Nằm Mơ Cũng Muốn Cùng Nàng Ly Hôn - Chương 65
Văn Khuynh cảm thấy vô cùng thảm.
Chỉ vì hành động thiếu suy nghĩ của một độc giả tối qua, mà hầu hết độc giả khác đều hùa theo, để lại một loạt bình luận: […]
Trước đây cô chưa từng nổi tiếng, đặc biệt là trong giới viết lách.
Hóa ra độc giả ở thế giới này cũng thích chạy theo trào lưu như vậy.
Cho nên tất cả đều là lỗi của độc giả thiếu suy nghĩ kia.
Không thể nói một câu bình thường được sao?
Có cần phải cố tình khác người để gây chú ý không?
Tuy nhiên, điều khiến cô được an ủi là ngày hôm sau, độc giả thân yêu kia, người tối qua chỉ để lại vài dấu chấm, lại tặng cô một phần thưởng một quả mìn.
Văn Khuynh bỗng nhận ra. Có lẽ không nên nhìn mặt mà bắt hình dong. Có những người trông có vẻ lạnh lùng, nhưng thực ra lại rất tốt bụng.
Bên ngoài lạnh lùng, bên trong ấm áp.
Dù sao thì internet cũng đã đưa mọi người đến với nhau. Đã gặp nhau chính là duyên phận.
Tất cả đều là chị em tốt.Nghĩ vậy, cô lập tức trả lời [87657876]:
"Cảm ơn bạn yêu quý nha, hôn gió~"Văn Khuynh chưa bao giờ ngại thể hiện sự dịu dàng của mình với các chị em.
Trên điện thoại, Dư Tâm Lan đã gửi cho cô một địa chỉ. Thời gian là 8 giờ 20 tối hôm qua. Địa chỉ đó không nằm ở thành phố Du Giang, mà ở quận Chấn Hải, nằm gần thành phố Du Giang.
Nhìn tên thì có vẻ là một ngôi làng tên là làng Tân Khê. Văn Khuynh nhìn chằm chằm vào điện thoại ba giây.
Làng Tân Khê.
Khoan đã…
Sao cô lại nhớ rằng trong cốt truyện gốc, nơi mà bạch liên hoa Tô Lê Dạng nhờ tham gia chương trình truyền hình thực tế mà nổi tiếng, cũng là một nơi tên làng Tân Khê?
Chẳng lẽ… Thật ra khi đọc truyện, cô rất hiếm khi nhớ tên địa danh.
Ngay cả núi Ngọc Sơn và thành phố Du Giang cũng chỉ được nhớ mơ hồ, vì chúng là địa điểm chính của cốt truyện, lại còn bị Như Hoa nhắc đi nhắc lại nên mới nhớ.
Còn địa điểm quay chương trình truyền hình thực tế kia thật sự cô không nhớ rõ.
Nghĩ vậy, cô gọi điện cho Dư Tâm Lan.
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói đầy ngạc nhiên:
"Đừng nói là cậu vừa mới ngủ dậy đấy nhé?"
Văn Khuynh cả đêm gặp ác mộng, ngủ không hề ngon. Cô dường như mơ thấy thời điểm lần đầu tiên mình trói buộc với hệ thống Như Hoa.
Cô nhớ khi đó Như Hoa dường như đã gặp chuyện gì đó.
Sau khi trói buộc với cô, Như Hoa thỉnh thoảng biến mất, rồi lại đột nhiên xuất hiện. Hàng loạt hình ảnh mơ hồ cứ hiện lên trong đầu cô.
Cô không thể phân biệt được đâu là thật, đâu là giả.
Văn Khuynh cau mày lẩm bẩm:
"Ừm… vừa mới dậy."
Giọng Dư Tâm Lan lập tức trở nên gấp gáp:
"Cậu có não không vậy? Chúng ta chẳng phải đã nói hôm nay phải đi quay chương trình thực tế sao? Đoàn làm phim không liên lạc được với cậu, còn gọi điện hỏi tôi nữa."
"Thôi tạm thời bỏ qua chuyện hợp đồng đi, đến nơi rồi tính…"
Văn Khuynh lập tức nắm được ý chính.
"Hợp đồng? Ý cậu là… tôi được trả tiền khi quay chương trình à?"
Dư Tâm Lan nói một cách đương nhiên:
"Không thì sao nữa? Cậu tưởng gì?"
"Dù chúng ta chỉ là người ngoài, nhưng tôi là tiểu thư nhà giàu, còn cậu ít nhất cũng là vợ sắp ly hôn của Giang Vân Quyển. Cả hai đều là người có thân phận. Hơn nữa cậh cũng được xem là một mắt xích của chương trình."
Văn Khuynh đột nhiên bật dậy khỏi giường, Dư Tâm Lan cạn lời.
"Đừng nói là tôi vẫn chưa đặt vé máy bay nhé?"
Văn Khuynh ho khan:
"Tôi… vẫn chưa kịp."
Dư Tâm Lan lập tức nói:
"Đại tiểu thư ơi, vậy thì mau lên đi! Cậu ngủ đến tận trưa, chẳng lẽ tối qua uống rượu cả đêm vì không nỡ ly hôn với Giang Vân Quyển à?"
Văn Khuynh lẩm bẩm:
"Không đâu… sao có thể chứ. Tôi đi xem vé máy bay bây giờ. Nhưng vé trong ngày chắc đắt lắm đúng không? Tôi thật sự không còn nhiều tiền…"
Dư Tâm Lan im lặng một lúc.
"Vậy… tôi trả lại tiền cho cậu nhé?"
Văn Khuynh duỗi người trên giường, lập tức cười hỏi:
"Như vậy có tiện không? Có phải làm phiền cậu quá không?"
Dư Tâm Lan: "……."
Văn Khuynh:" tôi hỏi một chút, địa điểm quay chương trình thực tế là làng Tân Tây, đúng không?"
Dư Tâm Lan trả lời rất tự nhiên:
"Không phải tôi đã gửi địa chỉ cho cậu rồi sao? Chính là chỗ đó, đừng nói là tôi không đọc ra chữ đấy nhé?"
Văn Khuynh vội vàng nói:
"Không không. Tôi chỉ muốn hỏi, Tô Lê Dạng thật sự không tham gia chương trình này chứ?"
"Cậu hơi lo…" Dư Tâm Lan lập tức mắng:
"Cô ta xứng à?"
"Cậu vừa bắt gặp cô ta và Giang Vân Quyển trên giường.Bây giờ cô ta còn muốn tham gia cùng chương trình với cậu sao? Cố tình khiêu khích cậu à? Không đời nào! Cậu lo cái gì chứ?"
Văn Khuynh thở phào nhẹ nhõm:
"Không có gì, tôi chỉ tò mò hỏi chút thôi."
Dư Tâm Lan nói:
"Đừng lo, Tô Lê Dạng hoàn toàn không liên quan gì đến chương trình này. Tôi đã đầu tư rất nhiều tiền, quyền quyết định của tôi cũng rất lớn. Cô ta sẽ không có cơ hội đâu, nhưng…"
Văn Khuynh lập tức hỏi:
"Nhưng?"
Dư Tâm Lan ngập ngừng:
"Nhưng hình như có thêm hai nhà đầu tư khác cũng rót tiền vào. Tôi không biết họ là ai, cả hai đều khá bí ẩn, tôi thậm chí còn chưa gặp. Nhưng cậu đừng lo quá, mau đặt vé máy bay tới đây đi."
Văn Khuynh lập tức đồng ý:
"Được, được, nhưng vé hạng nhất chắc đắt lắm…"
Dư Tâm Lan hít sâu ở đầu dây bên kia:
"Đừng lo! Tôi có tiền !"
Văn Khuynh khẽ cười rồi cúp máy, nhận bao lì xì 10.000 tệ từ Dư Tâm Lan, lập tức đặt vé máy bay. Nhưng để tiết kiệm tiền, cô vẫn mua hạng phổ thông.
Cô thậm chí không trang điểm.
Thu dọn hành lý xong, cô khoác vội bộ đồ thể thao màu vàng rồi lên đường. Dù sao cũng sắp ly hôn với Giang Vân Quyển, nên cô không cần giữ hình tượng phu nhân hào môn đoan trang nữa.
Cô có thể mặc theo ý mình.
Cô bắt taxi đến sân bay duy nhất của thành phố Ngọc Giang, lấy vé rồi kiểm tra thời gian.
Vẫn còn sớm, còn ít nhất một tiếng rưỡi mới đến giờ bay, Văn Khuynh ngồi xuống ghế đá.
WeChat liên tục rung lên.
[Cậu mua vé chưa?]
[Tôi vừa tra ra nhà đầu tư bí ẩn kia là ai.]
Văn Khuynh lười biếng gõ:
[Là ai vậy?]
Dư Tâm Lan gửi biểu tượng cảm xúc:
[Gọi tôi là Daddy.jpg]
Văn Khuynh trả lời:
[Biến đi.jpg]
Dư Tâm Lan lập tức nhắn:
[Cậu từng nghe về Tống Tĩnh Thiên của nhà họ Tống chưa?]
[Hắn là kẻ thù không đội trời chung của Giang Vân Quyển, luôn cướp việc làm ăn của nhà họ Giang, đối đầu với Giang Vân Quyển.]
Văn Khuynh sững lại. Tống Tĩnh Thiên?
Chẳng phải là cha đỡ đầu của bạch liên hoa Tô Lê Dạng sao?
Văn Khuynh lập tức hỏi:
[Vì sao Tống Tĩnh Thiên lại đột nhiên đầu tư vào một chương trình giải trí?]
Dư Tâm Lan trả lời:
[Ai biết được?]
[Nhưng hắn đúng là đáng khinh.]
[Hắn sai trợ lý nói với ê-kíp sản xuất rằng cậu là người xấu, muốn đuổi cậu khỏi chương trình.]
Văn Khuynh: […]
Tên này điên rồi sao? Chẳng phải chỉ vì lần trước cô hắt rượu vào hắn trong bữa tiệc thôi sao? Sao lại nhỏ nhen đến vậy?
Nghĩ lại…
Nếu lúc đó không vì bênh vực Giang Vân Quyển, cô cũng sẽ không đắc tội với hắn.
Nghĩ đi nghĩ lại…
Vẫn phải trách Giang Vân Quyển!
Dư Tâm Lan tiếp tục nhắn:
[Tôi đã nói với ê-kíp rằng nếu cậu không tham gia, tôi sẽ rút vốn đầu tư.]
[Người phụ trách ban đầu còn rất cứng.]
[Nhưng sau đó không hiểu sao lại xin lỗi tôi rối rít, nói rằng chương trình nhất định phải có cậu.]
Văn Khuynh: […]
Cô cảm thấy có gì đó không đúng.
Tống Tĩnh Thiên chắc chắn sẽ không vô duyên vô cớ đầu tư vào một show tạp kỹ.
Chẳng lẽ hắn ta thật sự nhắm vào cô chỉ vì ly rượu lần trước?
Hay là… còn lý do khác? Cô vô tình liếc nhìn phía trước.
Trong đám đông tản mát, cô dường như nhìn thấy bóng dáng của Tiểu Bạch Liên.
Nhưng khi nhìn lại bóng dáng đó đã biến mất. Có thật là Tô Lê Dạng không?
Nhưng người phụ nữ lúc nãy lại mặc đồ vàng lấp lánh, vô cùng gợi cảm.
Người ngoài nhìn vào chắc sẽ tưởng cô ta là một nữ minh tinh nổi tiếng. Bên cạnh còn có vệ sĩ đi theo, đang tiến về phía phòng chờ VIP. Đúng lúc đó, một cô gái đội mũ lưỡi trai ngồi xuống bên cạnh cô. Cô gái đeo khẩu trang, không nhìn rõ mặt. Cô ta cầm điện thoại, chăm chú chơi game, đầu cũng không ngẩng lên.
Vừa chơi vừa hỏi:
" chị gì đó có sạc điện thoại không?"
Văn Khuynh lắc đầu:
"Không."
Cô gái điên cuồng tung chiêu trong game. Nhưng vẫn bị đối thủ hạ gục.
Trong lúc chờ hồi sinh, cô gái cuối cùng cũng ngẩng đầu lên hỏi:
"Sao chị ra ngoài mà không mang sạc điện thoại?"
Văn Khuynh suy nghĩ một chút rồi trả lời thật thà:
"Vì chị không chơi game, nên điện thoại không tốn pin lắm."
Cô gái im lặng một lúc. Sau đó gật đầu:
"Ừ, chị nói cũng đúng."
Cô ta không đeo tai nghe nên tiếng game hơi to. Văn Khuynh không chịu nổi nữa, chỉ đành nghiêng đầu sang nhìn cô ta chơi. Trận đấu giằng co khoảng mười phút, cuối cùng cô ấy vẫn thua.
Văn Khuynh do dự một lúc rồi nhắc nhở cô:
"Lúc nãy em lên đồ sai rồi."
Cô gái lập tức ngẩng đầu nhìn cô:
"Em cũng vừa nhận ra…chị cũng chơi game này à? Em cứ tưởng chỉ có người mười tám tuổi mới thích chơi."
Văn Khuynh thở dài:
"Hồi trước chị ngày nào cũng chơi, chơi đến phát chán."
Cô gái dường như nhớ ra điều gì đó, cũng thở dài, rồi tò mò hỏi:
"Sao lại là 'hồi trước'? Bây giờ chị không chơi nữa à?"
Văn Khuynh gật đầu:
"Bây giờ chị bận quá, đủ thứ việc chồng chất, không chơi được."
Cô gái đột nhiên nói:
"Thật ra… trò chơi này… em…Em chỉ bắt đầu chơi vì thần tượng của mình thôi. Em vừa mới bỏ học, cảm thấy vô cùng lạc lõng."
Văn Khuynh cười trêu:" em là fan của người nổi tiếng à?"
Cô gái lập tức lắc đầu:
"Không, không, cô ấy không phải người nổi tiếng."
Có lẽ vì đang nói đến thần tượng của mình, mắt cô gái bắt đầu sáng lên:
"Cô ấy giống như một vị thần trong trò chơi này. Cô ấy mạnh đến kinh ngạc, mạnh đến mức không thể tin nổi. Lối chơi mới do cô ấy tạo ra đã nghiền nát toàn bộ máy chủ. Cô ấy là thần tượng trong lòng tất cả các game thủ!"
Văn Khuynh đột nhiên có một linh cảm không lành.
Cô thử hỏi:
"Ừm… nếu chị hỏi một chút… người đó tên là Lăng Kỳ, đúng không?"
Cô gái lập tức nhìn cô với vẻ vô cùng phấn khích.
"Đúng rồi! Lăng Kỳ! Nữ thần vĩ đại! Chị cũng biết cô ấy sao?"
Văn Khuynh ho nhẹ:
"Chị biết một chút."
Cô gái tiếp tục nói:
"Chị biết không? Em bỏ học vì học không tốt, lại còn chưa đủ tuổi, nên không ai chịu thuê lao động trẻ em. Sức khỏe mẹ em cũng không tốt."
Văn Khuynh gật đầu đầy cảm thông:
"Ừ… đáng thương thật."
Cô gái lại nhìn cô hào hứng nói:
"Nhưng lúc đó, chị Lăng Kỳ đột nhiên đăng một bài trên Weibo."
"Cô ấy nói không có gì đáng để buồn cả. Cho dù không nhìn thấy ngày mai, không nhìn thấy tương lai, cứ tiếp tục tiến lên."
Văn Khuynh nhếch môi, dò hỏi:
"Vậy ra câu nói đó đã truyền cảm hứng cho em?"
Cô gái gật đầu, ánh mắt rất kiên định:
"Đúng vậy! Những lời của chị Lăng Kỳ rất triết lý, đó là động lực khiến em tiếp tục cố gắng và ngày càng tiến bộ hơn!"
Văn Khuynh cười gượng:
"Em có bao giờ nghĩ rằng… có lẽ lúc Lăng Kỳ nói câu đó, chỉ là vì ăn mì gói khuya mà không tìm được nước nóng, nên mới đăng linh tinh vậy thôi?"
"Nếu lúc đó tìm được nước nóng thì…"
Cô gái lập tức lạnh lùng nhìn cô, tức giận cắt lời:
"Chị nói bậy! Lăng Kỳ là nữ thần của em!Nữ thần tuyệt đối sẽ không ăn mì gói!"
Văn Khuynh: "…"
.
.
** tui bị cấn cấn cái địa điểm quay, tui không biết có dịch đúng tên địa điểm không, hay bà tác giả bả bịa ra nữa, ai biết thì cmt để tui sửa nha