Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Nằm Mơ Cũng Muốn Cùng Nàng Ly Hôn - Chương 29

  1. Home
  2. Nằm Mơ Cũng Muốn Cùng Nàng Ly Hôn
  3. Chương 29
Prev
Next

Khu rừng xanh um này thực ra đã bị bỏ hoang từ rất lâu, cây cối mọc dày đặc, cỏ dại phủ kín mặt đất, người đi lại còn khó khăn chứ đừng nói xe cộ, may mà sau một thời gian dọn dẹp vất vả, cuối cùng cũng mở ra được một con đường nhỏ quanh co.

Văn Khuynh từ lâu đã nghĩ rằng, thay vì để khu rừng này hoang phế, chi bằng biến nó thành thứ gì đó có ích.

Nhưng sau khi nói ra kế hoạch "làm giàu" của mình trước mặt vị tổng tài quyền lực, cô mới nhận ra ý tưởng của mình thật nhỏ bé.

Dù sao thì Giang Vân Quyển cũng là người đặt mục tiêu nhỏ là kiếm một tỷ.

Lợi nhuận từ nhà kính trồng rau hữu cơ của cô chắc chắn không lọt nổi vào mắt cô ấy. Không ngờ Giang Vân Quyển lại dừng bước, suy nghĩ một lát rồi nói:

"Nếu em thật sự muốn làm chuyện này, lát nữa tôi có thể tìm người giúp em."

Văn Khuynh lập tức lịch sự từ chối:

"Không cần đâu, không cần đâu, sao dám làm phiền chị."

Giang Vân Quyển nhìn cô một lúc, nhưng không nói thêm gì. Con đường trong rừng quanh co kéo dài tưởng như vô tận, Giang Vân Quyển đi phía trước, Văn Khuynh theo sau. Tâm trạng cô dần trở nên phức tạp, cô không hiểu thái độ của Giang Vân Quyển đối với mình rốt cuộc là gì.

Cô luôn cảm thấy hôm nay có gì đó khác lạ, nhưng nghĩ mãi vẫn không hiểu nổi.

Chỉ cảm thấy hôm nay Giang Vân Quyển dường như dịu dàng và kiên nhẫn hơn trước rất nhiều. Thậm chí còn hứa tặng cô một căn nhà nhỏ trị giá hai trăm triệu.

Hai trăm triệu! Giang Vân Quyển lại có thể cho đi dễ dàng như vậy sao? Hào phóng đến mức đó?

Vậy rốt cuộc… cô ấy có ý gì? Trong đầu Văn Khuynh đột nhiên lóe lên một suy nghĩ đáng sợ. Sắc mặt cô dần trở nên kinh hãi, chẳng lẽ… Giang Vân Quyển đột nhiên hào phóng như vậy là vì muốn theo đuổi cô?

Không thể nào, chỉ nghĩ đến thôi cũng thấy quá vô lý. Cô xoa trán, vỗ nhẹ đầu mình, cố ép bản thân tỉnh táo lại.

Dù sao cuối cùng Giang Vân Quyển cũng sẽ thuộc về "bạch liên hoa" ngây thơ kia.

Khi cô gái đó xuất hiện, Giang Vân Quyển sẽ công khai đứng sau ủng hộ con đường thống trị giới giải trí của cô gái kia.

Hai người thường xuyên cùng nhau lên hot search Weibo, trở thành cặp đôi khiến cả mạng xã hội hâm mộ.

Còn Văn Khuynh chỉ là vật hi sinh trong câu chuyện đó. Vậy làm sao Giang Vân Quyển có thể thích cô được? Như vậy chẳng phải phá hỏng cốt truyện sao? Cô đúng là nghĩ quá nhiều rồi. Quả nhiên con người không nên tự luyến quá mức.

⸻

Chẳng mấy chốc, con đường rừng cũng kết thúc. từ xa đã có thể nhìn thấy cổng Trại trẻ mồ côi. Một vài tình nguyện viên đang cầm ô, dọn rác hai bên cổng.

Trại trẻ mồ côi nằm ở cực bắc quận Ngũ Phương, trước mặt là núi, sau lưng là sông, Văn Khuynh chợt nhớ đến mùa hè năm ngoái. Khi đó cô cùng bọn trẻ ra sông câu cá, ban đầu cô sợ nước đến mức nhất quyết không chịu xuống. Kết quả đám trẻ nghịch ngợm lại kéo cô xuống sông, những con cá chúng bắt được con nào con nấy béo múp.

Ở nơi núi non sông nước hữu tình thế này, niềm vui dường như rất dễ dàng tìm thấy. Xa rời sự ồn ào của trung tâm thành phố, nơi đây giống như một thiên đường yên tĩnh.

Nếu quận Ngũ Phương phát triển thành khu du lịch nghỉ dưỡng chắc chắn sẽ thu hút rất nhiều du khách, nhưng Văn Khuynh không định nói ý tưởng này với Giang Vân Quyển nữa.

Dù sao cô ấy bận xử lý các dự án hàng trăm triệu, mấy chuyện nhỏ như vậy chắc chắn không lọt nổi vào mắt, Văn Khuynh thở dài, quyết định bỏ qua, nghe thấy tiếng thở dài, Giang Vân Quyển quay đầu lại.

"Có chuyện gì vậy?"

Văn Khuynh lập tức lắc đầu.

"Không có gì."

Giang Vân Quyển nhướng mày nhìn cô.

"Văn Khuynh, em có chuyện gì giấu tôi sao?"

Văn Khuynh cười gượng.

"Không, sao tôi lại giấu chị chứ "

Nhưng lời còn chưa nói xong đã bị Giang Vân Quyển cắt ngang, nhìn chằm chằm vào Văn Khuynh.

"Sao tôi luôn cảm thấy… em rất sợ tôi?"

Văn Khuynh cười cứng đờ.

"Thật sao? Tôi sợ chị làm gì chứ?"

Giang Vân Quyển khẽ gật đầu.

"Tôi chỉ thấy mỗi lần đứng trước mặt tôi, em dường như chẳng có gì muốn nói."

Văn Khuynh cạn lời, muốn nói chuyện với chị? Chị có trả tiền cho tôi đâu, sao tôi phải phí công nói chuyện? Nhưng ngoài mặt cô vẫn cười:

"Sao có thể chứ, chỉ là chị quá bận thôi. Ngược lại tôi cảm thấy tôi nói chuyện với chị, nhưng chị lại không thích gặp tôi…"

Ánh mắt Giang Vân Quyển khẽ tối lại, nhưng Văn Khuynh đã vội nói tiếp:

"Có lẽ vì chúng ta ít gặp nhau nên tôi hơi căng thẳng."

"Căng thẳng?" Giang Vân Quyển nhếch môi cười.

"Lúc em gọi điện quát tôi về căn nhà hai trăm triệu, tôi đâu thấy em căng thẳng chút nào."

"…." Văn Khuynh ho khan.

"À… chuyện đó khác, qua điện thoại tôi thoải mái hơn."

Giang Vân Quyển gật đầu như đang suy nghĩ: "Vậy sao."

Văn Khuynh vội gật đầu.

"Đúng vậy."

Trong lòng cô lại nghĩ, hôm nay sao Giang Vân Quyển sao lại nói nhiều thế? Trước kia mỗi lần nói chuyện, Giang Vân Quyển luôn lạnh lùng, giống như đang nói chuyện với cấp dưới.

Nhưng hôm nay…cô ấy lại liên tục bắt chuyện?

.

.

Khi hai người đến cổng trại trẻ mồ côi, trời bắt đầu lất phất mưa, cả hai đều không mang ô. May mà mưa rất nhẹ, cánh cổng sắt cũ kỹ phủ đầy rỉ sét.

Từ bên ngoài có thể nhìn thấy một tòa nhà ba tầng kéo dài, đó là những công trình đã dùng nhiều năm. Phía sau tòa nhà là một dãy đồi thấp nối tiếp nhau.

Người dân địa phương gọi nơi này là Tiểu Ngư Sơn, đây thực ra là một danh thắng rất đẹp, chỉ tiếc là ít người biết đến. Sau tòa nhà còn một khoảng đất trống rất rộng, ban đầu viện trưởng Lưu muốn xây một sân chơi lớn cho bọn trẻ.

Nhưng vì thiếu kinh phí nên cuối cùng chỉ làm được một sân chơi nhỏ, Văn Khuynh thậm chí đã đưa toàn bộ tiền tiết kiệm của mình cho viện trưởng, nhưng vẫn không đủ.

Cuối cùng cô đành đề nghị thu nhỏ sân chơi, phần đất còn lại chờ đến khi cô giàu có rồi sẽ xây thêm nhà cho bọn trẻ.

Chỉ tiếc là vận may của cô không tốt, không những không kiếm được tiền mà còn mắc một đống nợ.

Nếu có một nhà hảo tâm giàu có nào đó tài trợ xây một tòa nhà mới cho trại trẻ mồ côi chắc chắn cô sẽ vui đến phát khóc.

Nhưng vừa nghĩ đến nhà hảo tâm giàu có, tâm trạng của Văn Khuynh lập tức trở nên tồi tệ. Cô không ngờ Giang Vân Quyển lại ở đây.

Sự xuất hiện của Giang Vân Quyển là một vấn đề, kế hoạch kết bạn với nhà hảo tâm giàu có mà cô đã cẩn thận vạch ra đã hoàn toàn thất bại. Khi gặp nhà hảo tâm, cô làm sao có thể tỏ ra quá thân mật với người ta ngay trước mặt Giang Vân Quyển được, đúng không?

Với kỹ năng giao tiếp tuyệt vời của mình, cô tin chắc rằng nhà hảo tâm sẽ trở thành bạn thân của mình.

Mà nếu đã là bạn thân, chắc chắn họ sẽ cùng nhau kiếm tiền! Cho dù cô không thể nhận được phần lớn khi theo nhà hảo tâm làm ăn, ít nhất cũng có thể được "nếm" một chút, đúng không? Dù chỉ là một khoản nhỏ thì vẫn là tiền.

Nghĩ đến đây, Văn Khuynh thở dài, chuyến ghé thăm của Giang Vân Quyển lần này coi như đã trực tiếp cắt đứt nguồn thu nhập của cô!

Sao cô ấy lại vô tâm như vậy chứ Chuyện này chẳng khác nào chặt đứt đường tài lộc của người khác! Tóm lại Giang Vân Quyển thật sự rất phiền phức!

⸻

"Em thấy rồi!!"

"Đúng là chị Văn Khuynh!!!"

"Chị Văn Khuynh!"

Mấy tiếng reo hò phấn khích cắt ngang suy nghĩ của cô. Khi ngẩng đầu lên, cô thấy Da Hầu đang chạy dẫn đầu, theo sau là mấy cô bé cao hơn cậu nửa cái đầu, còn Tiểu Bảo thì chạy chậm chạp phía sau. Thấy vậy, Văn Khuynh cười mắng:

"Chạy chậm lại chút được không? Nhìn cái chân ngắn ngủn của em kia kìa, mệt chết rồi."

Cậu bé tinh nghịch chạy đến trước, háo hức hỏi:

"Chị Văn Khuynh, chị Văn Khuynh, lần này chị mang đồ ăn gì đến cho tụi em vậy?"

Văn Khuynh nhún vai bất lực.

"Như các em thấy đấy, chẳng có gì cả."

"Hừ! Em không tin!" Cậu bé vuốt cằm, đi vòng quanh cô nhìn từ đầu đến chân.

"Không thể nào! Em chưa bao giờ thấy chị về tay không cả, chắc chắn chị giấu hết đồ ăn trong xe rồi!"

Văn Khuynh ném chìa khóa xe cho cậu ta: "Em thông minh thật đấy, tự đi lấy đi."

Cậu bé chộp lấy chìa khóa, cười toe toét.

"Hehe, em biết chị Văn Khuynh là tuyệt nhất mà!"

Trong nháy mắt, những đứa trẻ khác cũng ùa đến, ríu rít vây quanh cô.

Giang Vân Quyển, người bị bỏ mặc sang một bên, nhìn Văn Khuynh xoa đầu từng đứa trẻ, một nụ cười vô thức hiện lên trên môi cô.

Khi nhận ra điều đó, cô nhanh chóng trở lại vẻ mặt lạnh nhạt thường ngày.

Văn Khuynh cúi xuống bế cậu bé mũm mĩm Tiểu Bảo lên.

"Chân ngắn, em lại mập thêm rồi à?"

Nhưng ánh mắt Tiểu Bảo vẫn dán chặt vào Giang Vân Quyển đứng gần đó.

Văn Khuynh cười trêu:

"Chân ngắn, nếu em không nghe lời chị, chị ném em xuống đấy nhé!"

Tiểu Bảo chậm rãi nói: "Dạ.. dạ.. em sẽ ngoan mà."

Văn Khuynh xoa khuôn mặt tròn trịa của cậu bé: "Ngoan lắm~"

Cậu bé nói lắp nhỏ của cô vẫn đáng yêu như vậy, đúng lúc đó, Giang Vân Quyển bước đến. Vừa thấy cô đến gần, lũ trẻ đang ríu rít quanh Văn Khuynh lập tức im bặt, tò mò nhìn người lạ.

Văn Khuynh không khỏi bật cười, lũ trẻ này rõ ràng không "từng trải" như chị của chúng.

Dù sao thì khí chất lạnh lùng của một nữ CEO quyền lực cũng không phải ai cũng chịu nổi, bọn trẻ nghịch ngợm bị dọa im cũng là chuyện bình thường.

Văn Khuynh vội nói:

"Mọi người đứng ngẩn ra làm gì? Mau chào đi! Chào chị Giang Vân Quyển nào!"

Da Hầu và mấy đứa trẻ lập tức gọi:

"Chào chị Giang Vân Quyển…"

Giang Vân Quyển gật đầu.

"Ừm, chào các em."

Cô nói xong với vẻ mặt bình thản, một lát sau, như nhớ ra điều gì, cô lấy sổ séc ra, xé vài tờ, ký tên rồi điền số tiền. Theo thói quen, lần đầu gặp trẻ con, cô thường tặng một món quà nhỏ.

Cô đưa séc cho Văn Khuynh nhờ cô phát cho bọn trẻ, Văn Khuynh đặt Tiểu Bảo xuống, cầm tờ séc liếc nhìn số tiền rồi vội nói:

"Không cần đâu! Bọn trẻ cũng không biết tiêu tiền."

Giang Vân Quyển dừng lại.

"Vậy sao?"

Văn Khuynh gật đầu liên tục.

"Ừ, nếu chị thật sự muốn cho bọn trẻ cái gì thì mua cho chúng vài bộ quần áo mới đi. Trẻ con lớn nhanh lắm, quần áo mặc vài hôm là chật rồi."

Nghe vậy, Giang Vân Quyển gọi Mộc Bạch dặn dò vài câu, người ở đầu dây bên kia tuy không hiểu chuyện gì nhưng vẫn lập tức nói sẽ làm theo.

Văn Khuynh lập tức khen:

"Giang Vân Quyển, chị đúng là người tốt bụng."

Giang Vân Quyển nhướng mày, không tỏ rõ thái độ. Thấy cô ấy có vẻ tâm trạng khá tốt, Văn Khuynh tiếp tục nịnh:

"Giang Vân Quyển, chị biết không? Tôi vẫn luôn nói với bọn trẻ rằng được cưới chị là hạnh phúc lớn nhất đời tôi, chị thật sự là người tốt bụng và hào phóng nhất trên đời."

Giang Vân Quyển khẽ cười.

"Văn Khuynh, đủ rồi."

Văn Khuynh xua tay.

"Không đâu! Tôi nói thật lòng đấy! Chị tốt như vậy, tôi thích chị nhất!"

Vừa nói cô vừa định trả lại tờ séc, Giang Vân Quyển nhướng mày.

"Cứ giữ lấy."

Văn Khuynh lập tức sáng mắt.

"Thật à? Tôi… tôi nhận thật được sao?"

"Ừ."

Cô đang định cất tờ séc, độti nhiên Tiểu Bảo chỉ vào Giang Vân Quyển, chậm rãi nói:

"Chị Khuynh… nói…"

Giang Vân Quyển cau mày: "Ừm? Cô ấy nói gì về tôi à?"

Tiểu Bảo gật đầu: "Vâng."

Giang Vân Quyển nhìn Văn Khuynh đầy nghi ngờ: "Nói tôi nghe xem, em đã nói với cậu bé gì về tôi?"

Văn Khuynh lập tức giật mình, Ôi không!

Cô vội nắm tay Giang Vân Quyển, cười gượng:

"Không có gì đâu, chỉ đùa thôi, Giang Vân Quyển, chị đói chưa? Vào trong ăn trước đi, đừng để viện trưởng Lưu đợi lâu."

Nhưng Giang Vân Quyển hoàn toàn phớt lờ cô, chỉ nhìn Tiểu Bảo: "cô ấy nói gì về tôi?"

Tiểu Bảo chậm rãi nói:

"Chị ấy nói… chị… keo kiệt… ngu ngốc… còn là… một… tên… khốn nạn…"

Giang Vân Quyển: "……"

Ngay lập tức, đầu Văn Khuynh đau như búa bổ, hai chữ "khốn nạn" vang vọng dữ dội trong đầu cô, căn nhà trị giá hai trăm triệu của cô xong rồi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

LIÊU THẤT THẦN NHAN_truyenles.net
LIÊU THẤT THẦN NHAN
Tháng 9 6, 2025
Cô có thật sự yêu em không_truyenles.net
Cô có thật sự yêu em không?
Tháng 6 27, 2025
Anh yêu em!người con gái của đời anh
Anh yêu em!người con gái của đời anh
Tháng 6 18, 2025
XU SẮC ĐỘNG NHÂN
Tháng 10 15, 2025
Truyện Les Hay
Trăng tròn rồi Mợ gả cho em nghe_truyenles.net
Trăng tròn rồi Mợ gả cho em nghe
Ngoại truyện Tháng 8 15, 2025
Chương 44 Tháng 8 15, 2025
BÌNH YÊN BÊN CHỊ
Chương 14 Tháng 10 8, 2025
Chương 13 Tháng 10 8, 2025
413419743-256-k330227
Xuân Tẫn Bất Quy
Chương 34 Tháng 8 3, 2026
Chương 33 Tháng 8 3, 2026
NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI_truyenles.net
NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI
KIÊM GIA NGOẠI TRUYỆN 3 Tháng 8 28, 2025
KIÊM GIA NGOẠI TRUYỆN 2 Tháng 8 28, 2025
Cô Gái bên cạnh nhà tôi
Chương 18 Tháng 1 2, 2026
Chương 17 Tháng 1 2, 2026
co-canh-sat-dao-hoa-bach-hop-h-tu-viet-dua-phim-hoc-duong-cap-cao-209574211
Cô Cảnh Sát Đào Hoa
Chương 13.3 Tháng 7 7, 2025
Chương 13.2 Tháng 7 7, 2025
Gái Ngoan_truyenles.net
Gái Ngoan
chap 16 Tháng 9 6, 2025
chap 15 Tháng 9 6, 2025
Yêu Đương Bằng Ảnh Nóng với ‘Con Nhà Người Ta’
Chương 10 Tháng 1 29, 2026
Chương 9 Tháng 1 29, 2026
Cô ba Quỳnh
Chương 3 Tháng 4 21, 2026
Chương 2 Tháng 4 21, 2026
Đôi Mắt Của Seungcheol_truyenles.net
Đôi Mắt Của Seungcheol
quả dâu số 23 Tháng 6 24, 2025
quả dâu số 22 Tháng 6 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved