Nằm Mơ Cũng Muốn Cùng Nàng Ly Hôn - Chương 41
Đêm đó, Văn Khuynh mơ toàn những giấc mơ kỳ quái.
Lúc thì cô mơ thấy Tô Lê Dạng với gương mặt ngây thơ bỗng biến thành ma, đuổi theo cô đòi cô trả lại Giang Vân Quyển.
Sau đó lại mơ thấy Ngu Tang quyền lực biến thành ma cà rồng, chuẩn bị cắn vào cổ cô.
Rồi cảnh mơ lại đổi.
Cô thấy Giang Vân Quyển đứng phía sau mình, tay cầm dao chém tới, còn nói rằng nếu cô chém nàng một nhát thì nhân cách Mary Sue kia sẽ biến mất…
Thế giới này thật quá kỳ lạ.
Những chuyện gần đây xảy ra ngày càng quái dị, Văn Khuynh cảm thấy dường như tất cả mọi người trong thế giới này đều không bình thường.
Nhưng khi tỉnh dậy, chuông báo thức vang lên, ánh nắng buổi sáng chiếu qua cửa sổ.
Mọi thứ dường như lại dễ chịu hơn một chút.
Dù sao chỉ cần hôm nay Giang Vân Quyển đến núi Ngọc Sơn, chương đầu của câu chuyện sẽ chính thức bắt đầu, Giang Vân Quyển sẽ gặp tai nạn xe, rồi mất trí nhớ.
Sau đó Tô Lê Dạng người mang vẻ ngoài ngây thơ , sẽ xuất hiện với tư cách nữ chính định mệnh.
Từ đó trở đi, cả thế giới sẽ trở thành sân khấu của Tô Lê Dạng.
Thống trị ngành giải trí, trở thành người được Giang Vân Quyền sủng ái nhất, thường xuyên vả mặt các loại phản diện hung hăng.
Liên tục được truyền thông ca ngợi như hình mẫu truyền cảm hứng cho các cô gái nông thôn.
Nhưng thành thật mà nói Văn Khuynh không hề quan tâm đến mấy chuyện đó.
Thống trị giới giải trí trong một cuốn tiểu thuyết sướt mướt, trở thành tồn tại rực rỡ trong mắt một đám NPC…
Cho dù có thật sự tỏa sáng đến đâu, tất cả cũng chỉ là giả tạo. Suy cho cùng đây chỉ là một cuốn tiểu thuyết.
Chẳng lẽ cô thật sự điên rồi sao, lại muốn tìm kiếm ý nghĩa tồn tại trong một thế giới hư cấu?
So với chuyện đó thực tế hơn nhiều nếu nghĩ đến việc lừa Giang Vân Quyển sau khi mất trí nhớ lấy mười tỷ, rồi cầm tiền bỏ trốn.
Nhưng Giang Vân Quyển thì sao, qua hôm nay có lẽ sẽ thuộc về Tô Lê Dạng.
Bảy giờ sáng, tiếng chó sủa vang lên từ dưới lầu, cơn mưa đêm qua đã tạnh, Văn Khuynh không thể diễn tả cảm giác trong lòng mình. Một loại ngột ngạt khó chịu.
Như thể có một hơi thở mắc kẹt trong lồng ngực, không thể nuốt xuống cũng không thể thở ra.
Cô cười chua chát.
Cô cho bánh mì vào lò vi sóng hâm nóng một chút rồi cắn một miếng.
Nhưng chẳng có vị gì cả, có lẽ bánh mì nguyên cám vốn đã không ngọt, chỉ nhạt nhẽo vô vị, giống như nhai sáp.
Rốt cuộc cô đang buồn bã điều gì? Chẳng phải ngay từ đầu cô đã biết cốt truyện sao?
Giang Vân Quyển keo kiệt, nghèo rớt mồng tơi này chẳng phải vốn dĩ được chuẩn bị cho Tô Lê Dạng sao?
