Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà - Chương 35
Đã quyết định trong thời gian hợp đồng sẽ để tâm đến Trình Khanh Ngôn hơn một chút để đáp lại lòng tốt nàng dành cho mình, Khương Ánh liền bắt tay vào hành động ngay, nhanh chóng lập ra một kế hoạch sơ bộ.
Bước đầu tiên là phải mời ăn một bữa cơm, cô đã ăn chực của nàng mấy bữa rồi.
Gửi tin nhắn đi xong, tim cô đập thình thịch liên hồi. Đây không phải lần đầu tiên cô mời người khác ăn cơm, nhưng lại là lần đầu tiên tim đập nhanh đến mức này chỉ vì một lời mời.
Năm phút trôi qua, nàng vẫn chưa phản hồi. Khương Ánh ép bản thân không nhìn chằm chằm vào điện thoại nữa mà mở sách ra học, dẫu hơi xao nhãng nhưng cũng may là không đến mức hoàn toàn chẳng chữ nào vào đầu.
Rốt cuộc, sau tám phút hai mươi sáu giây, nàng đã nhắn lại.
Trình Khanh Ngôn có vẻ hơi kinh ngạc: 【 Ý em là em muốn mời chị ăn cơm sao? 】
Khương Ánh lau mồ hôi trong lòng bàn tay, gõ chữ: 【 Dạ. 】
Trình Khanh Ngôn lại hỏi: 【 Có phải em nhắn nhầm người rồi không, chị là Trình Khanh Ngôn. 】
Sao nàng lại không tin thế nhỉ.
Trước sự hỏi đi hỏi lại của nàng, Khương Ánh bắt đầu tự kiểm điểm bản thân. Chắc chắn là do bình thường cô đối xử với nàng quá keo kiệt, quá lạnh nhạt, nên ngay cả một việc nhỏ như cô mời ăn cơm nàng cũng không dám tin.
Đều tại cô cả.
Cô tệ thật đấy.
Khương Ánh: 【 Em không nhắn nhầm đâu ạ, người em muốn mời chính là Trình Khanh Ngôn. 】
Trình Khanh Ngôn: 【 Sao tự nhiên lại mời cơm, em có việc gì cần chị giúp thì cứ nói thẳng, chị sẽ giúp. 】
Khương Ánh phiền não: 【 Không có đâu ạ, đơn thuần là em muốn mời chị ăn cơm thôi. Cô Trình, chị có thể cho em một cơ hội được mời chị không? 】
Trình Khanh Ngôn nhếch môi: 【 Được chứ. 】
Rốt cuộc nàng cũng tin, Khương Ánh thở phào một hơi: 【 Chị muốn ăn gì ạ? 】
Trình Khanh Ngôn: 【 Món gì cũng được sao? 】
Khương Ánh mím mím môi. Trong lòng cô thật sự muốn nói món gì cũng được, nhưng điều kiện kinh tế không cho phép, cô đâu thể đi vay tiền để mời khách, đành thành thật đáp: 【 Chỉ cần trong tầm khả năng tài chính của em thì món gì cũng được ạ. 】
Lúc gửi câu này cô thấy khá ngượng ngùng. Khoảng cách kinh tế giữa hai người quá lớn, thứ tốt nhất mà cô có thể cung cấp, rơi vào thế giới của đối phương có khi đến mức bình thường nhất cũng chẳng bằng.
Trình Khanh Ngôn: 【 Vậy chị muốn ăn cơm em nấu. 】
Khương Ánh nhìn dòng tin nhắn trả lời, mi mắt khẽ rung lên vì ngẩn ngơ. Nàng đã đưa ra một câu trả lời nằm ngoài dự đoán của cô.
Trình Khanh Ngôn: 【 Sao không trả lời thế, không được à? 】
Khương Ánh hoàn thần, vội vã gõ chữ: 【 Được chứ ạ, em nấu được. Chị không chê là tốt rồi. 】
Trình Khanh Ngôn: 【 Hôm nào em rảnh sang nhà chị nấu? 】
Nghỉ thứ Bảy ngày mai, buổi sáng cô có hai ca dạy thêm phải lên lớp, cũng may là giải Cúp Thanh Hướng đã kết thúc nên buổi chiều và buổi tối cô có thể tự xếp lịch.
Khương Ánh: 【 Chiều mai em qua có được không ạ? 】
Trình Khanh Ngôn: 【 Được 】
Khương Ánh: 【 Chị muốn ăn món gì ạ? 】
Trình Khanh Ngôn: 【 Chị muốn ăn thịt 】
Khương Ánh chớp chớp mắt, đuôi mắt cong cong, giải thích: 【 Ý em "món" ở đây là các món ăn chung chứ không phải chỉ riêng món rau đâu ạ. 】
Trình Khanh Ngôn: 【 Thịt (肉) là thịt (肉), rau (菜) là rau(菜). Món có thịt gọi là món thịt (肉菜), thế món rau gọi là gì? 】
Đúng là một câu hỏi đáng để suy ngẫm, trước đây Khương Ánh chưa từng nghĩ tới. Trầm ngâm một chút, cô nhắn: 【 Rau bình phương(菜²) ạ? 】
Rau rau. (菜菜)
Trình Khanh Ngôn nhướn mày cười một tiếng: 【 Em tự tính nhé, làm món em sở trường ấy, chị không kén ăn đâu. 】
Khương Ánh đáp lại một tiếng "dạ", cuộc trò chuyện kết thúc tại đó.
Cô biết nấu khá nhiều món, dù cho có món chưa biết đi nữa thì chỉ cần tìm công thức xem qua vài lượt là có thể nấu ra dáng ngay, nguyên lý cơ bản cũng tương tự nhau cả.
Dù việc này khá đơn giản với cô nhưng cô vẫn lo ngày mai thể hiện không tốt, dù sao cũng đã một thời gian rồi cô chưa chính thức vào bếp nấu nướng cẩn thận.
Không dám coi nhẹ, cô tìm vài video hướng dẫn nấu ăn rồi ngồi tập trung xem.
*
Tập đoàn Trình thị nằm ở trung tâm thương mại Bối Thành. Lúc này đã gần tám giờ tối, đèn trong phòng họp vẫn sáng rực, mãi cho đến nửa tiếng sau mới kết thúc, người phụ trách các bộ phận lớn nhỏ lần lượt bước ra ngoài.
Trình Khanh Ngôn trở về văn phòng, trợ lý Tần mang hai ly cà phê vào rồi khép cửa đi ra.
Dự án Khu công nghệ phía Tây thành phố có rủi ro cao và độ khó lớn, trong tình hình kinh tế hiện tại, rất ít tập đoàn dám mạo hiểm đầu tư, nhưng không phải là không có.
Ngoại trừ Bối Thành, theo tin tức mới nhất nhận được thì tập đoàn Lục Hưng ở Hải Thành cũng có hứng thú với dự án này. Cái gọi là hứng thú không phải là hợp tác cùng các tập đoàn khác, mà là muốn một mình ôm trọn.
Nếu nàng không hành động nhanh hơn, rất có thể sẽ bỏ lỡ cơ hội lần này.
Thế nên nàng mới triệu tập người của các bộ phận vào phòng họp tăng ca, thảo luận đối sách. Cuộc họp bắt đầu từ lúc năm giờ, đến tận giờ này mới xong.
Ly cà phê vừa mang vào đã cạn đáy, nàng nghỉ ngơi vài phút rồi lại tiếp tục làm thêm giờ.
Dư Giản Dư cũng chẳng rảnh rỗi, vừa nhìn màn hình máy tính vừa gọi điện thoại liên lạc với người bên phía họ Tô, bận rộn không ngớt tay. Mãi đến gần mười giờ mới tạm thời xử lý xong một số việc khẩn cấp.
Bên trong Tập đoàn Trình Thị có nhà ăn, đãi ngộ phúc lợi dành cho nhân viên rất tốt. Họ không muốn mất công đi nơi khác nên cùng nhau xuống lầu vào nhà ăn dùng bữa.
Dư Giản Dư thật sự rất đói, nhanh chóng ăn hết một bát cơm rồi nhờ cô phục vụ xới thêm nửa bát nữa, ăn một cách ngon lành. Mặc dù vậy, Trình Khanh Ngôn ngồi đối diện cô ấy thì đang làm cái gì thế kia? Chẳng hề tập trung ăn uống mà lại phân tâm nhìn điện thoại gửi tin nhắn.
Chắc chắn không phải tin nhắn công việc rồi, làm gì có người bình thường nào khi trả lời công việc lại mỉm cười cong cả khóe môi như thế.
Dư Giản Dư không lên tiếng, lặng lẽ nhìn nàng với vẻ đăm chiêu. Có gì đó sai sai.
Trình Khanh Ngôn tắt màn hình ngẩng đầu lên thì bị bắt quả đăm, vừa vặn chạm ánh mắt với cô ấy. Nàng thản nhiên nói: "Cậu không ăn cơm, nhìn mình làm gì, nhìn mình mà no được chắc?"
Dư Giản Dư hừ khẽ một tiếng đầy vẻ coi thường: "Cũng chẳng biết là ai không chịu ăn uống đàng hoàng nữa, mình đã ăn hết hẳn một bát lớn rồi, dù sao cũng không phải mình."
Trình Khanh Ngôn: …
Nàng không thèm chấp, lặng lẽ ăn cơm tiếp.
Dư Giản Dư không chịu tha: "Vừa rồi cậu nhắn tin với ai đấy?"
Trình Khanh Ngôn: "Khương Ánh, em ấy bảo muốn mời mình ăn cơm."
"Tại sao em ấy lại mời cậu ăn cơm?"
"Không biết nữa, chắc do mình bình dị gần gũi, nhân duyên tốt."
Dư Giản Dư: …
Thế mà cũng thốt ra lời được. Hai chữ "bình dị gần gũi" chẳng có nửa điểm liên quan đến Trình Khanh Ngôn, nàng dám nói mà cô ấy còn chẳng dám nghe.
"Cậu đồng ý rồi à?"
Trình Khanh Ngôn khẽ gật đầu: "Đồng ý rồi."
"Không phải chứ, cậu còn chưa rõ lý do vì sao em ấy mời khách mà đã gật đầu đồng ý rồi sao?" Dư Giản Dư kinh ngạc.
Trình Khanh Ngôn: "Em ấy có hạ độc mình đâu, mình sợ cái gì."
Dư Giản Dư đoán mò: "Có khi nào em ấy thích cậu rồi không?"
Trình Khanh Ngôn nhìn cô ấy: "Có khả năng đó sao?"
Mỗi lần gặp nàng cô đều sợ đến mức ấy, nàng ăn mặc thiếu vải một chút cô còn chẳng dám nhìn, làm gì có dáng vẻ của người đang thích ai chứ.
Chuyện này chưa biết chừng đâu được, Dư Giản Dư tò mò: "Cậu cho mình xem lịch sử tin nhắn của hai người được không?"
Trình Khanh Ngôn thản nhiên mở giao diện tin nhắn, vừa đưa điện thoại cho cô ấy vừa nhắc nhở: "Chỉ được lướt xuống dưới, không được cuộn lên trên xem đâu đấy."
Đoạn bên dưới là nội dung vừa mới nhắn, có thể cho người khác thấy được, còn đoạn bên trên là chuyện trước kia, tốt nhất là đừng để ai nhìn thấy thì hơn.
"Biết rồi."
Dư Giản Dư nhìn thấy giao diện trò chuyện thì ngẩn người, đưa ra thắc mắc: "Hai người toàn nhắn tin SMS với nhau đấy à?"
Thời đại này rồi mà vẫn còn có người nhắn tin bằng SMS sao?
Trình Khanh Ngôn: "SMS thì không nhắn tin được à?"
Dư Giản Dư: "Nhắn được chứ, hai người thích là được rồi."
Trình Khanh Ngôn thực ra cũng thấy hơi bất tiện, nhưng Khương Ánh không chủ động đề nghị kết bạn WeChat, chẳng lẽ lại bắt nàng phải chủ động bảo người ta thêm mình? Nàng tuyệt đối không làm thế đâu.
Dư Giản Dư bắt đầu đọc nội dung tin nhắn. Khương Ánh đúng là không hề đưa ra lý do, chỉ nói là đơn thuần muốn mời Trình Khanh Ngôn ăn cơm. Suy ngẫm một lúc, cô ấy nhớ tới tin tức xu hướng tìm kiếm rầm rộ mà mình nhìn thấy hồi chạng vạng, có một tin liên quan đến Cúp Thanh Hướng.
Khương Ánh hình như đoạt giải Quán quân, mà Cúp Thanh Hướng lại do Trình thị tài trợ, có lẽ vì lý do này nên cô mới muốn mời ăn cơm. Cô ấy cũng không đắn đo thêm nữa, chỉ cần không gây hại gì cho Trình Khanh Ngôn là được.
Cô ấy trả lại điện thoại, tiện miệng nhắc tới tin xu hướng vừa xem được rồi hỏi: "Cậu biết chuyện này chưa?"
Trình Khanh Ngôn gật đầu: "Mình biết em ấy đoạt giải Quán quân, mình có đến xem cuộc thi mà."
Dư Giản Dư: ? ? ?
"Cậu đi xem…"
Trình Khanh Ngôn ngắt lời, nghiêm túc hỏi: "Vừa rồi cậu bảo em ấy lên xu hướng tìm kiếm sao?"
Dư Giản Dư gật đầu, thấy nét mặt nàng không đúng lắm: "Có vấn đề gì sao, em ấy không được lên xu hướng à?"
Chẳng phải là vấn đề có được lên hay không, mà là hôm qua nàng đột ngột đến hiện trường cuộc thi, đi đường đường chính chính chứ không hề giấu giếm. Dạo gần đây nàng và Khương Ánh cũng liên lạc khá thường xuyên, đối phương lại đột ngột lên xu hướng tìm kiếm, xuất hiện trước tầm mắt công chúng và thu hút sự thảo luận. Nếu những người bên Trình gia xâu chuỗi hai người lại với nhau rồi sinh lòng nghi ngờ Khương Ánh…
Dù xác suất xảy ra chuyện này rất nhỏ, nhưng không phải là không thể.
Cũng may trong mắt người khác Khương Ánh không có tin tức tố, nên dù có nảy sinh nghi ngờ muốn điều tra thì họ cũng chẳng thể nào đoán được hai người liên lạc với nhau là vì nàng cần tin tức tố của cô, từ đó lại càng không thể đoán ra nàng đang bị rối loạn tin tức tố.
Dù vậy, nàng vẫn không muốn kéo Khương Ánh vào những chuyện phức tạp này rồi mang đến phiền phức cho cô.
Trình Khanh Ngôn trầm tư một hồi để nghĩ cách giải quyết. Sau khi bàn bạc với Dư Giản Dư và thấy phương án này khả thi, nàng liền bảo trợ lý Tần đi thực hiện.
*
Thứ Bảy trời mưa nhỏ.
Mây đen xám xịt bao phủ bầu trời, gió lạnh bên ngoài thổi qua thấu xương.
Lớp học thêm kết thúc thì trời đã giữa trưa. Khương Ánh không quay về trường mà ghé vào quán ăn một bát mì thịt bò, định bụng xong xuôi sẽ về nhà thăm Dữu Dữu. Thức ăn và cát vệ sinh cho mèo mới mua đã tới trạm chuyển phát nhanh, cô tiện đường ghé lấy rồi xách sang nhà dì Lý. Chơi với Dữu Dữu một lúc, cô bế nó vào lòng, dịu dàng cưng chiều: "Sao cảm giác em lại béo lên rồi thế này."
Dì Lý nhìn một người một mèo trò chơi đùa với nhau thì bật cười mấy tiếng. Thật ra dì rất muốn hỏi Khương Ánh xem đã tán đổ người trong lòng chưa, nhưng lại sợ cô xấu hổ, hoặc nhỡ đâu công cuộc chưa thành mà hỏi ra lại làm cô tủi thân.
Từ sau lần ngửi thấy mùi hương Omega nồng nã trên người cô dạo trước, đến nay dì không còn ngửi thấy thêm lần nào nữa, chẳng biết rốt cuộc tình hình giữa hai người ra sao rồi.
Không thể nóng vội được, dì quyết định đợi thêm một thời gian nữa rồi mới hỏi.
Khương Ánh ở lại nhà đến ba giờ rưỡi thì chào tạm biệt dì Lý. Cô đi tàu điện ngầm đến trạm gần khu Nguyệt Bạc Lâm nhất. Quanh khu Nguyệt Bạc Lâm có các khu thương mại tập trung nhiều chuỗi siêu thị cao cấp, cô ghé vào đó chọn mua nguyên liệu cho bữa tối sắp tới.
Lần đầu đi dạo trong loại siêu thị này, giá rau củ thịt thà đều đắt hơn hẳn siêu thị bình thường. Nếu là tự mình ăn thì cô sẽ chẳng hoang phí như vậy, nhưng lần này là nấu cho Trình Khanh Ngôn ăn nên phải khác, cô muốn chuẩn bị cho chị những món tốt nhất.
Vốn là người dứt khoát và có tư duy rõ ràng, cô biết chính xác mình cần mua những gì nên chỉ trong vòng nửa tiếng đã chọn xong toàn bộ nguyên liệu, lúc thanh toán tiêu mất một khoản tiền không nhỏ.
Hai túi đồ khá nặng, mà siêu thị lại có dịch vụ giao hàng miễn phí trong phạm vi khu Nguyệt Bạc Lâm. Khương Ánh ngẫm nghĩ một lúc, cô cũng không phải chê nặng nhưng vẫn giao lại cho siêu thị vận chuyển, hẹn giờ giao tận nhà rồi mới rời đi.
Trình Khanh Ngôn đã dặn trước với bảo vệ nên họ không cần xác nhận lại với chủ nhà mà cho Khương Ánh vào thẳng khu dân cư. Tương tự như lần trước, cô lại được xe điện nội bộ đưa đến tận sảnh tòa nhà cần đến.
Mấy lần trước tới Nguyệt Bạc Lâm đều vào buổi tối nên cô không nhìn rõ cảnh quan cây xanh trong khu. Lần này dù trời đang mưa nhưng tầm nhìn vẫn rất sáng rõ, ngồi trên xe điện cô có thể ngắm nhìn trọn vẹn cảnh vật xung quanh.
Tuy không am hiểu về thiết kế sân vườn nhưng cô vẫn cảm nhận được mảng xanh ở đây được đầu tư cực kỳ tốt. Nơi này chẳng giống một khu dân cư mà hệt như một khu nghỉ dưỡng, đúng là tấc đất tấc vàng, đắt xắt ra miếng.
Trong sân không có ai, Mì Sợi và Thịt Viên cũng chẳng thấy đâu. Cô gái nhỏ hơi hồi hộp đứng trước cửa, hít sâu vài hơi rồi mới giơ tay gõ cửa.
Trong lúc chờ đợi, cô lấy một tay xoa xoa má để giữ nét mặt luôn mỉm cười tự nhiên, tự dặn lòng không được cười cứng đờ.
Tiếng mở cửa nhẹ nhàng vang lên làm tim cô đập rộn ràng. Thế nhưng gương mặt xuất hiện trong tầm mắt ngay sau đó lại không phải Trình Khanh Ngôn, mà là trợ lý Tần.
Là một trợ lý xuất sắc, khả năng quan sát của trợ lý Tần vô cùng nhạy bén. Em nhận ra ngay khoảnh khắc Khương Ánh nhìn thấy mình, khóe miệng em ấy đã khẽ mím lại.
Ôi chao, mình bị người ta chê rồi.
Khương Ánh nhanh chóng lấy lại bĩnh tĩnh, lễ phép chào hỏi: "Chào trợ lý Tần."
"Chào em, mau vô nhà đi, Trình tổng có dặn chiều nay em sẽ sang." Trợ lý Tần mỉm cười đáp lại.
Khương Ánh "dạ" một tiếng rồi thay dép bước vào nhà, tay vẫn đang ôm bó hoa nên hơi bối rối không biết nên đặt ở đâu.
Trợ lý Tần thừa biết bó hoa này chắc chắn không phải tặng mình nên chủ động chỉ tay gợi ý: "Em cứ đặt lên chiếc bàn đằng kia kìa."
"Dạ." Khương Ánh đặt hoa xuống, ngẫm nghĩ một chút rồi lại hỏi: "Cô Trình không có ở nhà sao ạ?"
Trợ lý Tần đáp: "Trình tổng đang ngủ trên lầu, chắc phải khoảng một tiếng nữa mới thức dậy. Chúng ta hoạt động ở dưới nhà nhớ nói nhỏ tiếng một chút, cố gắng đừng làm phiền tới chị ấy."
Đêm qua Trình Khanh Ngôn thức trắng nên rất mệt, nhưng lúc nằm xuống lại trằn trọc không ngủ được, mãi mới nhấp chút rượu đỏ để đi vào giấc ngủ. Nếu giờ bị làm phiền thức giấc thì tâm trạng chị sẽ rất tệ. Là trợ lý lâu năm thừa hiểu tính nết sếp mình, em tốt bụng nhắc nhở cô gái nhỏ.
Khương Ánh gật đầu ngoan ngoãn đáp lời. Phải mất hai mươi phút nữa siêu thị mới giao nguyên liệu đến cổng khu nhà, lúc này cô lại rảnh rỗi không có việc gì làm. Đã cố ý sang đây nấu ăn nên trong balo cô cũng chẳng mang theo laptop hay sách vở, đành yên lặng ngồi trên ghế sofa chờ đợi.
Nhìn qua khung cửa kính kịch trần có thể thấy khóm trúc nhỏ trong sân đang khẽ lay động, cây bưởi cũng đã có những quả bưởi tròn trịa. Nhìn vẻ ngoài có lẽ bưởi đã chín, đã tới lúc hái xuống được rồi.
"Haizz…"
Từ chiếc bàn phía bên cạnh truyền đến vài tiếng than ngắn thở dài đầy bối rối của trợ lý Tần. Khương Ánh quay đầu nhìn sang, chỉ thấy trợ lý Tần đang sầu đời nhìn vào màn hình laptop thở ngắn than dài, không biết là vì công việc hay vì lý do gì khác.
Trợ lý Tần là một người rất tốt, trước đó còn tốt bụng đưa ra cho cô nhiều lời khuyên, vì thế Khương Ánh cất tiếng hỏi đầy lịch sự: "Có việc gì cần em giúp không ạ?"
Trợ lý Tần suy nghĩ mất hai giây. Mà thật ra Khương Ánh lại giúp được em thật! Em mừng rỡ ôm máy tính ra ngồi xuống ghế sofa, chỉ tay vào mấy tấm hình trên màn hình: "Em xem giúp chị trong số những người này, ai có thể vừa mắt Trình tổng?"
Màn hình hiển thị toàn là ảnh của những cô gái trẻ tuổi có diện mạo thanh tú, nổi bật cùng vóc dáng cao ráo.
Đây là nhiệm vụ Trình Khanh Ngôn giao cho em từ tối qua: bảo em chọn ra vài Alpha có lai lịch rõ ràng để thỉnh thoảng xếp lịch gặp mặt.
Công ty điện ảnh và truyền hình trực thuộc tập đoàn Trình thị hiện tại là do Trình Khanh Ngôn tự mình gầy dựng từ thời đại học, một tay nàng quản lý và người nhà họ Trình không có quyền can thiệp. Vì vậy tài nguyên ở mảng này rất phong phú, muốn tìm ra một tập hợp các Alpha đủ điều kiện là chuyện quá dễ dàng.
Tuy Trình Khanh Ngôn tìm những người này về nhà chỉ để làm bình hoa di động nhằm che mắt thiên hạ, thậm chí có khi chẳng buồn nói với họ lấy một câu, nhưng đã là bình hoa thì cũng phải trông thuận mắt mới được.
Đẹp thôi chưa đủ mà còn phải hợp mắt, quan trọng nhất là phải đóng được vai trò làm bình phong che chắn cho Khương Ánh.
Thay vì ngăn chặn thì chọn cách khai thông. Muốn người nhà họ Trình không chú ý đến Khương Ánh, Trình Khanh Ngôn không chọn cách giấu giấu giếm giếm mà dùng phương án trực diện dứt khoát: thỉnh thoảng gặp gỡ thêm nhiều cô gái trẻ.
Người đông lên rồi thì Khương Ánh trà trộn vào trong sẽ chẳng còn ai chú ý tới nữa. Mục đích khác là chiêu này có thể chặn đứng việc bà nội thỉnh thoảng lại ép nàng đi xem mắt với các Alpha.
Nếu rảnh rỗi nổi hứng, nàng còn tiện thể tuyển chọn luôn nhân tố triển vọng cho công ty.
Đúng là một mũi tên trúng ba đích.
Thế nhưng vấn đề nằm ở chỗ trợ lý Tần lại chẳng biết những ai mới được coi là "thuận mắt" trong mắt sếp mình. Hàng trăm bức ảnh em đã dán mắt vào nhìn suốt mấy tiếng đồng hồ đến mức hoa cả mắt.
Còn Khương Ánh thì sao? Em với sếp mình hòa hợp như thế, chắc chắn là phải có chút bản lĩnh và nắm được sở thích của sếp. Gu thẩm mỹ của giới trẻ lại nhạy bén, nhất định sẽ xịn hơn một người làm công ăn lương quanh năm không biết giải trí là gì như em.
Chuyện này Trình Khanh Ngôn cũng không yêu cầu bảo mật. Chọn những người này ra vốn là để làm màu cho bên ngoài thấy, chỉ cần không tiết lộ động cơ thực sự ra ngoài là được, thế nên trợ lý Tần mới yên tâm cầu cứu Khương Ánh.
Trình Khanh Ngôn muốn chọn Alpha sao?
Khương Ánh mím nhẹ môi, nhìn chằm chằm màn hình đầy những gương mặt kia rồi im lặng một hồi mới cất tiếng xác nhận: "Là cô Trình muốn chọn họ sao ạ?"
Trợ lý Tần gật đầu: "Em giúp chị một tay nha."
Khương Ánh đáp: "Em cũng không rõ cô Trình thích kiểu người như thế nào đâu ạ."
"Không sao đâu, cứ dựa vào cảm giác thôi. Em thấy ai trông ổn thì cứ chỉ ra, cuối cùng chị sẽ tổng hợp lại để cân nhắc sau." Trợ lý Tần làm việc rất cẩn trọng, em sẽ không xếp những người nguy hiểm đến gần Trình Khanh Ngôn, những ai được chọn ra đều phải trải qua vài vòng điều tra và sàng lọc kĩ càng.
"Dạ, vậy để em thử xem sao." Khương Ánh hỏi tiếp: "Cần chọn mấy người ạ?"
Trợ lý Tần: "Khoảng mười mấy hai mươi người đi."
Nhiều như vậy sao?
Khương Ánh hơi ngạc nhiên nhưng không hề thể hiện ra ngoài. Cô hít một hơi sâu như thể đang làm thí nghiệm rồi tập trung giúp đối phương chọn lựa.
"Chị thấy người này thế nào?"
"Tướng mạo không được tốt lắm."
"Người này trông được này, nhìn rất thật thà."
"Cũng bình thường."
"Nhìn cũng ổn đấy chứ, có khi cô Trình lại thích."
"Lướt xuống tiếp đi ạ… Dừng lại chút, người này trông cũng được nè, chị có thể tích chọn làm phương án dự phòng trước."
"Đủ chưa nhỉ, hay chọn thêm vài người nữa nhé?"
"Chọn thêm nhiều chút cũng không sao đâu ạ."
Khương Ánh làm việc rất năng nổ và dứt khoát. Chuyện khiến trợ lý Tần đau đầu suốt mấy tiếng đồng hồ thì dưới sự trợ giúp của cô chỉ trong mười phút ngắn ngủi đã chọn xong xuôi.
Trợ lý Tần vô cùng cảm kích cô, vừa gập laptop lại vừa liên tục nói lời cảm ơn.
Việc vừa xong thì bên siêu thị cũng vừa hay gọi điện tới, Khương Ánh ra cổng khu nhà để lấy nguyên liệu.
Trợ lý Tần đã hoàn thành xong công việc nên có thể về nhà nghỉ ngơi. Em đi chung xe điện ra ngoài với Khương Ánh, trước khi rời Nguyệt Bạc Lâm còn liếc nhìn đồng hồ rồi nhắc nhở: "Giờ em sang đó mà Trình tổng vẫn chưa thức, nếu có việc cần tìm thì em cứ gọi điện đánh thức chị ấy dậy nhé."
Khương Ánh vâng lời đáp lại rồi xách đồ trở lại vào nhà. Thế nhưng cô không hề gọi Trình Khanh Ngôn dậy mà lặng lẽ bắt đầu sơ chế thức ăn.
Lần trước sang đây cô đã từng dùng bếp nên nắm rõ bố cục gian bếp, gia vị các loại để ở đâu cô cũng thuộc lòng nên thao tác cực kỳ quen tay.
Mải mê chìm đắm vào việc nấu nướng, cô không hề hay biết Trình Khanh Ngôn đã đi xuống lầu từ lúc nào.
Trình Khanh Ngôn sau khi tỉnh dậy đã ngâm mình một lúc nên toàn thân vô cùng thư thái. Mái tóc dài xõa tung sau lưng, nàng lười biếng tựa vào mép bàn ngắm nhìn cô gái nhỏ đang bận rộn trong bếp một hồi, khóe môi khẽ nhếch lên.
Em ấy đến từ lúc nào thế nhỉ?
Sao lại không gọi mình dậy chứ.
Nàng chỉ đứng nhìn chứ chẳng hề có ý định vào phụ giúp. Một lúc sau, nàng đi sang tòa nhà bên cạnh dắt Mì Sợi và Thịt Viên trở về.
Khương Ánh nghe thấy tiếng chó sủa mới chú ý đến hai người họ. Món ăn đã được hầm ở trong nồi nên không cần cô phải đứng canh liên tục, cô liền bước ra ngoài chào hỏi: "Cô Trình, chị thức dậy rồi ạ."
Trình Khanh Ngôn gật đầu: "Em đến lâu chưa?"
Khương Ánh đáp: "Cũng khoảng hai tiếng rồi ạ, chờ thêm tầm mười lăm phút nữa là có thể ăn cơm rồi."
"Vất vả cho em rồi."
"Không vất vả đâu ạ, cũng nhẹ nhàng lắm."
Trình Khanh Ngôn liếc nhìn vệt mồ hôi mỏng trên trán cô gái nhỏ. Nàng nghĩ mình cũng không thể đứng trố mắt ra nhìn chẳng làm gì được, dù sao cũng phải tham gia chút đỉnh vào quá trình nấu nướng chứ, thế là nàng bước lại gần cô: "Cúi đầu xuống."
"Có chuyện gì thế chị?" Tuy hỏi vậy nhưng Khương Ánh đã ngoan ngoãn cúi đầu xuống theo lời dặn của người người phụ nữ.
Trình Khanh Ngôn rút một tờ khăn giấy nhẹ nhàng lau khô vệt mồ hôi trên trán cô, tiện thể thưởng thức vành tai đang ngày một ửng đỏ của cô gái nhỏ. Trong đầu nàng chợt nảy ra một ý nghĩ: Nếu giờ mình hôn em ấy một cái thì không biết người này sẽ phản ứng ra sao nhỉ?
Ánh mắt nàng chậm rãi dừng lại trên đôi môi mỏng của cô gái trẻ. Đôi môi không đánh son, ửng hồng khỏe khoắn, vành môi đầy đặn.
Cắn vào sẽ có cảm giác thế nào nhỉ?
Nàng đột nhiên thấy hơi thở mình nóng lên, yết hầu chuyển động, ánh mắt sâu thẳm dần, rồi từ từ ghé sát lại.
Lau mồ hôi thôi mà sao lâu thế nhỉ? Khương Ánh muốn ngẩng đầu lên, nhưng vừa ngẩng lên một chút, ánh mắt cô đã vô tình rơi trúng vòng một đầy đặn trước ngực người phụ nữ. Mặt cô đỏ bừng lên trong tích tắc, lập tức cúi gằm mặt xuống.
Cô không cố ý.
Mì Sợi và Thịt Viên ngồi chồm hổm hai bên trái phải của hai người, nghiêng đầu, lúc thì nhìn chủ nhân, lúc lại nhìn người che mặt chạy đi.
Họ đang chơi trò gì thế nhỉ, chó con cũng muốn chơi cùng.
Thế là chúng ư ừ vài tiếng.
Trình Khanh Ngôn bừng tỉnh, dời ánh mắt khỏi môi cô gái, thu tay đang lau mồ hôi cho cô về, khoanh tay trước ngực: "Vào bếp xem đồ ăn thế nào rồi."
Khương Ánh cũng thấy vô cùng ngượng ngùng, cô "dạ" một tiếng rồi nhanh chóng chạy tót vào bếp.
Mì Sợi và Thịt Viên chạy tót theo sau cô: Cô bạn che mặt chạy ơi chờ chó con với, gâu gâu gâu.
Trình Khanh Ngôn cúi đầu nhìn lòng bàn tay hơi nóng bừng của mình. Nàng… vừa rồi muốn làm gì cơ chứ?
Hôn Khương Ánh sao?
Nếu Mì Sợi và Thịt Viên không kêu lên mấy tiếng ngắt quãng, liệu nàng có thật sự hôn xuống không?
Chính Trình Khanh Ngôn cũng không biết đáp án.
Nàng rót một ly nước ấm uống vài ngụm để làm dịu chiếc cổ họng đang khô khốc và căng thẳng. Nàng ngồi xuống ghế sofa suy tư: Tại sao nàng lại muốn hôn môi cô gái nhỏ đó chứ? Có phải vì dạo này sống thanh tịnh quá, lại thêm tuổi tác cũng đã đến lúc, nên bắt đầu biết thèm khát rồi không?
Nàng hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Trong lúc vô tình, ly nước đã uống cạn từ lúc nào, nhưng sự rạo rực muốn hôn môi trong lòng vẫn chưa thể dập tắt hoàn toàn.
"Cô Trình, có thể dọn cơm được rồi ạ." Khương Ánh múc thức ăn ra đĩa, khi bê lên bàn thì gọi nàng một tiếng.
Trình Khanh Ngôn rung rung hàng mi, tạm thời gạt đi những tâm tư kỳ quặc này. Nàng rửa tay xong rồi đi về phía bàn ăn.
Rất nhiều món ăn thịnh soạn.
Thịt kho tàu, vịt nấu bia, thịt chiên giòn nấu ngọn đậu hà lan, củ cải hầm thịt bò, gà xào ớt, trứng hấp thịt băm, rau xào theo mùa.
Tất cả được bày nóng hổi trên bàn, tỏa hương thơm phức, sắc hương vị đều trọn vẹn.
Còn ăn môi với chả miệng cái gì nữa, ăn thịt thơm hơn nhiều. Trình Khanh Ngôn ngồi xuống, cầm đũa lên gắp thử từng món một.
Khương Ánh có chút hồi hộp nhìn nàng, mong đợi hỏi: "Có hợp vị chị không ạ?"
Trình Khanh Ngôn nhướn mày: "Tất cả những món này đều do em làm thật sao?"
Khương Ánh gật đầu: "Dạ, đều do em làm ạ."
"Rất ngon." Trình Khanh Ngôn nhận xét thành thật rồi khen ngợi, "Rất tuyệt vời."
Khương Ánh thở phào nhẹ nhõm. Mấy tiếng đồng hồ bận rộn đổi lấy sự hài lòng của nàng, cô thấy vô cùng xứng đáng: "Em còn biết làm nhiều món khác nữa. Nếu chị muốn ăn thì cứ bảo em nhé, lần sau đến em lại làm cho chị."
Còn có lần sau sao?
Trình Khanh Ngôn hơi bất ngờ liếc nhìn cô một cái, nhưng cũng không nói gì thêm. Khi ăn cơm nàng vốn không thích nói chuyện nhiều.
Mì Sợi và Thịt Viên chực chờ bên cạnh bàn với dáng vẻ thèm thuồng, nghe thấy mùi thơm liền ư ừ kêu lên vài tiếng.
Thức ăn nhiều dầu mỡ và gia vị đậm đà thì chó con không thể ăn được. Trình Khanh Ngôn những lúc cần nghiêm khắc thì rất nghiêm khắc, nàng ra lệnh: "Ngoan nào, ra sân chơi đi."
Mì Sợi và Thịt Viên rất nghe lời, ủ rũ quay người bước đi.
Khương Ánh chớp chớp mắt, không đành lòng nói: "Cô Trình, trong bếp vẫn còn một ít nguyên liệu chưa chế biến xong, em làm cho hai đứa một phần thanh đạm có được không ạ?"
Trình Khanh Ngôn hỏi: "Em không chê phiền phức sao?"
Khương Ánh lắc đầu: "Không phiền đâu ạ, vài phút là xong ngay thôi."
Nguyên liệu đã được chuẩn bị sẵn nên làm rất nhanh. Cô vốn là người có khả năng hành động cao, lại cũng đã ăn gần xong nên buông bát đũa bước vào bếp. Chẳng mấy chốc, cô bưng ra hai bát thịt dành riêng cho chó con rồi cúi người đặt xuống đất.
Trình Khanh Ngôn nhìn sự tương tác giữa một người hai chó bằng ánh mắt dịu dàng. Nàng nghĩ thầm, sau này Khương Ánh mà có bạn gái thì chắc chắn sẽ chiều hư bạn gái mất thôi.
Mì Sợi và Thịt Viên ngoắc ngoắc cái đuôi tít thò lò như cánh quạt, vô cùng cảm ơn người che mặt chạy. Người che mặt chạy tốt bụng quá đi mất, nhưng không có lệnh của chủ nhân thì chúng không dám ăn, liền quay đầu lại nhìn chủ nhân.
Nghe thấy Trình Khanh Ngôn nói một câu "Được ăn", Mì Sợi và Thịt Viên mới yên tâm bắt đầu ngấu nghiến.
Khương Ánh thấy vậy lại thầm cảm thán trong lòng: Nàng huấn luyện chó giỏi thật đấy.
Sau bữa ăn, cô mất hơn mười phút để dọn dẹp sạch sẽ căn bếp. Khương Ánh lau khô tay, tắt đèn bếp rồi trở lại phòng khách. Cô thấy người phụ nữ đang cầm bó hoa cô mang đến trên tay, ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn nhị hoa đầy thưởng thức.
Trình Khanh Ngôn ăn xong mới để ý thấy bó hoa. Thấy cô gái đi tới, nàng ngước mắt hỏi: "Tặng chị sao?"
Khương Ánh "dạ" một tiếng.
Nàng hỏi cô: "Em có thường tặng hoa cho người khác không?"
Khương Ánh thành thật đáp: "Rất ít ạ, trước đây em chỉ từng tặng cho mẹ và bà ngoại thôi. Cách đây không lâu vào sinh nhật chị họ, em có tặng một lần."
"Vậy tại sao lại tặng chị?"
"Trên đường đi siêu thị mua nguyên liệu làm món ăn, em thấy một tiệm hoa rất đẹp nên đã mua một bó ạ."
Trình Khanh Ngôn nhướn mày hỏi: "Lúc muốn mua hoa em mới nhớ đến chị sao?"
Khương Ánh chưa từng suy nghĩ kỹ về câu hỏi này. Cô chỉ tự dặn lòng phải để tâm đến nàng nhiều hơn, thấy đồ tốt thì mua thôi. Giờ nghe nàng hỏi vậy, cô ngẫm nghĩ vài giây rồi nghiêm túc đáp: "Không phải đâu ạ, em nhớ chị nên mới đi mua hoa đấy."
Trên đường tới đây, trong lòng cô toàn là hình bóng của nàng, nghĩ xem làm sao để tốt với nàng, làm sao để nàng được vui vẻ.
Trình Khanh Ngôn không ngờ cô sẽ trả lời như vậy. Trái tim nàng khẽ rung lên một nhịp, ngón tay vò nát một cánh hoa. Nàng nhìn vào đôi mắt chân thành và gương mặt nghiêm túc của cô gái, rồi ánh mắt dời xuống, lại chậm rãi dừng trên đôi môi mỏng ửng hồng ấy.
Nàng hít một hơi thật sâu, đột nhiên hỏi: "Em đã từng hôn ai chưa?"
Hả?
Khương Ánh chớp chớp mắt, hai má ửng hồng vì ngượng ngùng khi đột nhiên thảo luận về chủ đề này. Cô lắc đầu: "Chưa ạ."
Trình Khanh Ngôn đưa tay lên vuốt nhẹ môi cô: "Vậy em có muốn hôn thử không, Khương Ánh?"
Tác giả có lời muốn nói:
Cam tổng: Thịt cũng muốn ăn, mà môi cũng muốn ăn (Người trưởng thành không đưa ra lựa chọn).
Chúc ngủ ngon, hẹn gặp lại vào ngày mai!