Nằm Mơ Cũng Muốn Cùng Nàng Ly Hôn - Chương 24
Vừa rồi Văn Khuynh nói chuyện vô cùng kích động và phẫn nộ, nếu Mạnh Tử Hân không đột ngột báo rằng Giang Vân Quyển đã đến, có lẽ cô đã tiếp tục nói thêm một câu: "Nếu ngay cả chuyện nhỏ nhặt như vậy mà Giang Vân Quyển, một vị tổng giám đốc đường đường chính chính, cũng không xử lý nổi, vậy cô ấy có xứng đáng làm CEO hay không?"
Tất nhiên, lúc này Văn Khuynh lại vô cùng may mắn vì mình đã không nói ra câu nói thiếu suy nghĩ và đầy khiêu khích đó, nếu không, lỡ như Giang Vân Quyển nghe thấy e rằng cô thật sự khó mà giữ nổi cái mạng này.
Thực tế, Văn Khuynh cảm thấy mạng sống của mình lúc này đã gần như treo trên sợi chỉ, sự tuyệt vọng đó khiến Văn Khuynh bắt đầu suy nghĩ liệu tai nạn bất ngờ của mình có thể được xóa sạch nhờ chứng mất trí nhớ của Giang Vân Quyển hai ngày sau hay không.
Khi cô cứng đờ quay đầu lại, liền thấy Giang Vân Quyển đang dựa vào khung cửa, nhìn cô với nụ cười nửa miệng, cảm giác hoảng loạn dâng lên từ tận đáy lòng khiến cô giống như một con thỏ bị nhìn thấu, có nên xin lỗi không, có lẽ xin lỗi thẳng thắn sẽ làm chậm lại ngày tận thế của mình?
Không! Không thể xin lỗi! Chỉ cần phủ nhận là được! Cô cười gượng, đang định nói gì đó thì nghe Giang Vân Quyển hỏi:"Văn Khuynh, trong đầu em, một tổng tài bá đạo nên có quyền lực như thế nào?"
Văn Khuynh:"……"
Ít nhất cũng không keo kiệt như chị, it nhất cũng sẵn sàng tiêu tiền cho tôi, it nhất cũng có thể mua cho tôi cả nghìn căn nhà, it nhất cũng có thể chỉ cần vẫy tay là khiến một tập đoàn phá sản… nhưng đó là tất cả Văn Khuynh chỉ dám nghĩ trong đầu
Giang Vân Quyển dừng lại một chút rồi hỏi tiếp: "Vậy em thấy tôi có phù hợp với tưởng tượng đó không?"
Văn Khuynh lập tức gật đầu:"Chắc… chắc là có…"
Phù hợp cái quái gì! Nếu chị đúng chuẩn tổng tài bá đạo, thì có keo kiệt đến mức không bật điều hòa cho tôi không?! cô thầm nghĩ, nếu phải đạt tiêu chuẩn "đe dọa tôi trả lại 2 tỷ mới chịu ly hôn" thì mới được tính à?
Nhưng nghĩ kỹ lại, vấn đề hình như cũng không quá lớn, dù sao cũng chỉ còn hai ngày. Hai ngày nữa thôi, Giang Vân Quyển sẽ hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời cô, vhỉ cần Tô Lê Dạng xuất hiện, cho dù cô có diễn hỏng hình tượng cũng không sao, dù sao hai ngày nữa Giang Vân Quyển sẽ mất trí nhớ.
Khi đó…Cô sẽ tự do, đúng không? Nhưng không hiểu sao cô vẫn có chút hơi buồn. Điều khiến cô bất ngờ là Giang Vân Quyển im lặng một lúc, nhưng dường như không định tiếp tục truy hỏi nữa.
"Đi thôi." Giang Vân Quyển nói.
Văn Khuynh ngẩn ra.
"Đi đâu?"
Giang Vân Quyển nheo mắt: "Cảnh sát đang ở dưới lầu, i theo tôi xuống giải thích tình hình và lấy lời khai ."
Văn Khuynh đứng dậy khỏi sàn nhà, phủi phủi cái mông vốn chẳng có bụi.
"Ồ…"
Vừa nói cô vừa kéo Mạnh Tử Hân đang ngồi bệt dưới đất đứng dậy, Mạnh Tử Hân trông rất lo lắng, Văn Khuynh an ủi:
"Đừng lo, không sao đâu, em có bằng chứng trong điện thoại, chị không cần sợ."
Mạnh Tử Hân gật đầu:" nhưng… tôi không biết phải giải thích với fan thế nào."
Văn Khuynh suy nghĩ một chút rồi phân tích: "Nếu được thì giữ im lặng, nếu không chịu nổi thì nói sự thật, dù sao chị cũng không làm gì sai, cho dù chuyện này bị lộ, fan cũng sẽ nghĩ chị làm đúng và thông cảm cho chị."
Mạnh Tử Hân nắm tay cô, mắt rưng rưng: "Thật sao? em có ở bên cạnh tôi không ?"
Văn Khuynh lập tức gật đầu: "Tất nhiên! Chị em tốt thì phải bên nhau !"
Mạnh Tử Hân bật cười: "em thật tốt."
Văn Khuynh cười: "Tất nhiên rồi."
Mạnh Tử Hân lại hỏi: " cả đời sẽ bên chị chứ?"
Văn Khuynh đang định trả lời thì bỗng cảm thấy có gì đó không ổn, cô liếc nhìn Giang Vân Quyển đang đứng bên cửa. Quả nhiên, Giang Vân Quyển đang nhìn cô không biểu cảm, ánh mắt như nhìn một kẻ ngốc, Văn Khuynh rùng mình, cô lập tức buông tay Mạnh Tử Hân, cười gượng:
"À… chúng ta xuống lầu trước nhé."
Mạnh Tử Hân hơi thất vọng, cô liếc nhìn Giang Vân Quyển rồi gật đầu: "Được."
Văn Khuynh đi trước, thậm chí còn cố tình né Giang Vân Quyển, nhanh chóng đi về phía thang máy, đến cửa thang máy, cô quay lại vẫy tay: "Thang máy sắp tới rồi, xuống thôi "
Giang Vân Quyển nhìn cô một cái rồi đứng yên tại chỗ, khi Mạnh Tử Hân chuẩn bị rời đi, Giang Vân Quyển chặn cô lại, Mạnh Tử Hân cười khẽ:
"Có chuyện gì sao, Giang tổng?"
Giang Vân Quyển bình tĩnh hỏi: "Cô nghĩ là chuyện gì?"
Mạnh Tử Hân hất mái tóc xoăn sang một bên, để lộ hai chiếc răng nanh nhỏ, cười tươi: "cô không nói thì sao tôi biết?"
Giang Vân Quyển nói: "Cha cô vừa gọi cho tôi, ông ấy đang cử người tới đón cô." dừng một chút rồi nói tiếp: "Ông ấy nhờ tôi chăm sóc cô trong thời gian này, dù tôi thật ra không muốn xen vào."
Mạnh Tử Hân hơi sững lại. "Chỉ vậy thôi sao?"
Giang Vân Quyển nhíu mày: "Cô nghĩ là gì?"
Mạnh Tử Hân cười gượng:
"À… không có gì, tôi tưởng cô muốn nói… thôi, bỏ đi."
Giang Vân Quyển nhíu mày sâu hơn: "Rốt cuộc cô muốn nói gì?"
Mạnh Tử Hân không trả lời, cô bước ra ngoài cửa, đi được hai bước, cô dừng lại, quay đầu hỏi:
"Giang tổng, tôi hỏi một câu được không?"
Giang Vân Quyển nhướng mày.
"Ừ?"
Mạnh Tử Hân mỉm cười: "Nghe nói cô và Văn Khuynh sắp ly hôn, có đúng không? Tin đồn bên ngoài nói vậy, tôi muốn hỏi người trong cuộc."
Giang Vân Quyển im lặng, Mạnh Tử Hân vội nói thêm:
"Tôi không có nhiều bạn bè, hầu hết mọi người đều ghét tôi, tôi chỉ có một người 'bạn thân', vì vậy tôi rất quan tâm tình trạng hôn nhân của cô ấy. cô có thể trả lời không?"
Giang Vân Quyển bình tĩnh nói: "Còn phải xem."
"Còn phải xem?" Mạnh Tử Hân ngạc nhiên:
"Ý cô là không muốn ly hôn?"
Giang Vân Quyển lặp lại: "Còn phải xem."
Mạnh Tử Hân: "……"
Nói vậy khác gì không nói, cô im lặng một lúc rồi lạnh lùng nói:
"Giang Vân Quyển, cô không thấy mình ích kỷ sao?"
Giang Vân Quyển nhíu mày: "Ý cô là gì?"
Mạnh Tử Hân cười lạnh:
"Nếu trong lòng đã có người khác, vậy tại sao ngay từ đầu lại kết hôn với Văn Khuynh? Người đó quan trọng với cô đến vậy sao?"
Ánh mắt Giang Vân Quyển lạnh đi. "Cô biết cái gì?"
Mạnh Tử Hân nhìn cô:
"Tôi biết cái gì à? Người đã cứu cô ba năm trước quan trọng đến vậy sao? Cô tìm cô ta bao lâu rồi vẫn chưa tìm được, đúng không? Vậy giữ Văn Khuynh bên cạnh để làm gì? Nếu một ngày tìm được người đó,cô sẽ vứt bỏ Văn Khuynh, đúng không?"
Giang Vân Quyển đột nhiên mất kiên nhẫn.
"Cô sao biết tôi không tìm được cô ấy? Mạnh Tử Hân, lo chuyện của mình đi."
Mạnh Tử Hân tức giận nói:
"Nếu cô không thích cô ấy thì ly hôn đi! Tôi biết Giang tổng là người si tình, nhưng cô có từng nghĩ như vậy có công bằng với Văn Khuynh không?"
Giang Vân Quyển không muốn tiếp tục nói chuyện với cô ta nữa, liền quay người rời đi, Mạnh Tử Hân đứng đó giận dỗi một lúc lâu, thậm chí bản thân cô cũng không rõ mình đang tức giận vì điều gì. Không xa, Văn Khuynh gọi cô:" nhanh lên, đừng để chú cảnh sát đợi lâu quá."
Mạnh Tử Hân thầm mắng cô là đồ ngốc, nhưng vẫn đáp: "Đến đây, đến đây."
Nhìn Văn Khuynh ngốc nghếch đứng phía xa, khóe môi cô bỗng cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt, có lẽ như vậy mới là tốt nhất, nếu một người không quan tâm đến cô ấy, thì sẽ có người khác quan tâm, phải không?
Ba người cùng bước ra khỏi thang máy, lúc này cảnh sát đã đến, điều khiến Văn Khuynh hơi bất ngờ là ở quầy lễ tân khách sạn chỉ có một cảnh sát, còn quản lý khách sạn đang đứng bên cạnh giải thích tình hình. Đúng là khách sạn đẳng cấp quốc tế dù xảy ra chuyện lớn như vậy, mọi thứ vẫn trật tự, không hề hỗn loạn.
Thấy Mạnh Tử Hân xuống lầu, quản lý của cô lập tức chạy tới, cô ta liếc nhìn Giang Vân Quyển và Văn Khuynh đứng bên cạnh, rồi nhanh chóng kiểm tra Mạnh Tử Hân từ trên xuống dưới, lo lắng hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Cái ông Vương kia đã làm gì cô? Tôi nghe nói ông ta bị cảnh sát bắt rồi? Cô không biết đâu, sau khi nghe tin này nhóm chat đã loạn cả lên."
Mạnh Tử Hân lắc đầu.: "Không sao, mọi chuyện đã giải quyết rồi."
Lúc này, viên cảnh sát đứng ở quầy lễ tân nhìn sang hỏi:
"Xin hỏi, ai là cô Mạnh Tử Hân?"
Người quản lý lập tức đẩy cô ra phía trước: "Là cô ấy."
Viên cảnh sát bước tới, khi nhìn thấy Mạnh Tử Hân, ánh mắt anh ta thoáng qua một tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại vẻ nghiêm túc chuyên nghiệp. Anh ta gật đầu:
"Cô Mạnh, mời cô đi theo tôi."
Mạnh Tử Hân lập tức hợp tác, mỉm cười nói: " được ."
Cô đang định đi theo viên cảnh sát thì bỗng nhớ ra điều gì, quay lại nhìn Văn Khuynh:
" Em không đi cùng tôi sao? tôi đi một mình sợ lắm."
Văn Khuynh ngẩn ra, rồi lập tức gật đầu:
"À đúng rồi, tôi còn có bằng chứng trong điện thoại, vậy tôi đi cùng chị."
Vừa nói cô vừa bước về phía Mạnh Tử Hân, nhưng ngay lập tức Giang Vân Quyển chặn cô lại, cô nắm lấy cổ tay Văn Khuynh: "Văn Khuynh, em đi đâu?"
Văn Khuynh nhìn cô: "???"
Giang Vân Quyển dừng một chút rồi buông tay cô ra, nhắc nhở:
"Em không cần đi cùng, chỉ cần giao bằng chứng là được."
Văn Khuynh nhìn Mạnh Tử Hân có chút bối rối "Nhưng có lẽ cô ấy cần tôi đi cùng, cô ấy là hảo tỷ muội, cô ấy sẽ sợ."
Mạnh Tử Hân đứng phía xa lập tức gật đầu lia lịa: "Đúng đúng! muội muội tốt của tôi, tôi sợ lắm, em đi với được không?"
Văn Khuynh vẫn còn do dự, Giang Vân Quyển đột nhiên hỏi: "Tối nay em còn muốn tham gia rút thăm trúng thưởng không?"
Văn Khuynh mất ba giây mới phản ứng lại; "Muốn!"
Giang Vân Quyển hỏi tiếp:
"Vậy em còn đi không?"
Văn Khuynh lập tức lắc đầu như trống bỏi;
"Không đi, không đi, tôi không đi nữa,cô ấy lớn rồi để cô ấy tự đi."
Mạnh Tử Hân: "……"
Sự phản bội đôi khi đến bất ngờ như vậy.
.
.
.
Hai giờ sau ở riêng với Giang Vân Quyển luôn khiến bầu không khí trở nên vô cùng ngượng ngùng, dường như ngay cả không khí trong phòng cũng trở nên ngột ngạt, Giang Vân Quyển ngồi trên ghế sofa, thản nhiên lật xem tạp chí trên giá sách, Văn Khuynh ngồi bên cạnh, nhàm chán nhắm mắt tưởng tượng mình đang đếm sao., Giang Vân Quyển lúc nào cũng như vậy lạnh lùng, xa cách. Hiếm khi nói chuyện với cô, ngay cả khi gặp nhau, biểu cảm cũng luôn lạnh nhạt, khiến Văn Khuynh phải giữ khoảng cách.
Dù sao đối mặt với một tổng tài bá đạo lạnh lùng như vậy, cho dù cô có muốn nói chuyện thì đối phương cũng chưa chắc sẽ đáp lại, có lẽ trong thế giới tiểu thuyết, trong suy nghĩ của tổng tài ngoại trừ bản thân mình, tất cả mọi người đều là kẻ ngốc.
Cuối cùng, vì quá chán khi đếm sao, Văn Khuynh chủ động hỏi: "Giang Vân Quyển, tôi thật sự không hiểu, tại sao chị lại nhắc đến chuyện ly hôn với tôi?"
Đúng như dự đoán, Giang Vân Quyển không trả lời, Văn Khuynh lấy hết can đảm hỏi tiếp: "tôi đã làm gì khiến chị không thích sao? Chị thích kiểu người nào?"
Thật ra, Văn Khuynh biết rất rõ Giang Vân Quyển thích kiểu người nào. Có lẽ là kiểu "tiểu bạch liên". Theo cốt truyện gốc, Giang Vân Quyển sẽ bị thu hút bởi một cô gái ngây thơ, hoạt bát, nhìn vô hại . Nhưng thực chất lại rất giỏi thao túng cảm xúc, chính kiểu người đó sẽ điều khiển trái tim băng giá của vị tổng tài này, Văn Khuynh chỉ vì quá chán nên mới nói chuyện, không ngờ Giang Vân Quyển thật sự trả lời.
Cô đặt tạp chí xuống, nhìn Văn Khuynh rồi nói: "Chỉ cần không phải loại người hai mặt, thì ai cũng được."
Văn Khuynh: "……"
Bầu không khí lại trở nên gượng gạo, cô lập tức chọn cách im lặng, Giang Vân Quyển lại cầm tạp chí lên tiếp tục xem, dường như hoàn toàn không để ý đến việc Văn Khuynh đang gõ gõ mấy chiếc bình gốm bên cạnh để giết thời gian.
Một lúc sau, Văn Khuynh gõ chán rồi hỏi: "Vậy… đêm nay thật sự có rút thăm trúng thưởng sao?"
Giang Vân Quyển vẫn nhìn tạp chí; "Ừ,"
Văn Khuynh hỏi với vẻ đầy mong đợi: vậy… chị nghĩ tôi có thể trúng không?"
Giang Vân Quyển ngước mắt nhìn cô: "Em thiếu tiền à?"
Văn Khuynh thành thật gật đầu: " ừm "
Giang Vân Quyển hơi tò mò: "Em cần nhiều tiền như vậy để làm gì?"
Văn Khuynh suy nghĩ một chút rồi nói: "Để nghỉ hưu."
Giang Vân Quyển nhướng mày:" Nghỉ hưu?"
Văn Khuynh : "Dù sao chị cũng sắp ly hôn với tôi rồi, sau này tôi sẽ một mình trên đời, cô đơn không nơi nương tựa, phải có ít tiền để dựa vào."
Giang Vân Quyển hỏi: "Em thật sự thích tiền đến vậy sao?"
Văn Khuynh suy nghĩ rồi nói: "Cũng không hẳn, nhưng tiền rất quan trọng."
Một lúc sau, Giang Vân Quyển khẽ gật đầu ý đã hiểu, thật ra khi nói tiền quan trọng, Văn Khuynh hoàn toàn nói thật. Dù sao Giang Vân Quyển sắp mất trí nhớ, nói thật cũng chẳng sao, tính ra cô và Giang Vân Quyển đã kết hôn ba năm.
Ba năm qua cô luôn tránh mặt đối phương, đừng nói chuyện tâm sự , ngay cả ngồi ăn cùng bàn cũng chỉ vài lần trong năm. Giang Vân Quyển không hiểu cô và cô…cũng không hiểu Giang Vân Quyển.
Ngoài những gì trong tiểu thuyết, cô gần như không biết gì về con người thật của cô ấy, thế giới này vốn dựa trên cốt truyện gốc, tính cách của Giang Vân Quyển, và những chuyện sẽ xảy ra trong tương lai đều đã được tác giả định sẵn. Văn Khuynh không phải chưa từng nghĩ đến việc thử sống thật tốt với Giang Vân Quyển, nhưng suy nghĩ đó không thực tế, cô không thể thích Giang Vân Quyển, nếu đi theo con đường của nguyên chủ kết cục chỉ có một cái chết thảm, là người xuyên không, điều cô có thể làm chỉ là: bảo toàn mạng sống → lấy tiền → rời đi. Ưu tiên tiền bạc vẫn là lựa chọn sáng suốt nhất.
Văn Khuynh chắp tay, lẩm bẩm:
"Ông trời ơi, xin hãy cho con trúng giải độc đắc đi, ước mơ lớn nhất của con là trúng giải độc đắc! Chỉ một lần thôi!"
Giang Vân Quyển nhíu mày gọi: "Văn Khuynh."
Văn Khuynh mặt cún con nhìn Giang Vân Quyển "dạ?"
Giang Vân Quyển gấp cuốn tạp chí lại "Lần sau nếu em tự nói chuyện một mình, nhỏ tiếng một chút."
"…Vâng."
..
.
Hai giờ sau Văn Khuynh cuối cùng cũng đến sảnh tiệc, cô khoác tay Giang Vân Quyển, chậm rãi bước vào dưới ánh đèn rực rỡ. Trong sảnh đã khá đông người, nam nữ tụ tập thành từng nhóm nhỏ, tay cầm ly champagne, thấy Giang Vân Quyển xuất hiện, mọi người lập tức nhường đường, mỉm cười chào hỏi, ánh mắt Văn Khuynh bắt đầu dao động. Một bữa tiệc thượng lưu như thế này đương nhiên không thể thiếu những mỹ nhân ăn mặc lộng lẫy, cô thường xuyên cùng Dư Tâm Lan đi bar chơi thâu đêm, những người đẹp ở đó phần lớn hoang dại và phóng túng.
Nhưng ở những bữa tiệc như thế này phong cách lại hoàn toàn khác, những người phụ nữ ở đây ăn mặc tinh xảo, trang sức đắt giá, chăm sóc da hoàn hảo, không hề thua kém minh tinh, quả thật rất đẹp mắt.
Ba doanh nhân lớn thường xuyên xuất hiện trên tạp chí tài chính nâng ly chào Giang Vân Quyển:
"Chào buổi tối, Giang tổng."
"Giang tổng, chiều nay sao không thấy cô?"
"Dự án lần trước tiến triển thế nào rồi?"
Giang Vân Quyển gật đầu, dừng lại nói vài câu xã giao, sau đó ánh mắt họ rơi vào Văn Khuynh đứng bên cạnh, họ nhìn nhau đầy kinh ngạc, không phải hai người này đang có tin đồn ly hôn sao? Sao lại cùng xuất hiện? Nhưng tò mò thì tò mò, không ai dám hỏi thẳng.
Đúng lúc đó, một người đàn ông trung niên béo tiến lại gần, cười như cáo già:
"Giang tổng, nghe nói cô cũng rất hứng thú với dự án phát triển Ngọc Sơn phải không?"
Giang Vân Quyển bình tĩnh đáp:"Ừm."
Người đàn ông mỉm cười nhìn Giang Vân Quyển rồi hỏi:
"Vậy thì Giang tổng nên cẩn thận, tôi nghe nói dạo này ở Ngọc Sơn mưa rất nhiều, dân làng còn đồn nơi đó có ma, thậm chí chuyện này còn lên cả tin tức, không biết Giang tổng đã thấy chưa?Nhưng nhìn Giang tổng chính trực như vậy, chắc là không sợ ma đâu nhỉ?"
Giang Vân Quyển khẽ cau mày nhìn ông ta. " Tống tổng không cần phải lo lắng."
Văn Khuynh giật mình, Tống tổng ? Tống Tĩnh Thiên? người cha đỡ đầu tương lai của cô gái ngây thơ Tô Lê Dạng? Nếu người đàn ông trước mặt thật sự là Tống Tĩnh Thiên, thì Văn Khuynh nhớ ông ta rất rõ.
Trong nguyên tác có nói, Tống Tĩnh Thiên là một nhân vật mới nổi trong giới bất động sản. Những năm gần đây ông ta phất lên từ hai bàn tay trắng, ban đầu ông ta chỉ điều hành một nhà máy cao su, sau đó nhờ đầu tư bất động sản mà nhanh chóng giàu lên.
Thủ đoạn của ông ta không hề trong sạch, càng về sau càng dùng những cách bất chính để kiếm tiền, thậm chí còn thâu tóm được một số doanh nghiệp của Giang thị. Có một thời gian, ông ta nổi danh trong giới bất động sản, gần như không coi Giang thị ra gì. Dù chỉ là một nhân vật phụ bình thường, nhưng ông ta lại có ánh mắt rất tinh tường.
Ông ta nhận Tô Lê Dạng làm con gái đỡ đầu, mà Tô Lê Dạng lại là người mà Giang Vân Quyển có cảm tình, vì vậy thông qua mối quan hệ của Tô Lê Dạng, ông ta nghiễm nhiên trở thành cha vợ tương lai của Giang Vân Quyển.
Nhưng điểm độc hại của cốt truyện nằm ở đây, Tống Tĩnh Thiên tham lam, tham vọng lại háo sắc, luôn muốn nuốt trọn sản nghiệp của nhà họ Giang. Sau đó ông ta sai Tô Lê Dạng lén vào phòng làm việc của Giang Vân Quyển để đánh cắp tài liệu mật, khi Giang Vân Quyển phát hiện ra, Tô Lê Dạng khóc lóc om sòm, thậm chí còn dọa tự sát, cuối cùng Giang Vân Quyển vẫn mềm lòng tha thứ cho cô ta, hai người tiếp tục duy trì mối quan hệ dây dưa phức tạp.
Sự xuất hiện của một "ông bố đỡ đầu" kỳ quặc như vậy khiến Văn Khuynh bất giác chống cằm, nhìn ông ta với ánh mắt đầy hứng thú tinh quái.
Chậc chậc, không biết ông ta có thật sự xem Tô Lê Dạng trông ngây thơ kia là con gái đỡ đầu của mình hay không. Tống Tĩnh Thiên nhận ra ánh mắt của Văn Khuynh, vỗ trán cười nói:
" nhìn trí nhớ của tôi kìa! Đây chẳng phải Giang phu nhân sao?"
Văn Khuynh mỉm cười gật đầu.
"Vâng, chào ông."
Tống Tĩnh Thiên cười đầy ẩn ý.
"Mọi người đều nói Giang phu nhân là mỹ nhân hiếm có, cả đời khó gặp một lần, hôm nay được gặp tận mắt đúng là mở rộng tầm mắt, không biết Giang phu nhân có muốn uống với tôi một ly không?"
Giang Vân Quyển vô thức vòng tay qua eo Văn Khuynh, lạnh lùng nói:
"Nếu ông say thì tự đi uống cho tỉnh, người của tôi đâu cần ông mời."
Vừa nghe hai người nói vậy, toàn bộ những người có mặt lập tức im lặng, những lời này rõ ràng mang ý khiêu khích, nhưng không ai dám vội vàng đứng về phía nào. Đắc tội Tống Tĩnh Thiên có lẽ vẫn còn đường lui, nhưng nếu đắc tội Giang vân Quyển, có khi ngày nào đó bị ném xuống biển cho cá mập ăn mà cũng chẳng ai hay, vì vậy tốt nhất là im lặng, đứng ngoài quan sát cuộc đối đầu này.
Tống Tĩnh Thiên chỉ cười nhạt: "Giang tổng lo lắng điều gì?"
Giang Vân Quyển bình thản đáp: "Tôi lo rằng Tống tổng sẽ không thể rời khỏi đây."
Ngay lúc Giang Vân Quyển sắp nổi giận, Văn Khuynh bỗng nắm lấy tay cô, khẽ lắc đầu. Văn Khuynh tiện tay lấy một ly rượu từ khay của người phục vụ đi ngang qua, mỉm cười nói:
"Chỉ là một ly rượu thôi, nhưng tửu lượng của tôi không tốt, uống một ít dễ say, có gì mong Tống tổng đừng để ý ."
Tống Tĩnh Thiên cười nhăn nhở: "Tôi biết mà, mọi người đều nói Giang phu nhân hiểu chuyện hào phóng, quả nhiên không sai."
Giang Vân Quyển nhìn xuống cô, giọng cảnh cáo: "Văn Khuynh."
Văn Khuynh mỉm cười. "Đừng lo, không sao đâu."
Nói xong, cô không cụng ly với Tống Tĩnh Thiên, chỉ nhấp một ngụm nhỏ, Tống Tĩnh Thiên cũng không để ý, cười rồi uống cạn ly. Nhưng ngay giây tiếp theo Văn Khuynh đột nhiên hất tay, trước khi Tống Tĩnh Thiên kịp phản ứng, cả ly rượu vàng óng đã bị tạt thẳng vào mặt ông ta. Hành động rất nhanh gọn, chiếc ly không hề bị đổ, Tống Tĩnh Thiên kinh ngạc trước diễn biến bất ngờ này.
Ông ta hoàn hồn lại, vội vàng lau mặt, tức giận chửi:
"Chết tiệt! Cô làm cái gì vậy?"
Văn Khuynh chớp mắt:
"Tôi đã nói với ông rồi, tôi tửu lượng không tốt, dễ say, nhưng mà ông còn nói là không để ý? Đàn ông các ông toàn nói cho vui à?"
Tống Tĩnh Thiên: "…"
Ông ta tức giận, nhìn thẳng vào Giang Vân Quyển, sắc mặt lạnh như băng: "Giang tổng, cô cho phép người của mình làm ra những chuyện như vậy sao?"
Giang Vân Quyển lạnh lùng nhìn ông ta: "Chính ông nói đấy, cô ấy là người của tôi, cô ấy muốn làm gì thì làm, người ngoài sao phải can thiệp?"
Văn Khuynh: "???"
Chết tiệt!! Ái chà! Đây là kiểu tuyên bố bá đạo gì của một tổng tài vậy?! Cô đột nhiên cảm thấy đây là câu nói bá đạo nhất mà cô từng nghe Giang Vân Quyển nói trong đời! Nếu Giang Vân Quyển không keo kiệt đến vậy, cô suýt nữa đã phải lòng cô ấy rồi!
Nhưng màn kịch vẫn phải tiếp tục, trong chớp mắt, cô yếu ớt dựa vào ngực Giang Vân Quyển, phát ra tiếng rên đáng thương:
"Giang Vân Quyển, tôi không uống nổi rượu nữa rồi, tôi say quá, phải làm sao bây giờ?"
Giang Vân Quyển khựng lại một lát, sau đó vỗ vai cô an ủi: "Không sao đâu, tôi sẽ cho người đưa em về nhà, được không?"
Văn Khuynh chớp lấy cơ hội hỏi: "Nhưng… còn ba mươi triệu thì sao?"
Giang Vân Quyển nói: "Lát nữa tôi sẽ chuyển vào tài khoản của em."
Văn Khuynh lập tức vui mừng khôn xiết: "Ôi, cảm ơn vợ yêu, em yêu chị nhiều lắm~~"
Mọi người có mặt đều sững sờ, họ thật sự không ngờ mọi chuyện lại phát triển như vậy. Tuy nhiên, với việc Giang Vân Quyển và Tống Tĩnh Thiên vừa mới đối đầu, thành phố Dư Giang hứa hẹn sẽ có một màn kịch hấp dẫn…
.
.
.
Bước ra khỏi khách sạn, màn đêm đã buông xuống.
Văn Khuynh lên xe trước, Lão Hà mở cửa xe, nhìn Văn Khuynh ở ghế sau qua gương chiếu hậu, rồi hỏi Giang Vân Quyển đang đứng bên ngoài:
"Cô chủ, cô định đích thân đưa phu nhân về nhà sao?"
Giang Vân Quyển bình tĩnh đáp:
"Ừ."
Lúc này, quản lý khách sạn đã đuổi theo.
"Giang tổng, tờ séc cô đưa cho tôi…"
Giang Vân Quyển nhìn thấy ông ta, lập tức quay lại ra hiệu cho Lão Hà đóng cửa xe, Lão Hà hiểu ý, liền đóng cửa lại. Trong nháy mắt, mọi âm thanh bên ngoài đều bị chặn lại, Văn Khuynh tò mò rướn cổ nhìn ra ngoài, nhưng không nghe rõ họ đang nói gì.
Cô bối rối hỏi: "Lão Hà, họ đang nói về tờ séc gì vậy? Tờ séc nào?"
Lão Hà không tiện nói nhiều, chỉ đáp: "Giang tổng đưa cho khách sạn một tấm séc, nghĩ rằng có thể sẽ dùng đến, nhưng không ngờ là…"
Ông nói đến đây thì dừng lại. Văn Khuynh càng khó hiểu hơn:
"Giang Vân Quyển trả tiền cho bữa tiệc này sao? Cô ấy đâu phải người ngốc, sao lại phải trả hết?"
Lão Hà im lặng một lúc rồi nói:
"Phu nhân đang nói gì vậy? Tôi không nói về tờ séc của bữa tiệc."
Văn Khuynh hỏi với vẻ mặt khó hiểu: "Vậy thì là gì?.
Một lúc sau, Giang Vân Quyển quay lại xe, thấy cô lên xe, Lão Hà lại hỏi: "Cô chủ, xe đến Bắc Thành sao?"
Giang Vân Quyển gật đầu: "Ừ, đưa cô ấy về trước."
Lão Hà lập tức đáp: "Vâng, Giang tổng."
Chiếc xe tiếp tục chạy, rẽ trái rồi chậm rãi đi vào đường chính, Văn Khuynh ngồi trong xe, cảm thấy hơi buồn chán, nhất là khi Giang Vân Quyển ngồi bên cạnh. Cô cảm thấy sau này mình chắc không thể ra ngoài cùng Giang Vân Quyển nữa, bầu không khí thật sự quá ngột ngạt.
Nghiêng đầu, cô nhìn khuôn mặt lạnh lùng nhưng lại rất đẹp của Giang Vân Quyển, thầm nghĩ thật ra Giang Vân Quyển cũng không xấu, nếu cô ấy không kén chọn như vậy, có lẽ mình đã phải lòng cô ấy rồi."
Nhưng Giang Vân Quyển cũng không tệ, ít nhất thái độ lúc nãy của cô ấy cũng tạm chấp nhận được. Đặc biệt là sau khi nói ra câu tuyên bố bá đạo kia, cô ấy còn nhẹ nhàng vỗ lưng cô, nói rằng sẽ chuyển tiền vào tài khoản cho cô, lúc đó Văn Khuynh gần như đã phải lòng Giang Vân Quyển rồi. Nghĩ đến tiền, lý trí của cô dần quay trở lại, sợ Giang Vân Quyển không thừa nhận, cô nhanh chóng hỏi: "Giang Vân Quyển, khi nào chị định đưa cho tôi ba mươi triệu mà cô vừa nói?"
Nghe vậy, Giang Vân Quyển quay sang nhìn cô:
"Để dành dưỡng già à?"
Văn Khuynh gật đầu:
"Ừm…"
Giang Vân Quyển hỏi cô: "Đủ chưa?"
"Hả?" Văn Khuynh ngạc nhiên: "Ý chị nói 'đủ' là sao?"
Giang Vân Quyển mỉm cười, không trả lời, trực tiếp đưa cho cô một tờ séc, Văn Khuynh cầm lấy nhìn. Cô chớp mắt, có chút không dám tin, quả nhiên, số tiền hoàn toàn chính xác.
Đúng ba mươi triệu, không nhiều không ít.
Bên dưới còn có chữ ký của Giang tổng.
Phải nói rằng chữ viết của Giang tổng thật sự rất đẹp, không phải kiểu chữ ký phô trương, mà là nét bút mạnh mẽ, đầy sức sống, giống như cây tùng trên đỉnh núi cao, mỗi nét đều gọn gàng, dứt khoát, nhìn là biết từ nhỏ đã luyện thư pháp.
Khi cô còn đang ngơ ngác, Giang Vân Quyển hỏi: "Ba mươi triệu đủ để nghỉ hưu không?"
Văn Khuynh ngẩng đầu, đột nhiên cười ngượng ngùng: "Vậy ý chị là… tôi có thể xin thêm sao?"
Giang Vân Quyển cảm thấy có chút buồn cười, hỏi: "em còn muốn gì nữa?"
Văn Khuynh dò hỏi: "Vậy chị có thể mua cho tôi một căn hộ nhỏ không? Một căn nhỏ cũng được, tôi luôn muốn có một ngôi nhà riêng."
"Nhà riêng của em?" Giang Vân Quyển cau mày. "Trợ lý của tôi nói em đã mua một căn nhà ở phía bắc thành rồi."
Văn Khuynh ủ rủ : "Có, nhưng căn đó quá cũ, đèn hành lang thỉnh thoảng không sáng, tôi đã ngã mấy lần rồi, với lại lúc trời mưa mái nhà còn bị dột, ướt hết cả, chăn cũng không khô…"
Giọng Văn Khuynh dần nhỏ lại, sắc mặt Giang Vân Quyển càng lúc càng nghiêm, trong lòng Văn Khuynh nghĩ: Nhìn Giang Vân Quyển buồn như vậy, giả đáng thương có hiệu quả thật sao?
Một lúc sau, quả nhiên cô nghe Giang Vân Quyển nói:
"Được."
Văn Khuynh sững sờ, nhất thời không dám tin vào tai mình. Cô nghe nhầm sao? Giang Vân Quyển thật sự đồng ý mua nhà cho cô? Thật tuyệt, tối nay đúng là quá may mắn! Không chỉ thuận lợi lấy được ba mươi triệu, mà Giang Vân Quyển còn muốn tặng thêm cho cô một căn nhà nhỏ! Cô thật sự quá may mắn!
Sau bao nhiêu xui xẻo, cuối cùng cũng gặp vận may! Trời ơi, tất cả những lần cầu nguyện và thắp nhan thành tâm của cô trước đây hóa ra không vô ích, xem ra chúng thật sự phát huy tác dụng vào lúc quan trọng! Vì sự hào phóng bất ngờ của Giang Vân Quyển, cô hưng phấn vô cùng, có lẽ vì quá kích động, cuối cùng cô dần chìm vào giấc ngủ.
Trong cơn mơ mơ màng màng, cô dường như mơ thấy một giấc mơ rất dài, trong mơ, cô kết hôn với Giang Vân Quyển. Vẫn là nhà thờ quen thuộc, nhưng trong đám cưới không có một vị khách nào đến chúc phúc, chỉ có mình cô đứng đó, còn Giang Vân Quyển cũng không xuất hiện.
Mặc dù khung cảnh trước mặt rất xa hoa, nhưng lại vô hồn và lạnh lẽo, không giống đám cưới, mà giống một đám tang hơn. Cô còn nhìn thấy Tô Lê Dạng , nhưng lúc này Tô Lê Dạng trông giống như một con quỷ, tóc tai bù xù, gương mặt hung dữ.
Tô Lê Dạng hỏi cô: "Vì sao cô lại muốn cướp Giang Vân Quyển khỏi tôi?"
Văn Khuynh liên tục lắc đầu:
"Không, tôi chưa từng có ý định cướp cô ấy từ cô, tôi chỉ mong cô xuất hiện sớm để tôi lấy tiền rồi biến mất."
Đột nhiên, Tô Lê Dạng há to miệng lao về phía cô, cổ của cô ta dài ra một cách kỳ dị, vừa chạy vừa gào lên: "Giang Vân Quyển là của tôi! Cô ấy là của tôi!"
Văn Khuynh vừa chạy vừa né:
"Đúng đúng! Cô ấy là của cô! Tôi chưa từng nói muốn cướp cô ấy đâu!!!"
Tô Lê Dạng vẫn không ngừng đuổi theo, ép cô chạy vào khu rừng mù sương phía trước, cuối cùng, kiệt sức, cô dừng lại nghỉ bên bờ sông. Quay đầu lại nhìn, Tô Lê Dạng đã biến mất, nhưng khi cúi đầu xuống, trong mặt nước phản chiếu mờ mờ bóng dáng Tô Lê Dạng đứng phía sau lưng cô, cô ta nhìn chằm chằm vào cô với ánh mắt lạnh lẽo, trên tay cầm một con dao.
Văn Khuynh giật mình, ngay khoảnh khắc sau, con dao đâm thẳng về phía cô, cô hét lên, không kịp né tránh, cả người ngã chúi xuống nước.
"Văn Khuynh… Văn Khuynh…"
Nghe thấy có người nhẹ giọng gọi tên mình, cuối cùng cô cũng mở mắt, không gian trước mắt mờ mịt, đầu óc hơi choáng váng, cô ôm ngực, sợ hãi nói:
"A… may quá… mình vẫn chưa chết…"
Giang Vân Quyển nhận khăn giấy Lão Hà đưa từ phía trước rồi lạnh lùng nói:
"Lau đi."
Văn Khuynh ngẩn ra:
"Lau cái gì?"
Đến khi tỉnh hẳn, cô mới phát hiện mình đang gối đầu lên đùi của Giang Vân Quyển, không trách cô cảm thấy dưới đầu mềm như vậy. Đôi chân thon dài của Giang tổng làm sao có thể không mềm được?
Nhưng hình như cô đã chảy nước dãi lên đùi của cô ấy! Hơn nữa, Giang Vân Quyển nhìn có vẻ rất ghét bỏ! Biểu cảm cũng cực kỳ khó coi! Văn Khuynh cảm thấy mình sắp nổ tung, ngủ mà chảy nước dãi, chuyện này thật sự quá xấu hổ, cô không còn tâm trí nghĩ đến giấc mơ kỳ lạ kia nữa. Cô lập tức ngồi dậy, nhận lấy khăn giấy từ Giang Vân Quyển rồi nhỏ giọng:"Cảm ơn…"
Giang Vân Quyển vẫn im lặng, sắc mặt âm trầm, Văn Khuynh rất hiểu cô ấy. Dù sao Giang tổng cũng mắc chứng ưa sạch sẽ, cô từng nghe nói chỉ cần quần áo hơi bẩn một chút, cô ấy cũng sẽ lập tức đi tắm và thay đồ mới.
Cô vội lau sạch nước dãi, rồi như chợt nhớ ra điều gì, khẽ gọi:
"Giang Vân Quyển…"
Giang Vân Quyển nhìn vết nước dãi trên chân mình, im lặng rất lâu, cuối cùng chỉ nói:
"Không sao."
"À… không…" Văn Khuynh hơi xấu hổ, "Tôi vừa nhớ ra hình như chị từng nói sẽ mua cho tôi một căn nhà nhỏ, chẳng lẽ đó chỉ là mơ thôi sao?"
Giang Vân Quyển: "……"
Văn Khuynh tiếp tục:
"Không thể là mơ chứ? Tôi nhớ mình vừa nói với chị mái nhà tôi bị dột, rồi chị nói sẽ mua cho tôi một căn, có thật không?"
Giang Vân Quyển hừ lạnh: "Chuyện đó cô nhớ rõ, còn chuyện khác thì sao?"
Văn Khuynh giả vờ ngây thơ: "Thật à? Ha ha… còn chuyện gì nữa mà tôi nên nhớ nhưng lại quên sao? Không có đâu, ha ha…"
Trong lòng cô thầm nghĩ: May quá, chỉ cần căn nhà nhỏ đó là thật, thì việc có xấu hổ hay bị cô ấy coi thường cũng không quan trọng, chỉ cần cô ấy đồng ý là được. Nếu tất cả chỉ là mơ thì thật sự quá đau lòng.
Nửa tiếng sau, chiếc xe sang màu đen lao nhanh trong màn đêm, cuối cùng dừng lại ở một khu dân cư phía Bắc Thành . Lão Hà lái xe vào khu chung cư, sau khi bảo vệ cho qua, Văn Khuynh ở ghế sau chỉ đường, chiếc xe vòng qua vài tòa nhà, cuối cùng dừng trước cửa một tòa nhà, khu chung cư này khá cũ, nhưng cảnh quan được làm khá tốt.
Hơn nữa, hầu hết các tòa nhà ở thành phố Dư Giang đều là nhà cao tầng, nhưng khu này toàn là nhà dân sáu tầng. Trời vẫn chưa tối hẳn, nhưng cả khu chung cư lại rất yên tĩnh, gần như không thấy ai, Văn Khuynh xuống xe, Giang Vân Quyển đi theo sau.
Cô cảm động nói:
"Giang Vân Quyển, tối nay lạnh lắm, chị nên về đi…"
Giang Vân Quyển liếc nhìn cửa hành lang tối om rồi nói:
"Giày của em không tiện, tôi đưa em lên."
Văn Khuynh sững sờ:
"Hả?"
Giang Vân Quyển hôm nay bị sao vậy? Tự nhiên lại thay đổi thái độ, còn tỏ ra quan tâm cô? Có phải vì lúc nãy cô kể khổ quá không? Nhưng sao cô có thể để Giang Vân Quyển lên lầu được? Ai cũng biết, khi mời người khác lên nhà, chắc chắn sẽ hỏi có muốn uống trà trước khi đi không. Sau khi uống trà xong, lại hỏi có muốn ở lại tắm không, sau khi tắm xong, chắc chắn sẽ hỏi có muốn ở lại qua đêm không…
Nghĩ đến đây, Văn Khuynh rùng mình, dù cô thật sự muốn ngủ với Giang Vân Quyển, nhưng sau cơn ác mộng vừa rồi, cô đã mất hết hứng thú. Cô phải luôn nhớ rằng Giang Vân Quyển sau này sẽ thuộc về Tô Lê Dạng, cô tuyệt đối không thể có thêm suy nghĩ không đứng đắn nào, tóm lại, cô tuyệt đối không thể ngủ với cô ấy!
Nghĩ vậy, cô nói:
"Thật ra không cần đâu, cô xem, tôi vừa mới đến văn phòng quản lý tòa nhà nộp mười tệ tiền điện, đèn hành lang vẫn hoạt động…"
Vừa dứt lời.
"Tách."
"Tách."
Đèn cảm biến ở hành lang nhấp nháy sáng lên một lúc, nhưng rất nhanh lại tắt. Cả hành lang lại chìm vào bóng tối, Giang Vân Quyển hỏi:
"Em chắc là không cần tôi đưa lên sao?"
Văn Khuynh: "……"
Cuối cùng cô đành nhận mệnh:
"Được rồi, cô đưa tôi lên đi."
Nói xong, cô cẩn thận bước lên cầu thang, tay nắm chặt lan can, chỉ đi được vài bước, Giang Vân Quyển đã bật đèn pin điện thoại. Ánh sáng lập tức khiến cô yên tâm hơn, ít nhất cô không cần lo bị ngã nữa, cô thật sự không nói dối Giang Vân Quyển về chuyện bị ngã cầu thang.
Khu chung cư này quả thật rất xuống cấp, nhất là vì là nhà cũ, cô mua nó với giá rất rẻ, lúc đó còn tưởng mình gặp may. Ai ngờ sau khi dọn vào mới phát hiện người môi giới cố tình lừa cô. Nhưng lúc đó đã quá muộn, mà cô cũng không còn cách nào khác, bởi vì cái hệ thống chết tiệt kia đã lừa gần hết tiền của cô, khiến cô không còn đủ tiền mua một nơi ở tốt hơn.
Thật bất ngờ khi Giang Vân Quyển lại đồng ý mua cho cô một căn nhà mới ngay tối nay, thực ra nghĩ kỹ lại thì Giang Vân Quyển cũng không phải là người xấu. Mặc dù bình thường hai người không giao tiếp nhiều, cô cũng luôn tránh mặt cô ấy, nhưng hình như Giang Vân Quyển cũng không phải kiểu người vô tâm. Ít nhất cô ấy đã chủ động đưa cô lên lầu, ít nhất cô ấy đã bật đèn pin soi đường cho cô, ít nhất cô ấy vừa đưa cho cô tấm séc ba mươi triệu, và ít nhất cô ấy còn hứa sẽ mua cho cô một căn nhà nhỏ.
Nghĩ như vậy, Giang Vân Quyển quả thật là một Giang tổng rất tốt, nhưng dù thế nào đi nữa, cô cũng tuyệt đối không để Giang Vân Quyển ở lại qua đêm, khi lên đến tầng hai, Văn Khuynh quay đầu lại, lịch sự nói:
"Cảm ơn chị đã đưa tôi về…"
Giang Vân Quyển im lặng một lúc, rồi mới hỏi:
"em sống ở tầng hai à?"
Văn Khuynh gật đầu:
"Vâng, có vấn đề gì sao?"
Giọng của Giang Vân Quyển nghe có chút kỳ lạ:
"Không."
"Ồ…"
Dù hơi khó hiểu, Văn Khuynh vẫn không quên nhắc thêm:
"À đúng rồi, còn chuyện căn nhà nhỏ nữa, cảm ơn chị nhé, chị về sớm đi, nhớ nghỉ ngơi cho đủ."
Giang Vân Quyển đứng yên tại chỗ, bị ánh mắt của cô ấy nhìn như vậy, Văn Khuynh bỗng thấy hơi bất an:
"Có chuyện gì vậy, chẳng lẽ chị định nuốt lời? Không mua nhà nhỏ cho tôi nữa sao?"
Sau đó, cô nghe Giang Vân Quyển lạnh lùng hỏi:
"Văn Khuynh, trước hết em có thể nói cho tôi biết, tại sao mái nhà tầng hai lại bị dột không?Chẳng lẽ… dột từ tầng ba xuống sao?"
Văn Khuynh: "……"
………
….
**** Edits : cái bà Văn Khuynh lúc nào củng diễn giấu đầu hở đuôi, còn bà Giang tổng biết Văn Khuynh diễn mà củng chịu ' phối hợp ' diễn chung luôn