Ba năm trước khi cốt truyện chính bắt đầu, cô chỉ xuất hiện như phông nền mà thôi. Là người ngoài trong một thế giới tiểu thuyết giả tạo cảm xúc chân thật có ý nghĩa gì? Thật nực cười, buồn bã cái gì? Đa cảm cái gì? Đều vô nghĩa.
Buổi sáng sau cơn mưa hơi lạnh, gió thổi vào làm ly sữa vừa hâm nóng trên bàn nhanh chóng nguội lạnh.
Đúng lúc đó điện thoại của cô đột nhiên reo lên, là Giang Vân Quyển gọi, Văn Khuynh hơi do dự.
Cô thật ra không muốn nghe máy, có những người đã định sẵn sẽ mất đi, vậy thì không cần liên lạc thêm nữa.
Chỉ tốn thời gian và sức lực, chuông điện thoại reo gần nửa phút. Bên kia cúp máy, rồi lập tức gọi lại, cuối cùng cô vẫn bước tới nghe máy, đặt cốc sữa xuống, cô thở dài hỏi:
"Giang Vân Quyển, có chuyện gì?"
"Không có gì." Giang Vân Quyển im lặng một lúc rồi hỏi cẩn thận:
"Văn Khuynh, tối qua em có uống rượu không?"
Văn Khuynh sững lại, lập tức hiểu ý, cô bực bội nói: "tôi có uống hay không thì liên quan gì đến chị?"
Giang Vân Quyển im lặng một lát rồi nói: "Mỗi khi cô ấy uống say, đều gọi cho em."
Cô ấy ???? À Chắc là tình nhân thay thế trong mô típ cũ kỹ kia, Giang Vân Quyển vẫn luôn xem cô như một bản sao hoàn hảo.
Văn Khuynh bước đến bên cửa sổ, mở ra, vươn vai. Không khí mát lạnh khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn.
Cô tùy ý hỏi: "Giang tổng, hôm nay chị không phải đi công tác sao?"
Giang Vân Quyển đáp: "Mười giờ mới đi."
Văn Khuynh cười khẽ.
"Vừa mới ngủ dậy à?"
"Ừ."
"Thật kỳ lạ." Văn Khuynh chậm rãi nói.
"Trước đây mỗi lần chị tới công ty đều chỉnh tề từ sáu giờ sáng, có khi tôi đến muộn còn không gặp được chị."
Giang Vân Quyển im lặng.
"Ừ."
Văn Khuynh tiếp tục:
"Tôi nhớ có lần tôi đến phía nam thành tìm chị. Hôm đó trời đang rơi tuyết, tôi đi tới phủ họ Giang, trượt chân ngã trong vườn, chị đi ngang qua thậm chí còn không nhìn tôi một cái."
Giang Vân Quyển im lặng một lúc rồi giải thích:
"Lúc đó tôi vội gặp khách, nhà họ Giang rất cần vị khách đó, nên… "
Văn Khuynh cười cắt lời.
"Không sao, công việc quan trọng mà."
"Văn Khuynh…" Giang Vân Quyển bỗng gọi cô.
Cô ngập ngừng, như thể nhận ra có gì đó không đúng.
"Em… là Văn Khuynh sao? Em sao vậy?"
"Không có gì." – Văn Khuynh
"Ừm…"
"Ừ."
Hai người lại im lặng, một lúc sau, Văn Khuynh đột nhiên nói:
"Khi về tôi sẽ phơi khô chiếc ô, lát nữa tôi gửi chuyển phát nhanh cho chị."
Giang Vân Quyển hỏi:
"Tại sao phải gửi chuyển phát?"
Văn Khuynh hít sâu, tất nhiên là vì không cần gặp lại nữa. Nhưng nàng chỉ nói:
"Xe tôi vẫn chưa lấy về, không gửi thì chẳng lẽ tôi bắt taxi tới đưa?"
Giang Vân Quyển dừng một chút rồi nói:
"Tôi sẽ hoàn tiền taxi cho em."
Văn Khuynh: "…"
Chết tiệt, trong nháy mắt, mọi cảm xúc dịu dàng và lưu luyến trước đó biến mất sạch, chẳng phải tổng tài bá đạo nên nói kiểu như:" Trong gara có rất nhiều xe, em thích chiếc nào thì lái đi."
Hoặc:
"Chọn một chiếc đi."
Quên tiền taxi đi! Từ Bắc Thành xuống Nam Thành chỉ tám mươi tệ, cho dù đi về cả hai chiều cũng chỉ một trăm sáu mươi tệ!
Tên keo kiệt nghèo rớt mồng tơi này sao lại có thể là nữ chính được chứ?
Trong tiểu thuyết gốc, Giang Vân Quyển là tổng tài bá đạo, sẵn sàng mua cho tiểu bạch liên những chiếc váy đính hàng vạn viên kim cương mà không cần lý do.
Còn người trước mắt này rốt cuộc là cái quái gì vậy?! Nàng đã chuẩn bị tâm lý rất lâu, thậm chí còn nghĩ đến việc hôn tạm biệt một cách bi thương.
Thật đáng tiếc!
Tên khốn keo kiệtđáng ghét đó!!!
A a a!
Sao lại phải phí thời gian và sức lực vì phụ nữ chứ?
Phụ nữ có ích gì không?
Một người phụ nữ keo kiệt thì có ích gì không?
"Văn Khuynh?" Giang Vân Quyển thấy nàng im lặng quá lâu liền gọi: "Em không sao chứ?"
Văn Khuynh lạnh lùng đáp:
"Hôm nay chị đi công tác phải không?"
Giang Vân Quyển nhắc lại:
"Mười giờ tôi đi."
"Ừ."
Văn Khuynh đáp một tiếng rồi hỏi tiếp:
"Chị có mua bảo hiểm tai nạn không?"
Giang Vân Quyển: "…"
Văn Khuynh cười khẩy.
"Không mua phải không? Không biết bây giờ mua có muộn không nhỉ, thưa Giang tổng? Nhớ ghi tên Văn Khuynh làm người thụ hưởng. Dù sao hai người vẫn chưa ly hôn, biết đâu chị gặp chuyện gì, Văn Khuynh còn được nhận một khoản tiền."
Giang Vân Quyển im lặng, nửa phút sau, cô nói:
"Cô không thể nói thay cho em ấy."
Văn Khuynh lập tức phản bác:
"Ý chị là gì? Tôi không thể nói thay cô ấy à?"
Giang Vân Quyển đổi chủ đề :
"Vừa rồi trong phòng có một con mèo, nhưng đã xử lý xong rồi."
Văn Khuynh lạnh lùng nói:
"Đừng viện cớ nữa, trốn tránh thì cứ nói là trốn tránh."
Giang Vân Quyển cố giải thích:
"Thật sự có một con mèo đen, quản gia đã mang nó ra ngoài rồi."
"Đừng nói linh tinh nữa." Văn Khuynh cười lạnh.
"Tôi chỉ hỏi chị một câu, chị đạo đức giả đến vậy sao? Lúc nào cũng chỉ thích nói những lời vô nghĩa."
Giang Vân Quyển : "…"
"Không chỉ đạo đức giả, chị còn keo kiệt!.Đồ khốn! Chị nói sau khi ly hôn sẽ không cho Văn Khuynh một xu nào sao? Chị không có lương tâm à?!"
Giang Vân Quyển hít sâu một hơi: " em còn muốn nói gì nữa không "
Cô còn muốn nói gì nữa? Văn Khuynh hoàn toàn không sợ. "Tôi còn muốn nói rằng tôi thấy chị cực kỳ nhàm chán."
Giọng Giang Vân Quyển rõ ràng đã lạnh xuống.
"Em nói gì?"
Văn Khuynh nói thẳng:
"Ba năm kết hôn, chị chưa từng đụng vào Văn Khuynh một lần nào. Người bình thường ai chịu nổi chuyện đó? Chỉ có con ngốc Văn Khuynh kia mới chịu nổi!"
Giang Vân Quyển dừng lại một chút rồi nói: "Lần trước em cũng nói vậy."
Văn Khuynh lập tức gào lên:
"Tôi nói lại lần nữa thì sao?! Chị có ý kiến gì à?!"
Giang Vân Quyển hít sâu. "Không."
Văn Khuynh tiếp tục gắt:
"Nếu có ý kiến thì tốt nhất giữ trong bụng!"
Giang Vân Quyển: "…"
Giang Vân Quyền cố giữ giọng bình tĩnh.
"Văn Khuynh, hôm nay đừng đi đâu, đợi chị từ Ngọc Sơn về, chị sẽ đưa em đến gặp bác sĩ Dương."
Văn Khuynh cười khẩy.
"Không, tốt nhất chị nên cầu mong mình có thể từ Ngọc Sơn trở về an toàn đi."
Giang Vân Quyển: "…"
Cô im lặng một lúc rồi đột nhiên nói:
"Văn Khuynh, tôi đổi ý rồi."
Văn Khuynh mặt không cảm xúc.
"Đổi ý? Tại sao? Chẳng lẽ bây giờ chị đột nhiên hối hận vì ba năm qua đối xử với Văn Khuynh quá tệ? Cho nên muốn bồi thường thật nhiều tiền? Hay là chị đột nhiên quyết định cho cô ấy mười tỷ?"
Giang Vân Quyển đáp:
"Không."
Văn Khuynh hỏi:
"Vậy là gì?"
Giang Vân Quyển dừng một chút rồi nói:
"Vì tôi lo lắng tôi có thể không trở về từ Ngọc Sơn, vậy thì em đi cùng tôi."
Văn Khuynh: "…"
Cái quái gì vậy? Chiêu lấy thân thử hiểm à? Ngay lúc đó, Giang Vân Quyển lại nói:
"Chín giờ tôi sẽ đến Bắc Thành đón em, tiện thể lấy lại cái ô."
Văn Khuynh: "…"
Sắc mặt nàng lập tức trở nên ngơ ngác.
"Chín giờ có vẻ hơi muộn."
Giang Vân Quyển hỏi:
"Muộn chỗ nào?"
Văn Khuynh đáp:
"À… tôi cần tìm máy ảnh trước."
Giang Vân Quyển khó hiểu:
"Tìm máy ảnh để làm gì?"
Văn Khuynh cười.
"Giang tổng thân mến, chị không biết sao? Tôi cần máy ảnh để chụp ảnh chị trên vách đá."
Giang Vân Quyển dừng lại.
"Chụp ảnh?" Trên vách đá?"
Văn Khuynh giải thích:
"Phải, chị còn nhớ Trương Đông Thăng không?"
Giang Vân Quyển đáp:
"Nhớ, em từng nói hắn đầu độc vợ bằng kali xyanua, nhưng thật ra kali xyanua không hiệu quả bằng cá nhiệt đới."
Văn Khuynh: "…"
Nàng lạnh lùng nói:
"Chuyện đó không quan trọng."
Giang Vân Quyển mất kiên nhẫn:" Rốt cuộc em muốn nói gì?"
Văn Khuynh cười khẩy. "Chị không biết sao? Trương Đông Thăng đã đẩy bố mẹ vợ xuống vực khi chụp ảnh, cho nên tôi rất muốn chụp ảnh chị."
Nghe vậy Giang Vân Quyển im lặng rất lâu, sau đó chậm rãi nói:
"Vậy thì em đừng đi."
Văn Khuynh lập tức: ???
Không phải chứ??? Không lẽ Giang Vân Quyển bá đạo này thật sự sợ chết đến vậy sao?