Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Nằm Mơ Cũng Muốn Cùng Nàng Ly Hôn - Chương 34

  1. Home
  2. Nằm Mơ Cũng Muốn Cùng Nàng Ly Hôn
  3. Chương 34
Prev
Next

Giang Vân Quyển đi theo sau: "Văn Khuynh, em bình tĩnh lại một chút được không?"

Văn Khuynh quay người lại, hét lớn giữa màn mưa:

"Đừng gọi tôi là Văn Khuynh! Hãy gọi tôi là Mary Sue!"

Giang Vân Quyển nhìn cô, ánh mắt thoáng qua chút bất lực.

"Được rồi, trời đang mưa to thế này, cô định đi đâu?"

Văn Khuynh trả lời không cảm xúc:

"Tôi đi tìm một người bạn."

Giang Vân Quyển dường như chợt nhớ ra Văn Khuynh vẫn là 'bệnh nhân', nhưng vẫn đi theo cô, kiên nhẫn hỏi:

"Em tìm đâu ra một người bạn? Mạnh Tử Hân sao?"

Văn Khuynh lắc đầu, nói thật:

"Không… chỉ là một người tôi mới gặp cách đây không lâu, cô ấy thậm chí còn rủ tôi nhảy xuống vách đá cùng, cô ấy là một đại phú hào giàu ngang ngửa với cô."

Giang Vân Quyển: "……"

Nghe Văn Khuynh nói càng lúc càng quá đáng, Giang Vân Quyển lập tức mất kiên nhẫn:

"Mary Sue!"

Văn Khuynh: "……"

Cô im lặng một lúc.

Đúng vậy.

Chính xác.

Vị Giang tổng bá đạo thông minh và quyền lực của chúng ta, Một Giang tổng bất khả chiến bại, người thống trị giới kinh doanh lại tin rằng cô bị đa nhân cách.

Và cô ấy thật sự tin rằng nhân cách thứ hai của cô tên là Mary Sue.

Văn Khuynh không khỏi thầm hỏi Như Hoa trong đầu:

"Cô nghĩ Giang Vân Quyển có bị điên không? Sao cô ấy lại tin tôi có cái tên ngớ ngẩn như Mary Sue chứ?"

Như Hoa lập tức xuất hiện, ho nhẹ một tiếng rồi nói:

"À… trong mấy cuốn tiểu thuyết tổng tài Mary Sue ngày xưa, các nhân vật thậm chí còn không biết 'Mary Sue' nghĩa là gì. Cho nên Giang Vân Quyển tin cô tên Mary Sue cũng không có gì lạ."

Văn Khuynh hỏi:

"…Vậy chẳng phải tôi nói gì cô ấy cũng tin sao?"

Như Hoa đáp:

"Về lý thuyết thì đúng vậy, thật ra đừng nói Mary Sue, cho dù cô nói mình tên Jack Sue, Tom Sue,Michael Jackson hay thậm chí là Bánh Trứng Lòng Trắng, Giang Vân Quyển cũng sẽ không nghi ngờ."

Văn Khuynh: "……"

Được rồi, hay lắm.

Rất tốt.

Tuyệt vời.

Nhưng chết tiệt,  Giang Vân Quyển này thật sự không nghi ngờ rằng nhân cách thứ hai của cô có chút kỳ quái sao?

Nhân vật Bắc Tiểu Na do Trương Nghệ Sơn đóng, người mắc chứng đa nhân cách, còn biết bĩu môi, tự gọi mình là "bé yêu", rồi nũng nịu nói:

"Em đau lưng quá."

Cho dù Văn Khuynh cũng mắc đa nhân cách đi nữa, nhân cách thứ hai của cô có thể vừa xuất hiện đã muốn tự tử sao?

Ít nhất bây giờ Giang Vân Quyển dường như thật sự tin rằng cô bị bệnh, Văn Khuynh bất lực thở dài.

Thôi vậy.

Không sao cả, nếu Giang Vân Quyển đó nghĩ cô bị bệnh thì cứ để cô ấy nghĩ vậy đi.

Hơn nữa chỉ cần Giang Vân Quyển không yêu cô, thì dù cô ấy nghĩ gì về cô, Văn Khuynh cũng hoàn toàn không để ý.

Nghĩ vậy, cô mở chiếc ô nhỏ của mình, quay người chạy đi mà không ngoảnh lại.

