Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Nằm Mơ Cũng Muốn Cùng Nàng Ly Hôn - Chương 32

  1. Home
  2. Nằm Mơ Cũng Muốn Cùng Nàng Ly Hôn
  3. Chương 32
Prev
Next

Sao Giang Vân Quyển lại xuất hiện trong cái nhà bếp nhỏ xíu này? hơn nữa còn cầm trên tay một con dao phay to tướng? Một người ngày ngày ký những hợp đồng trị giá hàng trăm triệu, vậy mà cũng có thể cầm dao phay sao?

Trong khoảnh khắc đó, Văn Khuynh chỉ cảm thấy đầu mình đau như búa bổ, vừa rồi cô vừa nói gì nhỉ? Cô nói sau này muốn đổi "em gái nhỏ" mỗi ngày? Không lẽ Giang Vân Quyển nghe thấy hết rồi? Đương nhiên là nghe thấy rồi! Còn cần hỏi sao?!

Trời ơi, hay là giết cô luôn đi cho xong! rốt cuộc Giang Vân quyển là người hay là ma vậy? Sao cô đi đâu người đó cũng xuất hiện, chẳng lẽ trên người cô có gắn thiết bị định vị? Đây đã là lần thứ ba cô bị bắt quả tang rồi, mà lần nào cũng đột ngột như thế. Trong lòng Văn Khuynh lập tức đưa ra một quyết định vô cùng kiên định: sau này tốt nhất nên tránh xa Giang tổng.

Đúng lúc đó, Giang Vân Quyển bước vào bếp, cô đặt mạnh con dao phay xuống thớt.

"Cạch!"

Âm thanh vang lên nặng nề, tim Văn Khuynh lập tức đập thình thịch, cô lắp bắp nói:

"Giang… Giang Vân Quyển, xin chị nghe tôi giải thích trước đã…"

Nhưng Giang Vân Quyển hoàn toàn phớt lờ cô, cô đi thẳng tới bồn rửa tay, rửa sạch tay, sau đó lấy điện thoại ra gọi điện, Văn Khuynh đứng bên cạnh, ngơ ngác, Giang Vân Quyển bị sao vậy Nghe thấy cô nói sau này mỗi ngày sẽ đổi một cô gái khác, mà không tức giận chút nào sao?

À… Hiểu rồi, có lẽ Giang Vân Quyển thật sự không thích cô, nếu thích, chắc chắn đã nổi giận rồi, sao có thể bình tĩnh gọi điện như vậy được? Nghĩ vậy, Văn Khuynh bỗng nhiên cảm thấy hợp lý, có vẻ như bị đội nón xanh đối với Giang Vân Quyển cũng chẳng phải chuyện gì lớn

Trong lúc Văn Khuynh còn đang mải suy nghĩ linh tinh, cô bỗng thấy Giang Vân Quyển liếc nhìn mình một cái, sau đó nói với người ở đầu dây bên kia:

"Bác sĩ Dương phải không?"

Văn Khuynh: ???

Giang Vân Quyển tiếp tục nói: "Vâng, là tôi, Giang Vân Quyển, tôi muốn nhờ anh giúp một việc, có một bệnh nhân."

"…."

"Đúng vậy, cô ấy có vấn đề về não, thường xuyên nói chuyện một mình, hành vi rất thất thường, hơn nữa còn hay có những ảo tưởng rất hoang đường."

Văn Khuynh "…." Cái quái gì vậy?! chỉ đổi' cô gái nhỏ ' mỗi ngày mà gọi là ảo tưởng hoang đường sao?!

Giang Vân Quyển tiếp tục nói:

"Bắt đầu từ khi nào à…"

Cô lại nhìn Văn Khuynh một cái, ngập ngừng một chút rồi nói:

"Gần đây tôi mới phát hiện, đặc biệt là đêm qua, tình trạng rất nghiêm trọng."

Văn Khuynh: "……"

Đêm qua, đêm qua rất nghiêm trọng? Đêm qua lúc cô nói chuyện với Giang Vân Quyển gần hai mươi phút? Vậy đêm qua cô đã nói gì vậy? Cô đã nói cái gì với Giang Vân Quyển vậy?!

Giang Vân Quyển lại im lặng một lúc rồi nói:

"Vậy thì… ngày mai đi."

Văn Khuynh: "……"

Ngày mai?! Ý là ngày mai đưa cô đi khám não sao?! Trời đất ơi! Giang tổng! Cô không nhớ sao?! ngày mai cô còn phải đi núi Ngọc Sơn công tác, còn phải gặp vợ tương lai của mình nữa mà! Đừng lãng phí thời gian vào những chuyện vặt vãnh như thế! Hơn nữa tôi không hề bị bệnh!! nội tâm Văn Khuynh điên cuồng gào thét

Giang Vân Quyển đã cúp máy, sau khi cất điện thoại đi, cô bước tới gần Văn Khuynh rồi hỏi:

"Ngày mai em có rảnh không?"

Văn Khuynh lập tức căng thẳng lắc đầu.

"Không…"

Giang Vân Quyển cau mày: "em còn có việc gì? Hủy đi."

Văn Khuynh vội nói: "Không hủy được, tôi vừa đăng ký lớp học diễn xuất, ngày mai phải đến lớp, tôi đóng vai vợ phản diện."

Giang Vân Quyển suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Vậy vợ của nhân vật phản diện kia cũng tên Giang Vân Quyển? Và còn là người mạnh nhất vũ trụ?"

Văn Khuynh bĩu môi.

"… chắc vậy."

Giang Vân Quyển lập tức nheo mắt lại, cô nhìn Văn Khuynh đầy cảnh giác.

"Văn Khuynh, em vẫn là em như trước chứ?"

Văn Khuynh: "……"

Ý gì đây? Giang Vân Quyển nghi cô bị đa nhân cách sao?! Chết tiệt, Giang Vân Quyển tin chắc cô bị bệnh tâm thần, còn muốn hủy chuyến đi Ngọc Sơn để đưa cô đi khám não! Vậy tại sao cô lại cứ phải gặp Giang Vân Quyển chứ? nếu không gặp cô ấy, mọi chuyện chẳng phải đã không xảy ra sao! Văn Khuynh lập tức điên cuồng gọi hệ thống trong đầu.

"Hệ thống chết tiệt!"

"Ra đây cho tôi!"

Giọng Như Hoa lập tức vang lên trong đầu: "Có chuyện gì vậy, Văn Khuynh? Cô gặp rắc rối à?"

Văn Khuynh nói vội: "Có! Mau lên! Có kỹ năng nào bán cho tôi không? Tôi sắp chết rồi!"

Như Hoa lập tức chuyển sang giọng của một thương nhân chuyên nghiệp.

"Chủ nhân muốn loại kỹ năng nào?"

Văn Khuynh nói ngay: "Ví dụ như khiến Giang Vân Quyển tạm thời mất trí nhớ chẳng hạn!"

Như Hoa: "Ờ… chủ nhân, kỹ năng của cửa hàng hệ thống chỉ có thể tác động đến môi trường bên ngoài, không thể tác động trực tiếp đến nhân vật."

Văn Khuynh gấp gáp gào thét : "Vậy thì quay ngược thời gian! quay lại năm phút trước cũng được! Giang Vân Quyển vừa nghe thấy tôi nói sẽ đổi 'em gái nhỏ' mỗi ngày! Tôi tiêu rồi! Cô ấy nghi tôi bị tâm thần, ngày mai còn muốn đưa tôi đi khám!"

Như Hoa: "……"

Văn Khuynh tiếp tục: "Với lại ngày mai Giang Vân Quyển còn phải đến Ngọc Sơn gặp tai nạn xe, nếu không cốt truyện sẽ không tiếp diễn! Cô ấy còn phải gặp Tiểu Bạch Liên nữa mà! Chỉ cần quay lại năm phút thôi!"

Như Hoa không nhịn được mà than: "Sao cô không giữ những lý tưởng sống đó ở trong đầu thôi?, nói ra làm gì ? "

Văn Khuynh thở dài: "Đó chỉ là tự an ủi bản thân thôi mà, tôi là một người vợ cả độc ác sắp ly hôn với tổng tài bá đạo, chẳng lẽ lúc buồn tôi tự tưởng tượng chút cũng không được sao?"

Như Hoa nghi ngờ hỏi:

"Cô buồn à?"

Văn Khuynh ho nhẹ.

"… không có ."

Như Hoa dừng một chút rồi nói:

"Xin lỗi, chủ nhân, kỹ năng [Đảo Ngược Thời Gian] mà cô yêu cầu vẫn chưa được chào bán, hiện tại chỉ đang trong giai đoạn thử nghiệm nội bộ, hơn nữa thế giới trong sách vốn đã phi logic và hỗn loạn, nếu sử dụng kỹ năng này, có thể sẽ gây ra một số hậu quả xấu."

Văn Khuynh sững người.

"Hậu quả xấu…?

Như Hoa nói: "Đúng vậy, chủ nhân, kỹ năng này có thể gây ra rối loạn không gian thời gian, hơn nữa kỹ năng [Đảo Ngược Thời Gian] vô cùng đắt đỏ, tôi e rằng chủ nhân không đủ khả năng mua đâu."

Văn Khuynh cười lạnh:

"Cô nói vậy chỉ để dọa tôi thôi chứ gì?"

Như Hoa cười ngượng:

" Văn Khuynh cô phát hiện rồi sao~"

Văn Khuynh lập tức lạnh giọng:

"Đủ rồi, nói giá đi."

Như Hoa nhanh chóng trở lại giọng điệu chuyên nghiệp:

"Kỹ năng [Đảo Ngược Thời Gian] có giá hai trăm triệu nhân dân tệ, nhưng phải nhắc trước rằng nó không hoàn toàn ổn định, cô chắc chắn muốn mua chứ?"

Văn Khuynh không còn thời gian suy nghĩ, tệ nhất cô chỉ cần tiêu quá số tiền mà Giang Vân Quyển đưa sau khi ly hôn.

Cô lập tức nói: "Được. Mua."

"Bíp-"

"[Hệ thống Tiêu Dùng Xuyên Sách – Trả Tiền Là Thắng] hân hạnh phục vụ quý khách, hệ thống luôn tuân theo nguyên tắc khách hàng là thượng đế, cung cấp dịch vụ chu đáo và chất lượng cao nhất, phát hiện số dư thẻ ngân hàng của chủ nhân không đủ, chủ nhân có muốn thấu chi để mua kỹ năng [Đảo Ngược Thời Gian] không? nếu muốn mua, vui lòng chọn [Xác nhận]."

Văn Khuynh lạnh lùng nói:

"Xác nhận."

Bíp-… "Đã xác nhận, chủ nhân đã thấu chi 200 triệu nhân dân tệ, khoản nợ này sẽ được tính lãi suất 10%."

Văn Khuynh sững người.

"??? Các người còn là người được sao?"

Như Hoa hỏi: "cô muốn quay lại thời điểm nào?"

Văn Khuynh hỏi lại, giọng không biểu cảm: "Giá vẫn vậy dù quay lại lúc nào củng được sao ?"

Như Hoa "…Vâng."

Một nụ cười chậm rãi hiện lên nơi khóe môi Văn Khuynh : "Vậy thì ba ngày trước."

Bíp-… "Được, cô vui lòng chuẩn bị, chuẩn bị dịch chuyển thời gian, đang truyền tải…"

"Bíp…"

"Đang truyền tải…"

"Vui lòng chờ…"

Văn Khuynh nhắm mắt lại, tiếng thông báo của hệ thống vang lên từng hồi trong đầu, quá trình truyền tải dường như rất lâu. Văn Khuynh suy ngẫm nếu mọi chuyện thuận lợi, cô sẽ trở lại thời điểm mà Giang Vân Quyển vẫn cho rằng cô chỉ là một người vợ chính thất nhút nhát, nhàm chán và vô vị.

Hai ngày qua khoảng thời gian cô ở bên Giang Vân Quyển tuy ngắn ngủi, nhưng lại là một ký ức rất đẹp, cô đã thấy rằng Giang Vân Quyển tuy lạnh lùng, độc đoán nhưng cũng có lúc dịu dàng, cô đã thấy một tổng tài cao cao tại thượng lại ngốc nghếch viết tấm séc khổng lồ cho cô nhi viện cho lần đầu tiên gặp nhau, Giang Vân Quyển dù nghi ngờ cô có vấn đề tâm thần, Giang Vân Quyển vẫn kiên nhẫn đưa cô đi khám bác sĩ.

Những điều này cô vẫn sẽ nhớ rất rõ, tạm biệt Giang Vân Quyển, tôi sẽ nhớ cô, chắc chắn.

"Bíp…"

"Đang truyền tải…"

"Đang truyền tải…"

"Vui lòng chờ…"

Văn Khuynh đột nhiên mở mắt. Sao vẫn chưa truyền xong? Chậm đến vậy sao? Ngay lúc đó trong đầu cô vang lên hàng loạt cảnh báo hệ thống.

"Bíp!"

"Bíp!"

"Bíp!"

"LỖI TRUYỀN TẢI!"

"CẢNH BÁO!"

"CẢNH BÁO!!"

"LỖI TRUYỀN TẢI!!"

Văn Khuynh: "…Cái quái gì vậy, kỹ năng [Đảo Ngược Thời Gian] này thật sự không đáng tin đến thế sao? Chẳng lẽ tôi bị kẹt trong không gian ảo rồi?"

Cô quay đầu nhìn lịch trên tường, chỉ một cái liếc mắt đồng tử cô đột ngột co lại. Hai mươi năm sau, cô thật sự bị ném tới tương lai hai mươi năm, hơn nữa cơ thể cô còn ở trạng thái trong suốt, giống như một linh hồn, Văn Khuynh tức đến muốn nổ tung.

"Hệ thống chết tiệt này…!"

Nhưng nghĩ kỹ lại, lỗi cũng không hoàn toàn ở hệ thống, chính cô cố chấp sử dụng kỹ năng, dù đã được cảnh báo rằng nó có thể gây rối loạn thời không, chỉ vì cô quá sợ Giang Vân Quyển. Nếu ngày mai Giang Vân Quyển thật sự đưa cô đi khám bác sĩ thì cốt truyện Ngọc Sơn sẽ không thể kích hoạt.

Nếu cốt truyện Ngọc Sơn không xảy ra, toàn bộ cốt truyện phía sau sẽ sụp đổ, Giang Vân Quyển sẽ không gặp được Tiểu Bạch Liên, mà nếu cốt truyện sụp đổ, cô vẫn sẽ chết trong thế giới này, vậy nên thà đánh cược một phen, chỉ là cô không ngờ Canh bạc tuyệt vọng đó lại dẫn đến kết quả như thế này.

Cô thử gọi hệ thống trong đầu.

"Như Hoa!"

"Như Hoa, ra đây!"

Không có phản hồi, đúng lúc đó, cô nghe thấy lão quản gia nói với đám người hầu:

"Phu nhân vẫn còn bệnh, Giang tổng tâm trạng không tốt, các cô làm việc cẩn thận một chút."

Mọi người lập tức gật đầu: "Vâng."

Văn Khuynh sững lại, phu nhân? chắc chắn là Tiểu Bạch Liên, theo cốt truyện gốc hai mươi năm sau, nếu không có gì bất ngờ, Giang Vân Quyển hẳn đã ở bên Tiểu Bạch Liên. Dù sao nguyên chủ cũng đã bị thiêu chết để cứu họ, cô đi theo quản gia lên lầu, tầng hai là phòng làm việc và phòng ngủ của Giang Vân Quyển.

Quản gia gõ cửa, từ bên trong vang lên một giọng nói khàn khàn:

"Vào đi."

Khi cửa mở ra Văn Khuynh nhìn thấy Giang Vân Quyển ngồi bên giường, thần sắc cô mệt mỏi và tiều tụy mà người nằm trên giường bệnh truyền dịch chắc chắn là Tiểu Bạch Liên.

Văn Khuynh còn đang nghĩ thầm:

"Chậc chậc…Tiểu Bạch Liên đúng là lợi hại, chỉ cần ốm một chút thôi cũng khiến Gian Vân Quyển lo lắng đến vậy, Giang Vân Quyển… cô ngốc à? Một người phụ nữ phản bội cô nhiều lần như vậy, có gì đáng để cô yêu chứ?"

Nhưng khi nhìn rõ khuôn mặt trên giường cô hoàn toàn chết lặng, bởi vì người nằm đó không phải Tiểu Bạch Liên, mà là chính cô.

Không thể nào!

Thật quá vô lý!

Giang Vân Quyển, sau hai mươi năm… vẫn chưa ly hôn với cô sao? hơn nữa, người nằm trên giường trông gầy yếu vô cùng, dường như bị mất nước nghiêm trọng, sụt ít nhất chín ký, gương mặt tái nhợt, vẫn còn đang hôn mê ngủ.

Quản gia khuyên: "Cô chủ, cô ăn chút gì đi."

Giang Vân Quyển mệt mỏi hỏi: "Khi nào bác sĩ Triệu đến?"

Quản gia im lặng một lúc, rồi nghẹn ngào nói: "Bác sĩ Triệu nói ông ấy sẽ không đến nữa, ngay cả những chuyên gia hàng đầu nước ngoài cũng nói họ bất lực trước bệnh tình của phu nhân, cô… cô nên…"

Quản gia nói đến đây thì bật khóc, Giang Vân Quyển khẽ gật đầu:" vậy sao."

Văn Khuynh nhìn chính mình đang nằm trên giường bệnh, rồi nhìn Giang Vân Quyển người đang cố gắng kìm nén nỗi đau. Đột nhiên, cô hiểu ra điều gì đó, có lẽ… theo quỹ đạo của dòng thời gian sau đây, Giang Vân Quyển thật sự sẽ yêu cô? Phải chăng tất cả những dịu dàng tinh tế mà Giang Vân Quyển dành cho cô đều là bởi vì cuối cùng cô ấy sẽ yêu cô?

Nhưng…Văn Khuynh lại liếc nhìn người đang nằm trên giường bệnh, nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn như thế này, cốt truyện sẽ hoàn toàn sụp đổ. Điều đó có nghĩa là ngay cả khi Giang Vân Quyển ở bên cạnh cô, cô vẫn sẽ chết sao? Đầu óc cô bỗng trống rỗng trong giây lát, thế nhưng tất cả những gì trước mắt lại chân thực đến đáng sợ.

Trong khoảnh khắc đó, cô chắc chắn một điều Giang Vân Quyển tuyệt đối không thể ở bên cạnh cô, đúng lúc ấy, giọng nói gấp gáp của Như Hoa vang lên trong đầu cô:

"Văn Khuynh! Cô có ở đó không? tôi đã cảnh báo cô rồi, du hành thời gian rất nguy hiểm, nhưng cô vẫn không nghe!"

Văn Khuynh yếu ớt đáp lại:

"Như Hoa, tôi đang ở hai mươi năm sau, ngày 9 tháng 5, thật sự là hai mươi năm sau."

Như Hoa giật mình: "Hai mươi năm sau? cô đã thấy gì?"

Văn Khuynh đáp: "Không có gì cả."

Như Hoa hỏi tiếp: "tôi cảm nhận được cảm xúc của cô rất bất ổn ?"

Văn Khuynh nói: "tôi không sao, chỉ là tôi quá sợ, mọi thứ ở đây đều xa lạ, tôi thật sự rất sợ."

Như Hoa vội vàng nói:

"Không sao đâu, Văn Khuynh, đừng lo. Tôi sẽ khởi động chương trình đưa cậu trở về."

Văn Khuynh lập tức nhân cơ hội mặc cả: "Hệ thống truyền tống của tôi bị lỗi, hai trăm triệu kia có thể không bị tịch thu được không?"

Như Hoa bực bội: "…Bây giờ là lúc nào rồi mà cô còn lo chuyện đó?! nhưng tôi sẽ làm báo cáo xin trả lại tiền cho cô , được chưa?"

Văn Khuynh cười: "Được vậy thì tốt ."

Như Hoa tiếp tục:"Văn Khuynh, vì đây là lỗi của chúng tôi, tôi cũng sẽ xin cho cô quay lại vài phút trước đó miễn phí. tôi sẽ cố gắng hết sức giúp cô. Chỉ là việc làm báo cáo hơi phiền phức, có thể không được duyệt nhưng tôi sẽ cố gắng ."

Văn Khuynh lập tức nói:"Như Hoa bé nhỏ, cô đúng là một hảo bằng hữu !"

Như Hoa lạnh lùng đáp:"…Trước đây  đâu có nói vậy, cô nói tôi chỉ là nhân viên chăm sóc khách hàng của cô thôi."

Văn Khuynh nói: "Thôi bỏ qua mấy chi tiết đó đi, từ giờ trở đi cô là bạn của tôi ~"

Như Hoa: "…"

Ngay lúc đó, giọng thông báo của hệ thống vang lên trong đầu cô.

"Xin chủ nhân chuẩn bị…"

"Đang truyền tống…"

"Bíp!"

"Truyền tống thành công!"

Văn Khuynh mở mắt, tầm nhìn trong chốc lát trở nên mơ hồ, rồi cô thấy Giang Vân Quyển đang đứng ngay trước mặt mình. Giang Vân Quyển rõ ràng vừa mới bước vào, trên tay vẫn còn cầm một con dao bếp sáng loáng, trước khi cô kịp nói gì, Văn Khuynh đã vội vàng lên tiếng:

"Không cần! Tôi không bị tâm thần phân liệt! Tôi không cần đi khám bác sĩ!"

Giang Vân Quyển: "…"

Văn Khuynh tiếp tục: "Bây giờ tôi mới là tôi thật sự!"

Giang Vân Quyển: "…"

Cô hít sâu, thẳng thắn nói: "Giang Vân Quyển, chị có biết không? Mỗi ngày tôi đều mơ thấy mình biến thành một cô gái khác, trong mơ, tôi còn ly hôn với chị, chị không hề yêu tôi ?"

Sắc mặt Giang Vân Quyển càng lúc càng trầm xuống, Văn Khuynh tiếp tục:

"Chị thật sự nghĩ tôi thích chị sao? Ở một người như chị có gì đáng để tôi thích chứ?"

Giang Vân Quyển lạnh lùng hỏi: "em còn muốn nói gì nữa?"

Văn Khuynh cười khẩy: "Từ đầu đến cuối, thứ tôi muốn chỉ là tiền của chị, thật ra chị cũng biết mà, tôi tham lam, dâm đãng, nhát gan, lại sợ phiền phức, tôi còn rất ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản thân mình, ba năm ở bên chị giống như cả một thế kỷ vậy, tôi thật sự, thật sự, thật sự không chịu nổi một người nhàm chán và tẻ nhạt như chị!"

Giang Vân Quyển gật đầu: "Vậy thì sao?"

Văn Khuynh sững người.

"…Vậy thì sao?"

Tôi đang chửi cô đấy, Giang tổng à ! Làm ơn tỏ ra tức giận đi! gọi tám vệ sĩ tới kéo tôi ra rồi ly hôn với tôi đi chứ!!! Văn Khuynh dừng lại một chút, rồi tiếp tục liều mạng nói:

"Ba năm kết hôn mà chị chưa từng chạm vào tôi, không thấy chán sao? Tôi đã lãng phí ba năm thanh xuân cho chị, còn chị thì bất lực, không thú vị chút nào sao?"

Nhanh lên!

Giang tổng!

Nhanh lên!

Tức giận đi!!

Nói câu kinh điển đi chứ" Cô gái, cô đang đùa với lửa, cô biết không?"

Giang tổng! Chuyện chúng ta có ly hôn hay không hoàn toàn phụ thuộc vào cô đó!

Ngay lúc đó cô thấy Giang Vân Quyển, người đã im lặng rất lâu, chậm rãi lấy điện thoại ra, rất nhanh, cô ấy bấm một số.

"Alo, có phải bác sĩ Dương không?"

Văn Khuynh: "…"

Giang Vân Quyển bình tĩnh nói:

"Vâng, có một bệnh nhân, cô ấy bị tâm thần phân liệt, tình trạng rất nghiêm trọng, tôi nghi ngờ cô ấy có tới 2 nhân cách . "

Văn Khuynh: "…" Cái quái gì vậy?!

.

.

—————–//————-

** Ps: Giang Vân Quyển đang nghi ngờ Văn Khuynh bị tâm thần nhẹ vì ngày nào cô củng muốn ly hôn :))

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

245065299-256-k707978-1
Em Đáng Tuổi Bà Cố Tôi
Tháng 7 13, 2026
Tiểu Thư và Nông Dân Lesbian_truyenles.net
Tiểu Thư và Nông Dân Lesbian
Tháng 7 5, 2025
Cô Hai Thái Anh_truyenles.net
Cô Hai Thái Anh
Tháng 8 3, 2025
Làm Kén – PEPSI_truyenles.net
Làm Kén – PEPSI
Tháng 7 10, 2025
Truyện Les Hay
Đế Vương Luyến
Chương 163 Tháng 6 25, 2026
Chương 162 Tháng 6 25, 2026
Cô giáo_truyenles.net
Cô giáo
Chap 43 Tháng 6 22, 2025
Chap 42 Tháng 6 22, 2025
Đồng học không làm yêu_truyenles.net
Đồng học không làm yêu
Chương 140 Tháng 8 8, 2025
Chương 139 Tháng 8 8, 2025
Mơ Ước Đã Lâu
Phiên ngoại 2 Tháng 5 1, 2026
Phiên ngoại 1 Tháng 5 1, 2026
Mẹ và con gái
No title Tháng 6 17, 2025
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY_truyenles.net
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY
Đôi lời tác giả Tháng 7 17, 2025
Chương 36 Tháng 7 17, 2025
Cô Giáo Yêu Em Không
Chương 35 Tháng 5 14, 2026
Chương 34 Tháng 5 14, 2026
63926932-256-k270494
Tôi là bác sỹ phụ khoa
Chương 7 Tháng 7 19, 2026
Chương 6 Tháng 7 19, 2026
Chị Dâu Không Chịu Buông Tay
chương 30 Tháng 12 8, 2025
chương 29 Tháng 12 8, 2025
Vết Cắt Chí Mạng
Chương 13 Tháng 4 13, 2026
Chương 12 Tháng 4 13, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved