Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Series LC Miền Tây - Chương 25

  1. Home
  2. Series LC Miền Tây
  3. Chương 25
Prev
Next

Ánh nhìn đó, thoáng bối rối có cái gì chênh vênh len nhẹ như gió.

Mắt Li ngấn ướt, nhìn nàng, nhìn Bối rồi ngó lơ ra sân trống.

Chaeng đứng ngay ngạch cửa, tay vò cái khăn lau mồ hôi, gãi đầu.

– Ờ… thì, bữa nay em có dìa thăm bà ngoại… bên nhà Ira… hông nói chị biết tại  chị mắc đi coi lúa, với cũng… cũng ngại chị biết bên đó có người kia… với lại, em có nghĩ gì đâu, con nít nó thích búp bê thì… thì người ta cho.

Li vẫn im.

Chaeng rụt rè bước tới gần, khều nhẹ tay Li

– Ủa… sao… sao chị hổng nói gì?

Li đặt đũa xuống, hớp miếng nước trà nguội, cố nuốt trôi cái nghẹn đắng trong lòng.

– Chị hổng nói gì hết trơn. Chị đâu có quyền gì cấm em… đâu phải em làm gì sai. Mà… cũng đâu có sao, chị chỉ… chỉ hông biết người ta với em còn liên lạc… rồi bữa nay… chị tự nhiên thấy mình như người ngoài cuộc, ai cũng biết em với Sirilak còn qua lại chỉ có chị là hổng biết.

Chaeng nghe vậy thì hốt hoảng ngồi xổm xuống, ôm lấy tay Li

– Hổng có. Hổng có nghen. Em có nói chuyện với chỉ nhiều đâu. Em cũng hổng muốn gặp. Tại Sirilak tới chớ em có mời đâu. Rồi tụe mua đồ cho Bối… em đâu có kêu. Tại Sirilka cứ hay bám theo hoài, em lánh rồi, lánh dữ lắm á.

Li nhìn thẳng vào mắt Chaeng.

Li cắn môi, cúi mặt. Mắt cay xè.

– Ờ, chị biết… rồi…

Giọng Li nghẹn đi.

Chaeng gục đầu lên đùi Li, nói nhỏ xíu

– Em biết lỗi rồi. Em xin lỗi… Em thề em hổng có gì với ai hết trơn. Em chỉ thương mỗi mình chị à… thiệt tình… Mà chị đừng buồn nữa, nha.

Li đưa tay vuốt tóc Chaeng, khẽ mỉm cười

– Bị người ta theo hoài rồi nói mình hông muốn cũng khó tin lắm à nghen.

– Trời đất ơi, người ta theo nhưng em đâu có chịu.

– Phải hôn?

– Thiệt mà…chị…

Li mỉm cười xoa xoa đầu nàng

– Thôi, lên ghế ăn cơm. Chị hông có giận. Mốt đừng gặp nữa là được.

Bối lúc này đang ngồi chơi búp bê dưới đất, nghe tía má nói qua nói lại cũng hồn nhiên góp chuyện

– Bối biết hai má thương nhau nhất trần đời rồi… Bối đói quá hà.

Li với Chaeng cùng bật cười, rồi ôm Bối vô giữa, cả ba đầu chụm lại dưới ánh đèn dầu leo lét nơi mâm cơm  ấm cúng bên cánh đồng lúa sắp vào mùa.

Nhưng chưa… chưa xong đâu, Bối nhiệt tình khoe thêm

– Hộm bữa dì Sirilka gặp má ngoài chợ á tía. Dì hứa mơi đi chợ mà gặp hén dì mua cho con hết mấy con búp bê má hổng chịu mua luôn.

Chaeng gãi đầu, chớp mắt, cười trừ

– Dạ… có gặp ở chợ

Li nhíu mài gằn giọng

– Vậy mà hổng nói. Bộ sợ tui biết sao?

Chaeng thấy giọng Li khác lạ liền bối rối

– Có gì đâu mà sợ. Tụi em chỉ nói chuyện chút, búp bê này Sirilak mua đồ cho Bối chớ em đâu có xin.

– Ờ, hổng xin nhưng nhận

Li buông ra câu đó như ném một cục đá vô mặt người nghe, ánh mắt lấp lánh tia giận

– Nãy giờ nhịn dữ lắm rồi nha Chaeng.

Tui lo làm tối mặt tối mũi ngoài đồng, còn em thì dẫn con đi… gặp người ta. Ừ, người ta khéo léo sang trọng hơn tui, chắc em cũng vừa bụng dữ lắm ha.

– Chị nói vậy là hổng đúng.

Chaeng đứng dậy giậm chân, gắt lên, giọng khàn khàn vì ức

– Em thương chị… mà chị hở ra là nghi ngờ này nọ. Em có làm gì sai đâu. Chị thử nghe con coi, nó khoe thôi chớ em đâu có…

Li đứng phắt dậy khỏi mâm cơm, giọng cao vút

– Vậy giờ em muốn sao? Muốn tui cảm ơn người ta hả? Muốn tui ngồi nhìn con tui ôm cái búp bê do người khác mua rồi mỉm cười hạnh phúc hả?

Chaeng nạt lại

– Sao chị cứ phải nặng lời với em hoài vậy? Em có đi đâu… em có bỏ chị đâu

Bà Chín ngoài sân nghe ồn liền chạy vô, thấy hai đứa cãi nhau thì chép miệng lắc đầu

– Lại giận hờn chi nữa tụi bây.

Chaeng nấc lên, đưa tay lau nước mắt

– Má coi đó, con hổng có làm gì hết, chỉ vì Bối nhắc tên người khác thôi mà chị Li giận rồi nạt con vậy đó.

Li quay mặt ra sân

– Chỉ cần tưởng tượng thôi. Đã thấy bực mình.

Nghe vậy, Chaeng lặng thinh một lát, rồi lặng lẽ bước tới, đưa tay vuốt nhẹ vai Li

– Thì chị đừng tưởng tượng nữa. Em có đi đâu đâu mà chị sợ. Em dìa rồi… dìa rồi thì ở đây với chị mà. Đừng có ghen… chị ghen nhìn xấu quắc hà.

Li quay lại, nhìn Chaeng hồi lâu cũng dịu cơn giận

– Chị…xin lỗi…

Bối Bối đứng kế bên, thấy hai người ôm nhau thì vỗ tay cười khanh khách

– Tía má hết giận nhau rồi. Con ăn cơm được chưa?

Bà Chín thở phào nhẹ nhõm

– Ừ, ăn đi con. Nhà này yên ổn rồi nhen. Ăn hông nói nha Bối.

Bối leo lên bàn ăn cơm, ăn được mấy muỗng nghĩ nghĩ gì đó rồi xù xì với Li

– Má đứng dưới mưa, kế bên dì Sirilak dị nè tía.

Bối lanh lắm, đặt hai cây đũa sát rạt vô nhau diễn tả cho dễ hiểu.

– Con thấy má cười, vui lắm tía.

Li bực bội dằn đũa cái cộp.

– ăn có miếng cơm cũng hổng yên.

Chaeng cũng bực bội, cất giọng cọc cằn.

– Ủa chị nói chuyện kiểu gì vậy? Em có đi chơi với ai đâu?  Em đuổi còn hổng kịp.

hai tay Li nắm chặt như sắp hất bàn cơm.

Chaeng nổi máu, cũng đập bàn cái rầm

– Ờ, giờ chị khó chịu con búp bê chớ gì,  hổng thích thì mai em trả. Em đâu có cần ai mua chi hết trơn hết trọi Nhưng em nói cho chị biết, chị đừng có nói kiểu đó với em.

Li trừng mắt

– Chị nói sao? Kiểu gì? Hả?

– Nói kiểu coi em là thứ dễ dãi vậy. Em khờ chớ hổng ngu.

Cả nhà chợt im phăng phắc.

Bà Chín đang trong phòng nghe động liền chạy xuống

– Trời đất ơi. Mần cái gì mà la rùm trời nữa vậy mấy đứa?

Chaeng quay đầu, mắt ngân ngấn nước, rồi quay qua nói với Li, giọng lạc hẳn

– Chị nạt em… giờ chị còn hổng tin em.

Nàng lặng lẽ quay người dắt Bối đi vô phòng, mặt đỏ bừng, mắt giàn giụa nước mắt.

Li đứng chết trân.

Tim đập thình thịch.

Tay run lên.

Lúc nãy muốn quát tháo.

Giờ thì nghẹn họng.

Tối đó… Chaeng hổng ăn cơm.

Cũng hổng ra khỏi phòng.

Mà Li thì đi tới đi lui ngoài sân như gà mắc dây thun

Gió đêm về.

Mùi bông lài thoảng qua.

Lồng ngực Li nhoi nhói.

Chaeng đi qua phòng bà vú nhìn Bối đang chơi con búp bê

– Chaeng kiếm Bối hả?

– Chaeng giận Bối rồi.

Nàng nói xong, bỏ đi một mạch dìa phòng.

Bà vú lầm bầm

– Đó…giận hết trơn luôn hổng chừa ai. Bối đừng có nói tầm bậy nữa nghen con

Bối mếu máo

– Con nói thiệt mà…

Xong quăng mạnh con búp bê

– Bối hổng thèm nữa luôn.

Rồi khóc tu tu bà vú dỗ mệt hơi.

Tiếng dế ngoài vườn râm ran, gió lùa qua hàng cau ngoài ngõ xào xạc như tiếng người thở dài.

Bên trong căn buồng, đèn dầu leo lét, Chaeng nằm quay mặt vô vách, lưng quay ra ngoài, hai tay ôm chặt cái gối.

Li ngồi ở mép giường, lặng thinh.

Cả buổi chiều giận dỗi khiến ngực Li nặng như đá đè

Chaeng không ăn cơm chiều.

Không nói chuyện.

Không cười.

Li đưa tay chạm nhẹ vô bờ vai tròn trịa của Chaeng .

Nàng không quay lại.

– Em giận chị dữ lắm hả?

Chaeng lặng thinh, hơi thở phập phồng.

Một hồi mới đáp khẽ, giọng mũi nghe nghèn nghẹn

– Giận.

– Định.. giận bao lâu?

– Còn lâu.

– Vậy chị nằm kế em được hông?

Chaeng rúc vô vách sâu hơn

– Giận… đừng có nằm, en đạp đó.

– Nhưng… chị nhớ em. Cả ngày nay nhớ muốn chết luôn.

Chaeng quay mặt lại, mắt đỏ hoe

– Nhớ mà la người ta, nghi ngờ người ta, làm người ta quê. Nhớ kiểu gì kỳ cục vậy?

Li rụt rè, cúi xuống hôn nhẹ lên mái tóc Chaeng , giọng dỗ dành ngọt như nước đường thắng

– Chị thương quá.. mới ghen mà.

– Thương gì mà chằm dằm, lớn tiếng như muốn ăn tươi nuốt sống người ta. Em khờ, hổng phải em mù.

Li im lặng một hồi lâu, rồi rón rén luồn tay vô ôm lấy nàng từ phía sau.

Vòng tay quen thuộc.

Hơi ấm quen thuộc.

Chaeng định gỡ ra, nhưng vòng tay đó siết lại, rất chặt.

Chaeng thở dài, bàn tay Li đan vào từng ngón tay nàng, vuốt nhẹ như xoa dịu từng giận dỗi

– Chị đừng làm em buồn nữa. Em yếu tim lắm. Mỗi lần chị nói nặng là em buồn…

Li rúc sát vô hơn, áp mặt vào lưng Chaeng

– Chị xin lỗi….. cho chị chuộc lỗi được hông?

Chaeng không trả lời.

Li vùi mặt vào cổ nàng, khẽ hôn xuống từng chút, như trút hết mọi ăn năn vào làn da đang nóng lên vì xúc động.

Chaeng giật mình, quay người lại, môi mấp máy

– Giận… còn giận…nha…

Li đặt ngón tay lên môi Chaeng

-… để chị dỗ.

Bằng ánh mắt dạt dào thương yêu, bằng hơi thở rối loạn hòa quyện giữa đêm, bằng từng cái vuốt ve dịu dàng như lời xin lỗi nắn nót trên da thịt.

Không ai nói gì thêm, chỉ có tiếng trái tim đập rộn ràng, lời tha thứ tuôn trào qua đầu ngón tay.

Gió thổi nhẹ từ ngoài đồng, mang theo mùi lúa non, mùi ruộng đồng chân chất.

tình yêu thương lại một lần nữa được vá víu, được hàn gắn… bằng sự tha thứ, bằng lòng tin, bằng cả tiếng cười giữa bao điều tưởng như có thể khiến người ta xa nhau.

Chaeng nằm gọn trong vòng tay Li, đôi mắt khẽ khép lại đón nhận nụ hôn nồng nàn

Bên ngoài trời bắt đầu lất phất mưa.

Đèn dầu vẫn cháy leo lét. Mưa vẫn rơi.

Tim… thì ấm.

Người thì… quấn lấy nhau.

Mông  nàng sát mép giường  hai chân nàng dang thành chữ M, Li vùi đầu vào âm hộ ướt át, bú liếm ngấu nghiến, hít lấy mùi vị dâm mỹ, lưỡi quét từ dưới lên, nhấn mạnh hạt đậu, mút chùn chụt, nuốt trọn từng giọt dịch tình.

Một tay lòn lên se bóp đầu vú, một tay vuốt ve  cự vật của mình.

– Chị muốn có Bảo Bảo.

Li thì thào, giọng khàn khàn. Chaeng ưỡn người, ngửa cổ, rên rỉ

-Ưmmm… a…… aaaa… sướng em…

Chaeng ấn chân xuống nệm, ưỡn cao âm hộ, Li vùi mặt vào, liếm láp điên cuồng

– Á… đừng… chị… em… tê… a… ưmmm… tê quá…

Nàng vùng vẫy, cả người co giật, hai đùi run bần bật, nàng đạt cao trào nằm im thở hổn hển.

Chaeng lả người, nhưng thấy Li đứng lên,cự vật bị Li vuốt ve nãy giờ có dấu hiệu… muốn xuất, giây phút tinh dịch phun ra, nàng chồm dậy, há miệng hứng trọn, nuốt xuống đợt đầu nhưng những đợt sau… tràn ra khóe môi nàng

Nàng đưa tay quét vài giọt còn vương trên mặt, bỏ vào miệng  mút sạch từng đầu ngón tay mắt mơ màng nhìn Li.

– Em ngoan hông?

– Ngoan…

– Em còn giận..

Li cười cười, cự vật lại cương cứng.

Nàng chủ động nằm ngửa nửa người ra nệm, hai tay chống ra sau, ánh mắt nũng nịu

– Đến đây dỗ dành em đi…em

..muốn…

Nàng dạng chân, hai ngón tay banh nhẹ mép thịt hồng hào, đầy ý mời gọi.

Li bước tới, đặt quy đầu ngay miệng huyệt, cạ cạ, trêu ngươi

– Em muốn chị làm gì hửm? Dỗ làm sao đây?

Chaeng ưỡn ẹo mông, rên rỉ ỉ ôi

– Ưmmm… đừng chọc em…

Li cạ cạ, khiến Chaeng cắn môi, ánh mắt đưa tình, kéo cổ Li lại, nàng hôn say đắm mút lấy đầu lưỡi mềm mại,  đồng thời hai chân kẹp eo Li, kéo mạnh làm cự vật đâm lút cán vào âm hộ khít chặt.

– Ưmmmm…… em sướng…… … nữa..đi… aaa…..ư…ưmmmm…

Âm hộ nàng co bóp siết chặt lấy cự vật làm Ling tê cả da đầu,cuốn lấy nhau bằng nụ hôn và siết chặt nhau trong vòng tay để hai phần hạ bộ sát rạt vào nhau.

pạch..pạch…pạch…pạch..pạch.

– A….mạnh nữ..a…aa…nữa..đi….

.pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…

– Ư..ummm…aaa..â…â…a.a.

Li đỏ ngầu cả mắt nhìn biểu cảm của nàng, âm thanh dâm mĩ phát ra làm Li muốn phát điên khi đầu óc lâng lâng trong cơn say tình ái.

pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…

– Chị..chị..ơi…e..m.. th..ương..chị..lắm…a….a…ă…ă…ă

Chaeng vịn eo Li, dùng sức đưa đẩy, hai chân dạng rộng chữ V, cổ chân vắt hẳn lên vai Li.

Li nắm hai chân nàng, ép về phía trước, dập từng cú mạnh bạo, tiếng bạch bạch vang lên, hòa với tiếng nhóp nhép và tiếng rên đầy nhục cảm của nàng.