Bước chân nhỏ của cô nhanh nhẹn giẫm lên những vũng nước trên mặt đất, bắn tung tóe nước mưa. Cô cũng chẳng quan tâm nước bẩn bắn lên người.

Dù sao thì vị Giang tổng bá đạo kia đã nghĩ cô bị bệnh rồi, đột nhiên, trong đầu cô lóe lên một ý nghĩ, nếu cô thật sự bị đa nhân cách… liệu Giang Vân Quyển yêu cô không?

Chắc chắn là không, Giang Vân Quyển đâu phải kẻ ngốc, nếu cô bị đa nhân cách, mà một ngày nào đó Giang Vân Quyển vẫn yêu cô…thì Văn Khuynh sẵn sàng chặt đầu mình xuống làm ghế cho Giang Vân Quyển ngồi!

Dù sao chỉ cần cô giả vờ bị bệnh, Giang Vân Quyển sẽ dễ dàng ly hôn với cô, đúng không? Cho dù bây giờ cô ấy không ly hôn sau này cô cũng có cách khiến cô ấy ly hôn.

Nhưng lúc này để ngăn Giang Vân Quyển yêu mình cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc diễn đến cùng.

Vừa chạy, cô vừa hét:

"Tôi không nghe! Tôi không nghe! Oa—! Tôi không nghe đâu!!"

Hành động này có lẽ hơi quá, nhưng chỉ cần nghĩ đến bản thân hai mươi năm sau, nằm liệt giường vì bệnh nặng, cơ thể khô kiệt và già nua ý nghĩ đó lập tức kéo cô trở về thực tại. Cô phải khiến Giang Vân Quyển ly hôn với mình bằng mọi giá, và tuyệt đối không được để cô ấy yêu mình.

Huống hồ Giang Vân Quyển này còn là một kẻ biến thái. Chỉ vì một chút bất đồng nhỏ mà đã có thể cùng cô bàn về việc chiết xuất độc tố từ cá nhiệt đới!

Chỉ trong chớp mắt cô đã chạy ra khỏi cánh cổng rỉ sét của trại trẻ mồ côi, dần dần, bước chân cô chậm lại.

Cô quay đầu nhìn lại, Giang Vân Quyển không đuổi theo, Văn Khuynh hít sâu một hơi.

Không khỏi cười chua chát khi nghĩ đến hành vi ngu ngốc của mình chạy như điên dưới cơn mưa vừa rồi.

Thấy chưa? Vị Giang tổng bá đạo này thật sự sẽ không mềm lòng trước một bệnh nhân. Nếu Giang Vân Quyển thật sự quan tâm đến cô, có lẽ đã đuổi theo rồi.

Trong khoảnh khắc ấy, trong lòng Văn Khuynh dâng lên một chút thất vọng, khẽ thở dài, bản thân còn mong chờ điều gì nữa chứ?

Chẳng lẽ cô thật sự mong Giang Vân Quyển sẽ chạy theo tìm mình sao?

Cho dù giả sử cô thật sự khao khát sự quan tâm của Giang Vân Quyển, vậy thì cái gọi là "lý trí" vừa rồi của cô còn có ý nghĩa gì?

Có lẽ bản chất con người vốn dĩ là đạo đức giả. Một mặt nói "không, không", nhưng mặt khác lại thành thật nói "có", giống như đang ngầm thúc giục: "Cô không thể nhanh lên một chút sao?"

Nghĩ như vậy, cô chợt nhận ra mình từ nhỏ đến lớn vẫn luôn là một người hai mặt.

Giống như khi còn nhỏ.

Gia đình cô rất nghèo, mãi đến bảy tám tuổi cô mới lần đầu nhìn thấy Coca-Cola.

Một lần sang nhà hàng xóm chơi, cô chị lớn hơn chỉ vào lon Coca trên bàn hỏi:

"Em có muốn uống không?"

Văn Khuynh lắc đầu:

"Bố em nói không được nhận đồ của người lạ."

Cô chị kia cười:

"Em lễ phép thật đấy."

Văn Khuynh cũng cười:

"Chủ yếu là em không thích uống, nước lọc ngon hơn."

Nhưng thực ra cô thật sự rất muốn uống Coca-Cola một lần. Trước đó cô hoàn toàn không biết Coca có vị như thế nào. Có thật sự ngọt như mọi người nói không?

Có thật sự đầy ga không?

Nếu uống quá nhiều một lần, có thật sẽ khiến người ta ợ hơi không ngừng không?

Thực ra, nếu chỉ được nếm thử một lần dù chỉ một ngụm nhỏ.

Chỉ một ngụm rất nhỏ thôi.

Cô cũng đã mãn nguyện rồi.

Thậm chí nếu trong đó có độc…

Có lẽ cô vẫn sẽ uống.

Không chỉ uống, còn sẽ mỉm cười nói:

"Ngon quá, mình thích lắm."

Có lẽ…

Tình cảm của cô đối với Giang Vân Quyển cũng giống như với Coca-Cola vậy.

Bởi vì chưa từng thử, cho nên dù có phải chết cô vẫn muốn thử một lần.

Thực ra từ khi bước vào thế giới này, cô luôn giữ trái tim mình khép kín.

Cô chưa từng thật sự yêu ai.

Cô luôn nhìn mọi người bằng ánh mắt đứng ngoài.

Cô có thể kiêu ngạo một cách lý trí.

Bởi vì trong lòng cô biết rất rõ mọi người ở đây đều là giả.

Tất cả mọi người, tất cả mọi thứ… đều là giả.

Cho dù là Giang Vân Quyển, những nữ phụ quyền thế kia, hay thậm chí là Dư Tâm Lan, người mỗi ngày cùng cô uống rượu thoải mái trong quán bar trong mắt cô, tất cả bọn họ chỉ giống như NPC.

Nhưng tại sao cô vẫn còn chút mong đợi đối với Giang Vân Quyển?

Đó là một cảm giác rất kỳ lạ.

Giống như một người chưa từng uống Coca, luôn muốn thử một lần.

Mà Giang Vân Quyển chính là lon Coca đó.

Kể từ khi trở về từ tương lai hai mươi năm sau, Văn Khuynh không dám nói với Như Hoa rằng nếu một ngày nào đó cô thật sự ở bên Giang Vân Quyển, có lẽ sẽ dẫn đến cái chết của cô trong tương lai.

Điều đó chẳng phải có nghĩa là trong lòng cô vẫn còn giữ lại một chút hy vọng và ảo tưởng đối với Giang Vân Quyển sao? Nhưng cho dù có hy vọng đó nó cũng chỉ là ảo tưởng của riêng cô.

Bởi vì hiện tại Giang Vân Quyển rõ ràng không thích cô.

Nghĩ đến đây, cô chợt nhớ ra ngày mai Tô Lê Dạng, người có vẻ ngoài ngây thơ kia sẽ xuất hiện.

Tối mai, Giang Vân Quyển sẽ được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt.

Văn Khuynh khẽ thở dài.

Có lẽ…đây thật sự là lời tạm biệt.

Giá như trước khi chia tay, cô có thể để lại cho Giang Vân Quyển một kỷ niệm khó quên.

Ví dụ như tặng cô ấy một trăm tỷ, hoặc một nghìn căn nhà nhỏ, mỗi căn trị giá hai trăm triệu.

Có lẽ như vậy sau này Giang Vân Quyển cũng sẽ không thấy phiền khi thỉnh thoảng nhớ đến cô.

Dù sao thì Giang Vân Quyển thật sự là NPC đặc biệt nhất mà cô từng gặp trong thế giới này.

Cho dù sau này ly hôn, cô ấy vẫn sẽ là người vợ cũ duy nhất,Văn Khuynh tưởng tượng nếu sau này mình nói với người khác:

"Vợ cũ của tôi là Giang Vân Quyển."

Có lẽ đối phương sẽ nói:

"Ồ, vị Giang tổng thường xuyên lên Weibo đó sao? Tôi thật ghen tị với tình cảm của cô ấy dành cho Nữ thần Tô!"

Còn cô chỉ có thể cười gượng nói:

"Đúng vậy vị Giang tổng đó đã từng là vợ của tôi."

Những ngày mưa thật sự không phải là thời tiết tốt.

Có lẽ sau hôm nay, Văn Khuynh sẽ không còn thích những ngày mưa nữa, ngày mưa luôn khiến người ta cảm thấy đặc biệt u sầu và buồn bã

Cho nên khi nhìn thấy Ngu Tang đứng một mình dưới mưa, cô gần như không suy nghĩ gì đã chạy tới, Ngu Tang nhìn cô, tò mò quan sát một lúc, rồi mỉm cười:

"Chào chị, chúng ta lại gặp nhau rồi."

Văn Khuynh giơ chiếc ô gần như vô dụng của mình lên, vừa che cho cả hai vừa cười hỏi: " đứng dưới mưa có vui không?"

Ngu Tang khẽ cười, nhướng mày nhìn cô:

"Thế cô thấy sao?"

Văn Khuynh hít sâu một hơi, nói:

"Tôi thấy cực kỳ sảng khoái! Thật sự rất sảng khoái! Cứ như thể tất cả những chuyện rối ren đều có thể quên sạch ngay lập tức!"

Khóe môi Ngu Tang cong lên, ánh mắt nhìn cô càng thêm hứng thú.

"Xem ra cô cũng đang có chuyện phiền lòng."

Văn Khuynh gật đầu:

"Đúng, tôi sắp ly hôn với vợ rồi."

Ngu Tang khựng lại một chút, sau đó thản nhiên nói:

"Có gì to tát đâu? Tuổi thọ con người cũng chỉ khoảng một trăm năm, dù hai người không ly hôn thì cũng chỉ ở bên nhau chưa tới một trăm năm, cuối cùng cũng đều hóa thành tro bụi."

Văn Khuynh nhíu mày:

"Cô không thể nói như vậy được, dù sao cô cũng chỉ là người bình thường, đâu thể sống quá trăm tuổi, cách cô nói cứ như cô bất tử vậy."

Ngu Tang bật cười, ghé sát lại bên tai cô thì thầm:

"Nếu tôi nói với cô rằng tôi bất tử, và niềm vui lớn nhất mỗi ngày của tôi là tìm cách chết… cô có tin không?"

Văn Khuynh lập tức lùi lại:" Tôi tin cô…"

Ngu Tang nhướng mày: "Hửm?"

"—Tin cái quái gì!" Văn Khuynh nhìn cô đầy bất lực: " cho dù cô muốn chết, cũng nên nghĩ ra một lý do hợp lý hơn chút được không? So với chuyện này thì muốn chết vì có quá nhiều tiền còn hợp lý hơn đấy!"

Thấy vẻ mặt bực bội của cô, Ngu Tang cuối cùng cũng bật cười lớn.

"Cô thật sự rất khác với những người khác, thú vị thật đấy… cực kỳ thú vị. Hmmm tôi phải làm sao đây? Cô có thể trò chuyện với tôi mỗi ngày để giúp tôi đỡ chán không? Nhìn thấy cô, tôi cảm thấy mình dường như có thêm lý do để sống. Thậm chí… tôi còn bắt đầu thích cô một chút rồi."

Đúng lúc đó, trong đầu Văn Khuynh vang lên âm thanh quen thuộc của hệ thống—

[Bíp—]

[Ngu Tang, người thừa kế của một gia tộc giàu có: +1 điểm thiện cảm]

[Độ thiện cảm hiện tại: 11]

[Mong ký chủ tiếp tục cố gắng.]

Văn Khuynh: ???

Cái quái gì vậy? "Thích một chút" thật đấy à? Chết tiệt, cô ấy thật sự chỉ thích một chút! Nhưng chẳng phải cái hệ thống chết tiệt kia nói Ngu Tang là người dễ tăng thiện cảm nhất sao?

Cô đã trò chuyện với đại tiểu thư Ngu Tang gần như cả ngày rồi, mà chỉ tăng được một chút xíu thôi à? !

Ngu Tang này cũng keo kiệt quá rồi, nghĩ đến đây, Văn Khuynh lập tức nổi nóng:

"Thôi bỏ đi! Đừng nghĩ nữa! Không có hy vọng đâu! Tôi nói cho cô biết, tôi hoàn toàn không quan tâm đến những người bình thường trên thế giới này — đặc biệt là kiểu người keo kiệt như cô!"

Ngu Tang khựng lại, chỉ vào mình:

"Hửm? Cô vẫn cho rằng tôi là người bình thường sao? Nhưng tôi đã nói với cô rồi mà, tôi có thể bay, tôi còn bất tử nữa."

Văn Khuynh hoàn toàn mất kiên nhẫn:

"Làm ơn bình thường một chút được không? Cho dù cô khoe giàu, giả vờ ngầu, hay mắc chứng hoang tưởng quyền lực, tôi cũng còn chịu được. Nhưng làm ơn đừng suốt ngày nói mấy chuyện viển vông như vậy nữa được không?"

Ngu Tang nhìn Văn Khuynb rất lâu, rồi khẽ nói:

"Được thôi, có lẽ một ngày nào đó tôi bế cô bay lên trời, cô sẽ tin, cô biết không? Khi bay một mình trên bầu trời, những tòa nhà bên dưới sẽ biến thành những ô vuông nhỏ… nhìn rất thú vị. Nhưng… ở trên đó một mình cũng rất cô đơn."

Văn Khuynh mặt không cảm xúc đáp:

"Tuy tôi nghèo, nhưng tôi từng đi máy bay rồi, cảm ơn, tôi còn ngồi hạng nhất nữa. Tiếp viên hàng không vừa xinh đẹp vừa dễ thương, đồ ăn trên máy bay cũng ngon, cho nên tôi không thấy cô đơn."

Ngu Tang: "……"

Văn Khuynh: "Hơn nữa tôi cũng không thể ngày nào cũng trò chuyện với cô được, tôi rất bận, với lại… cô có trả tiền cho tôi không?"

Ngu Tang nheo mắt cười:

"Nếu tôi trả tiền, cô sẽ bầu bạn với tôi sao?"

Văn Khuynh gật đầu:

"Về lý thuyết thì… chỉ cần cô trả tiền, tôi cái gì cũng làm."

Ngu Tang suy nghĩ một chút rồi hỏi:

"Cô lấy bao nhiêu?"

Văn Khuynh lập tức hét giá: "Khoảng chừng này và tính bằng giờ…"

Cô giơ một bàn tay ra, nếu một giờ có thể kiếm năm mươi tệ, vậy cũng không tệ. Dù sao đối với người giàu như Ngu Tang, năm mươi tệ cũng chỉ là chuyện nhỏ.

Quan trọng hơn là nếu vừa trò chuyện vừa tăng thiện cảm của Ngu Tang thì quá lời, Ngu Tang gật đầu:

"Được thôi, năm mươi triệu một giờ, thoả thuận."

Văn Khuynh: "……"

Cô đứng đơ tại chỗ rất lâu, rồi ngẩng đầu nhìn Ngu Tang với cặp mắt không tin được: "người đẹp,cô nói thật đấy à?"

Ngu Tang nheo mắt, liếm nhẹ đôi môi hơi khô, mỉm cười lộ ra hai chiếc răng nanh nhỏ xinh:

"Đây chẳng phải là điều cô muốn sao? Cô rất thích tiền, đúng không?"

Nói xong, cô giơ tay lên, như muốn chạm vào má Văn Khuynh, nhưng rồi lại thấy quá đột ngột nên nhanh chóng rụt tay lại.

Còn Văn Khuynh thì đã hoàn toàn chìm trong niềm vui của 50 triệu một giờ, nhìn Ngu Tang trước mặt, cô bỗng thấy người này… cũng hơi đáng yêu.

Cô lập tức nịnh nọt:

"Tôi chợt phát hiện ra, tôi cũng bắt đầu thích cô rồi, thật đấy! Hay chúng ta kết bạn WeChat trước đi, muốn nói chuyện lúc nào cũng được, tôi rất chuyên nghiệp, đảm bảo gọi là có mặt, với lại tôi phát hiện ra cô thật sự rất xinh đẹp và mạnh nhất vũ trụ này . "

Ngu Tang lấy điện thoại ra, kết bạn với cô, ngay khi Văn Khuynh định cất điện thoại, cô chợt phát hiện Ngu Tang đã chuyển cho cô một triệu tệ.

Nhận hay không nhận? Đây quả là một câu hỏi. Nhận thì được tiền không công. Không nhận thì… nghĩ đến số tiền lớn như vậy cũng hơi đau lòng.

Đúng lúc đó, phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc:

"Văn Khuynh, em còn nghĩ bao nhiêu người là mạnh nhất vũ trụ nữa?"

"……"

Cô lập tức nhận ra đó là giọng của Giang Vân Quyển, quay đầu lại, cô thấy Giang Vân Quyển đang cầm một chiếc ô đen cao cấp, chậm rãi bước tới.

Bộ vest màu be được may đo riêng của cô ấy vẫn sang trọng như cũ, nhưng phần vai đã bị mưa làm ướt.

Giang Vân Quyển đi tới gần, liếc nhìn Văn Khuynh đang ướt sũng, rồi dịu giọng:

"Không qua đây sao?"

Cô ấy… thật sự đến tìm mình? Giang Vân Quyển thật sự đội mưa đến tìm cô sao?

Trong khoảnh khắc đó, tất cả sự tủi thân trước đó của Văn Khuynh dường như tan biến, nhưng cùng lúc, lý trí cũng quay trở lại.

Cô lắc đầu:

"Không… tôi không đi."

Giang Vân Quyển khựng lại một chút, rồi nói bằng giọng ra lệnh:

"Về với tôi."

Văn Khuynh lại lắc đầu, cười khổ:

"Thật ra… ngay từ đầu tôi đã không muốn chị đến tìm tôi."

Giang Vân Quyển nhíu mày:

"Văn Khuynh, nghe tôi nói, lại đây, cẩn thận bị cảm, đừng làm loạn nữa.Ngày mai tôi sẽ đưa em đến bệnh viện."

Văn Khuynh suýt bật khóc, sự dịu dàng chết tiệt này…Tại sao chứ? Cô hít sâu một hơi rồi nói:

"Tôi đã nói rồi… tôi không thích chị, chị không hiểu sao? Tôi… tôi có người mình thích, cô ấy rất tuyệt vời, cô ấy mang lại niềm vui và hạnh phúc cho mọi người, không giống chị, chị chỉ mang lại cho tôi nỗi buồn, làm ơn hãy để tôi yên được không? Tôi có người mình thích rồi, tôi điên rồi, tôi bị đa nhân cách, làm ơn hãy buông tha cho tôi."

Giang Vân Quyển im lặng một lúc, sau đó lạnh lùng liếc nhìn Ngu Tang rồi hỏi:

"Người em thích… là cô ấy sao?"

Văn Khuynh lắc đầu:

"Không."

Giang Vân Quyển hỏi tiếp:

"Vậy là ai?"

Văn Khuynh đáp:

"Cô ấy tên là Giả Linh, là người phụ nữ tôi ngưỡng mộ nhất trên đời."

________________________________________

PS: " Giả Linh" hình như là diễn viên hài bên trung quốc thì phải

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Madly In Love_truyenles.net
Madly In Love
Tháng 8 15, 2025
Cô giáo chung trọ
Tháng 4 25, 2026
Tình Yêu Online
Tháng 12 31, 2025
Làm Kén – PEPSI_truyenles.net
Làm Kén – PEPSI
Tháng 7 10, 2025
Truyện Les Hay
Chuyển sinh tìm chị ở một thế giới khác
Chương 10 Tháng 4 26, 2026
Chương 9 Tháng 4 26, 2026
Hệ Thống Cải Tạo
chương 35 Tháng 5 31, 2026
chương 34 Tháng 5 31, 2026
284797853-256-k387488-1
Cô Ba
Chương 129 Tháng 7 2, 2026
Chương 128 Tháng 7 2, 2026
gl-tieng-hat-nguoi-thuong-378844694
Tiếng Hát Người Thương
Chương 47 Tháng 6 21, 2025
Chương 46 Tháng 6 21, 2025
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY_truyenles.net
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY
CHƯƠNG 18 Tháng 7 8, 2025
CHƯƠNG 17 Tháng 7 8, 2025
TIÊU CHUẨN DỰNG VỢ GẢ CHỒNG
Chương 71 Tháng 10 1, 2025
Chương 70 Tháng 10 1, 2025
Chị Ấy Không Yêu Tôi_truyenles.net
Chị Ấy Không Yêu Tôi
chương 17 Tháng 8 22, 2025
chương 16 Tháng 8 22, 2025
Lão sư lão bà
Chương 8 Tháng 3 18, 2026
Chương 7 Tháng 3 18, 2026
Đoản Thiên Hợp Tập
Chương 9 Tháng 5 22, 2026
Chương 8 Tháng 5 22, 2026
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư_truyenles.net
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư
Chương 133 Tháng 7 26, 2025
Chương 132 Tháng 7 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved