoãn đi theo sau, quản lý khách sạn vội vàng chạy tới, nở nụ cười nịnh nọt:
"Phu nhân, ngài đã về rồi, Giang tổng đã đợi cô ở đại sảnh gần nửa tiếng."
Văn Khuynh giật mình, Giang Vân Quyển đợi cô nửa tiếng? Cô nghi ngờ nhìn sang Giang Vân Quyển, nhưng đối phương vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt như thường, dường như hoàn toàn không quan tâm đến lời quản lý nói, Văn Khuynh càng nghĩ càng thấy khó hiểu.
Thời gian của Giang Vân Quyển quý giá như vậy, lại thật sự đứng đợi cô nửa tiếng sao?
Một lúc sau, cửa thang máy từ từ mở ra.
Quản lý cúi người nói:
"Giang tổng, phu nhân, mời hai người."
Văn Khuynh đột nhiên nhớ ra chuyện quan trọng:
"Khoan đã, không phải có bốc thăm trúng thưởng sao?"
Quản lý ngơ ngác nhìn Giang Vân Quyển: "Giang tổng, phu nhân đang nói gì vậy? Bốc thăm gì cơ?"
Giang Vân Quyển cau mày nhìn Văn Khuynh:" Im miệng."
Thấy Giang tổng lại nổi giận, Văn Khuynh lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng. Nhưng cô vẫn lầm bầm: "Ba mươi triệu đã hứa đâu rồi, đồ lừa đảo."
Giang Vân Quyển lạnh giọng:
"Văn Khuynh!"
Văn Khuynh lập tức nở nụ cười tươi:
"Tôi đây."
Giang Vân Quyển nói: "Lên trên trước đi."
"Ồ…" Văn Khuynh ngoan ngoãn bước vào thang máy, nhưng Giang Vân Quyển lại không đi theo, Văn Khuynh đứng trong thang máy hỏi: "Giang Vân Quyển, cô không lên sao?"
Giang Vân Quyển bình tĩnh đáp: "Tôi lên sau."
Nói xong, nàng đưa cho Văn Khuynh một chiếc chìa khóa phòng mạ vàng.
Văn Khuynh nhìn chìa khóa, ngẩn người:" Chỉ một chìa khóa thôi sao?"
Giang Vân Quyển lạnh lùng hỏi: "Cô muốn mấy cái?"
"Hả?" Văn Khuynh bỗng hiểu ra, mặt đỏ bừng: "Không phải là không đượ, tôi biết cô cố ý mà."
Giang Vân Quyển: "……"
Giang Vân Quyển hít sâu một hơi, đang định nói gì đó thì cửa thang máy đóng lại, Văn Khuynh bấm tầng theo số phòng trên chìa khóa, cô thở dài, thành thật mà nói, tuy Giang Vân Quyển nhìn rất lạnh lùng, nhưng thật ra rất xảo quyệt. Nếu đã muốn ngủ với mình, sao không nói thẳng? Dù sao cô cũng không từ chối, làm kiểu này khiến cô ngại chết đi được. Vậy lát nữa khi Giang Vân Quyển lên cô nên biến thành mèo hoang nhiệt tình được không nhỉ ? Hay nên giả vờ ngây thơ , diễn một màn yếu đuối đáng thương, mặc cho nàng muốn làm gì thì làm, nhưng kiểu phụ nữ trưởng thành, kín đáo như Giang Vân Quyển chắc không thích kiểu ngây thơ đâu nhỉ?
Ừm…Có lẽ nàng thích kiểu hoang dã trên giường, dù sao thì hai ngày rưỡi nữa Giang Vân Quyển sẽ mất trí nhớ. Đến lúc đó cô sẽ lừa một khoản tiền rồi chạy mất, từ nay hai người không còn liên quan gì nữa, vậy thì hôm nay hy sinh một chút cũng không sao, cho nàng một trải nghiệm lần đầu khó quên!
Cửa thang máy mở ra, hai cô gái trẻ mặc vest xám nhạt cúi đầu chào cô: "Giang phu nhân."
Văn Khuynh cố gắng tỏ ra dáng vẻ của người giàu, bước ra ngoài với vẻ bình tĩnh, nhưng nụ cười gượng trên mặt đã bán đứng cô. Thực ra chân cô đang run. Một khách sạn xa hoa đẳng cấp thế giới như thế này iếp trước khi còn là nhân viên văn phòng nghèo, cô chưa từng đặt chân tới.
Dù kiếp này mang danh Giang phu nhân , nhưng để tránh mặt Giang Vân Quyển, Văn Khuynh hầu như không bao giờ đi cùng cô. Đừng nói khách sạn năm sao, ngay cả căn hộ nhỏ cô thuê ở phía Bắc Thành cũng chưa tới 50 mét vuông.
Một căn hộ cũ trong khu phố cổ, có lúc ban đêm đèn hành lang còn bị cắt điện vì chưa đóng phí. Bóng tối đó thật sự đáng sợ, hay là cô thử năn nỉ Giang Vân Quyển mua cho mình một căn nhà?Thật ra yêu cầu của cô không cao, không cần biệt thự xa hoa, chỉ cần một căn hộ 200 mét vuông cho cô ở một mình là đủ rồi, nhưng Giang Vân Quyển keo kiệt như vậy, liệu nàng có chịu bỏ tiền mua nhà cho cô không?
Văn Khuynh thật sự không hiểu, ại sao đã xuyên vào tiểu thuyết, lại còn là vợ của tổng tài giàu có, mà cô vẫn nghèo rớt mồng tơi như vậy? Nghĩ tới thôi cũng muốn khóc, nhưng một khi Giang Vân Quyển mất trí nhớ cô nhất định phải dụ nàng mua nhà trước đã!
Khoan đã, một căn nhà hình như không đủ, hay là mười căn? Sau này đem cho thuê, mỗi tháng thu tiền thuê, nghĩ thôi đã thấy đại gia rồi. Nhưng nghĩ kỹ lại một trăm căn nhà, hình như cũng được. Nếu có một trăm căn, cô còn có thể bán lại mà đã vậy thì…tại sao không phải là một nghìn căn?
Một nghìn căn nhà, có phải hơi quá đáng rồi không? Quá đáng? Rất quá đáng? Thật ra cũng không đến mức đó. Dù sao cô cũng đã đóng vai Giang phu nhân đoan trang, dịu dàng trước mặt Giang Vân Quyển suốt ba năm.
Ba năm đó cô đã cố gắng hết sức, dù không làm được chuyện gì quá xuất sắc. Huống chi tối nay cô còn định hiến thân cho Giang Vân Quyển. Nếu tính thêm tổn thất thanh xuân và thân thể thì một nghìn căn nhà chắc cũng không quá đáng lắm nhỉ?
" Nằm mơ đi …"
Văn Khuynh đột nhiên giật mình. Ủa? ai vừa nói vậy? cô nhìn kỹ lại, chỉ thấy một cặp đôi trẻ đang đi về phía mình, vừa đi vừa cãi nhau. Chàng trai nắm cổ tay cô gái, cô gái hất ra, anh ta lại nắm lại, cô gái hất ra lần nữa.
Chàng trai bực bội: "Em điên à? Em định ở chỗ này cả tháng thật sao?!"
Cô gái tức tối nói: "Ở một tháng thì sao chứ! Em nghe nói phòng bên cạnh đặt trước mười năm rồi!
Chàng trai bật cười khẩy: " Mười năm? Vớ vẩn! Em có biết một đêm ở đây tám nghìn tệ không?!"
Cô gái ấm ức: "Anh không còn yêu em nữa sao? Tám nghìn tệ một tháng có bao nhiêu đâu!"
Chàng trai nổi nóng:"Tám nghìn tệ một đêm! Em tự tính lại đi!"
Cô gái lập tức im bặt, thấy cô không nói gì nữa, chàng trai dịu giọng dỗ dành: "Thôi được rồi… gia hạn thêm ba ngày nữa, được không?"
Cô gái vẫn càu nhàu: "Anh đã nói rồi thì không được nuốt lời đâu đó~"
Chàng trai lập tức dỗ: "Tất nhiên rồi, anh yêu em nhất mà."
Cô gái lại ghen tị nói: "Không biết kẻ ngốc nào ở phòng bên cạnh nữa, người có tiền cứ tưởng mình ghê gớm lắm."
Chàng trai chửi thề: "Chắc chắn là nhân viên lừa em thôi, có thằng ngu nào giàu đến mức không biết làm gì với tiền, ném hết vào chỗ này chứ?"
Cô gái cũng gật đầu: "Ừ! Người giàu đều ngu như vậy à?"
Văn Khuynh chớp chớp mắt, cô liếc nhìn thẻ phòng trong tay, rồi nhìn sang số phòng bên cạnh cặp đôi kia. Ngay sau đó cô bỗng cười tươi, giọng nói vô cùng bình thản, hoàn toàn không hề có ý khoe khoang: "À… xin lỗi nhé, người ngu đó là tôi, chính là kiểu giàu đến mức không biết tiêu tiền thế nào, nên tiện tay ném vào đây thôi~"