– A… mạnh lên… aaaa…… em muốn…..ă..a.a.a.a.a.a

Li điên cuồng nhấp, dập, giã phành phạch, rồi dừng lại nhấc mông Chaeng lên, chèn gối phía dưới, đâm càng sâu, tiếng hạ thân va chạm, hơi nóng cả hai lan khắp phòng

– Á… ưm… aaaa…mạnh lên… Li… em sướng… cho em…raaaaa…ă…ă..aaaaaa

Li dập xiết tới tấp, nhìn nàng đang híp mắt nắm chặt tay mình mà cả người cong như hình cánh cung

– Aaaa… chị ra… ưmmm…

Tinh dịch bắn mạnh vào tử cung, Li ôm chặt nàng cũng vừa lên đỉnh, cả hai run rẩy ôm lấy nhau, kéo dài khoái cảm bằng nụ hôn cuồng nhiệt.

Nằm im được hai phút

Cự vật lại cương cứng trong âm hộ nàng, nàng cảm nhận bụng dưới chướng chướng, biết Li còn thèm khát.

Chaeng nhìn Li đắm đuối

– Chị ngồi dậy đi…hông rút ra nha..

Li mỉm cười làm theo ý nàng.

Nàng xoay chân ngang, cả người xoay tròn trên cự vật làm Li nhíu mài rít qua kẽ răng

– Ư…Chaeng …chết chị… em..ơi..

Chaeng tủm tỉm cười, hướng mông về phía Li, vách âm đạo thít chặt cự vật, làm Li tê cứng các cơ hạ thân

Chaeng nằm xuống ép ngực sát chiếu, đường cong lưng hiện rõ, đầy dâm mỹ, tự thân đưa đẩy, âm hộ chủ đồng nuốt lấy cự vật,

– Ưmmm… aaaa… em…th..ích

như… này… em sướng…ă…a..aa….â…â..

Li chịu không nổi cái sự trêu ngươi của nàng, vươn tay vịn eo Chaeng, vả chan chát lên bờ mông tròn trịa, nắc phập phập, tiếng bạch bạch vang lên liên hồi

Chát… bạch bạch…..bạch bạch…bạch..bạch..bạch.

bạch

– Â… ă… đánh em…nữa đi… mạnh lên… aaaa… sướng quá…

Li vươn tay nắm hờ tóc nangc kéo ngược ra sau, tay kia gịch cánh tay nàng khóa lại sau lưng, dồn sức đâm mạnh vào âm hộ đang nhầy nhụa dâm thủy.

– A…a…a…em…em…tới….ă…â….

nữa…ă…aaaaaaaa

Nàng khụy hẳn xuống giường.

Li nâng lưng nàng lên, kéo nàng dựa sát vào người, hai tay bóp nắn bầu vú, Chaeng ngửa đầu tựa lên vai Li, nghiêng mặt áp môi vào đôi môi mềm mại ấm nóng kia, cuốn lấy lưỡi Li.

– Ưmmm… em ra rồi

…. cho em… vào trong em… em muốn sanh Bảo Bảo…

pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…

– A..a..a..a.a..a…â…chị..ơi…a.a.a.

Li cười cười, vừa nhấp vừa hôn lên vai nàng

Cự vật đẩy nước rút, Li vươn tay ra trước vị hờ cổ nàng, gịch nàng áp sát lưng vào ngực mình, giây phút nàng run rẩy co giật đến độ cong cả người, dâm thủy tràn qua từng khe hở nhỏ giữa cự vật và âm hộ, chảy dọc xuống đùi.

Một dòng tinh mạnh mẽ, nóng hổi bắn tinh rào rạt vào trong nàng

– Ưm… aaaa… sướng quá, mình ơi…….

Chaeng đê mê hét lên rồi lả người trong vòng tay Li, Li dìu nàng nằm xuống.

Cự vật vứa rút ra tinh dịch đã chảy ra, nàng nhìn cự vật bóng lưỡng còn đang giật nhẹ

Li dựa vào đầu giường, vươn tay lấy khăn lau sơ cho nàng, đang định ẳm nàng đi tắm

Chaeng mỉm cười tinh ranh, nàng đưa ngón tay di chuyển chậm rãi quanh khe múi cơ bụng săn chắc của Li, rồi vươn lưỡi liếm dọc từng múi, lưỡi mềm mại, ấm nóng, khiến Li rùng mình, máu nóng ran trong người.

Nàng cắn nhẹ làm Li giật mình

– ư…Emmmmm….hổng nổi..nữa…

– Ưmmm…Em…em..làm gì dạ…

Li cúi đầu nhìn nàng đang mút lấy cự vật.

Li thở hổn hển, ngửa cổ, cảm nhận lưỡi Chaeng lướt dọc thân gậy

Nàng hôn nhè nhẹ lên đầu khấc, rồi ngậm sâu vào miệng, lưỡi quấn quanh, mút chùn chụt, ánh mắt ngước lên nhìn Li, đầy yêu nghiệt.

Li vươn tay tay vuốt gọn tóc nàng ra sau ót, vịn nhẹ, hông đẩy tới, cự vật ra vào trong khoang miệng ấm nóng.

– Còn giận hông?

Li thì thào, giọng khàn khàn

Nàng vươn lưỡi dài hết cỡ, đỡ lấy thân cự vật, há miệng cho Li tự do ra vào,, tiếng nhóp nhép vang lên.

Cảm giác cự vật đâm rút, lưỡi nàng lại vuốt dọc thân, làm Li như hóa thú,

– A… Chaeng … chị ..ưmmm

Chaeng vịn eo Li, tay nắm cự vật vuốt ve, môi hôn dọc thân xuống phần hạ bôn. liếm mút hai viên bi, ngậm vào miệng ấm nóng, mút say mê, rên rỉ

– Ưmmm… ưmmm…

Tiếng nhóp nhép hòa cùng tiếng rên ư ử của Chaeng, khiến Li sướng điếng người, cảm giác tê dại lan khắp người.

Chaeng mút chán chê hai viên bi, nhận thấy cự vật căng cứng, liền nhổm người lên, kẹp cự vật giữa khe ngực căng tròn, ép ngực ôm khít, động đậy lên xuống.

Li đẩy hông, cự vật trượt giữa khe ngực ấm nóng, không thua gì khoang miệng, cảm giác đê mê lần đầu khiến Li lùng bùng cả lỗ tai

– A… Chaeng… chị hông nổi…

Chaeng nhìn Li mê đắm

– Ưmmm… đẩy mạnh lên, …

Li nghe lời nàng khẩu dâm, chịu không nổi, đẩy mạnh vài cái, gầm lên trong cổ họng, bắn tinh rào rạt lên ngực nàng.

Li vươn ray ra sau mông nàng, đưa hai ngón tay đâm vào âm hôn ướt át, móc mạnh đến khi dâm thủy xịt ra, ướt cả tay.

Chaeng rên rỉ liên tục

– Ưm… đừng… móc… aaaa… em sướng…

Sau hơn chục nhịp dọc mạnh mẽ… nàng cũng đạt đỉnh cực khoái lần nữa.

Cả hai ngả nhào lên nhau, mệt lả

Li ôm nàng vuốt tóc nàng

– Chị xin lỗi. .. em bớt giận chưa?

Chaeng rúc vào ngực Li, cười tinh nghịch

– Bớt rồi mà…chị yêu rồi á.

Li bật cười, hôn lên trán nàng

– Yếu đâu, chị sợ em mệt thôi

Chaeng lí nhí

– Mệt… em mệt, nhưng sướng… thương em hoài nghen…

Li thì thào

– Chị thương em hoài mà.

Rồi cả hai ngủ ngon lành trong vòng tay nhau.

Sáng hôm sau, Li chẳng nói cho Chaeng hay, lẳng lặng Li lên thẳng nhà Sirilak.

Cái nhà mà ai ở Sài Gòn cũng biết có mợ Ayla nổi tiếng ngoan hiền, dâu thảo của cha má Sirilak.

Li đến cổng, bước xuống phất tay cho thằng Hải lái xe đi.

Ayla cho người làm ra mở cổng.

Sirilak vừa thấy Ling đã tái mặt.

Li chậm rãi ngồi xuống chẳng cần ai mời.

vắt chéo chân nhìn Sirilak và Ayla.

Ayla có vẻ đang không vui, nhìn Li bằng ánh mắt khó chịu

– Tui chưa kịp tìm tới nhà chị, chị đã tìm tới nhà tui?

Li nhướn mài

– Chẳng hay mợ tìm tui chi?

Ayla hằn hộc

– Vợ của chị, quyến rũ chồng tui. Đám hầu nó thấy nó dìa báo tui biết.

Li bật cười ha hả nhìn Sirilak, hai tay đan vào nhau tựa lên thành ghế.

– Phải hôn à? Sirilak mầy nói cho vừa cái lỗ tai tao nha.

Sirilak lắp bắp ấp úng nói hông nên lời.

Li với tay lấy bình trà, tự rót cho mình.

– Khách tới nhà mà hông trà hông nước là biết có giáo dục tới đâu.

Ayla trừng mắt

– Nè… chị kia..

Li hớp ngụm trà đặt ly cái cạch xuống bàn chỉ tay vào Ayla

– Mợ im. Mợ là đờn bà như người ta mà mợ hổng có con mắt hả?

Sirilak hắng giọng

– Nè, tới đây mần gì. Xỉa xói vợ tui?

Li bưng ly trà uống cạn rồi đứng phắt dậy bất ngờ cầm nguyên ấm trà bằng sứ chọi thẳng vào Sirilak một cách mạnh bạo.

Sirilak né không kịp nguyên cái ấm cứ vậy tán vô đầu rồi rớt xuống gạch bể tan nát.

– Aaaaaa

Sirilak ôm đầu đang tứa máu, Ayla hoảng hồn la lên

– Bây đâu, kêu đốc tờ

Tụi gia đinh chạy đi, Li chống nạnh nhìn Sirilak.

Ayla sấn sổ lại

– Nè, tui báo cảnh ty còng đầu chị

Li nạt ngang

– Cái ngữ đờn bà tối ngày chui xó bếp biết cái cù loi gì, báo đi, nè..

Li chỉ vô bụng Ayla

– Cái bụng ba lớn mà cái xứ ở dưới chưa một ai biết nó có vợ sắp.có con. Tới em vợ tui còn lầm, tưởng nó còn đơn chiếc.

Li nhìn quanh nhà.

– Hình cưới còn hổng có, này chắc đi theo hả?

Ayla nghiến răng ken két

– Chị…

Li cắt ngang

– Mợ đi theo hay đi không gì cũng được, vô thằng vấn đề nè. Thứ nhất tui tới đây là nói cho mợ biết, mợ quản cái của nợ nhà mợ cho khéo chớ xớ rớ dụ dỗ vợ tui hén.

Li với tay chụp cái ly trà

– Tui chọi lỗ đầu là nhẹ đó, tui đập nó què giò mợ đừng có trách tui hông nói trước.

Ayla lặng câm nhìn Li, tay vẫn ôm lấy Sirilak

– Thứ hai. Mợ là cái ngữ đờn bà hồ đồ, ăn nói xấc xược, mất dạy, chưa rõ ất giáp mà nói Chaeng rù quyến chồng mợ. Chaeng khờ thì có khờ nhưng tiêu chuẩn đạo đức vẫn cao hơn mợ mấy bậc.

Cha má Sirilak đi vô cùng đốc tờ liền la làng lên

– Mồ tổ cha đứa nào quánh con tao.

Li hất mặt nhìn

– Đứa này.

Cha Sirilak sấn tới liền bị Li trừng mắt, e dè mà lùi lại

– Đúng là nhà dột từ nóc. Tui nói rồi nha, xớ rớ lại gần vợ tui nữa, đừng có trách sao tui ác.

Li đi được mấy bước cứ ức ức trong người liền quay lại chụp lấy cái ly phang thêm cái nữa.

Hên cho Sirilak là đốc tờ đang may cái trán kéo Sirilak né kịp.

Li sấn tới sát bên làm Sirilak sợ đến xanh mặt mài

– Mầy bỏ cái thói ngụy quân tử đi nghen. Nếu gặp tao cỡ bốn năm trước tao đập mầy khỏi dìa xứ. Đồ đạo đức giả, lưu manh.

Ki chửi xong mới bỏ đi, đi ngang còn hất vai cha Sirilak một cái rõ mạnh.

Thằng Hải lái xe mà run lập cập

– Cô… cô mần dị mợ biết… mợ la

Li nạt ngang

– La hả?? Tao bỏ nhà đi luôn chớ la.

Li khoanh tay trước ngực mặt cứ hầm hầm môi trề cả thước thằng Hải nhìn kĩ thì lại… mắc cười.

Li ghé qua nhà Ira làm cho Ira một hơi.

Ira nghe xong liền hiểu ra, ngỡ ngàng thốt lên

– Chèn đét, ngoại ơi dị mà mình lầm dữ luôn. Tưởng…Sirilak hiền lành

Ngoại lắc đầu ngao ngán

– Già cỡ này còn bị dụ hoài. Li nó dụ xong tới con quỷ kia.

Li gãi gãi đầu

– Ủa sao ngoại kéo con vô khúc này dị

bà hai cười hì hì

– Thôi kệ đi. Xong rồi mà, nào ngoại có cháu trai dạ

Li đỏ mặt gãi gãi mũi

– Con đang ráng… già lắm rồi sợ hổng nổi ngoại ơi.

Bà hai cười khúc khích nhéo lỗ tai Li

– Mả cha mầy chớ già. Ráng đi, Chaeng nó còn nhỏ mầy mà hổng giữ kĩ… mất á.

Ki nghe vậy cũng gật gù, ngồi thêm chút Li đứng lên đi dìa.

Chaeng có biết chuyện gì đâu chỉ thấy dạo rài… Sirilak mất tiêu, Chaeng có qua Ira chơi mà cũng hông nghe Ira nói gì.

Trời miền Tây, nắng không còn gay gắt mà đổi lại là cái oi ẩm, mồ hôi rịn nhẹ dưới làn áo bà ba.

Trong nhà họ La, bữa trưa đang chuẩn bị rôm rả như mọi ngày.

Từ gian bếp sau, mùi cá kho tộ bốc lên thơm lừng, quyện với mùi canh chua bông súng cá lóc vừa mới mang từ ao lên hồi sáng, khiến ai nấy trong nhà cũng ngồi sẵn quanh mâm mà bụng réo rắt.

Ông bà Chín ngồi trên bộ phản gỗ đặt gần cửa sổ, nơi có ánh nắng lọt vào chiếu nhẹ lên tóc bạc phơ của ông bà.

Bà Chín tay quạt, tay phe phẩy mấy lát chanh bỏ vô dĩa rau sống, mắt không ngớt dòm ra sân xem đám con cháu chạy giỡn.

Li lúc này đã khác xưa nhiều lắm.

Vóc dáng vẫn rắn rỏi, nhưng không còn cái vẻ lơ đễnh mệt mỏi vì thức đêm chơi bài bạc như thời gian cũ.

Bộ bà ba trắng gọn gàng, tóc búi cao, tay cầm cây viết ghi lại số bao gạo chất lên ghe hồi sáng.

Nhìn Li lúc này người ta không còn nhớ đến cái danh quậy phá ngày trước nữa.

Li đi ngang sân, thấy hai đứa nhỏ đang giỡn nhau bằng cái nón lá, liền lên tiếng

– Bối, Thóc, hai đứa chơi nhẹ tay nghe chưa. Coi chừng té trầy đầu má bây khóc theo đó.

Thóc con trai của Lada với Ear, nay cũng gần hai tuổi, chạy không thua ai.

Bối thì lớn hơn một chút, lại lanh lợi, lí lắc không kém.

Hai đứa như hình với bóng, đi đâu cũng bám theo nhau, đứa lỡ ăn gian trò chơi là đứa kia méc liền.

Chaeng đang đứng trong nhà, tay cầm sổ sách kê khai chi tiêu trong tháng, ngước mắt lên nhìn Li bằng ánh nhìn dịu dàng.

Giờ đây, Chaeng không còn là cô gái khờ khạo vụng về của ngày nào nữa, mà đã trở thành người vợ đảm đang, lo toan cho từng đồng vô ra của cả nhà máy của gia đình nhỏ.

Mỗi buổi sáng, nàng đều theo Li đi một vòng kiểm tra sàng gạo, sổ nhập xuất lúa, rồi chiều về lo tính toán, ghi chép lại cẩn thận.

Li bước tới gần, lấy khăn lau mồ hôi trên trán Chaeng, giọng ngọt như nước mía lau

– Cực hông em? Để mai chị dặn tụi nhỏ làm sổ phụ em nha.

Chaeng lườm yêu

– Mấy cái này Chaeng rành rồi, chị đừng giành của em nghen. Còn nữa, tiền hôm qua chị mượn hai đồng chưa ghi vô đó. Em ghi sẵn mà chưa thấy chị ký kìa.

Li cười hì hì, đưa tay lên trán xoa xoa rồi cúi đầu như mắc lỗi

– Dạ thưa chị tổng quản, để chiều em ký. Nay em đi kiểm lúa nên quên mất tiêu.

Bà Chín ở trong nghe loáng thoáng, chống gậy đi ra

– Hai đứa tụi bây vậy mới phải. Có vợ mà biết nghe lời là tốt đó nghen Li.

Li liền vòng tay ôm eo nàng

– Con giờ đâu dám cãi Chaeng đâu má. Chaeng mà quạu lên là dữ hơn chị hai Ear đó chớ

Cả nhà cười rần rần

Ear từ ngoài bước vô, tay còn xách rổ khổ qua mới hái, miệng nói vọng

– Dữ gì dữ , mà làm gạo lời hơn năm rồi. Đất đai cũng chuộc lại hết rồi má ơi. Li giờ làm ăn mát tay lắm

Lada đi theo sau, tay bồng Thóc liếc nhẹ

– Tui thấy do có Chaeng giữ tiền thì mới yên. Chớ út mà cầm tiền thì chắc lại rủ bạn đá gà với đánh cờ rồi.

Li ngượng chín mặt, quay qua ôm lấy Chaeng

– Có em giữ tiền, chị yên tâm làm ăn đó..mà…em ơi

– Hả?

– Xíu cho xin năm đồng nghen

Chaeng quay phắt qua

– Đi đâu? Làm gì? Với ai? Cho ai? Mua gì?

Li cười tủm tỉm

– Mua bánh…cho em.

Chaeng nhìn qua Bối

– Nói nhỏ thôi. Bối phân bì đó.

Bối Bối thấy vậy liền chạy tới ôm chân tía má, nũng nịu

– Tía hun má đi, giống Bối hun tía buổi sáng vậy á

Tiếng cười lại vang lên giữa sân nhà.

Nắng trưa miền Tây chiếu xuống mái ngói đỏ thẫm, rọi vào từng ánh mắt, từng khoảnh khắc ấm lòng nơi mái nhà hội đồng nơi từng có giông bão, nay chỉ còn lại yêu thương.

Mâm cơm trưa dọn ra mát rượi trên cái bàn dưới tán cây.

cá kho tộ thơm lừng nằm giữa, bốn tô canh chua nóng hổi, đĩa thịt kho dừa cắt miếng đều tay, chén cơm trắng dẻo, nước mắm ớt cay nồng.

Bối vừa ăn vừa líu lo kể

– Hồi nãy con bắt được con ếch bự lắm tía ơi, nó nhảy vô thau gạo luôn… ủa hông, thau lúa chớ.

Cả nhà cười ngặt nghẽo.

Chaeng thì gắp thịt cho ông bà, rồi gắp cho Li miếng cá.

– Ăn nhiều vô nghe chưa. Đừng có làm tới quên ăn đó. Dạo rài…chị yếu xìu.

Li cười híp mắt, nhìn Chaeng như nhìn kho báu quý nhất đời mình.

Ba năm, từ hai bàn tay trắng.

Từ nỗi đau, nỗi dằn vặt và những tháng ngày mất sạch vì cờ bạc giờ Li đã có tất cả một gia đình yên ấm, nhà máy vững vàng, đất đai chuộc lại, bạn hàng tin tưởng.

Và quan trọng nhất, là Chaeng và Bối hai người con gái mà Li nguyện đánh đổi cả đời để bảo vệ.

Sau cơm, mọi người nằm võng nghỉ trưa, Chaeng ngồi quạt cho Li ngủ.

Bối nằm võng bên cạnh má, cầm tay Li, thủ thỉ

– Tía đừng đi đâu nữa nghen. Ở nhà hoài với má con á.

Li khẽ gật đầu trong giấc ngủ êm đềm, miệng mỉm cười.

Ngoài kia, mùa lúa mới đang bắt đầu chín vàng, mùi hương thoảng qua khe cửa sổ.

Buổi chiều miền Tây lặng lẽ.

Ánh nắng nghiêng trên hàng cau cao vút, gió nhẹ thổi qua những khóm trâm, ổi ven rào, thơm ngát cả một góc sân.

Sau giấc ngủ trưa, ông bà Chín đang ngồi uống trà ở hiên nhà lớn, tiếng quạt mo phe phẩy, tiếng chim kêu đâu đó trong vườn nghe thiệt yên lành.

Trong sân, Thóc đang đi bước từng bước một, tay vịn theo thành lu nước, miệng lầm bầm

– Tía đâu… tía đâu?

Ear bưng chén chè đậu xanh từ nhà dưới lên, thấy con trai mếu máo liền bồng nó lên

– Tìm tía hả? Tía đang bắt cá ngoài ao, chiều nay nấu cá kho khô ăn với cơm nguội cho mà coi

Thóc nín khóc ngay, cười tít mắt, dụi đầu vô vai má.

Lada từ phía sau lưng đi tới, một tay xách rổ rau, với mấy con cá tay kia quẹt mồ hôi trán, miệng cười tươi

– Con trai của tía… tìm tía hoài, má ở đây mà hổng thèm ngó

Ear cười nhẹ, trêu chọc

– Tại má nghiêm quá, hổng dám giỡn chơi.

Lada nhéo nhẹ vô má con

– Vậy chiều tía dẫn hai má con đi thả diều nghen.

Cặp đôi ấy, sau mấy năm cùng nhau, vẫn thắm thiết như thuở ban đầu.

Không ồn ào, chỉ cần một ánh mắt cũng đủ hiểu nhau.

Phía vườn sau nhà Tawan, Tawan đang lùa mấy con vịt về chuồng.

Ira ngồi trên bậc đá, tay đan sợi dây chuông nhỏ cho cu Tin với xíu qua cho Bối chơi, miệng hát khe khẽ.

– Chị. Mát mẻ vậy mà bắt em ngồi đây, rảnh gần chết!l

– Em rảnh, còn chị rảnh đâu. Dọn cơm chiều đi nghen, chút nữa vô ăn là vừa.

– Vô liền giờ á

Ira chạy tới sau lưng, nhéo một cái vô eo Tawan làm Tawan giật mình hét lên

– Chèn đét ơi .Cái con nhỏ này.

Rồi hai người rượt nhau khắp sân, tiếng cười rộn cả vườn.

Tawan chạy không nổi, giả bộ té, làm Ira hết hồn chạy lại đỡ thì bị chị ôm chầm lấy

– Bắt được rồi nha

Ira đỏ mặt, đánh yêu một cái

– Quỷ hà

Tawan dụi đầu vô tóc Ira

– Chị hổng bao giờ chán em đâu nghe, mười bảy tuổi cũng thương, giờ… chị còn thương hơn.

– Còn mê hông?

– Mê

Ira khẽ cười, đôi mắt đen huyền ánh lên thứ hạnh phúc dịu dàng.

Còn Li, giờ này đang nằm dài trên võng trong nhà máy, vừa mới kiểm hàng xong.

Chaeng đứng kế bên, tay cầm sổ sách, dáng vẻ nghiêm nghị lắm

–  Nè, chị ký chỗ này nè, xong rồi thì nghỉ chớ nằm đó hoài võng rách té lòi mỡ ra nghe hông.

– Hổng biết ai bắt chị ăn hoài tới nỗi mỡ lòi nè . Mất múi hết trơn

Li vỗ nhẹ vô bụng.

Chaeng phì cười, đặt sổ xuống bàn rồi bước lại ngồi lên võng luôn, võng nghiêng qua nghiêng lại. Cả hai nằm đó, đầu tựa vô nhau, gió thổi mát rượi.

– Chị Li…

– Dạ?

– Em thương chị dữ lắm.

Li quay sang, nhìn Chaeng đăm đăm

– Còn chị… chị thấy đời này, thiệt ra có em với Bối là… đủ lắm rồi. Có tiền, có nhà máy, có ruộng có lúa… mấy cái đó chỉ là đồ trang trí thôi.

Chaeng chép miệng

– Vậy đồ trang trí để em giữ. Tiền bạc chị giữ hông nổi, giữ em thôi nghe chưa.

Li bật cười

– Thiệt ra, chị thấy em giữ của còn chặt hơn ngân khố quốc gia.

Chaeng nhéo má Li

– Xạo vừa thôi, dìa ăn cơm má gọi nãy giờ á.

– Thôi… ngồi đây chút nữa đi, để chị hun cái nè.

– Hông có hun ban ngày.

– Dị ban nào? Ban đêm hả?

Li bật cười nghiêng ngả, kéo Chaeng lại ôm chặt vô lòng

– Nhỏ này… thương muốn chết.

Chaeng dụi đầu vô vai Li, lẩm bẩm

– Đừng có nịnh. Xin mấy đồng

Li tủm tỉm cười giờ năm ngón tay, ông bà Chín ngồi nhìn cả đám cháu nội, cháu ngoại, dâu, vợ, chồng, bọn nhỏ lon ton chơi trốn tìm, đuổi gà té sấp mặt, bà cười nhẹ, nói với ông

– mình chết chắc cũng cười hả ông?

– Chắc vậy á bà.

Nhìn tụi nó, ông thấy đời ông… coi như viên mãn rồi.

Bà gật đầu, ánh mắt rưng rưng

– Nhất là con Li đó. Bữa hổm lẽ ra nó mất hết… vậy mà giờ coi, nhà máy, ruộng đất, vợ con đề huề, còn cưng con vợ thấy thương.

Ông gật gù

-Cưng mà xạo xạo cái là bị Chaeng rượt liền, thấy chưa?

Tiếng cười rộn vang dưới mái nhà, mái ngói đỏ thắm đã ba đời giữ lửa.

Hạnh phúc… đôi khi chỉ cần có vậy.

Một buổi sáng đầu mùa, gió đồng se lạnh, hàng cau trước sân nhà lớn rì rào trong nắng nhạt, gà vừa gáy thêm một đợt thì trong nhà… náo động.

Bối Bối vừa tròn bảy tuổi, đang cột tóc hai bên trước gương thì nghe bà nội gọi oang oang từ nhà trong

– Cả nhà ơi… Chaeng nó có bầu nữa rồi nè

Tiếng đũa rơi lẻng xẻng, tiếng cửa mở rầm rầm, rồi từng bước chân hối hả vang lên khắp hành lang nhà.

Li từ nhà kho chạy về đầu tiên, mặt mũi còn lấm lem bụi trấu, hộc tốc chạy vô

– Cái gì má? Má nói ai có bầu?

Bà Chín đang xoa xoa lưng cho Chaeng , vui ra mặt

– Vợ mầy chớ ai. Hông lẽ má.

Li quay sang nhìn Chaeng đang ngồi xếp bằng trên bộ ván gõ giữa nhà, mặt còn đỏ bừng.

Bối thì ôm eo má, tay cứ vuốt vuốt bụng má hoài.

Chaeng nhìn Li, gượng cười một cái, nhưng nước mắt cứ rưng rưng trào ra.

– Sao em khóc?

Li bước lại ngồi xuống nắm tay nàng.

Chaeng lắc đầu, nhưng chẳng nói gì.

Bối ngước nhìn Li nói hồn nhiên:

– Má mệt mà tía. Má ói hồi sáng, rồi má khóc… rồi má lại cười… rồi má lại khóc.

Cả nhà bật cười. Tawan, Ira, Lada, Ear và bé Tin, Thóc lần lượt kéo tới.

Trong sân, tụi nhỏ đuổi gà ầm ĩ, còn người lớn thì vui như ngày hội.

Lada sờ lên bụng Chaeng , cười đùa

– Hèn chi dạo này thấy ăn dữ lắm. Tối hôm bữa còn ăn hết nửa ký xoài chua chấm mắm ruốc

Ear nạt nhẹ

– Chị kỳ à nghen, người ta nghén chớ bộ ham ăn

Li thì vẫn không rời mắt khỏi Chaeng .

Li lấy khăn tay chậm nước mắt cho Chaeng giọng dịu dàng

– Em sao vậy? Có em bé là chuyện vui mà, sao khóc?

Chaeng cắn môi.

Nàng im lặng một lúc lâu rồi nói nhỏ, vừa đủ để Li nghe thấy

– Nhớ… nhớ lúc sanh Bối…

Li khựng người.

Mắt Li tối lại.

Không gian bỗng lặng đi một chút.

Chaeng nghẹn giọng, mắt dõi về xa xăm, giọng chậm rãi, đứt quãng

– Hồi đó… em đau bụng sanh… mà chị đang ở đâu? Ở chỗ tụ bài… nhớ hông? Em la đau gần chết… chị hông có dìa… hông có nắm tay em… má chị, chị Ear với bà ngoại ở đó… nhưng mà em… em đẻ một mình…

Li cúi đầu.

Cả nhà ai cũng biết chuyện đó

. Ai cũng tưởng Chaeng quên rồi… nhưng thì ra Chaeng nhớ.

Nhớ tới từng khoảnh khắc.

Chaeng lau nước mắt, cười buồn

– Nay em có bầu nữa… ai cũng mừng… còn em, em mừng thì mừng… mà em sợ nữa… sợ lặp lại cảnh cũ… chị hiểu hông?

Li kéo nàng sát vô lòng.

Một tay đặt lên lưng, một tay xoa xoa bụng

– Hổng có đâu em… chị xin lỗi…

Chaeng tựa đầu vô vai Li, nức nở như đứa trẻ.

– Thiệt hông đó?

– Thiệt… chị ở đây, luôn cạnh em.

Bối đứng kế bên la lên

– Con giữ luôn cái thẻ kho bạc của tía nghe.

Cả nhà cười nghiêng ngả.

Tiếng chày giã cốm vang vọng từ góc sân.

Mùi lá sen, mùi lúa nếp rang, mùi khói lam chiều quyện nhau như mùi quê hương ngọt ngào.

Chaeng ngồi thêu khăn tay ngoài hiên.

Bối nằm gối đầu lên đùi má, mắt lim dim, miệng hỏi

– Em con là trai hay gái vậy má?

– Má cũng hổng biết nữa, nhưng nếu là con trai thì đặt tên là gì ta?

– Con đặt nghen má

– Ừ, con đặt đi.

– Bảo Bảo nghen… vì em là bảo vật của nhà mình. Hai chị em Bảo Bối .

Chaeng cười xúc động, tay vuốt tóc con

–  Ừa… tía bây cũng đòi đặt là.. Bảo Bảo nghe thiệt dễ thương.

Trong nhà, Li đang kê lại giường, giặt lại mùng mền, lau dọn phòng riêng để chuẩn bị đón em bé.

Mắt Li sáng rỡ, lòng rạo rực như lần đầu biết yêu.

Đêm về

Chaeng nằm nghiêng, ôm Bối trong lòng.

Li nằm phía sau, một tay quàng qua bụng nàng, thì thầm

– Cảm ơn em… vì tha thứ cho chị… vì chịu ở lại… vì chịu sanh thêm một đứa con với chị…

Chaeng cười nhẹ

– Mới một đứa mà chị xúc động như đọc di chúc vậy…

Li bật cười

– Tại chị thương em quá thôi.

Chaeng quay lại, tay ôm cổ Li, kéo sát lại, thì thầm

– Vậy hứa đi, lần này đẻ là phải nắm tay em từ đầu tới cuối đó.

– Ừ. Nếu em đau, chị đau với em… nếu em khóc, chị khóc chung… nếu em sanh được, chị mừng còn hơn trúng mùa lúa.

– Còn nếu em cắn chị…?

– Chị chịu.

Chaeng bật cười, hôn lên má Li một cái rõ kêu.

Gió ngoài sân thổi qua những chòm bông điên điển lả lướt.

Ở trong nhà, hai trái tim lặng lẽ nằm cạnh nhau, ôm trọn lấy yêu thương của tám năm gầy dựng.

Và giờ, yêu thương ấy lại có thêm một mầm non Bảo Bảo, sắp chào đời.

Trời hôm ấy không mưa, cũng chẳng nắng.

Một ngày tháng Tám âm lịch lặng lẽ, mây trôi xám nhạt trên đầu mái ngói đỏ au của nhà hội đồng họ La.

Gió từ sông thổi qua lối trước, rít khe khẽ, luồn qua kẽ tre sau hè.

