Nghiên Vũ Vãn Nguyên - Chương 8
Hôm nay là thứ hai, cũng là ngày đầu tiên Nghiên Vũ bước vào kỳ nghỉ hè, tâm trạng cô khá tốt, buổi sáng đã thức rất sớm chuẩn bị bữa ăn cho các nàng, đồng hồ vừa qua sáu giờ rưỡi, hình dáng Lâm Nhã Nguyên đã xuất hiện ở cầu thang, nàng mặc trên người bộ tây trang màu trắng, mái tóc uốn xoăn bồng bềnh như từng lọn sóng đung đưa theo nhịp bước, nhìn thấy Nghiên Vũ, nàng có chút giật mình nhưng vẫn bước đến bàn ăn, yên tĩnh ngồi xuống.
Cô đứng dựa người vào bếp nhìn nàng, ầm thầm đánh giá sau đó khẽ lắc đầu, hôm qua mẹ nhỏ Đường Nhược Vãn đã về thăm ba mẹ, hôm nay cũng chưa có trở về, có lẽ nàng ta là tiện đường đi đến công ty mà không về nhà, nên hiện tại chỉ có Lâm Nhã Nguyên và cô ở đây.
Nghiên Vũ chậm rãi tháo tạp đề, giọng nói đều đều.
"Hôm nay ta có nhiệm vụ dành cho người."
"Việc gì?" – Nàng trả lời gần như ngay lăp tức.
Nghiên Vũ nhíu mày đặt túi giấy lên bàn, Lâm Nhã Nguyên nhìn nó rồi lại nhìn cô.
"Cái này mang đến công ty, trong đó có giấy note, làm theo trình tự."
"Chỉ có một phần thôi sao?"
"Đúng vậy, đây là bí mật của hai chúng ta, mẹ lớn tuyệt đối không được cho mẹ nhỏ biết."
Lâm Nhã Nguyên cắn môi, do dự gật đầu, nàng đang lo lắng, nếu như bị Đường Nhược Vãn phát hiện, rất có khả năng nàng ta sẽ lải nhải bên tai nàng đến hết tuần này, vốn dĩ các nàng ai cũng muốn phục vụ chủ nhân của mình, nhưng lần này Nghiên Vũ lại chỉ chơi đùa cùng Lâm Nhã Nguyên, nàng có chút khó xử khi một mình hưởng thụ.
Nghiên Vũ mỉm cười, rót cho nàng ly nước, nhìn bộ tây trang màu trắng của nàng.
"Ta e là màu trắng sẽ không thích hợp, nhưng việc người phải giữ cho nó sạch sẽ cũng là một trong các điều khoảng, hãy nhớ tuyệt đối không được làm dơ bộ đồ này."
"Ân…ta biết rồi…chủ nhân."
"Tốt, ta đợi tin tốt từ người."
Dùng bữa sáng xong, Lâm Nhã Nguyên lái xe đến công ty, nàng liếc nhìn cái túi đặt bên ghế phụ, Nghiên Vũ đã đóng nó rất kín, không thể nhìn ra bên trong có gì, nhưng điều này lại thành công gợi lên sự tò mò cho nàng, tâm trạng Lâm Nhã Nguyên khá căng thẳng, nàng siết chặt tay lái, cố gắng dời tầm mắt đi khỏi cái túi, đây là lần đầu tiên nàng mang theo những thứ "không biết" đến công ty, vốn dĩ bản thân nàng chính là phân thành hai con người.
Ở nhà nàng có thể phóng túng đến cực hạn nhưng ở công ty sẽ là người sếp nghiêm khắc, Lâm Nhã Nguyên chưa từng nghĩ sẽ có một ngày nàng mang những cái này đến môi trường làm việc.
Nhưng quy tắc sinh ra chính là để phá bỏ.
Lâm Nhã Nguyên cầm lấy túi giấy, ung dung đường hoàng đi vào công ty, một mạch đi đến văn phòng riêng, trước khi vào không quên dặn dò thư ký ngồi bên ngoài.
"Tiểu Trung, hôm nay nếu không có việc gì quan trọng, không được cho ai vào văn phòng tôi."
"Dạ, Lâm Tổng." – Thư ký rụt rè đáp lại lời nàng.
Hôm nay bộ dáng sếp chỉn chu, lại càng tôn lên vẻ nghiêm khắc nàng mang trên mặt, thư ký nghĩ thầm, chắc là nàng đang khó chịu chuyện gì đó.
Cửa văn phòng vừa đóng, Lâm Nhã Nguyên đặt túi giấy lên bàn làm việc, mắt nhìn ra tấm kính đối diện, bên ngoài là nhân viên của nàng đang tập trung vào công việc, nàng cảm thấy hồi hộp. Tay mở túi giấy, rất nhiều món đồ mà Nghiên Vũ đã chuẩn bị cho nàng.
Mặt Lâm Nhã Nguyên thoáng đỏ.
Ngoài mấy tờ giấy note được đánh số thứ tự, còn có hai cái kẹp ti, một kẹp gỗ, kẹp âm đạo, trứng rung, tạ âm đạo, gel bôi trơn, một cái điện thoại, tai nghe và giá đỡ, còn có thêm hai cái giá đỡ không rõ công dụng, dương vật giả có mặt đế hút chân không cùng một cuộn băng keo, cuối cùng là thứ nàng yêu thích nhất, đai trinh tiết có gắn đồ chơi.
Tay nàng run run cầm mấy tờ giấy note, nét chữ của Nghiên Vũ thật đẹp, ra lệnh cho nàng qua mấy tờ giấy nhỏ này lại càng trông đẹp mắt hơn.
[Số một, lắp điện thoại vào giá đỡ, đặt camera hướng đến ghế ngồi, đeo tai nghe gọi video cho chủ nhân, cởi quần ra, dùng gel tự làm ướt âm đạo.]
Lâm Nhã Nguyên đứng dậy khỏi ghế, nàng ngại ngùng nhìn qua lớp kính, mặc dù toàn bộ kính trong văn phòng nàng là kính hai chiều, bên ngoài không thể nhìn vào được bên trong nhưng nàng vẫn cảm thấy như họ có thể nhìn thấy nàng, Lâm Nhã Nguyên thật sự hồi hộp đến mức cả người đã run rẩy.
Thật may khi bàn làm việc của nàng là gỗ nguyên khối, các hướng nhìn ở phía trước và hai bên đều bị che khuất đi.
Nàng lắp điện thoại, đặt nó cố định nó dưới đất, hướng camera đến góc chính diện ghế mà bản thân đang ngồi, điều chỉnh đến tầm nhìn nàng cho là thấy rõ được mọi thứ, nàng gọi cho Nghiên Vũ, rất nhanh cô đã bắt máy nhưng không có âm thanh nào phát ra, có vẻ như cô đã tắt đi mic.
Nàng bắt đầu cởi quần, cởi cả quần lót dưới ánh nhìn của Nghiên Vũ, cất chúng vào ngăn bàn, toàn bộ thân dưới đều bại lộ trong không khí, Lâm Nhã Nguyên cảm thấy lạnh, nàng cắn cắn môi dưới, cố phớt lờ đi cái điện thoại, ngón tay mảnh khảnh lấy gel bôi trơn, nàng ngồi xuống ghế tách hai chân ra, để huyệt đạo xinh đẹp lộ ra trước mắt Nghiên Vũ, ngón tay bắt đầu mơn trớn, nàng xoa đều hai mép thịt hồng hào, rồi cho thêm ít gel, bắt đầu cho hai ngón tay vào bên trong, làm cho đóa hoa ngày càng trở nên ướt át.
Lâm Nhã Nguyên thở dốc, cơ thể bắt đầu mẫn cảm, nàng tự chửi mắng bản thân trong lòng. Khi đã cảm thấy đủ ướt, nàng nhìn tờ giấy số hai.
[Số hai, sử dụng kẹp âm đạo, để tất cả trứng rung và tạ âm đạo vào bên trong. Dây sạc của trứng dùng băng keo cố định vào đùi trong.]
"Mẹ kiếp." – Nàng nhỏ giọng chửi thề.
Cảm giác hưng phấn này, cảm giác lo sợ những ánh mắt ngoài cửa kính, cảm giác bản chất sắp bị nhìn xuyên thấu này làm nàng kích thích chết đi được.
Tay Lâm Nhã Nguyên mở cái kẹp, chân vẫn dang rộng trước màn hình, Nghiên Vũ đang nhìn chằm chằm vào hanh động của nàng.
Chủ nhân của nàng đang quan sát nàng từ xa.
Nàng dùng hai ngón tay mở cái lỗ xinh đẹp của bản thân ra, dùng cái kẹp vào hai mép thịt, cơn đau từ đơn vị mềm yếu liền ập đếp, Lâm Nhã Nguyên cong người đón nhận, nàng ngửa cổ thở dốc, mồ hôi đã bắt đầu chảy ra.
Trứng rung cùng tạ từng cái từng được nàng nhét vào bên trong cái lỗ, chúng va đập vào nhau, các thớ thịt bên trong nàng cũng bị đánh từng nhịp. Nàng cố gắng khép lại miệng hang, giữ chặt mấy món đồ đang làm loạn bên trong, nhìn tờ giấy thứ ba.
[Số ba, lắp dương vật lên ghế, nhét nó vào bên trong, hai cái giá đỡ lắp vào hai bên cạnh bàn, dùng kẹp gỗ, kẹp lên đỉnh hạt.]
Nàng cắn môi cúi người, hai chân khép chặt, dùng sức lắp chặt hai cái giá đỡ.
Mồ hôi trên trán nào túa ra ngày càng nhiều, Lâm Nhã Nguyên cắn môi, với lấy cái kẹp gỗ, dương vật đang nằm trên bàn, đặt lên giữa ghế, vặn khóa cố định nó thật chặt, đến khi chắn chắn nó sẽ không bị nước của nàng làm ướt mà rơi ra thì mới bắt đầu lần nữa mở rộng chân, tay xoa đều lên cái đỉnh núi đang trương cứng, nàng thở hắt ra một hơi, cố gắng trấn tĩnh cơ thể đang run lên vì hưng phấn, nhắm mắt kẹp gỗ kẹp lên đỉnh hạt.
"A…chủ nhân…" – Nàng rên khe khẽ.
Chiếc kẹp đã được Nghiên Vũ điều chỉnh, giúp máu nàng lưu thông tương đối tốt nhưng cảm giác đau đớn vẫn không bị mất đi nhiều.
Cuối cùng là cái dương vật gần mười cm, Lâm Nhã Nguyên run rẩy, điều chỉnh thân mình, đưa món đồ chơi đến cái lỗ đang bị hành hạ, từ từ hạ người, món đồ chơi liền chui vào bên trong, cùng tạ và trứng run chơi đùa với nhau.
Lâm Nhã Nguyên cố khép chân mình lại, nàng nằm nhoài lên bàn làm việc, gió lạnh phả từ điều hòa cũng không làm vơi đi cái nóng trên người nàng.
Bên kia điện thoại, Nghiên Vũ mở chế độ rung của dương vật, món đồ chơi cự ngoạy, tạ cùng trứng rung tham gia chơi đùa cùng nó, cái lỗ nhỏ của nàng co giật, Lâm Nhã Nguyên cũng co giật, giọng nói Nghiên Vũ lúc này mới xuất hiện bên trong tai nghe.
"Còn chưa xong đâu, hôm qua ta nghe người nói hôm nay phải tăng ca vậy thì cùng mấy món đồ này tăng ca."
"Chủ…a…nhân…sướng…sướng chết mất…"
"Nô lệ dâm đãng, hôm nay ta cho người ra đến khô nước."
"Ân…cảm ơn chủ nhân."
"Cởi áo lót ra, còn hai cái kẹp ngực." – Cô lạnh giọng ra lệnh.
Nàng mặc bên ngoài là áo vest dày, bên trong thêm một áo sơ mi, cặp ngực đầy đặn khi tháo đi áo ngực giống như thoát khỏi lồng giam, đỉnh ngực màu phấn đứng thẳng đầy kiêu hãnh, chiếc kẹp sắt vừa được thả tay liền hung hăng cắn lấy đầu ngực nàng, sự đau đớn từ trên bộ ngực như đang lan truyền đến khắp cơ thể nàng, Lâm Nhã Nguyên run rẩy cài lại cúc áo sơ mi, khoác thêm áo vest, nếu không chạm đến nhất định sẽ không biết nàng đang tự hành hạ bản thân mình.
Lớp vải thô ráp liên tục cạ lên đỉnh ngực màu đỏ sẫm, vừa ngứa vừa đau.
Bên dưới nàng ướt nhẹp, nước tình nhầy nhụa ướt cả một mảnh ghế da, Lâm Nhã Nguyên cố gắng ngồi thẳng người, nàng còn rất nhiều công việc cần xử lý.
"Để hai chân lên hai cái giá đỡ." – Giọng Nghiên Vũ lại vang lên.
Nghiên Vũ bên kia màn hình nuốt khan, nhìn cảnh tượng xuân sắc phơi bày trước mắt, lỗ huyệt vì chứa nhiều đồ bên trong mà trương lên một chút, dương vật cắm vào cái lỗ của nàng vẫn đang làm việc mà nó cần làm, viên tạ âm đạo tròn trơn vì sự co bóp của huyệt đạo mà bị thít chắt vào một chỗ, chặt đến mức mỗi khi trứng rung hoặc đầu dương vật vô tình chạm đến liền truyền đến cảm giác đau đớn mãnh liệt, hạt đậu cũng càng cương lên như muốn thoát khỏi sự không chế của chiếc kẹp.
"Trướng…a…chủ nhân…" – Lâm Nhã Nguyên nhẹ giọng như đang nài nỉ.
Đầu dây bên kia vẫn im lặng, trả lời nàng chỉ là mức độ cử động của dương vật đã tăng lên, từng tất thịt bên trong hang động ẩm ướt như được cày xới, đau đớn khoái cảm hòa lẫn vào nhau, hơi thở nàng trở nên nặng nề, không tự chủ liền đạt cao trào. Dịch nhầy men theo dương vật chảy xuống ghế, hai chân nàng không còn sực lực, thật may vì có giá đỡ.
Bên trên nàng vẫn lịch thiệp và trang trong như hình tượng mà nàng đã xây dựng khi ở công ty, bên dưới, một mảnh phóng túng thác loạn đã được nàng giấu đi lại đang trào ra, khuôn mặt nàng ướt đẫm mồ hôi giống như đang bị cảm cúm vô cùng nặng, môi cũng bắt đầu khô khốc.
Sự tê dại râm rang nơi đầu ngực, sự đau đớn từ đỉnh hạt và viên tạ, cả sự khoái cảm mà các thứ đồ chơi đang mang lại, chúng giao thoa như muốn mang nàng đến thiên đường.
Thật sự như trên thiên đường.
Nghiên Vũ vẫn im lặng, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cửa huyệt Lâm Nhã Nguyên, cách một màn hình, cô nuốt khan một ngụm nước bọt cũng không làm dịu đi cổ họng khô khốc. Tay lần mò vào quần lót của chính mình, Nghiên Vũ cười khẽ bởi sự ướt át, thì ra đây chính là sự ham muốn của cô, thích ra lệnh, ép người khác phải nhận sự điều khiển của mình.
Cửa văn phòng nàng bỗng có tiếng gõ, Lâm Nhã Nguyên hốt hoảng dùng tay dịch ghế sát vào khoảng trống bên dưới, dương vật thô cứng cứ vậy bị ép vào lỗ huyệt nàng thật sâu, Lâm Nhã Nguyên đau đớn rên một tiếng. Nàng điều chỉnh lại cơ mặt mình, bên dưới gần như đã nuốt hết mười cm của món đồ chơi, đầu dương vật giả đẩy dịch quả tạ âm đạo đang bị thít chặt, cái lỗ của nàng cảm giác như bị xé rách.
Vốn đã chặt nay còn chặt hơn.
"Vào…đi."
Thư ký cầm theo sấp tài liệu, nhìn sắc mặt nàng trắng bệch, lo lắng hỏi một câu.
"Lâm Tổng, cô ổn chứ?"
"Không sao…có chuyện gì?"
Bên dưới lực cử động lại mạnh lên thêm, là chủ nhân muốn chơi xấu nàng.
"Cái này cần người ký, dự án này là mẫu hàng mới nhất. Người xem…"
"Được rồi…để ở đây. Còn việc gì không?"
"Lâm Tổng, thật sự không sao đúng không?"
"Kh…không sao, chỉ là tôi hơi đau dạ dày." – Nàng tìm cớ cho khuôn mặt khó chịu của mình.
Thư ký gật gật đầu, trước khi ra ngoài không quên dặn nàng phải ăn cơm. Lâm Nhã Nguyên gật đầu cho qua chuyện, cánh cửa lần nữa đóng lại, trả lại cho nàng sự yên tĩnh, liếc nhìn đồng hồ chỉ mới gần giờ trưa mà nàng đã cao triều không biết bao nhiêu lần.
Chủ nhân có nói phải để đến khi nào về đến nhà, nàng sợ rằng cái lỗ nhỏ này sẽ rách mất.
"Mẹ lớn, người thật sự nhét hết vào rồi."
"Ân…chủ nhân…thích không?" – Giọng nàng khe khẽ như mèo kêu.
Nghiên Vũ muốn trả lời nhưng rồi lại im lặng, cô biết hiện tại nói gì thêm cũng là vô nghĩa vì sự ướt át dưới đáy quần lót đã thay cô trả lời.
Buổi trưa đã đến, nhân viên phần lớn đã đi ăn, bụng Lâm Nhã Nguyên thật sự cồn cào, nàng cũng đói, nhưng làm sao để đi đến nhà ăn? Đặt cơm ngoài thì cũng phải đi lấy, tay nàng run rẩy, nét bút xiêu xiêu vẹo vẹo ký tên lên từng xấp tài liệu.
Cuối cùng cơn đói cũng chiến thắng ý chí, nàng nhắn cho tiểu Trung nhờ mua một phần cơm, nàng cũng không thể rời khỏi ghế, chủ nhân chưa cho phép, làm sao nô lệ dám rời đi.
Món đồ chơi vẫn đang quấy phá liên tục, nàng cũng muốn đi wc.
"Đến buổi chiều khi về, mang đai vào, vào thẳng phòng ta." – Nghiên Vũ ra lệnh xong thì biến mất khỏi màn hình.
Lâm Nhã Nguyên nhắm mắt cảm thụ, bên dưới đã bắt đầu đau rát, rất may dịch nhầy của nàng tiết ra vẫn đủ để duy trì sự trơn trượt, từ khi nhận Nghiên Vũ là chủ nhân thì âm đạo của nàng đêm nào cũng phải làm việc, những món đồ chơi đã mua mà không thể sử dụng đều được cô mang ra xài, nàng nặng nề thở một hơi.
Một ngày bị tra tấn, sướng chết đi được.
——-