Nằm Mơ Cũng Muốn Cùng Nàng Ly Hôn - Chương 31
Cô bị bệnh thật sao? Ba năm kết hôn với Giang Vân Quyển, nếu sau này hai người ly hôn có lẽ thỉnh thoảng cô vẫn sẽ nhớ đến cô ấy ?
Lúc này Giang tổng đã rời đi, trước khi đi, cô ấy còn dặn dò rất nhẹ nhàng:
"Thư giãn một chút, đừng uống nữa, nhớ nghỉ ngơi cho đủ."
Thấy chưa Giang tổng vẫn còn chút thương cảm với cô như một "bệnh nhân", thật ra cô chưa bao giờ là người vô tâm, nuôi một con chó ba năm còn có thể nảy sinh tình cảm. Huống chi Giang Vân Quyển cũng là con người và củng là một mỹ nhân tuyệt sắc. Một người chỉ cần nhìn thoáng qua thôi cũng đủ khiến tim cô rung động, mỹ nhân tuyệt sắc cuối cùng rồi cũng sẽ thuộc về người khác.
"Văn Khuynh hình như cô còn buồn hơn lúc nãy." Giọng Như Hoa bỗng vang lên, người vừa biến mất trước đó, không biết từ lúc nào lại xuất hiện.
Văn Khuynh uể oải đáp: "Ừm… tôi chỉ đang nghĩ lung tung thôi, nghĩ một hồi lại thấy hơi buồn."
"Buồn à?" Như Hoa tò mò hỏi.
"Giang Vân Quyển đã nói gì với cô sao?"
Văn Khuynh hỏi lại: "Tại sao mỗi lần cô biến mất, tôi lại hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra?"
Như Hoa có chút ngượng ngùng:
"À… cấp bậc của tôi hơi thấp, dĩ nhiên đó cũng không phải nguyên nhân chính, hủ yếu là vì trừ khi cô chủ động gọi, chúng tôi không được phép xem đời sống riêng tư của cô, nói cách khác người xuyên sách có quyền riêng tư tuyệt đối."
Văn Khuynh tò mò: "Tuyệt đối đến mức nào?"
Như Hoa suy nghĩ một lúc rồi nói:
"Tuyệt đối đến mức cho dù một ngày nào đó mấy nữ phụ quyền lực kia làm những chuyện khó ' miêu tả' với cô tôi cũng không nhìn thấy và dĩ nhiên, nếu cô mời tôi xem tôi vẫn rất vui lòng."
Văn Khuynh: "……"
Cuối cùng cô không nhịn nổi nữa.
"Cái hệ thống chết tiệt này! Có thể nói rõ cho tôi biết không? Chúng ta đang ở trong tiểu thuyết đúng không? Đây thật sự là trò chơi 1v1 bình thường sao? Đừng nói với tôi rằng nữ chính phải làm đủ loại chuyện không đứng đắn với các nữ phụ kia để chinh phục họ nhé! Tôi là người đứng đắn! Làm sao một người đứng đắn như tôi lại đi làm những chuyện không đứng đắn với họ được! Không phải các người nói chỉ cần tăng độ hảo cảm thôi sao? Chẳng phải chỉ là tình chị em đơn thuần sao?!"
Như Hoa vội vàng nói: "Bình tĩnh, bình tĩnh nào thật ra đó là thiết lập ẩn của tác giả, cô hoàn toàn có thể ngủ với từng nhân vật quan trọng. Chẳng phải cô thấy việc tăng hảo cảm quá chậm sao?"
"Tăng hảo cảm quá chậm?" Văn Khuynh trợn mắt.
Như Hoa ho khan một tiếng: "À trước đây tôi từng dẫn dắt một người xuyên sách vào cuốn tiểu thuyết tên là Bảy ngày bảy đêm: Những yêu cầu tình ái hàng đêm của tổng tài."
Văn Khuynh nuốt nước bọt.
"Bảy ngày bảy đêm, thận của tổng tài đó vẫn ổn chứ?"
Như Hoa hoàn toàn bỏ qua câu hỏi đó: "Người xuyên sách kia làm thế thân cho 'bạch nguyệt quang' của tổng tài, nhưng cô ta thẳng thắn hơn cô nhiều, đêm nào cũng quấn lấy tổng tài không cho xuống giường. Mỗi lần ngủ cùng tổng tài, độ hảo cảm tăng 50 điểm."
Văn Khuynh kinh ngạc:"Năm mươi điểm?! nhiều vậy sao? chẳng phải chỉ cần hai đêm là đầy điểm luôn à?"
Như Hoa thở dài: "Đáng tiếc cô ta vẫn thất bại."
Văn Khuynh ngơ ngác:"bạo vậy mà vẫn thất bại?"
"Ừ." Như Hoa nói: " Tổng tài đó sức khỏe không tốt còn bị tàn tật, cô ta dùng quá nhiều chiêu cuối cùng ông ta vắt cạn sức."
Văn Khuynh lập tức bật ra:
"Cái quái gì vậy?!"
Như Hoa vội vàng giải thích:
"Không không, tôi chỉ đang gợi ý thôi, ví dụ khi cô muốn tăng hảo cảm của những nhân vật quan trọng thỉnh thoảng ngủ với họ một chút độ hảo cảm sẽ tăng rất nhanh, dù sao cô cũng chẳng mất gì."
Văn Khuynh hoảng hốt lắc đầu.
"Không, tôi không làm được, đặc biệt là với người đó…"
Như Hoa bình tĩnh nói:
"Cô yên tâm, người chưa từng ngủ với ai sẽ không hút cạn sức của người khác, họ chỉ bị hút cạn sức thôi."
Văn Khuynh: "……"
Sau một lúc im lặng, cô hỏi:
"À đúng rồi Nhuu Hoa, 'Bạch Liên Hoa' kia thật sự cởi mở vậy sao? Thiết lập ẩn của tác giả chẳng lẽ là cô ta ngủ với tất cả nữ phụ quyền lực? Nếu vậy thì Giang Vân Quyển chẳng phải đội ít nhất tám cái mũ xanh sao?" Nghĩ đến đây Giang Vân Quyển cũng hơi đáng thương nhỉ…"
Như Hoa suy nghĩ một chút rồi khuyên: "Đó không phải chuyện cô nên quan tâm, Văn Khuynh, tôi nghĩ cô nên chú ý đến những nữ phụ quyền lực khác, chứ đừng tập trung vào Giang Vân Quyển."
Văn Khuynh gật đầu: "Ừ… cũng đúng, nhưng Giang-…"
"À đúng rồi!" Như Hoa đột nhiên nói, tôi phát hiện nữ phụ quyền lực thứ hai Ngu Tang đã xuất hiện trong bán kính hai cây số, hiện tại trời đang mưa, tôi đề nghị cô lập tức ra ngoài tìm cô ấy đưa cho cô ấy một chiếc ô."
Nghe đến cái tên đó, sắc mặt Văn Khuynh lập tức lạnh đi.
"Không, tôi từ chối, đối với Ngu Tang, kiểu hành động lãng mạn dưới mưa này chính xác là thứ mà hội chứng tuổi teen ảo tưởng của cô ta thích nhất."
Như Hoa nhún vai:"Được thôi, vậy thì tùy cô, cứ tìm cơ hội tiếp cận với cô ta là được, chúc may mắn."
Văn Khuynh: "……"
Đúng lúc đó Da Hầu gõ cửa bước vào, vừa vào phòng, cậu ta đã nói:
"Chị Văn Khuynh, viện trưởng Lưu về rồi! Ông ấy vào bếp chặt gà luôn, còn bảo em nói với chị hôm nay ăn gà nhé!"
Văn Khuynh nói:" viện trưởng Lưu về rồi à? Vậy em vào bếp giúp ông ấy."
Da Hầu vội vàng xua tay: "Không cần! Không cần đâu! Chị Văn Khuynh, tay nghề nấu ăn của chị…"
Sắc mặt Văn Khuynh lập tức tối sầm.
"Tay nghề của chị thì sao?"
"Không không!" Da Hầu vội vàng nói.
"Chị là giỏi nhất!"
Văn Khuynh liếc cậu ta một cái, rồi quay người đi về phía bếp, bên ngoài, mưa bắt đầu rơi nặng hạt, trên mặt đất đã đọng lại từng vũng nước nhỏ trong suốt. Thật ra nghĩ kỹ nếu ly hôn với Giang Vân Quyển, rồi ở lại trại trẻ mồ côi này cũng không tệ. Môi trường ở đây tốt lại có rất nhiều đứa trẻ đáng yêu, dù tiền quan trọng đến đâu cũng không phải tất cả. Nhưng vừa nghĩ đến nhiệm vụ chinh phục những nữ phụ quyền lực, đầu cô lại đau nhức. Tác giả chết tiệt kia! Chỉ để kéo dài số lượng chữ lại nhét thêm quá nhiều nữ phụ mạnh mẽ, chỉ riêng Mạnh Tử Hân và Ngu Tang thôi cô đã không xử lý nổi, huống chi còn những người khác!
Không lâu sau, cô bước vào căn bếp nhỏ, đẩy cửa ra, trên chiếc bàn dài bày đầy nguyên liệu, viện trưởng Lưu đang đứng trước thớt, chặt đôi con gà, ông là một người đàn ông lớn tuổi, đầu hói, dáng người thấp thấp, mặc sơ mi trắng và quần tây đen, bụng hơi nhô ra, nhưng gương mặt hiền hậu, nhìn rất dễ gần.
Thấy cô bước vào, ông lập tức cười nói:
"Tiểu Văn, cháu đến rồi! Sau khi nấu gà xong, phải uống với ta vài ly đấy!"
Văn Khuynh mỉm cười bước tới, cô xắn tay áo lên: "Được ạ, tối nay cháu sẽ uống với thầy đến say mới thôi."
Vừa nói, cô vừa nhặt khoai tây trên bàn, cho vào rổ tre rồi mang đến bồn rửa, viện trưởng Lưu hỏi: "Tiểu Văn, lần trước ta nghe cháu nói qua điện thoại cháu sắp ly hôn?"
Văn Khuynh thở dài: "Không có gì đâu ạ, chỉ là cô ấy không thích cháu nữa, chúng cháu không thể tiếp tục sống cùng nhau."
Viện trưởng Lưu im lặng một lúc rồi an ủi:
"Không sao đâu tiểu Văn vừa xinh đẹp vừa tốt bụng, cho dù cô ấy không thích cháu, cháu vẫn sẽ gặp được người tốt hơn."
Văn Khuynh vừa rửa khoai tây vừa cười.
"Cháu cũng nghĩ vậy, dù sao cháu cũng rất xinh đẹp mà."
Viện trưởng Lưu nói:" Trong phòng ta còn mấy chai bia, ta đi lấy, hôm nay chúng ta làm gà hầm bia."
Văn Khuynh nói ngay:
"Trong phòng thầy à? Vậy để cháu đi lấy."
"Không cần." Ông lắc đầu.
"Ta giấu trong tủ rồi, ta sợ mấy đứa nhỏ nghịch ngợm lấy trộm, cháu không tìm được đâu."
Văn Khuynh nhắc:
"Vậy thầy nhớ mang ô nhé, ngoài trời mưa to lắm."
Viện trưởng Lưu cầm chiếc ô dưới đất lên:"Biết rồi."
Sau khi ông đi, Văn Khuynh nhanh chóng rửa mặt, cô cúi xuống bồn nước ở góc bếp, nhìn vào gương, dù sắc mặt có hơi kém nhưng gương mặt đó vẫn đẹp đến mức khiến người ta rung động. Thật sự đẹp đến mức khó tin, dù đang ly hôn với Giang Vân Quyển, nhưng nhân vật phản diện như cô hoàn toàn khác với Bạch Liên Hoa ngây thơ kia, tuy cô ta là nữ chính nhìn ngây ngô đáng thương, nhưng vẻ đẹp của Văn Khuynh lại mang một loại quyến rũ nguy hiểm.
Nếu đây là phim truyền hình thì cô chắc chắn là kiểu nữ phản diện xinh đẹp khiến người ta không ghét nổi. Nghĩ vậy tâm trạng Văn Khuynh bỗng khá hơn một chút. Cô nhìn mình trong gương rồi thở dài.
"Chậc, không biết sau khi ly hôn, gương mặt này còn có thể quyến rũ được bao nhiêu cô gái trẻ nữa. Nếu có thể mỗi ngày đổi một người củng được, chỉ nghĩ thôi cũng thấy kích thích."
Đúng lúc đó, một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng cô.
"Văn Khuynh, em còn muốn quyến rũ bao nhiêu cô gái nữa?"
Văn Khuynh giật mình quay đầu lại, trước mặt cô là Giang tổng đang đứng đó, trên tay cô ấy cầm một con dao phay lớn, lưỡi dao lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng, cũng lạnh như gương mặt vô cảm của Giang Vân Quyển.