Li vừa từ nhà Ira dìa tới…bà hai yếu lắm rồi..

Vầng mây xám lững lờ như phủ một lớp khăn tang mỏng lên mái nhà Tawan.

Ngoài hiên, giàn bông giấy buông lơi rũ rượi, từng cánh đỏ như sắp lìa cành.

Trong nhà, Chaeng rên khẽ, ôm bụng nằm nghiêng trên bộ ván gõ giữa gian nhà trong.

Bà mụ lăng xăng

Li đi vô ngồi sát bên, mồ hôi nhễ nhại, cứ mỗi lúc Chaeng rên là Li nắm tay nàng thiệt chặt.

– Đau… đau lắm…

Chaeng thều thào, cắn răng chịu trận.

Bối Bối ngồi kế bên má, mắt rơm rớm, tay nhỏ xíu cứ vỗ vỗ vai má mình như dỗ dành.

– Má ráng sanh em nghen má. Con thương má. Má ráng nghen má… đẻ em ra rồi con phụ má giữ em…

Bà Chín tóc bạc búi gọn, tay cầm chuỗi tràng hạt, ngồi niệm Phật

Mắt bà đỏ hoe, bởi bà biết… phía bên kia dòng đời, người bà nuôi nấng Chaeng bao năm… đang hấp hối.

Li ngồi sát một bên, nắm tay Chaeng thật chặt, nhìn nàng mà lòng đau như dao cắt.

Nhớ cái ngày xưa mình bỏ mặc Chaeng sanh Bối một mình…

Giờ đây, dù trời có sập, Li cũng không dám rời khỏi nửa bước.

Ngoài phòng, Ear dặn dò người làm, Lada bồng thằng Thóc. Ear thì vừa đặt chậu nước nóng xuống cạnh giường vừa lau nước mắt.

Ear thở dài nói nhỏ với Li

– Út ơi… bà ngoại Chaeng yếu lắm rồi, hồi nãy người ta qua báo tin… bà hai nằm mê man rôi.. miệng cứ gọi tên Chaeng hoài hà…

Chaeng nghe được nước mắt trào ra, tay ôm bụng mà run lẩy bẩy

– Em hổng kịp dìa thăm ngoại rồi hả chị…? Ngoại thương em dữ lắm..chị ơi..

Li ôm sát nàng hơn

– Ngoại thương em… bây giờ em phải ráng, ráng sanh con ra, để còn dắt nó dìa ngoại… ngoại chắc đang đợi hai mẹ con đó em…

Chaeng gật đầu, khóc nghẹn ngào.

Người ta vừa đem thơ từ nhà Ira báo cho bà chín

"Ngoại yếu lắm rồi, yếu tới mức thở còn không nổi, cứ miệng gọi tên Chaeng …

Nhưng Chaeng … lúc này đang đau quặn bụng chờ sanh.

Sanh… để đón một mạng sống mới.

Nhưng lại sắp mất đi một người thân thương.

Li vừa chườm trán cho Chaeng vừa dỗ

– Em ráng chút nữa thôi.

Chaeng bật khóc

– Ngoại…ngoại chờ em… mà em hông về kịp…

Li ôm nàng vô lòng.

Giữa giờ phút nước rút của sinh tử, không ai nói ra, nhưng ai cũng biết… linh cảm đó rất thật.

Giữa trưa.

Gian bếp đang đỏ lửa thì bỗng một tiếng khóc oe oe vang lên chói cả trời trưa.

Tiếng khóc vang rền, lớn đến độ tụi nhỏ chơi ngoài sân cũng đứng khựng lại.

Tiếng trẻ con cất lên.

– Oe… oe…

Cả nhà thở phào, Li ôm lấy con trai nhỏ, mắt vẫn dán vào gương mặt tái xanh của Chaeng đang nhắm mắt thở mệt.

– Chaeng … em nghe hông… con trai nè… là thằng Bảo Bảo… em nhìn con đi.

Chaeng mở mắt ra, nước mắt trào ra khỏi mi. Nàng cười nụ cười mệt nhừ nhưng sáng rỡ như mặt trời

– Bảo… Bảo.. của má.

Li gật đầu, tay run run đặt con nằm cạnh nàng

Chaeng bật khóc như trẻ nhỏ, ôm con trai vô lòng, thì thầm mãi một câu

– Cảm ơn… cảm ơn vì.. chị đã ở cạnh em..

– Bảo Bảo… giống chị lắm đó… mũi cao, mắt đẹp… chớ hổng giống em khờ đâu…

Cả nhà cười mà nước mắt rưng rưng. Bối Bối chạy lại xoa đầu em, thì thầm

– Em chào chị hai cái đi nha… má đau gần chết mới đẻ được đó nghen…

Li ôm lấy cả hai đứa nhỏ vô lòng, khẽ hôn lên trán Chaeng.

Nhưng đúng lúc đó…

Thằng Hải từ ngoài chạy vô.

– Cô út..

Li biết chuyện gì liền đi ra ngoài

– Bà hai… hay mợ sanh xong an toàn rồi bà mỉm cười rồi.. bà thác rồi cô.

Ai cũng lặng đi.

Bà hai đã kịp chờ đợi.

Bà mất đúng lúc Chaeng sinh con nhưng là lúc sinh xong rồi.

Như có một sự sắp đặt của đất trời một người đi, một người đến.

Bà để lại tình thương, để lại sự hy sinh và nỗi thương nhớ khôn nguôi.

Chaeng ôm con thiệt chặt vào lòng, mắt đỏ hoe.

Li ngồi sát bên, đưa tay lau nước mắt cho nàng.

Chaeng khóc nấc thành tiếng.

Đứa nhỏ trong tay như cũng cảm nhận được, cứ khóc oe oe, dẫy dụa mãi không thôi.

– Em… đừng khóc mà. Hậu sản bây giờ đó. Nín đi nha, ngoại buồn á.

Chaeng thút thít hồi lâu cũng ráng bình tĩnh lại.

Cả nhà không ai nói một lời.

Tiếng gió ngoài sân nghe buồn như tiếng lòng, thổi qua hàng cau rì rào như tiếng bà hai vẫn còn ngồi ru cháu cố trong giấc mơ…

Tối hôm ấy, cả nhà họ La thắp nhang vọng về bên nhà Ira

Một gian bàn nhỏ được dựng giữa nhà, lư hương nghi ngút khói.

Ảnh bà hai đặt ngay ngắn, ánh mắt hiền hậu nhìn xuống như mỉm cười với con cháu.

Người ta làm lễ tang cho bà hai ở bên nhà của Ira.

Chaeng chưa đi được vì mới sinh, nhưng nàng cúng vọng hằng đêm, thắp nhang trước ảnh ngoại mình, nói chuyện với bà như còn sống.

– chờ con nghen… vài tháng nữa, con ẵm Bảo Bảo qua… cho ngoại coi…

Li bồng Bảo Bảo, đứng sau lưng Chaeng, nhẹ tay vỗ lưng nàng.

– Chị hứa, khi em ở cữ xong, chị dắt cả nhà mình dìa thăm ngoại

Chaeng gật đầu, nước mắt rơi xuống tay con.

Li kéo nàng sát vô lòng

– Em còn có chị, còn có Bảo Bảo, có Bối… có cả nhà nữa. Mình sống sao cho ngoại mỉm cười là được, nghen?

Chaeng cười nhẹ trong nước mắt, rồi khẽ nắm tay Li.

– Dạ…

Li nghiêng đầu hôn lên má nàng một cái thiệt lâu.

Bên ngoài tiếng ếch kêu gọp rộ, tiếng gió thổi xào xạc trên hàng dừa, trời Nam Kỳ dường như ấm áp hơn từ ngày Bảo Bảo đến… và ngoại đi.

Cả nhà lên xe, về bên nhà của Ira.

Chaeng ẵm Bảo Bảo, Bối Bối thì ôm một bó hoa lớn ngồi bên tía Li.

Li mặc bà ba đen, mắt nhìn sông nước mà lòng nghẹn ngào.

Về tới nơi, Chaeng bồng con đến trước mộ bà hai.

Trời chiều ráng đỏ rực, gió thổi nhẹ nhẹ.

Chaeng quỳ xuống, đặt bó hoa trắng lên mộ má, giọng lặng lẽ

– Ngoại ơi… con dìa rồi nè… Bảo Bảo lớn rồi, biết ọ ẹ cười với ngoại nữa nè…

Li bồng Bảo Bảo đứng sau, mắt hoe hoe đỏ.

Chaeng hôn lên trán con trai rồi chắp tay cúi đầu, nín lặng.

Ở đâu đó, gió thổi qua làm lay động nhành lục bình, như lời bà hai vẫn còn đâu đây

Con phải sống hạnh phúc nghe con… ngoại yên lòng rồi…

Rồi… thời gian trôi, tre già thì măng mọc.

Quy luật sinh lão bệnh tử là quy luật muôn đời, có ai cãi được.

Ông bà chín lần lượt ra đi.

Trời miền Tây vào thu, nắng không còn gắt gỏng như mấy năm trước.

Vườn trái cây sau nhà nở rộ, hương bưởi hương cam thoang thoảng theo gió bay vào tận phòng ngủ.

Trong gian nhà cổ, từng viên gạch lát nền đều đã ngả màu thời gian, nhưng bước chân ai đi qua cũng ấm áp như lòng người trong căn nhà này.

Li ngồi ở hiên nhà, tay cầm ly trà nóng, ánh mắt dõi về phía xa nơi con kênh nhỏ trước nhà.

Mái tóc đã lấm tấm bạc, nhưng ánh nhìn vẫn vững vàng, vẫn là ánh nhìn của người đã một đời bươn chải, một đời yêu thương không toan tính.

Bên cạnh, Chaeng vừa đặt chiếc mền mới giặt lên sào, vừa ngoái lại nhìn Li mỉm cười.

– Hôm nay nắng đẹp quá hén chị.

Li nhìn Chaeng , mỉm cười dịu dàng

– Đẹp… nhờ có em bên cạnh nên ngày nào với chị cũng đẹp hết á.

Chaeng nghe vậy cười toe toét, lại còn đỏ mặt như thuở mới yêu.

Nàng đi lại ngồi kế bên, tựa đầu lên vai Li như hồi còn trẻ.

nàng vẫn giữ cái dáng vẻ khờ khạo, dễ thương, và tấm lòng thủy chung son sắt không khác chi thuở ấy.

Trong nhà, Bối Bối  con gái lớn của hai người  đang bày biện bánh trái chuẩn bị bàn thờ cho ông bà.

Năm nay Bối mới cưới chồng được hai năm.

Thằng rể là người thật thà, thương Bối hết mực, gọi Li và Chaeng là tía má bằng tất cả sự kính trọng.

Chaeng nhìn Bối mà xúc động.

Cái ngày sanh Bối Bối, nàng khóc một mình trong phòng, không có Li bên cạnh vì Li còn mải đánh bài.

Vậy mà giờ đây, con gái đã lớn, đã trưởng thành, đã có hạnh phúc riêng.

Li vuốt tóc Chaeng

– Em còn nhớ ngày em đẻ Bối, chị hổng có bên em hông?

Chaeng gật gật, mắt ngân ngấn nước

– Nhớ… mà nhớ chi mấy chuyện buồn. Giờ chị lo cho má con em gấp trăm lần hồi đó rồi.

Li cười hiền

– Vì chị thương em, … Một đời này, em là vợ, là tri kỷ, là nhà của chị.

Tiếng chân chạy lạch bạch vang lên, rồi một cậu trai chừng mười bảy, vóc dáng cao lớn, mặt mày sáng sủa bước ra.

Đó là Bảo Bảo, đứa con trai út của Li và Chaeng, hiện đang học nội trú bên Pháp, vừa về nghỉ hè.

– Tía.. Má. Con mua chè bà ba dì Ba nổi tiếng về nè

Chaeng bật cười:

– Cha cái thằng nhỏ… đi học bên Tây mà còn mê chè quê.

Cả nhà phá lên cười.

Tiếng cười vang rộn khắp sân, khắp vườn cây trái, như lan tới từng tấm liếp gỗ cũ kỹ, tới từng chiếc chum chứa nước mưa.

Bữa cơm trưa hôm ấy đầy ắp tiếng cười.

Lada với Ear cũng  bưng theo con gà nướng muối ớt.

Cu Thóc con trai Lada, giờ đã lớn phổng phao vừa ngồi xuống đã giành miếng đùi.

Tawan và Ira dắt theo Tin, thằng bé năm tuổi lanh lợi hết phần thiên hạ.

Chaeng cứ lúi húi châm cơm, gắp rau, rồi quay sang nói nhỏ với Li

– Hồi trước em nghèo, hổng dám mơ có ngày vầy đâu chị.

Li nắm tay nàng dưới gầm bàn, bóp nhẹ

Chaeng mỉm cười, mắt long lanh.

Cơm nước xong, tụi nhỏ chạy ra sân đá banh, các bà mẹ ngồi bóp chân cho nhau, kể chuyện nhà chuyện xóm.

Chiều xuống, ánh nắng vàng dịu rơi qua tàu lá chuối.

Chaeng và Li đứng bên nhau trên chòi nhỏ sau vườn, nhìn Bảo Bảo nô đùa cùng Tin và Thóc.

– Mai mốt tụi nhỏ lớn, lấy vợ lấy chồng, rồi sao?

Li nhìn Chaeng:

– Chị già cũng được, miễn còn em bên chị là được. Mà em… cũng đâu còn trẻ đâu.

Chaeng bĩu môi

– Ờ, già mà còn mê gái, bữa thấy chị nhìn con út nhà ông Hội chớp chớp mắt à nghen.

Li cười khì

– Trời đất, nó là gái hai mươi mấy, chị năm mươi rồi, mê gì nổi. Chị mê mỗi mình em à.

Chaeng bật cười, dụi đầu vô vai Li

– Mê hoài hén… đừng bỏ em nghe chưa.

Li gật đầu

Chừng nào chị còn thở, chị còn thương em.

Gió thổi nhẹ qua rặng cau, chim hót ríu rít bên hàng rào trầu.

Chiều quê yên ả.

Cuộc sống sau bao năm dâu bể, cuối cùng cũng trở lại bình yên.

Và giữa miền Tây trù phú, có một căn nhà cũ, một tình yêu không tuổi, và một người phụ nữ tên Chaeng đã được thương yêu trọn đời như lời hứa của một người tên Li.

🌟

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

405075415-256-k200029
AllLiz
Tháng 8 10, 2026
Thay Anh Trai Cưới Vợ
Tháng 5 5, 2026
QUAN HỆ TÌNH TIỀN
Tháng 9 25, 2025
Lãnh Địa
Tháng 4 30, 2026
Truyện Les Hay
Cùng Nàng Đùa Giỡn Mà Thành Thật
Cùng Nàng Đùa Giỡn Mà Thành Thật
Chương 96 Tháng 6 18, 2025
Chương 95 Tháng 6 18, 2025
Tình cuối là quan hệ cô trò_truyenles.net
Tình cuối là quan hệ cô trò
Chương 67 Tháng 7 2, 2025
Chương 66 Tháng 7 2, 2025
Ghét Của Nào Trời Trao Của Đấy_truyenles.net
Ghét Của Nào Trời Trao Của Đấy
chap 38 Tháng 7 7, 2025
chap 37 Tháng 7 7, 2025
Cô Hai Thái Anh_truyenles.net
Cô Hai Thái Anh
29 Tháng 8 3, 2025
28 Tháng 8 3, 2025
LIÊU THẤT THẦN NHAN_truyenles.net
LIÊU THẤT THẦN NHAN
NGOẠI TRUYỆN CUỐI Tháng 9 6, 2025
NGOẠI TRUYỆN 20 Tháng 9 6, 2025
CÔ GÁI KHÔNG THÍCH ĐÀN ÔNG
CHƯƠNG 4 Tháng 1 31, 2026
CHƯƠNG 3 Tháng 1 31, 2026
Cô ba Quỳnh
Chương 3 Tháng 4 21, 2026
Chương 2 Tháng 4 21, 2026
Những Người Phụ Nữ Ở Làng Lá
Những Người Phụ Nữ Ở Làng Lá
Chương 27 Tháng 6 17, 2025
Chương 26 Tháng 6 17, 2025
Cưng chiều đồ ngốc
Chương 37 Tháng 3 8, 2026
Chương 36 Tháng 3 8, 2026
413419743-256-k330227
Xuân Tẫn Bất Quy
Chương 34 Tháng 8 3, 2026
Chương 33 Tháng 8 3, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved