Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Nằm Mơ Cũng Muốn Cùng Nàng Ly Hôn - Chương 35

  1. Home
  2. Nằm Mơ Cũng Muốn Cùng Nàng Ly Hôn
  3. Chương 35
Prev
Next

Thực tế, đúng như Văn Khuynh dự đoán, CEO thông minh và quyền lực của chúng ta – Giang Vân Quyển – cuối cùng vẫn không tin lời cô nói rằng mình đã thích người khác.

Cô ấy đương nhiên càng không tin rằng Văn Khuynh có một người phụ nữ mình yêu sâu sắc tên là Giả Linh.

Nhưng thử nghĩ xem trên đời này có người phụ nữ nào không yêu Giả Linh chứ?

Sự dịu dàng và tốt bụng của cô ấy, từng nụ cười từng cử chỉ, cùng trí tuệ cảm xúc được rèn luyện qua vô số trải nghiệm…

Giả Linh luôn có thể xử lý mọi tình huống khó xử, khéo léo hóa giải mọi rắc rối cho người khác.

Trên nhiều diễn đàn mạng, cô ấy gần như là kiểu người phụ nữ hoàn mỹ có thể xứng đáng với tất cả mọi thứ.

Những nữ thần cao ngạo hay nhân vật quyền lực gì đó? So với Nữ thần Giả Linh, tất cả đều chẳng đáng kể.

Văn Khuynh thật sự rất thích Giả Linh, chỉ là Giang Vân Quyển không tin điều đó, Giang tổng của chúng ta không tin, Giang Vân Quyển số một trong vũ trụ của chúng ta chỉ cho rằng Văn Khuynh bị bệnh tâm thần.

Hơn nữa còn khá nghiêm trọng.

Văn Khuynh cũng không biết viện trưởng Lưu đến cùng Da Hầu và mấy đứa trẻ khác từ lúc nào.

Khi viện trưởng Lưu nhìn thấy cô và Ngu Tang vẫn đang ướt sũng vì mưa, lại nghe nói mục đích Ngu Tang đến đây là để xây một tòa nhà mới cho trại trẻ mồ côi ở ngọn đồi phía sau ánh mắt thầy nhìn Ngu Tang giống hệt như đang nhìn một chiếc máy in tiền biết đi. Sự nhiệt tình của ông ta lập tức tăng vọt, còn Giang Vân Quyển của chúng ta thì đương nhiên bị viện trưởng Lưu bỏ mặc hoàn toàn.

Có lẽ thái độ của viện trưởng Lưu đột nhiên thay đổi như vậy là vì trước đó Văn Khuynh đã phàn nàn về Giang Vân Quyển quá nhiều trước mặt ông.

Sự lạnh nhạt đột ngột của viện trưởng Lưu đối với Giang Vân Quyển cuối cùng cũng là do cô gây ra. Nhưng cô có nói gì quá đáng đâu!

Cô chỉ nói rằng mình sống một mình trong căn nhà nhỏ phía bắc thành phố.

Mùa đông thì lạnh, mùa hè thì nóng, trong nhà không có điều hòa.

Cô cũng chỉ thuận miệng nhắc rằng vợ mình không thích mình, thậm chí có thể một ngày nào đó sẽ ngoại tình.

Cô còn nói rằng mỗi lần vợ gặp cô đều hỏi:

"Cô luyện sáo và nhị hồ thế nào rồi?"

Giống hệt như phụ huynh kiểm tra bài tập của con cái. Không biết lúc đó viện trưởng Lưu đã nghĩ gì, có lẽ ông ta cho rằng một cặp vợ vợ bình thường không thể lạnh nhạt và xa cách như vậy.

Khi quay lại trại trẻ mồ côi, món gà hầm đã nấu xong. Mùi thơm bay khắp nơi, gà hầm nấm và khoai tây, chỉ cần ngửi thôi cũng khiến người ta chảy nước miếng.

Chiếc bàn dài đầy trẻ con, không khí vô cùng náo nhiệt. Bụng Văn Khuynh lập tức réo lên, cô thật sự rất đói. Nhưng nếu không phải vì Giang Vân Quyển đang ngồi bên cạnh với vẻ mặt lạnh lùng u ám, rõ ràng là đang rất không vui thì cô đã bắt đầu ăn từ lâu rồi.

Giang Vân Quyển đang giận chuyện gì vậy?

Có lẽ vì viện trưởng Lưu đang trò chuyện sôi nổi với Ngu Tang, hoàn toàn phớt lờ cô ấy.

Đúng rồi.

Chắc chắn là như vậy, Giang tổng của chúng ta, người luôn là trung tâm của mọi sự chú ý ở bất cứ đâu có lẽ lần đầu tiên trong đời bị người khác phớt lờ, nên cảm thấy rất khó chịu.

Văn Khuynh cầm đũa lên, định gắp một miếng gà. Nhưng đáng tiếc nồi gà lớn đã bị bọn trẻ ăn sạch. Trên bàn vẫn còn vài món khác, nhưng cô chỉ muốn ăn thịt, vậy tại sao phải ép bản thân ăn rau chứ?Cô chỉ muốn một miếng thịt thôi.

Bầu không khí đã đủ gượng gạo rồi.

Nếu ngay cả một miếng thịt cũng không ăn được, thì thật sự quá đáng thương.

Da Hầu cười toe toét:

"Chị Văn Khuynh, lần trước em đã bảo chị ăn nhanh lên rồi mà! Bây giờ không còn miếng thịt nào nữa, chị có thấy hối hận không?"

Văn Khuynh lập tức tuyệt vọng:

"Chị hối hận quá…"

Tiểu Hầu vội an ủi:

"Đừng buồn, chị Văn Khuynh, lát nữa cắt bánh kem, em sẽ chia phần của em cho chị. Đừng buồn nhé."

Văn Khuynh gật đầu:

"Ừm, cảm ơn em."

Nhưng tiểu Hầu lại tò mò hỏi:

"Chị Văn Khuynh, lúc nãy chị nghĩ gì vậy? Trước đây mỗi lần ăn chị giống như người chết đói, tranh giành dữ lắm. Ngay cả Tiểu Bao cũng không thắng nổi chị!"

Văn Khuynh liếc nhìn Giang Vân Quyển bên cạnh, đáp:

"Chị đang nghĩ cách ly hôn nhanh nhất."

Lời vừa nói ra viện trưởng Lưu và Ngu Tang đồng thời quay sang nhìn cô, Giang Vân Quyển thì lạnh lùng liếc cô:

"Em tốt nhất đừng gây chuyện."

Câu này rõ ràng là nói với Mary Sue.

Dù sao thì Giang Vân Quyển bình thường tuy lạnh lùng, nhưng sẽ không nói chuyện thô lỗ với Văn Khuynh như vậy.

Ngay lúc đó, Ngu Tang bật cười khẽ:

" tôi ủng hộ cô, dù sao cuộc sống vốn dĩ đã nhàm chán, lãng phí nó vào hôn nhân và tình yêu… thật sự chẳng có ý nghĩa gì."

Văn Khuynh nhìn ánh mắt khiêu khích rõ ràng của Ngu Tang. Nghĩ đến phong cách tiểu thư nhà giàu vừa trẻ con vừa giả vờ cao ngạo của cô, mỉm cười đáp lại:

"Cảm ơn cô, tôi cũng nghĩ vậy."

Nhưng sau khi nghe câu này sắc mặt Giang Vân Quyển càng trở nên u ám.

Trong khoảnh khắc đó, Văn Khuynh bỗng cảm thấy mình giống như nữ chính phản diện trong một cuốn tiểu thuyết bách hợp.

Trước mặt vợ mình, cô lại đang tán tỉnh nữ phụ.

Nhưng thực ra cô chỉ đang cảm ơn người vừa gắp thức ăn cho mình.

Không hề có ý mập mờ.

Cũng không phải cố ý chọc tức Giang Vân Quyển.

Cô chỉ muốn khiến Giang Vân Quyển tránh xa mình.Hơn nữa cô vốn không phải nữ chính.

Cô là người vợ cả độc ác, một người vợ cả độc ác mà nếu ở bên nữ chính có thể một ngày nào đó sẽ chết trên giường bệnh.

Còn Giang Vân Quyển lại giống như một nữ chính thuần khiết vô tội.

Cảm giác này giống như thế nào?

Giống như cô đã nuôi một con vịt nhỏ màu vàng suốt ba năm.

Ban đầu cô không để ý.

Nhưng đến một ngày khi phát hiện con vịt đó khá đáng yêu, định bắt nó làm thịt thì ông Vương hàng xóm đã trộm mất.

Hơn nữa còn ăn sạch sẽ, không chừa lại một cục xương. Nghĩ vậy, cô lập tức cảm thấy cực kỳ ghét nhân vật "bạch liên hoa" kia. Bỏ qua những hành vi đạo đức đáng nghi. Bỏ qua chuyện cô ta ngủ với nhiều nữ phụ quyền lực.

Bỏ qua cả khả năng cô ta có quan hệ cha đỡ đầu – con gái đỡ đầu với ai đó. Bỏ qua tất cả dường như cô ta thật sự không thích Tô Lê Dạng.

Vậy hay là cô thử đi theo con đường của người vợ cả độc ác? Ý nghĩ vừa xuất hiện tim cô lập tức đập mạnh. Ngay lúc đó, giọng Như Hoa vang lên trong đầu:

"Văn Khuynh! Cô điên rồi sao?!"

Văn Khuynh lập tức phản bác:

"Cái gì cơ? Sao tôi lại điên? Với lại sao cô lại đột nhiên xuất hiện?"

Như Hoa tức giận:

"Cô không biết vừa rồi mình nghĩ gì sao?!"

Văn Khuynh lạnh lùng đáp:

"Chẳng phải cô nói ký chủ có quyền riêng tư tuyệt đối sao?"

Như Hoa: "……"

Như Hoa thở dài, cuối cùng nói:

"Tôi đã nói với cô bao nhiêu lần rồi? Đừng tập trung vào Giang Vân Quyển nữa! Giang Vân Quyển không phải của cô, nếu cô đi theo con đường vợ cả độc ác, cuối cùng chỉ khiến Giang Vân Quyển trở nên hắc hóa! Giang Vân Quyển và Tô Lê Dạng nhất định phải có kết cục hạnh phúc trước khi cô rời khỏi thế giới này! Hãy nghĩ đến tương lai tươi sáng của cô đi! Đừng để mấy chuyện tình cảm nhỏ nhặt này làm cô phân tâm!"

Văn Khuynh dừng lại một chút rồi hỏi:

"Lần trước cô nói…Chỉ cần tôi hoàn thành nhiệm vụ, kiếp sau tôi sẽ trở thành Hoàng hậu, đúng không?"

Như Hoa lập tức trả lời:

"Đúng đúng đúng! Đừng nói là Hoàng hậu!Cho dù cô muốn làm tiên nhân, thần tiên, hay tổ sư một môn phái, thậm chí còn có thể có một mối tình bi thương với ba vạn nữ đệ tử! Tôi cũng sẽ sắp xếp hết cho cô!"

Văn Khuynh tự an ủi bản thân:

"Được rồi… vì ba nghìn mỹ nhân hậu cung của ta, vì ba vạn nữ đệ tử dưới trướng ta… bỏ qua một Giang Vân Quyển tầm thường thì có gì to tát chứ? Huống chi Giang Vân Quyển còn luôn nghi ngờ ta bị bệnh tâm thần… với lại cái 'đội quân cá nhiệt đới' kia cũng đáng sợ quá…"

Như Hoa: "…Làm ơn đừng nhắc tới cái đội quân cá nhiệt đới nữa được không!! Rốt cuộc đó là cái gì vậy? Ta còn đi hỏi hệ thống 038 bên cạnh, nó cũng không biết. À đúng rồi, tôi còn đi hỏi cấp trên của tôi …"

Tên ngốc này thậm chí còn đi hỏi cả cấp trên của nó

Như Hoa đáp : câu trả lời của chị ấy… rất đặc biệt…"

Văn Khuynh tò mò: "Đặc biệt thế nào? Chị ấy nói gì?"

Như Hoa hít sâu một hơi rồi nói:

"Cô ấy nói… cái 'đội quân cá nhiệt đới' đó có lẽ là một loại… đồ chơi tình dục bằng silicon… loại có rung."

Văn Khuynh lập tức chết lặng:

"Trời ơi!!! Chị ấy… chị ấy lại… như vậy sao???"

Như Hoa thở dài:

"Ừ… Văn Khuynh à, tôi bỗng thấy may vì cô vẫn còn khá đứng đắn, dù sao cô cũng còn nhỏ."

Văn Khuynh nuốt nước bọt:

"Ừ… tôi cũng thường thấy mình hơi lạc lõng so với bạn bè vì không đủ biến thái… mặc dù cá nhiệt đới silicon nghe có vẻ cũng khá kích thích… đúng là khiến người ta hơi…"

Như Hoa lập tức cắt ngang:

"Không! Tôi không được nói nữa! Làm ơn dừng lại! Tôi không muốn nghe thêm!!"

Văn Khuynh ho khan:

"Khụ… được rồi."

Như Hoa nói tiếp:

"À đúng rồi, tối nay tôi có việc, phải đi một lúc. Chắc ngày mai trước khi cô và Giang Vân Quyển đến núi Ngọc Sơn tôi sẽ quay lại."

Văn Khuynh thắc mắc:

"Sao lúc nào cô cũng bận vậy? Công việc của cô dễ kiếm vậy sao? Còn tuyển người không? Cô thấy tôi thế nào?"

Như Hoa đáp:

"…Không phải không được. Nhưng Văn Khuynh à, nếu coi trở thành dữ liệu mã giống bọn tôi, tồn tại hàng tỷ năm tuy bất tử, nhưng sẽ mãi mãi luân hồi trong những thế giới này cô có chấp nhận không?"

Nghe giọng thở dài của cô, Văn Khuynh chợt nghĩ ra điều gì đó, vội hỏi:

"Đừng nói với tôi… trước kia cô từng là con người nhé?"

Như Hoa không trả lời, Văn Khuynh đành đổi chủ đề:

"Được rồi, tôi chỉ tò mò thôi. Tôi cứ nghĩ hệ thống thì phải luôn ở bên cạnh ký chủ, bất cứ lúc nào cũng có mặt."

Như Hoa cười ngượng:

"Ha ha… về nguyên tắc là vậy. Nhưng tối nay tôi có hẹn."

Văn Khuynh lạnh lùng hỏi:

"Với Hoan Hoan của cô à?"

Giọng Như Hoa lập tức trở nên đầy mê hoặc:

"Đúng vậy~ Hoan Hoan của tôi vừa gọi điện bảo nấu cho tôi một bát canh bổ. Không giống ai đó… đến một miếng gà nóng cũng không có mà ăn. Tội nghiệp ghê~"

Mặt Văn Khuynh lập tức vô cảm:

"Bỏ cái giọng khoe khoang đó đi và… biến đi!!"

"Được!"

Như Hoa lập tức chuồn mất.

________________________________________

Đúng lúc đó, Văn Khuynh chợt thấy có người đặt một miếng thịt vào chiếc bát sứ nhỏ của mình.

Là một cánh gà.

Cô sững sờ.

Theo những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng cầm đũa kia nhìn lên, chính là của Giang Vân Quyển, Giang Vân Quyển lại gắp thịt cho cô?Còn là cánh gà ngon nhất nữa?

Giang Vân Quyển lạnh lùng nói:

"Ăn đi."

Biểu cảm và giọng điệu của Giang tổng khá phức tạp. Dường như vẫn đang giận, nhưng trong ánh mắt nhìn cô lại có thêm chút… thương hại.

Văn Khuynh lập tức hiểu ra, Giang Vân Quyển lại đang thương hại cô một bệnh nhân tâm thần.

Đúng lúc đó, Ngu Tang cũng gắp một cánh gà từ bát của mình.

Cô ta vươn tay qua trước mặt viện trưởng Lưu, đặt vào bát Văn Khuynh.

Ngu Tang cười:

"Tiểu khả ái, cái này cho cô."

Nghe hai chữ tiểu khả ái, Văn Khuynh nổi hết da gà.

Cô quay sang trái.

Thấy gương mặt không mấy thân thiện của Giang Vân Quyển.

Rồi quay sang phải.

Ngu Tang đang nheo mắt nhìn Giang tổng, ánh mắt đầy khiêu khích.

Đột nhiên có gì đó không ổn.

Hai người họ nhìn chằm chằm vào nhau bầu không khí như có thuốc súng.

Hai cái cánh gà trong bát cô… cũng trở thành trung tâm chú ý.

Giang Vân Quyển lạnh lùng nói:

"Ăn đi, không phải em đói sao?"

Văn Khuynh run lên, cô đúng là đói thật, nhưng ăn cái nào trước đây?

Biểu cảm của Giang Vân Quyển giống như nếu cô không ăn phần của mình trước… thì có thể giết cô bằng ánh mắt.

Nhưng Giang Vân Quyển chắc không trẻ con đến mức tranh cãi vì chuyện này đâu nhỉ?

Một Giang Vân Quyển tài sản hơn trăm triệu lại ép người khác ăn cánh gà vì lòng tự trọng?

Nhưng Ngu Tang rõ ràng chẳng nghĩ vậy.

Cô ta cười nói:

"Tiểu khả ái, ăn cái của tôi trước đi. Theo sinh lý học thì cánh bên phải thường ngon hơn bên trái."

Văn Khuynh: "…"

Cái quái gì vậy?!

Làm sao cô ta phân biệt được cánh gà nào là bên phải?!

Văn Khuynh hít sâu, cuối cùng cầm cánh gà Ngu Tang đưa.

Ngay lập tức ánh mắt của hai người quyền lực kia va chạm.

Ngu Tang tươi cười đắc ý.

Giang Vân Quyển thì lạnh như băng, dường như đang kìm nén điều gì.

Thật đáng sợ.

Hôm nay cô tận mắt chứng kiến lòng tự trọng của Giang tổng.

Trong nguyên tác, Giang tổng được miêu tả như sau:

"Cô ấy là một người tên Giang Vân Quyển, sinh ra đã định sẵn phi phàm. Gia thế hiển hách, dung mạo tuyệt mỹ. Từ nhỏ đến lớn, thành tích học tập luôn đứng đầu. Sau này tiếp quản tập đoàn Giang từ tay ông nội, chỉ trong ba ngày đã đưa nó trở thành tập đoàn niêm yết số một cả nước. Cô ấy là người phụ nữ hoàn mỹ. Châm ngôn của cô: không phải không làm được, mà là không muốn làm. Bất kỳ trở ngại nào trên con đường phía trước, cô đều sẽ vượt qua. Cô sinh ra đã định sẵn phi phàm. Cô sẽ trở thành người mạnh nhất thế giới! Không! Là người mạnh nhất vũ trụ!"

Văn Khuynh nghĩ đến đoạn mô tả sến sẩm đó mà đau đầu. Đây đâu phải miêu tả con người. Người mạnh nhất vũ trụ…

Chết tiệt, đây rõ ràng là mô tả Siêu Nhân! Nhưng lòng tự trọng của Giang Vân Quyển đúng là rất lớn.

Ngay cả việc cô ăn cánh gà của ai trước cũng trở thành vấn đề. Thở dài nhìn biểu cảm hiện tại của cô ấy nếu cô ăn cánh gà của Ngu Tang trước, có khi Giang tổng sẽ nổ tung thật.

Vì thế, Văn Khuynh khôn ngoan đặt cánh gà của Ngu Tang xuống. Rồi cầm cánh gà Giang Vân Quyển đưa, nhưng trước khi kịp ăn nụ cười trên mặt Ngu Tang lập tức biến mất.

Cô ta nhìn Văn Khuynh đầy thương hại:

"Cô chắc là không suy nghĩ lại sao? Tôi có thể tự sát đó~"

Văn Khuynh: "…"

Hai người…

Hai người điên rồi à?!

Hai người vừa cho tôi ăn mà!!

Tôi đói lắm rồi!!

Tôi thật sự không có sức chơi trò tâm lý với hai người khi bụng rỗng!!

________________________________________

Đúng lúc đó, từ chiếc TV trong phòng vang lên giọng nữ phát thanh viên:

"Tin khẩn cấp: năm nghi phạm đã cướp Ngân hàng Quảng Chính, bắt giữ con tin và đối đầu với cảnh sát…"

"…ba con tin đã được giải cứu, hai nghi phạm đang bỏ trốn về hướng Tiểu Ngư Sơn…"

"…người dân nếu phát hiện manh mối xin báo cho cảnh sát và chú ý an toàn."

Nghe vậy, Văn Khuynh lập tức đặt đũa xuống.

Ngu Tang nhàn nhạt nói:

"Ngân hàng Quảng Chính? Nghe quen quá. Nếu tôi nhớ không nhầm thì tháng này bị cướp lần thứ ba rồi phải không?"

Viện trưởng Lưu nói:

"Không, Tiểu Tang, là lần thứ năm rồi."

Ngu Tang cười:

"Không biết kẻ xui xẻo nào làm chủ ngân hàng đó nhỉ. Bọn cướp nhắm đúng nhà hắn."

Lúc này, Giang Vân Quyển đột nhiên lạnh lùng liếc Văn Khuynh.

Ý tứ quá rõ ràng.

"…"

Ngu Tang ho nhẹ:

"Tôi không trêu cô đâu, chỉ bày tỏ đồng cảm thôi."

Viện trưởng Lưu đứng dậy nhắc bọn trẻ:

"Các con phải cẩn thận. Tin tức nói bọn cướp đang hướng về phía này. Da Hầu, mau bảo bảo vệ khóa cổng lại."

"Vâng!"

Da Hầu lập tức chạy đi.

Viện trưởng Lưu lại dặn:

"Tiểu Văn, lát nữa về nhớ đi đường lớn, đừng đi đường vắng."

Nhưng Văn Khuynh vẫn cúi đầu… lướt điện thoại.

Ngu Tang tò mò hỏi:

"Em gái, em đang xem gì vậy?"

Văn Khuynh không trả lời, tiếp tục cuộn màn hình.

Đến cuối cùng, cô ngẩng đầu cười.

Đưa điện thoại cho Ngu Tang:

"Nhìn này!"

Ngu Tang nhướng mày:

"Ảnh hai tên cướp?"

"Ừ!"

"Rồi sao?"

Lúc này, Giang Vân Quyển đột nhiên nói:

"Ý cô ấy là… chúng ta lại có thể kiếm tiền."

Ngu Tang: "…"

Văn Khuynh vỗ đùi:

"Đúng vậy! Chị biết không, Ngân hàng Quảng Chính treo thưởng 500.000 cho mỗi tên đó!! Ông chủ ngốc đó hào phóng thật!"

Giang Vân Quyển: "…"

Ngu Tang cười nhìn Giang Vân Quyển, ý tứ:

Tôi đang khen em đấy.

Giang Vân Quyển: "…"

Cuối cùng cô lạnh giọng nói với Văn Khuynh:

"Văn Khuynh, em có dùng đầu óc không? Em định đối đầu bọn cướp chỉ vì 500.000?"

Văn Khuynh lập tức lắc đầu:

"Không."

Ngu Tang cũng khuyên:

"Em gái à, dù chị có thể bay bảo vệ em, đảm bảo chúng không lại gần được… nhưng liều mạng vì 500.000 thì hơi quá rồi."

Văn Khuynh tiếp tục lắc đầu:

"Em đã nói rồi, không phải vì 500.000."

Ngu Tang hỏi:

"Vậy vì cái gì?"

Văn Khuynh cười gian:

"Chị nghĩ xem… nếu treo thưởng 500.000 cho manh mối…"

"…thì chúng cướp được bao nhiêu tiền?"

Ngu Tang: "…"

Giang Vân Quyển: "…"

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Càng Chơi Càng Lớn
Tháng 6 9, 2026
Cô Giáo Ở Nhà Tôi_truyenles.net
Cô Giáo Ở Nhà Tôi
Tháng 9 1, 2025
HE Với Mẹ Nữ Chính
Tháng 10 6, 2025
Xuyên Thành Nữ Phụ
Tháng 2 15, 2026
Truyện Les Hay
Đế Vương Luyến
Chương 163 Tháng 6 25, 2026
Chương 162 Tháng 6 25, 2026
Cô giáo_truyenles.net
Cô giáo
Chap 43 Tháng 6 22, 2025
Chap 42 Tháng 6 22, 2025
Đồng học không làm yêu_truyenles.net
Đồng học không làm yêu
Chương 140 Tháng 8 8, 2025
Chương 139 Tháng 8 8, 2025
Mơ Ước Đã Lâu
Phiên ngoại 2 Tháng 5 1, 2026
Phiên ngoại 1 Tháng 5 1, 2026
Mẹ và con gái
No title Tháng 6 17, 2025
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY_truyenles.net
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY
Đôi lời tác giả Tháng 7 17, 2025
Chương 36 Tháng 7 17, 2025
Cô Giáo Yêu Em Không
Chương 35 Tháng 5 14, 2026
Chương 34 Tháng 5 14, 2026
63926932-256-k270494
Tôi là bác sỹ phụ khoa
Chương 7 Tháng 7 19, 2026
Chương 6 Tháng 7 19, 2026
Chị Dâu Không Chịu Buông Tay
chương 30 Tháng 12 8, 2025
chương 29 Tháng 12 8, 2025
Vết Cắt Chí Mạng
Chương 13 Tháng 4 13, 2026
Chương 12 Tháng 4 13, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved