Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Series LC Miền Tây - Chương 29

  1. Home
  2. Series LC Miền Tây
  3. Chương 29
Prev
Next

Bà Nhiên bàn kế Hoạch với Ear rất tỉ mỉ và cẩn thận

-Con Chaeng nó hông thích bị ai qua mặt, phản bội, đặc biệt là người nó quan tâm. Con mần sao cho con Chaeng tự tay đuổi con Li đi cho má.

Ear suy nghĩ hồi lâu

– Má.. Hồi đi học Li nó có quen con nhỏ Candy con ông hương cả. Bây giờ con tính vầy…

Hai má con xù xì hồi lâu nhỏ xíu đâu ai nghe được

Chiều đó Ear đi gặp riêng Candy.

Ear biết Candy yêu tiền mà mê tiền.

Mê danh vọng và quyền lực một con bé với tham vọng lớn những còn non tuổi đời.

Candy ra bờ sông gặp Ear

– Dạ cô út kiếm em mần chi?

– Nói thẳng nha. Li nó bây giờ cái gì cũng có. Sắp tới nó còn đi gặp ông Sawat- đô đốc kiêm đại tá quân sự của Pháp.

– Sao.. sao Li lại quen biết rộng dữ dị cô út.

– Cái đó em hổng cần biết. Tại chị thấy em cũng dễ thương nên muốn làm mai mối cho nó. Vì nó ở nhà chị lâu rồi mà… cô hội lại thích nó.

– Hả?

– Khỏi bất ngờ. Chị tìm em là để nhờ em rù quyến nó.. .chỉ cần cô hội, Chị hai của chị bỏ rơi nó em sẽ có nó và có cả những mối quan hệ nó đang có. Quá có lợi cho em và gia đình em

– nhưng.. em làm dị chi?

Ear nhướn mài

– Con nhỏ này khờ. Đem con Li ra làm bàn đạp để em gặp những người có tiếng tăm hơn tụi công tử kia, em có thể tìm một người phù hợp với em… và có thể cho em tham vọng em muốn .

– Rồi Li?

– Tùy em. Bỏ hay giữ đâu do chị?

Candy suy nghĩ hòi lâu liền gật đầu

– Vậy chị giúp em đi.

Ear nói nhỏ điều gì đó với Candy rồi mạnh ai nấy về.

Bà Nhiên ngồi nhịp nhịp ty lần xâu chuỗi ngoắc thằng Tư vô.

– Mầy đi theo lái xe hả?

– Dạ.

– Bà muốn mầy giúp bà một chuyện

Thằng Tư là lính ruột của bà Nhiên. Ắt hẳn nó hông dám cãi.

Nó ghé tai nghe bà nói rồi xanh mặt rồi nó cũng phải gật đầu.

Chaeng dắt Li đi gặp ông Sawat lại Cao Lãnh.

Nơi đó có dinh thự Pháp của nàng.

Đêm nay Nàng đãi tiệc đón chào ông Sawat tới Cao Lãnh cũng là tiệc cám ơn các quan ba, các vị chức quyền đã trao cho Chaeng chức vụ tỉnh trưởng lục tỉnh Nam kì.

Trong tiệc rượu có Candy và cha của ả.

Li uống hơi say, nhìn Li mới ba năm mà chững chạc phong độ ai gặp cũng tay bắt mặt mừng mà Candy bỗng muốn chiếm lấy Li làm của mình.

Candy lẳng lặng đi vào bếp nấu một chén thuốc ra đưa cho Li

– Li uống đi.. giải rượu á.

Li đã quên chuyện cũ, đối xử với Candy như bạn bè

– Cám ơn nghen

Rồi Li uống cạn chén thuốc.

Tiệc dần tàn.

Còn lưa thưa người.

Li cảm thấy nãy giờ rượu không tan mà ngưòi Li còn nóng hơn nữa cứ rạo rực khó chịu

Candy đi đến choàng tay qua cổ Li

– Để Candy đưa Li vô nghỉ nha.

Li gật đầu vì bản thân giờ quá choáng váng.

Candy dìu Li vào phòng.

Li nóng phừng ngưòi bứt rứt nhìn Candy, mắt Li đỏ ngầu hơi thở dồn dập

– Khó chịu quá..

Candy tiến tới

– Để Candy giúp Li nha. Li sao dị nè.

Candy giả vờ quan tâm nhưng cổ váy của ả đã hở ra và ả cạ cạ da thịt vào Li.

Li bất chợt thấy cơ thể mình lạ lắm lại hưng phấn khó cưỡng.

Candy ngồi trên giường ánh mắt như hồ ly đưa tay nắm lấy cổ áo Li kéo đè lên người mình

– Hôn em đi… Li…

Li lắc đầu cố trấn tỉnh bản thân nhưng dục vọng lại khát khao được chạm vào da thịt ai đó.

Người Li quá nóng

Candy được đà lấn tới kéo Li nằm hẳn lên người mình.

Li muốn vùng dậy nhưng không có chút sức nào cả

– Buông ra..Candy..

– Không phải đang muốn em sao?

– Không..muốn..

Candy hôn Li, Li lại né. Candy lấy tay Li đặt lên ngực ả.

Li sững sờ rồi rụt tay lại dù bản năng thôi thúc Li hãy chiếm lấy Candy nhưng Li lại kiềm hãm mình lại

– Đi ra.. buông ra..Candy … khó chịu quá..BUÔNG RA.

Chaeng tiễn khách xong nhìn quanh không thấy Li liền giao cho người hầu dọn dẹp còn mình thì đi vào tìm Li.

Chaeng tìm khắp nơi không thấy lại đi đến căn phòng đang khép cửa hờ.

Chaeng đi đến dứt khoát đẩy cửa vào thấy Li đang bị Candy ôm chặt lấy, Li cứ gỡ tay Candy liên tục, mặt đỏ ké.

Chaeng sôi máu, mặt đỏ lừ đi vào dứt khoát kéo tay Candy ra nắm áo Li lôi dậy quăng Li ngã ra sàn.

Li nhìn thấy Chaeng liền nói ngắt quãng

– Em nóng.. chị Chaeng .. em khó chịu..

Chaeng quay sang Candy đang xanh mặt nhìn mình.

Nàng vung tay tán thật mạnh vào mặt Candy.

Chẳng hiểu Chaeng tán trúng đâu mà Candy ngất ngay trên giường.

Chaeng hậm hực quay sang chỉ tay vào thằng Bảy với thằng Tư.

– Trói nó lại, khóa cửa nhốt nó ở đây đến khi nào có lệnh tao.

Thằng Bảy làm liền còn Chaeng thì bỏ đi.

Thằng Tư đứng nhìn Candy rồi thở dài cũng lẳng lặng bỏ đi ra ngoài.

Li lồm cồm bò dậy loạng choạng chạy theo Chaeng dìa phòng Chaeng.

– Chị…chị ơi..

Vừa vào trong Chaeng đã quay qua tán mạnh vào mặt Li

Li vẫn còn lờ đờ mắt nhìn Chaeng

Chaeng rưng rưng nước mắt vung tay tát thêm cái nữa.

Li quỳ thụp xuống

– Chị.. em.. em hổng có.. Candy ôm em.. chị.. ơi..em khó chịu quá…

Chaeng cứ nghĩ Li hưng phấn vì có cảm giác với Candy nàng càng điên hơn.

Nàng đi đến giường ngồi phịch xuống ngửa cổ cố không cho nước mắt rơi.

Li nhanh chân đi lại ôm lấy chân nàng

– Chị.. .tin em.. em hông có muốn… nhưng người em..

Chaeng gằn giọng

– Em xem.. quần em kìa.. em nói em hông muốn? Em qua mặt chị?

Li nhìn xuống liền xua tay

– Hông phải.. chị.. em hông có muốn Candy.

Chaeng gạt tay Li ra khỏi đùi mình.

– Đi ra ngoài.. ngày mai chị không muốn thấy em nữa.

Li đang bối rối thì lại nhìn vào cổ Chaeng , cơ thể lại nóng ran.

Li chồm dậy áp sát mặt vào mặt nàng, Tay vòng nhẹ vịn ót cổ nàng.

– Em…em hông muốn candy.. em muốn chị.. giúp em đi.. em nóng..nóng lắm..

Chaeng nghiến răng

– Đi ra ngoài. Em không xứng với tình cảm của chị.

Li mếu máo

-Em lúc nãy.. em uống rượu… rồi Candy đưa cho em chén thuốc giải rượu.. em hông biết sao em dị nữa..

Chaeng nhíu mài nhìn Li đang ôm mình mà hơi thở nóng hực nàng cảm nhận dường như bao nhiêu sinh khí của Li đang hừng hực bốc hỏa.

– Thuốc gì?

– Candy nói.. là giải rượu…

Chaeng đẩy Li sang một bên đi thẳng ra ngoài xông thẳng xuống bếp.

Chaeng ngó quanh rồi tìm thấy cái siêu nấu thuốc.

Chaeng đổ chút thuốc còn sót ra chén ngửi ngửi rồi nàng nhăn mặt đập mạnh cái chén vỡ tan tành

– Chết rồi. Cái con quỷ nhỏ này nó hại Li rồi.

Chaeng nhanh chân chạy bay vô phòng.

Li lúc này đã cởi áo nằm dài trên nệm

– Nóng..quá…cứu em.. khó chịu lắm…ở dưới..đau quá…cứu em..

Chaeng hồi hộp đi lại gần, Li không dám chạm vào Chaeng chỉ nhìn Chaeng bằng đôi mắt ươn ướt.

Chaeng ngồi xuống bên mép giường, nhìn Li bằng ánh mắt nửa giận, nửa xót xa.

Nàng đưa tay chạm nhẹ vào trán Li nóng hầm hập.

Li mở mắt ra, ánh mắt như phủ một lớp sương, mờ nhòe và yếu ớt, nhưng vẫn cố lết về phía nàng ôm lấy nàng

– Chị… đừng bỏ em…

giọng Li như một lời van nài hơn là câu nói.

Chaeng cắn chặt môi, giấu đi xúc cảm đang dâng trào.

Nàng chưa bao giờ thấy Li trong tình trạng như vậy.

Sức mạnh, lý trí, lòng tự trọng, sự kiêu hãnh… tất cả gần như sụp đổ trước đôi mắt ươn ướt ấy.

Nhưng nàng biết, nếu nàng yếu lòng, nếu nàng chỉ một lần đi lệch khỏi ranh giới, tất cả những gì nàng cố công dạy Li, cố công gìn giữ, sẽ tiêu tan.

– Em bị hại rồi…

nàng lẩm bẩm, giọng trầm thấp

– Em không biết gì hết đúng không?

Li không đáp, chỉ gật đầu liên tục rồi chụp lấy tay Chaeng , áp sát vào má mình.

– Đừng để em một mình… nóng lắm… ở đây… đau lắm…

Li chạm tay xuống bụng dưới, khuôn mặt đỏ gay, mồ hôi ướt đẫm trán, như thể từng tế bào trong cơ thể đều đang gào thét.

Chaeng siết nhẹ tay Li

– Em phải cố tỉnh táo.

Nàng đứng dậy, bước nhanh ra tủ lấy một túi trà thảo mộc, rồi rót nước nóng, quay lại giường.

– Uống cái này trước. Cố nuốt đi, rồi ngủ một giấc. Sáng mai chị dẫn em về Vĩnh Long.

Li run rẩy cầm lấy chén nước, nhưng vừa đưa lên môi thì tay lại rụng xuống.

Li ôm ngực, thở hổn hển.

– Em hông chịu nổi… chị… em sợ… em sợ… em sẽ làm bậy…

Chaeng ngồi xuống, ôm lấy đầu Li, ghì vào ngực mình, ép Ling phải dựa vào lồng ngực đang đập mạnh của mình.

– Nghe nè… hít sâu vào. Thở đều. Cứ làm như chị nói.

Chaeng khoác áo vào cho Li.

Li gục đầu vào ngực Chaeng, bàn tay bấu lấy eo nàng, siết chặt.

– Em… muốn chị…

Li thều thào, trong tuyệt vọng

– Em học xong rồi… em lớn rồi.. em rành hết rồi.. em muốn chị..

Li vừa nói vừa đẩy Chaeng ngã ra giường.

Lực đẩy không mạnh, nhưng đủ khiến nàng lùi lại một nhịp.

Chaeng đỡ lấy mép giường, mắt ngước lên, còn chưa kịp hoàn hồn thì đã thấy ánh mắt của Li, đỏ hoe, hoang dại, uất nghẹn đến tội nghiệp.

Chaeng vịn tay Li lại.

– Khoan. Em bình tĩnh lại, chị không muốn trong lúc như vầy Li. Chị… chị chưa sẵn sàng…

Li lắc lắc đầu chậm rãi đứng lên loạng choạng đi vào phòng tắm

Li xối nước lên ngưòi mình liên tục

Chaeng bên ngoài đang vịn lấy mặt mình

Nàng không biết vì sao Candy làm vậy.

Nàng càng không muốn làm chuyện gì cả trong lúc Ling thiếu tỉnh táo như này

Tiếng nước chảy ào ạt từ bên trong vang ra.

Nàng hình dung Li đang dội nước lạnh liên tục lên thân thể đang rực cháy vì thứ thuốc kia.

Dội không chỉ cho nguội cơ thể, mà còn như muốn rửa trôi tất cả những dằn vặt, ức chế, mơ hồ, thèm khát… đã bị chôn giấu suốt ba năm trời.

Một lát sau, Li đẩy cửa bước ra.

Cơ thể cô ướt sũng, áo dính vào người tròng mắt đỏ ngầu, từng giọt nước lăn từ cổ xuống vai. Cô bước đến gần, nhưng không nhìn Chaeng .

– Chị.. ngủ đi.. em ra ngoài..

Li quay lưng đi nhanh ra khỏi phòng.

Chaeng vội chạy theo níu lại

– Nè. Đi đâu? Đi vô thay đồ.

– Em tắm.. sạch rồi.. em đi ra ngoài… em bứt rứt lắm..chị ngủ đi đừng lợi gần em.. chị hông bao giờ muốn là của em cả… bất cứ lúc nào cũng vậy…ba năm…rồi…

Li vừa thở hổn hển vừa nói như sự ấm ức lúc này cũng đã đến đỉnh điểm.

Chaeng lúng túng nhìn Li đi về phía phòng Candy vừa đi vừa cởi bỏ nút áo.

Lúc nãy Li đã đẩy tay nàng ra.

Ánh mắt bướng bỉnh, nhưng đau đớn và hoang mang.

Chaeng thấy Li đặt tay lên ngực trái, nhấn mạnh vào lồng ngực, như muốn chọc thủng một thứ gì đó đang nhảy nhót điên cuồng trong đó

Chaeng nhanh chân chạy theo. Nắm cổ áo Li lôi lại

– Em làm gì hả? Em dằn mặt chị hả?

– Hông.. có..

-Em qua đây làm gì? Đi về phòng.

Li gạt tay Chaeng ra

Li xoa xoa lồng ngực mình rồi đẩy mạnh cửa phòng Candy.

Chaeng biết rõ lúc này cơ thể Li thật sự rất bí bách.

Nàng lao vào chụp lấy tay Li lôi ra ngoài.

– Em dám bước vào một lần nữa, em biến khỏi mắt chị đi.

Li nhìn Chaeng hồi lâu rồi nói nhỏ

– Em chỉ.. muốn hỏi… có cách nào giúp em hông? Nó cho em uống thì nó phải ..có cách chớ.

Li vừa nói vừa nhăn nhó thút thít như muốn khóc.

Li xoay người đi thẳng ra cửa, bên ngoài trời lại đang nưa và lúc này… Chaeng lại sợ tột độ vì hình ảnh Li lúc này không khác gì cha nàng ngày đó.

Chaeng chạy ra ngay cổng kéo Li vào trong.

– Đi vô cho chị. Nghe không?

– Em tắm xíu.. coi.. đỡ hông.. em thiệt sự… rất khó chịu…

– VÔ NGAY.

Trong cơn mưa, Li bị Chaeng nạt liền lùi lại chuẩn bị quay bước vô nhà.

Bất ngờ Li liếc mắt thấy một chiếc xe chạy ngang qua rồi vòng lại, đậu cách cổng  một khoảng, Chaeng đang xoay người đi vô, Li bất ngờ nhào tới ôm lấy nàng.

Bản thân đưa lưng về hướng cổng

ĐOÀNG…..

Trời gầm đến rợn người hòa cùng một tiếng súng chát chúa.

Chaeng sững sờ nhìn Li, nàng đang được Li ôm gọn trong lòng, và Li thở mạnh từng hơi rồi từ từ.. từ..từ…khụy chân quỳ xuống rồi gục trên vai nàng

Tay nàng chạm vào lưng cô nơi ướt đẫm một thứ chất lỏng nóng hổi.

Máu…

Chaeng run rẩy đỡ lấy thân thể Li, ôm thật chặt.

Lính canh chạy ra thì đã muộn, chiếc xe đó đã rời đi.

Chaeng chỉ kịp nhìn thấy trong màn mưa nửa mặt của người ngồi cạnh kẻ ra tay , là phụ nữ…

Hình bóng ẩn hiện đó… nhưng Chaeng nhận ra chỉ có thể là phụ nữ.

Chaeng run rẩy ôm lấy Li, vì tác dụng của thuốc lẫn vết thương của viên đạn găm vào lưng Li hước từng hơi nặng nhọc dưới màn mưa.

– Li… Li ơi.. đừng mà..đừng có chuyện gì mà…

Lính lái xe đưa Li vào viện.

cả bệnh viện Sài Gòn đêm nay đâu đâu cũng là lính Pháp, tay vác súng gắn lưỡi lê đi rầm rập rầm rập.

Li nằm im lìm mặt mài tái nhợt trên băng ca.

Đốc tờ cả bệnh viện đều tập trung lại.

Chaeng ngồi thẫn thờ trên ghế một lúc nàng nắm chặt nắm tay đứng lên.

Tên đội trưởng cảnh sát mã tà liền chạy lại

– Cô Chánh.. cô có chi căn dặn

Ánh mắt Chaeng rực lửa giận

– Lập tức tìm ngay tung tích chiếc xe đó. Tìm ngay lập tức.

Tên đội trưởng răm rắp vâng lệnh chạy đi.

Các ông cò ông hương đều đi vào viện ngay trong đêm.

Có cả hương cả cha của Candy.

– Candy nó đi cùng cô Li… sao nó vẫn chưa dìa? Cô Chánh.. cô thấy nó đâu hông

Chaeng nhìn ông lom lom rồi cũng im lặng.

Đốc Tờ Pon đi ra. Chaeng nhanh chân tiến tới

– Sao rồi? Pon… Li, Li sao rồi

– Rất may là còn kịp thưa cô Chánh, đã gắp đạn kịp, đây là đạn loại súng Rulo 732,  nhưng.. cho tui hỏi bệnh nhân đã uống thuốc kích dục sao?

– Không. Là bị hại. Không hề tự nguyện

– Trong cái rủi có cái may nhờ loại thuốc đó mà cơ thể mới chịu nổi đến khi vào đây.

Chaeng gật đầu rồi cứ chăm chăm nhìn vào giường cấp cứu

Điều nàng lo sợ đã đến… đến rồi…

Tiếng giày đinh của lính mã tà dội đều đều ngoài hành lang lát đá.

Cổng sau bệnh viện đã được chặn lại, lính Pháp canh gác nghiêm ngặt, súng gắn lê sáng choang dưới ánh đèn mờ mờ.

Không ai được bước vào khu nội viện nếu không có lệnh trực tiếp của  Chaeng.

Trong phòng chờ bên ngoài phòng cấp cứu, Chaeng ngồi bất động trên ghế gỗ

Tấm áo choàng lụa phủ vai đã sũng nước mưa từ khuya, vậy mà nàng vẫn ngồi đó, hai tay đan chặt vào nhau, đầu cúi thấp như đang cầu nguyện.

Dưới chân, nước ướt thấm sàn gạch.

Trên tay nàng còn vết máu khô là máu của Li.

Mắt nàng thâm quầng, tóc rối bù, sắc mặt lạnh lùng ngày thường giờ phủ một màn thất thần, bấn loạn.

Chaeng chưa từng chờ đợi ai trong một đêm dài như vậy.

Không phải quan ba, không phải bất kỳ ai… mà là một người mà nàng từng tưởng chỉ là đem về cấn nợ.

Rạng sáng, bóng đèn dầu hắt lên tường loang lổ một bóng người bước vội.

Ira.

Cô ba khoác áo choàng len nhạt màu, lặng lẽ đến gần.

– Chị hai.

Chaeng giật nhẹ mình.

Đôi mắt vô thần của nàng nhìn lên rồi chạm vào ánh mắt lo lắng của Ira.

Ira đặt tay lên vai Chaeng.

– Chị hai dìa tắm thay quần áo đi… để em coi cho.

Chaeng lắc đầu.

– Chị hông yên tâm…

– Em là em chị mà, chị hai…

Ira nói nhẹ thôi, nhưng lại đầy thuyết phục.

Chaeng quay nhìn Tawan đang đứng nép phía sau Ira.

Tawan gật đầu nhẹ, không nói gì, nhưng ánh mắt thì ngập ngụa lo lắng, day dứt như thể có điều gì muốn nói mà không thể thốt ra.

Một lúc sau, Chaeng mới gật đầu

– Nhớ coi chừng kĩ một chút.

– Em hứa mà

Ira thở dài, đưa Chaeng ra tới tận cổng bệnh viện.

Dõi theo dáng chị hai lên xe khuất dần trong sương sáng còn loãng, Ira mới quay vào.

Bên trong, tiếng bước chân lính đổi gác vọng lại đều đều.

Ngoài trời, tiếng chuông nhà thờ vọng về báo năm giờ sáng.

Trong gian phòng đèn măng xông leo lét, Li vẫn nằm yên trên giường bệnh, mặt tái, môi khô, hơi thở khò khè nặng nề.

Tawan bước tới đặt tay lên trán Li, cẩn thận thay miếng lá thuốc đã nguội.

Ira nhìn vậy, ngồi xuống chiếc ghế mây bên cạnh, tay chống cằm, mắt dõi ra cửa sổ.

Một lát sau, Ira mới cất giọng, chậm rãi

– Đợt Li bị má đánh… chị báo kịp cho chị hai. Còn lần này…

Tawan quay sang, hơi bất ngờ.

– Chị… biết trước chuyện này sao?

Ira lắc đầu.

– Không. Nhưng chị luôn có cảm giác… có chuyện sắp xảy ra..

Cả hai nhìn về phía Li khuôn mặt non trẻ ấy giờ lại nằm lặng như một người già, như đã qua bao phong ba mà không ai hay biết.

Ira siết tay lại, giọng nói như thì thầm

– Nếu có chuyện gì với Li… chị hai sẽ không sống yên. Chị cũng vậy.

Tawan cúi đầu, bàn tay đặt lên tay Ling, dịu dàng như một lời nguyện cầu.

Gió sáng thổi qua khe cửa.

Một chiếc lá khô rơi xuống nền gạch, xoay xoay… rồi nằm yên.

Trời sáng hẳn khi Chaeng thay áo quần khô ráo, nàng đổi sang chiếc áo lụa màu khói sương và quần sa tanh đen gọn gàng.

Mái tóc dài vẫn còn ẩm ướt nhưng nàng không buộc lại, chỉ vấn hờ qua vai.

Nàng không nghỉ ngơi, không dùng bữa sáng, cũng không cần ai đi theo.

Mắt thâm quầng, giọng mệt mỏi.

Nàng không vào bệnh viện lại ngay.

Nàng rẽ thẳng sang nơi Candy vẫn còn bị nhốt trong căn phòng đã khóa chặt.

Candy đang ngồi co ro trong góc, mặt nhợt nhạt, mắt sưng lên vì khóc.

Khi nghe tiếng chân Chaeng dừng trước cửa, cô ta lao tới như kẻ chết đuối thấy bè tre.

– Cô Chánh…Cô Chánh ơi, tha cho em… em lạy cô… em hông biết… em chỉ bỏ thuốc, chỉ là thuốc thôi, em đâu biết gì nữa…

Chaeng không nói một lời.

Nàng chỉ bước vào, cửa đóng sầm lại sau lưng.

Không tiếng chào, không một ánh nhìn xót thương.

Nàng tiến tới, sải bước nhanh như một luồng giông.

CHÁTTTTT….

Tiếng tát vang lên như roi vụt vào mặt nước.

Candy chưa kịp đứng thẳng đã bị Chaeng tát thêm cái nữa.

Rồi thêm nữa.

Tay Chaeng lia nhanh như vũ bão.

Mỗi cái tát như trút xuống tất cả những gì nàng đang nén nhịn giận dữ, đau đớn, lo sợ, và nhất là sự bất lực khi suýt nữa nàng mất đi Ling vì một trò bẩn thỉu rẻ tiền mà Candy mang đến

Từng tiếng chát chát vang vọng liên tục.

Candy không tài nào ngẩng đầu đươcn.

Mặt Candy đỏ ửng, rồi tím bầm từng đốm máu li ti hiện lên dưới da mặt

Khóe miệng rướm máu.

Cô ta lảo đảo, ngã vào vách tường, rồi quỳ sụp xuống, ôm mặt nức nở.

– Em lạy cô… em hông cố ý… em chỉ nghĩ là… em chỉ nghĩ là em với Li…em chỉ muốn Li… là của em…em đâu có biết gì nữa?

Chaeng đứng đó, tay run nhẹ.

Nàng không tát nữa.

– Mầy nghĩ? Mầy tưởng bỏ thuốc vào rượu một người đang được bảo vệ bởi tao là chuyện… nghĩ thôi sao?

Candy òa khóc.

Ả cố bò tới níu lấy vạt áo Chaeng, nhưng Chaeng rút chân lại

– Cứ cho là… mầy chỉ bỏ thuốc… thì chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ cho cha mầy không còn chỗ đứng trong hội đồng làng… đủ để cả dòng họ mầy phải nhục nhã vì có thứ con cháu trắc nết như mầy.

Nàng cúi thấp người, nhìn thẳng vào mắt Candy ánh nhìn sắc và lạnh đến rợn gáy.

– Còn may cho mầy… tao chưa để Li chết đêm qua. Mà..khoan tao chưa hỏi gì sao mầy cứ luôn miệng nói không biết??

Candy lắp bắp

– Em… em nghe chú Tư nói lợi… đêm qua Li bị bắn..

Chaeng nghiêng đầu nhìn Candy

– Tao đã cấm không ai vô đây… sao mầy gặp được chú Tư?

Chaeng quay người bỏ đi.

Để lại Candy nằm đó, ôm mặt gào khóc, những tiếng van xin tuyệt vọng vang vọng cả căn phòng.

Khi đến bệnh viện Chaeng lập tức bước vào căn phòng làm việc của Pon, nơi các vị quan chức Pháp, người bản xứ và viên chánh mật thám đang tụ họp.

Họ đứng quanh nhau trong tiếng rì rầm mùi thuốc lá và cà phê đậm.

Áo khoác da, gậy ba toong, kính pince-nez… ánh lên dưới đèn dầu.

Chaeng không cười nổi

Nhưng nàng vẫn gật đầu chào từng người, ánh mắt giữ phong thái của một người có quyền lực, vừa kiêu hãnh vừa nguy hiểm.

– Cám ơn các ông đã đến thăm. Tui tin rằng vụ ám sát đêm qua sẽ không bị bỏ qua dễ dàng. Tui muốn gặp người đứng sau vụ này… tận mặt.

Viên chánh mật thám một ông người Pháp râu quai nón, mắt sắc, nói tiếng Việt lưu loát bước tới, hơi cúi đầu

– Cô Chánh, kẻ đó không chỉ muốn hại cô Li… mà rất rõ ràng…nó muốn giết cô. Chúng tôi đã cho phong tỏa, lục soát và.. tìm kiếm.

Chaeng gật đầu.

Ánh mắt nàng vẫn không rời cánh cửa phòng bệnh, nơi Li đang nằm bên trong.

– Tốt. Tìm được nó, đưa tới gặp tui. Không trễ một khắc.

Gió sớm ngoài sân bệnh viện nổi lên từng cơn nhẹ.

Lá bàng lác đác rơi xuống sân gạch cũ.

Một buổi sáng Sài Gòn ngột ngạt và u ám hơn mọi ngày.

Chaeng đứng đó, một mình giữa những người đàn ông mang lon hàm và quyền lực nhưng ánh mắt nàng vẫn lạc về phía nơi Li đang nằm.

Nàng biết… trái tim mình vẫn chưa thể rời khỏi đó.

Trời đã qua trưa.

Ánh nắng lờ mờ rọi qua song cửa gỗ cũ kỹ, rọi vào căn phòng yên ắng nơi Li nằm bất động, gương mặt xanh tái.

Mùi thuốc sắc lẫn mùi vôi tường cũ và tiếng giày binh lính Pháp đi rầm rập ngoài hành lang càng làm không khí trong phòng như thắt nghẹn.

Chaeng ngồi bên giường suốt.

Nàng gác tay lên thành giường, đầu cúi sát mặt Li, một tay lật lật khăn lau trán người thương bằng nước sắc thuốc.

Mỗi lần thấy lồng ngực Li phập phồng, nàng mới thở nhẹ một hơi, lòng như trút được một viên đá.

Nhưng rồi lại nhìn vết băng sau lưng kia… nước mắt nàng lại trào ra.

– Đừng bỏ chị… chị xin em mà…

Chaeng nấc lên, những lời van nài bật ra từ môi nàng như một đứa trẻ

– Chị chưa từng xin ai điều gì trong đời… chỉ lần này thôi… tỉnh lại đi em…

Giọng Chaeng nghẹn dần.

Nàng cúi thấp người hơn, ôm lấy cánh tay lạnh ngắt của Ling, vùi mặt vào lòng bàn tay ấy mà nức nở.

Vai nàng run bần bật.

Mái tóc dài xõa rối xòa cả lên tấm chăn bạc màu phủ ngang ngực Li.

Bỗng…

Một bàn tay khẽ chạm lên má nàng, nhẹ như gió thoảng, ấm đến rùng mình.

– …Em… đây…

Tiếng Li thì thầm yếu ớt, khản đặc như gió lướt qua hàng trúc, nhưng đủ để Chaeng giật bắn người, ngẩng mặt lên nhìn.

– Em… em tỉnh rồi hả?

Chaeng gần như không tin vào tai mình.

Nàng vội chồm dậy, hai tay nâng mặt Li lên, mắt ngân ngấn nước.

Li he hé mắt, môi mấp máy, cười yếu ớt.

– Chị… khóc… hông đẹp…xấu quắc…hà…

Chaeng bật cười trong tiếng khóc, gật đầu lia lịa.

– Ờ… Khỏi cần đẹp nữa… miễn em tỉnh.. chị là cái gì cũng được.

Nàng đứng phắt dậy, chạy ra ngoài gọi lớn

– Pon…Pon Mau vô coi giùm tui, Li tỉnh rồi.

Đốc tờ Pon cùng y tá tức tốc chạy vào.

Pon đeo kính tròn, bước tới thăm khám từng chút.

Lâu lâu lại gật gù, đo mạch, áp tay vào trán Li rồi lùi lại nhìn Chaeng.

– Thưa cô Chánh… may mắn lắm mới giữ được mạng sống. Tình trạng đã ổn. Nhưng phải tĩnh dưỡng, ít nhất mười lăm ngày không được vận động nhiều. Có thể về nhà khi da dẻ hồng lại, ăn uống khá hơn.

Chaeng gật đầu lia lịa, cảm ơn liên tục bằng cả tiếng Việt lẫn tiếng Pháp.

Pon mỉm cười, vỗ nhẹ vai nàng rồi đi ra.

Cả buổi chiều hôm đó, Chaeng tất bật chăm sóc

Nàng đích thân về nhà vào bếp hầm cháo gà, nấu canh bồi bổ.

Bao nhiêu công việc chính sự đều gác lại.

Nàng đút từng muỗng cháo cho Li, lau miệng, dỗ dành như thể Li là đứa trẻ mới lên mười.

– Ăn thêm chút nữa… chị nấu đó.. ăn để lấy sức nghe hông?

Li ăn được vài muỗng, mệt nên lắc đầu.

Chaeng chẳng ép, chỉ đặt muỗng xuống, ngồi lại nắm tay Li .

Bàn tay to của Li hơi run nhưng vẫn đủ sức siết lại, ấm nhẹ giữa lòng bàn tay Chaeng .

Nàng đưa lên môi hôn một cái thật khẽ.

Rồi ngồi đó, cứ ngắm nhìn người thương như thể… sợ chỉ cần rời mắt, Li sẽ biến mất.

– Em có biết… lúc em ôm chị che viên đạn đó… chị tưởng tim chị cũng ngừng luôn rồi hông? Sao em khờ dị

Li cười, nhắm mắt lại vì mệt

– Em biết mà… chị cứng miệng thôi… chớ thương em gần chết…

Chaeng rưng rưng, nhéo nhẹ mũi Li.

– Nói thêm câu nữa… chị cấm không cho em lợi gần chị nữa.

Li đưa tay ra hiệu Chaeng ghé mặt sát gần mình.

Chaeng vừa ghé sát Li đã ngóc đầu hun chụt lên má nàng

Chaeng đỏ mặt nhìn Li

Cả hai im lặng hồi lâu rồi bật cười cùng lúc

– Em… gan hén

Li cười híp mắt chu chu môi

Chaeng rướn người hôn nhẹ một cái

Ira đi vào liền phấn khích la lên

– Tawan, vô coi nè. Hun hít kìa chời

Chaeng mắc cỡ quay đi làm bộ lục giỏ xách còn Li thì nhắm tịt mắt.

Tawan và Ira cứ vây quanh Chaeng chọc miết

Dưới ánh nắng nghiêng chiều của Sài Gòn đang rơi dần qua ô cửa bệnh viện , tiếng cười của họ dù rất nhẹ cũng khiến cả thế giới bên ngoài bớt khắc nghiệt đi một chút.

_________________________________

Trời Sài Gòn đổ cơn mưa phùn rả rích suốt nhiều ngày như không muốn ngớt.

Những mái ngói đỏ au loang lổ nước.

Hành lang bệnh viện nồng mùi ẩm mốc trộn lẫn hương thuốc Bắc, thuốc Tây tiếng guốc gỗ lạch cạch của người đi qua đi lại, lâu lâu lại yên ắng đến khó tả.

Li vẫn nằm đó.

Mỗi sáng Chaeng dậy từ rất sớm, dùng khăn bông sạch do chính tay nàng giặt, lau trán, lau cổ tay cho Li.

Có khi nàng ngồi cả giờ, chỉ để lặng lẽ nhìn vào gương mặt còn nhợt nhạt ấy, lắng từng nhịp thở khẽ khàng, thi thoảng mới có một cơn động đậy rất nhẹ dưới hàng mi dài của người thương.

Chaeng dặn tất cả đốc tờ rằng không ai được báo tin này cho báo chí.

Việc Li bị bắn, việc có người định hạ sát tỉnh trưởng nàng muốn giữ kín.

Nàng không muốn ai đụng đến Ling thêm một lần nào nữa.

Suốt gần ba ngày sau đó, người của Sở Mật thám, quân cảnh và cả tay chân thân tín của nàng toả ra khắp các ngõ ngách của Sài Gòn, Đồng Tháp, Vĩnh Long, Sa Đéc để truy ra chiếc xe đã dừng trước cổng dinh thự đêm đó.

Nhưng đến nay, không một manh mối nào còn tồn tại.

Như thể người đó… chưa từng tồn tại.

Một sĩ quan người Pháp từ dinh thị trưởng Sài Gòn đích thân tới bệnh viện trao đổi với Chaeng .

– Chúng tôi đang điều tra mọi nguồn tin thưa cô Chánh… nhưng… xe ấy không có biển số, và cũng không ai rõ người cầm lái.

Chaeng không nói gì.

Chỉ rót trà, gật đầu. Nàng nhìn thẳng viên sĩ quan

– Tui hiểu… nhưng các ông cũng hiểu, có kẻ đã nổ súng định giết một viên chức cấp tỉnh của chế độ. Nếu hôm đó không phải Li… người gục xuống chính là tui.

Viên sĩ quan gật đầu nghiêm nghị

– Chúng tôi không hề xem nhẹ việc này. Chỉ có điều… hung thủ rất tinh vi, chắc chắn có người từ bên trong hoặc từng theo dõi cô từ trước.

Chaeng siết chặt tay quanh ly trà.

Móng tay cắm nhẹ vào lòng bàn tay.

Ánh mắt nàng hằn tia máu mệt mỏi, nhưng giọng thì vẫn vững

– Tìm cho ra. Dù mất bao lâu.

Sau khi tiễn người ra khỏi viện, Chaeng lại về phòng bệnh.

Li vẫn nằm đó, yên lặng.

Một y tá đang thay khăn ấm cho Li, thấy Chaeng tới liền cúi đầu, nhẹ nhàng rời đi.

Chaeng ngồi xuống bên giường, vuốt nhẹ tay Li.

Bàn tay ấy đã không còn lạnh như mấy hôm đầu.

Mạch máu đã rõ nét hơn dưới da.

Chaeng mừng thầm, nhưng nỗi bất an trong lòng nàng lại lớn dần như một làn khói mờ không tan nổi.

Nàng lấy khăn bông, lau trán Li như mọi khi.

Tay nàng run nhẹ khi nhìn xuống gương mặt kia.

Mỗi lần nhắm mắt, Chaeng đều thấy lại khoảnh khắc Li ngã xuống, ôm lấy nàng, che chắn viên đạn như một tấm khiên sống.

– Vì ai mà em phải ra nông nỗi này hả, Li…? Khờ quá hà..

Chaeng ghé đầu xuống cạnh tay Li.

Gối nhẹ vào cánh tay ấy, nàng thở thật khẽ.

Lòng rối như tơ.

Ba năm qua, nàng đã huấn luyện, dạy dỗ, nâng niu Li như thể là người kế thừa mọi thứ mình có.

Nhưng chỉ một đêm… chỉ một khoảnh khắc định mệnh… suýt chút nữa nàng đã mất đi "tất cả"… "tất cả" của nàng có lẽ là một vật thể sống…

Chaeng khẽ khàng nắm tay Li, giọng nàng như gió lướt qua kẽ lá

– Chị chưa từng sợ như vậy… sợ mất em, sợ đến tê dại…

Li vẫn chưa tỉnh hẳn cứ lúc tỉnh lúc mê.

Nhưng hơi thở đã đều đặn hơn.

Mí mắt động đậy.

Trán đổ mồ hôi nhẹ.

Chaeng lấy khăn thấm mồ hôi rồi đắp lại mền cho Li

_______________________________

Ánh đèn nhỏ trong góc phòng cứ lập loè hoài không tắt.

Đêm Sài Gòn ngột ngạt và lạnh hơn bình thường.

Nhưng trong căn phòng bệnh viện cũ kỹ này, có một người con gái quyền lực đang ngồi lặng lẽ canh bên người thương, mắt chẳng dám rời một phút giây nào, như thể chỉ cần chợp mắt thôi… người ấy sẽ lại rời xa nàng mãi mãi.

Sài Gòn, gần một tháng sau biến cố.

Li đã khỏe.

Đôi má hồng hào trở lại, bước đi vẫn còn chậm nhưng ánh mắt đã trong trở lại.

Chaeng đứng lặng nhìn Li thu xếp hành lý tại giường bệnh.

Trong ánh mắt Chaeng có cả yêu thương lẫn âm thầm đau đáu.

Họ trở về dinh thự Đồng Tháp trong một buổi chiều mưa nhè nhẹ.

Chaeng sai người chuẩn bị một phòng mới cho Li nghỉ ngơi.

Nàng tự mình dặn dò người hầu cách nấu thuốc, dặn từng giấc ngủ phải có đèn dầu, rèm che kín gió, chén cháo không được loãng, không được mặn…

Rồi mới an tâm quay bước ra xe, thẳng tiến về đồn.

Trong xe, bên cạnh Chaeng là hai người lính Pháp áp giải Candy, tóc rối bù, mặt tím tái vì lạnh và sợ.

Đồn nằm ngay gần dinh Phủ, một trụ sở kiến trúc Pháp kiên cố, có lính gác cầm súng trường đứng sẵn hai bên.

Từng bậc thềm đá dội vang tiếng guốc gót cứng của Chaeng như những nhịp trống thẩm vấn định mệnh.

Căn phòng tra vấn cũ, tường vôi ngả vàng, bàn gỗ lim, ghế sắt.

Dưới ánh đèn dầu leo lét, Candy bị trói tay, ngồi co rúm. Đối diện nàng là cha ruột Candy, ông Hương cả, cũng đang run rẩy quỳ dưới đất.

Candy ốm đi thấy rõ khi bị giam giữ cả tháng nay.

Chaeng không ngồi.

Nàng đứng sừng sững, áo dài đen thêu chỉ bạc nổi bật giữa không gian lạnh toát.

Giọng Chaeng vang lên, từng chữ đều đều mà rợn người

– Ông Hương cả… Ông sống tới chừng này tuổi rồi, cũng biết rõ luật lệ của Chánh quyền Bảo hộ Pháp. Ông cũng thừa hiểu… một khi đụng đến người được chính tay Chánh quyền bảo vệ sẽ ra sao mà..

Ông Hương cả run cầm cập, hai tay chắp lại

– Cô Chánh… cô tha cho nó. Con nít dại dột, nó chỉ lỡ dại… chớ nào dám làm bậy làm bạ. Xin cô…giơ cao đánh khẽ…

Chaeng lạnh băng

– Nó bỏ thuốc kích dục, ngay trong dinh của tui. Nếu không nhờ Li tỉnh táo, giờ này đã có chuyện gì xảy ra rồi, mũi dại lái chịu đòn xưa rồi ông Hương.

Candy bật khóc nức nở, nước mắt nước mũi đầm đìa, mặt úp xuống bàn

– Em… em chỉ muốn… muốn có chị Li thôi… em hông hề muốn gì nữa… em hông biết gì hết…

Chaeng khoanh tay, bước vòng ra phía sau Candy, nói chậm rãi

– Ai sai mầy?

Candy nghẹn ngào trong tiếng nấc, giọng đứt quãng

– Dạ… em hông cố ý hại ai… em thề… em hối hận rồi…đâu có ai… sai em..

Chaeng đưa mắt ra hiệu.

Một tên lính Pháp bước tới, đặt roi mây dài lên bàn.

Chaeng cầm roi, không nói một lời.

Một cú quất xuống lưng Candy.

Ả thét lên, người giật bắn theo từng roi

Chaeng không ngừng tay.

Nàng quật liên tiếp bốn, năm roi, từng đường lằn hằn lên lưng Candy như vết nhơ của tội ác lén lút.

Ông Hương cả không dám can, chỉ cúi đầu bật khóc.

Sau cùng, Chaeng ném cây roi xuống đất.

Giọng nàng lạnh hơn sương đêm

– Chuyện đó… chỉ mới bắt đầu. Nếu mầy không nói ai đứng sau… thì những gì mầy chịu hôm nay, là còn nhẹ.

Chaeng ra hiệu lính canh thả Candy.

Candy lết người về phía cha, nức nở

– Con thề… là không có ai hết… là con tự làm… tự con… đừng tra nữa…cha ơi..cha… xin tha cho con đi cha..

Chaeng nhìn Candy một lúc rất lâu.

Rồi quay sang ông Hương cả, giọng nhẹ hơn nhưng sắc lạnh hơn bao giờ hết

– Từ nay… tuyệt đối không hé nửa lời chuyện này ra ngoài. Nếu có ai khác biết… ông đừng trách tôi ác.

Ông Hương cả quỳ rạp xuống, dập đầu liên tục

– Dạ, dạ, tui hiểu… hiểu rõ lắm cô Chánh…tui đội ơn cô.

Chaeng liếc sang Candy mặt ả sưng húp, khóe miệng rỉ máu, hai mắt như mất hồn.

Nàng quay đi, bước ra khỏi phòng tra vấn, tiếng guốc vẫn cứng và chắc như ngày nàng mới đặt chân vào đất này làm Chánh tỉnh.

Ira đi cạnh hỏi nhỏ

– Chị tha cho nó?

Chaeng lắc đầu

– Nó phải được tha… để chị còn gom gọn cả ổ chớ.

Chaeng trở về chăm sóc Li

Mọi suy tính đều đee trong đầu chứ chẳng nói cho ai.

Nắng Sài Gòn cuối mùa không gay gắt, chỉ hanh hanh như nụ cười nhẹ của Chaeng mỗi lần nàng rót thuốc cho Li uống, lau trán hay vuốt mái tóc ẩm mồ hôi của cô.

Li đã khỏe lại, khuôn mặt tươi tắn, ánh mắt không còn quầng thâm và u uất như mấy hôm trước.

Li đi lại nhanh nhẹn, miệng nói cười nhiều hơn, nhưng trong lòng vẫn canh cánh một điều… Candy.

Một chiều nọ, khi cả hai ngồi uống trà ở hiên sau, Li ngập ngừng

– Chị Chaeng … chuyện Candy…

Chaeng rót trà rồi khẽ đáp, không nhìn Li

– Bỏ qua rồi. Em khỏe là được.

Giọng Chaeng nhẹ mà dứt khoát, khiến Li hiểu không muốn đào sâu thêm.

Mấy hôm sau, tin tức từ ông Khâm tổng đốc khiến không khí trong dinh thự vui vẻ

Ông đến dinh thự vào chiều tối, dáng đĩnh đạc, áo chẽn Tây cài cúc đến cổ, tay cầm gậy sừng.

Sau vài lời thăm hỏi, ông đặt tay lên vai Li

– Chaeng … Anh sẽ đề bạt Li vào cuộc họp hương chức hội tề sắp tới. Cần người trẻ, sáng dạ và biết điều như Li.

Chaeng ngồi bên, không che giấu niềm vui.

Nàng nghiêng đầu cảm ơn, nụ cười ánh lên sau lớp son nhạt

– Cảm ơn anh. Đó là vinh hạnh lớn với em… và với Li.

Khi tiễn ông ra xe, Chaeng đứng lặng một lúc trước thềm gạch đỏ, ánh đèn lồng chập chờn soi đôi mắt nàng ánh lên chút suy nghĩ.

Tối đó, khi Li đang cặm cụi ghi chép sổ sách trong thư phòng, nàng lại gọi khẽ

– Tối nay… chị có quà cho em.

Li ngẩng lên, ngơ ngác

– Quà gì vậy chị?

– Tối rồi biết.

Li không thể nào tập trung được.

Tay ghi, mắt ngó, lòng hồi hộp.

Li không rõ Chaeng sẽ tặng gì…

– Một cuốn sách quý? Một cái đồng hồ đeo tay? Hay là…cặp da ta?

Trăng lên đỉnh cây vú sữa sau nhà, gió lùa nhẹ những tấm màn mỏng.

Li cầm quyển sổ bước đến phòng Chaeng.

– Chị ơi… chỗ này có phải như vậy hông nè, coi giùm em…

Li ngắt ngang câu khi cánh cửa mở hé.

Chaeng đang ngồi tựa gối, trên người là chiếc váy ngủ Tây phương bằng lụa màu ngà, mỏng nhẹ như sương.

Ánh đèn bàn vàng dịu phản chiếu lên làn da nàng, khiến cả căn phòng như bồng bềnh khói sương.

Mái tóc Chaeng xõa dài, môi điểm chút son, mắt nhìn Ling dịu dàng mà sâu thẳm.

Li đứng chết lặng.

Quyển sổ trên tay rơi xuống nền gạch mà Li còn không hay.

Chaeng ngẩng đầu nhìn Li, khẽ ngoắc tay

– Lại đây.

Li bước đến, hai tay cứng đờ, tim đập rộn ràng.

Li chưa bao giờ thấy Chaeng như vậy.

Đẹp… đẹp một cách mơ hồ như sương, như gió… như mộng.

Chaeng khẽ xoay người nằm nghiêng xuống nệm giọng nhẹ

– Chị mỏi lưng… xoa bóp giùm chị chút.

Li ngồi xuống mép giường, run run đưa tay lên vai nàng, rồi trượt dần xuống lưng.

Dưới lớp vải lụa mềm là làn da ấm áp và mềm mại khiến Li nuốt khan.

Bàn tay lần tìm, chạm nhẹ vào eo Chaeng.

Li cảm thấy hơi thở mình trở nên nặng, và cả người râm ran như có điện chạy qua.

Dục vọng không bùng cháy, nhưng nhen lên, chậm rãi như lửa lò

Chaeng quay mặt nhìn Li, môi nàng mím khẽ, mắt như có một ánh cười nhỏ nhưng không trêu chọc.

Chỉ dịu dàng hỏi

– Em thích quà gì?

Li nuốt khan, suy nghĩ như một đứa trẻ nhận phần thưởng đầu đời.

– Em… hông biết..

Chaeng đưa tay đặt lên mu bàn tay Li, không rút ra, cũng không đẩy đi.

Li siết nhẹ tay Chaeng , lòng run lên từng cơn nhưng ánh mắt đã vững vàng hơn.

– Em muốn gì ở chị? Hửm

Li cúi người định hôn Chaeng nhưng..

Bất chợt Li dừng lại

Đêm ấy, khi đèn lồng bên ngoài lay động theo gió, còn đèn bàn trong phòng đổ bóng xuống mái tóc Chaeng, Li vẫn chưa rời đi.

Li ngồi đó, im lặng.

Ánh mắt Chaeng dừng trên khuôn mặt căng thẳng nhưng chân thành ấy, dịu giọng xuống.

– Hông trả lời được sao?

– Em sợ.. lại bị từ chối..

Li nói bằng giọng khàn nhẹ, mang theo sự dè dặt nhưng tha thiết.

Li nhìn Chaeng nhìn kỹ lần nữa, không còn qua lớp kính của khao khát, mà là sự thấu hiểu của một tâm hồn đã yêu suốt ba năm.

Chaeng vẫn nằm nghiêng, tay đặt lên gối, váy ngủ của nàng khẽ trượt xuống một bên vai.

Li cúi xuống, bàn tay đặt lên má nàng, mơn man như vuốt ve một bức tượng sống.

Chaeng không đẩy ra.

Nàng chỉ khẽ nhắm mắt.

Tim Chaeng đập dồn từng nhịp trong lồng ngực.

– Em biết… chị đợi em trưởng thành.

– Ừm.

– Em đủ chưa?

Chaeng không trả lời.

Nàng mở mắt, nhìn Li bằng ánh mắt long lanh, rồi khẽ nói

– Chị nghĩ… chị cần phải kiểm tra lại.. ngay lúc này.

Lời ấy, như tín hiệu được trao.

Li cúi xuống.

Nụ hôn đầu nhẹ như lông vũ chạm cánh hoa, rồi dần sâu hơn, mềm hơn, ấm hơn.

Môi tìm môi, như tìm lại những ngày tháng bị bỏ quên giữa bão giông, giữa hiểu lầm, giữa những ghen tuông, nước mắt và chờ đợi.

Chaeng thở nhẹ.. bàn tay nàng lần lên cổ Li, vuốt dọc xuống vai Li.

Li thì thầm bên tai Chaeng

– Em… muốn..

Chiếc đèn bàn vẫn rọi ánh sáng vàng lên vách tường nơi bóng họ hòa vào nhau, chậm rãi, thận trọng nhưng đầy khao khát.

Chaeng ngồi dậy, nàng đứng lên …

Chân chạm xuống giường.

Nàng kéo Li ra giữa giường.

Không có ai nói thêm lời nào.

Chỉ còn hơi thở, áo Li đã bị Chaeng cởi phăng quăng ra xa.

Những đụng chạm thành thật.

Không có vội vã.

Không có chiếm đoạt.

Chỉ có tình yêu và… tỉnh táo hoàn toàn.

Li lần đầu hiểu được thế nào là giữ lấy một người bằng cả trái tim, không phải bằng cơ thể.

Và Chaeng , lần đầu tiên không che giấu điều gì.

Không là cô hội đồng lạnh lùng, không là một tỉnh trưởng, không là người bề trên.

Nàng là còn gái.. là người tình.

.. Là kẻ yêu điên cuồng sau ba năm chờ đợi.

Trăng ngoài hiên đã lặn. Nhưng trong phòng, đêm còn rất dài.

Nàng đứng trước mặt Li, Li chống hai tay ra sau lưng ngửa người nhìn Chaeng.

– Chị…

Chaeng rướn người nàng khụy một bên gối bên mép giường. Bàn tay mơn trớn vuốt ve da thịt Li, từ mặt đến cổ rồi lại vẽ vòng tròn quanh vòm ngực.

Chaeng liếc mắt nhìn Li đang thở hổn hển

Nàng khẽ nhếch môi cười rồi bất ngờ áp môi mút lấy cổ Li, mút liếm dọc đến vành tai

Li rùng mình cả người tê dại, mắt khép lại từ từ

Nàng vừa mút vành tai, bàn tay lại mớn trớn sờ khắp thân trên của Li.

Ngón tay nàng di chuyển quanh vùng bụng sờ nắn các múi cơ.

Li đờ đẫn nhìn Chaeng khi nàng rời ra khỏi tai mình

Chaeng mỉm cười bàn tay nàng vịn vào lưng quần người bên dưới

Ánh mắt câu dẫn mê hồn nàng nhìn xoáy vào Li

– Em nói.. thịt trẻ con ngon lắm ha… chị chưa ăn bao giờ cả.

Li nuốt khan, chớp chớp mắt nhìn Chaeng

– Em…em…

– Em cái gì?

Nàng hỏi nhỏ rồi bàn tay mạnh dạn kéo tuột chiếc quần một phát xuống tận mắt cá chân.

Li trố mắt nhìn Chaeng

Nàng vẫn nhìn Li đắm đuối.

Bàn chân nhỏ nhắn thọn thả kia đang đạp lên chiếc quần kéo nó ra khỏi người Li hoàn toàn

Nàng lột sạch… xong lại cười gian tà, cắn nhẹ vành môi, bàn tay mảnh khảnh vuốt ve sườn mặt Li

– Sao mà khờ cái mặt ra?

– Em bất ngờ…

Chaeng đứng thẳng dậy, váy ngủ dưới ánh đèn bàn từ từ trượt khỏi cơ thể nàng

Chiếc váy ngủ rơi xuống sàn nhẹ như cánh bướm.

Li còn đang mê mẩn nhìn cơ thể đẹp mê hồn của nàng..

Hai bầu ngực căng tròn, săn chắc đang nây nẩy trước mắt Li, da nàng trắng và mịn, không một tì vết nào.

Cổ họng Li khô khốc, khi tầm mắt di chuyển từ từ đến eo nàng, một vòng eo thon gọn và nhỏ nhắn

Li đưa tay vịn ngực mình hơi thở ngày càng nặng nề.

Nơi đó… nơi đó đã đập vào mắt Li, Li bất giác mấp máy môi nói lí nhí

– Đẹp… đẹp …quá..

Li vừa ngước nhìn Chaeng , nàng đã áp cả thân mình lên thân Li, làm Li nằm ngửa ra giường.

Nàng đưa tay vuốt tóc ngược ra sau, ánh mắt nàng lúc này mới đúng là ánh mắt chứa đầy khao khát dục vọng

Li hoàn toàn bị động vì chưa hề chuẩn bị cho tình huống này

Chaeng áp sát thân mình vào Li, nhiệt độ cơ thể cả hai ấm nóng như muốn rực lửa.

Chaeng hôn nhẹ lên môi Li rồi nụ hôn dần dần mãnh liệt, Li vòng tay ôm lấy nàng.

Cự vật căng cứng cạ cạ vào bụng nàng, nàng mút lấy đầu lưỡi Li rồi rời ra nhìn Li đắm đuối.

– Chị hông dám nhìn… nó…

Nàng lúc này mới cảm nhận kích cỡ bên dưới quả thật.. quá sức tưởng tượng của nàng. Chaeng có chút sợ sệt muốn thoái lui nhưng bàn tay nàng len lỏi xuống phía dưới nắm lấy cự vật

Li nhăn mặt khi Chaeng mân mê vuốt nhè nhẹ.

Biểu cảm nàng như đang tìm hiểu một thứ mới lạ, mặc dù mắt vẫn nhìn Li.

Li thở hồng hộc, khi Chaeng hôn quanh cổ mình.

– Chị… đừng động nữa mà..

Chaeng phì cười

– Chị nhớ bình thường em dạn lắm mà? Nay yếu ta?

Li nhíu mài

– Em hông yếu.

– Chị rất muốn tin

Chaeng ngồi dậy, tay vẫn ve vuốt gậy thịt cứng ngắc kia.

Nàng đưa ngón cái chạm nhẹ đầu khấc nơi đang tiết dịch nhờn, nàng nhấc ngón tay ra chậm rãi, nghiêng đầu nhìn sợi chỉ bạc đang nối từ ngón tay nàng và thứ kia

Chaeng tủm tỉm cười

– Chị đoán.. em hông quá một bản nhạc Pháp.

Li bất ngờ bật dậy vì bị Chaeng chọc tức.

Li vòng tay ôm lấy eo nàng lật nàng nằm xuống giường.

Chaeng cười khúc khích vừa nằm xuống đã chống tay ngồi dậy nửa người

Một chân nàng quặp vào sau cổ Li kéo mạnh Li xuống.

Li mất trớn mặt cúi xuống ngay vùng u cốc

Mắt mở to nhìn xuống nơi Li hay nghe Tawan gọi tếu là "sông quê"

Chaeng cắn môi nhìn Li đầy gợi cảm

– Hôm nay… đây là quà của em…

Li nuốt khan nhìn Chaeng rồi chậm rãi vươn đầu lưỡi chạm nhẹ vào da thịt nơi đó.

Như có điện, Chaeng giật nhẹ người

Li lại thích thú đưa lưỡi sát hơn quét một đường từ trên xuống dưới, một chút dịch tình dinh dính lên lưỡi Li.

Chaeng rần người,  một chân đạp nhẹ lên vai Li

Li đưa hai tay vịn vào đùi trong nàng, bàn tay lần mò tách nhẹ hai mép thịt hồng

Một dòng suối nhỏ rỉ ra, lóng lánh dưới ánh đèn

Li mê mẩn vùi đầu vào mút lấy

– Ưm…

Chaeng rên lên một tiếng nhỏ

Li hưng phấn dần không thể rời ra cứ mút liếm liên hồi, càng lúc môi lưỡi càn quấy sâu hơn, Li rê lưỡi tìm đến hạt đậu nhỏ đá nhẹ mấy nhịp.

Chaeng nẩy người, nàng bỏ chân khỏi vai Li hai chân dang rộng ra thêm

Li vùi đầu mút liếm chùn chụt, nàng càng rên rỉ Li càng hưng phấn.

Đầu lưỡi lần mò miết dọc mép thịt, đá tanh tách nơi hạt đậu rồi lại xoáy nhẹ ngay cửa huyệt tìm kiếm dịch nhầy và nuốt trọn

Nàng sướng tê người mông nẩy liên tục, nàng vươn tay vịn lấy đầu Li bàn tay nhấn nhẹ rồi động tác tay lại  kéo Li lên xuống, làm đầu lưỡi lần bờ môi mỏng, mềm mại kia  cạ lên cạ xuống liên tục

Nàng cảm nhận có gì đó lạ lắm… trong cơ thể nàng, như một thứ gì đó muốn trào ra.

Nàng biết bản thân sắp lên đỉnh liền ngửa cổ ra hưởng thụ, Li vẫn vùi đầu say mê mút lấy mút để tay mân mê se se hai đầu ti săn cứng

– A…ưm..chỗ đó..ưm..mạnh lên…ư…ưm…

Nàng gịch sát đầu Li vào nơi đang làm nàng điên đảo đê mê

Nàng run rẩy từng tế bào, hai chân co lên cao từng ngón chân quắp lại vì cảm giác dâng trào

– A…a…ưm..Li..a…â…um..aaa

aaaaaaa

Nàng giật mạnh hạ thân, rên lên một hơi dài rồi nằm vật ra giường.

Nàng đưa tay che ngang mặt vì mắc cỡ hay vì muốn che giấu sự thỏa mãn hơi thở phập phồng hai bầu ngực cũng nẩy theo nhịp thở.

Li trườn lên, môi và cằm dính đầy dâm thủy bóng lưỡng, Li hỏi nhỏ

– Chị.. thích hông?

Chaeng gật đầu nhẹ

Li lại cười rồi cúi đầu mút lấy đầu ti, nàng ưỡn ẹo cơ thể ôm lấy đầu Li

Li mút bên trái rồi lại đổi sang bên phải, đến khi hai đầu ti đỏ ửng lên Li mới dừng lại

– Em định… ăn thịt nó hả?

Li cười gian

– Chị chết chắc với em bữa nay chớ ở đó mà càu nhàu em hén.

Chaeng tròn mắt chỉ tay vào mặt Li

– Em dám..nói chị dị hả?

Li đưa tay xuống âm hộ nàng xoa xoa bóp bóp nhè nhẹ làm Chaeng run người nhìn Li mà rạo rực cả thần trí

– Đừng xoa..

Li đưa tay lên nhìn sẵn cho Chaeng nhìn

– Ướt lắm luôn…

Chaeng nhìn Li mút từng ngón tay mà nàng như hóa dại.

Li thì thầm khi đang cạ cự vật ngoài cửa huyệt

– Cho em.. nha

Chaeng gật đầu chỉ nói khẽ

– Nhẹ thôi… chị… chị còn..

Li ngẩn người vài giây rồi hôn nhẹ vào môi nàng.

Thẳng ngưòi dậy, hai tay dang rộng chân nàng ra.

Li cẩn thận kê cự vật lại vị trí cũ, hai tay vuốt ve đùi nàng rồi nhấn vào từng chút một

Chaeng cắn chặt môi, hơi thở nàng trở nên gấp gáp, một chút đau đớn như xé toạc cơ thể khiến nàng vô thức siết chặt vai Li.

Cự vật  nóng bỏng và cứng rắn, chậm rãi tiến vào, từng chút một… cảm nhận sự chặt khít của nơi  chưa từng bị xâm phạm.

– Ư…

Li khẽ rên, cảm giác như bị bóp nghẹt, từng thớ thịt ấm áp bên trong bao lấy cự vật, chặt đến mức khiến Li suýt mất kiểm soát, một dòng khoái cảm mạnh mẽ dâng lên, đe dọa  bùng nổ ngay lập tức.

Li hít sâu, cố kìm nén, mắt không rời khỏi gương mặt Chaeng , lo lắng xen lẫn yêu thương.

Chaeng nhắm mắt, lông mài khẽ chau lại, cơn đau như kim châm lan tỏa từ hạ thân, khiến nàng run nhẹ.

– Đau…ưm..

Nhưng bên dưới cơn đau, một cảm giác mới lạ, đầy kích thích bắt đầu len lỏi.

Nàng cảm nhận được Li, từng nhịp chậm rãi, cẩn thận, như thể đang nâng niu nàng bằng cả trái tim.

Li nhấp nhẹ vô được một phần ba rồi lại rút ra chậm rãi rồi lại đẩy vào lại

Nàng run run chân, Li lại dang rộng chân nàng ra hơn nhấp cự vật mấy cái để dịch tình bôi trơn cho mình

Li nhìn Chaeng

– Chị.. .sẽ đau.. một chút nha..

Chaeng gật đầu.

Nàng nắm lấy tay Li, Li đẩy vào chậm chậm rồi khi quy đầu chạm đến tấm màng mỏng

Li hít một hơi sâu, đẩy mạnh một cú

– Á….AAAAAA

Chaeng trân người hét lên, hai hàng nước mắt lăn dài chảy ra hai bên khóe mắt

Li hạ người ôm lấy nàng, dịu dàng hôn lên má Chaeng

– Một chút.. thôi… em xin lỗi… chị chịu đau.. một chút thôi..

Li nằm im đợi cơn đau qua đi.

Chaeng nắm chặt tay Li không dám thở vì quá đau…

Chaeng nằm im một chút, Li thử nhấp nhẹ một chút

Rút ra  một chút rồi cắm vào  một chút cứ nhấp nhè nhẹ… nhè nhẹ..

Đau đớn dần nhường chỗ cho một thứ cảm xúc khác, như sóng vỗ, cuốn nàng vào một thế giới mới.

Nàng mở mắt, bắt gặp ánh nhìn của Li, vừa lo lắng vừa cháy bỏng.

Bàn tay nàng siết chặt vai Li, khẽ gật đầu, như muốn nói "Tiếp tục đi…"

Li nhận được tín hiệu, từ tốn đẩy sâu hơn, từng chút một, cảm nhận sự kháng cự dần tan biến.

Cơ thể Chaeng bắt đầu thả lỏng, hơi thở nàng trở nên đều hơn, xen lẫn những tiếng rên khẽ, vừa đau vừa sướng.

Li nghiêng người, hôn lên trán nàng, thì thầm

– Chị… chịu nổi hông?

Chaeng nhìn Li ánh nhìn dịu dàng nhưng đầy cảm xúc.

Nàng kéo Li xuống, môi chạm môi, thì thầm

– Đừng dừng lại…cho đến khi… em hông nổi nữa..

Cảm giác đau giờ đây đã hòa lẫn với khoái cảm, mỗi nhịp chuyển động của Li như khơi dậy một ngọn lửa trong nàng.

Li cũng không còn kìm nén được nữa, cảm giác chặt khít của Chaeng khiến Li điên cuồng, nhưng vẫn giữ nhịp chậm, muốn nàng cảm nhận trọn vẹn sự kết nối này.

– A..a..a.. chậm.. chút..

– Ư..chị..chật quá..ưm..em…sướng…a…ah…

Tiếng rên của cả hai hòa quyện, trong căn phòng chỉ còn lại hơi thở, nhịp đập, và sự hòa hợp sâu sắc giữa hai cơ thể.

Li cúi xuống, hôn lên cổ nàng, rồi xuống ngực, mút nhẹ đầu ti như để xoa dịu.

Chaeng ưỡn người, ôm chặt lấy Li, cảm giác sung sướng dần lấn át mọi đau đớn.

Nàng thì thầm, giọng run run

– Li… chị… chị thấy lạ lắm… nhưng thích…

Li mỉm cười, trái tim như tan chảy.

Li chống hai tay lên mặt nệm, tăng nhịp, nhưng vẫn dịu dàng, cảm nhận cơ thể Chaeng đáp lại từng cử động.

Cả hai chìm vào nhau, trong một vũ điệu nguyên sơ, nơi cảm xúc và thể xác hòa quyện, không còn ranh giới.

Khoảnh khắc ấy, họ không chỉ trao nhau thể xác, mà còn là sự gắn kết của hai tâm hồn, trong sự tin tưởng và yêu thương tuyệt đối.

Chaeng níu lấy bàn tay Li khi Li bắt đầu nhấp từng cú sâu và mạnh

– ưm..chậm..nhẹ thôi. .a…A..â..

Li vừa nhấp vừa đưa tay miết nhẹ môi nàng.

Chaeng đờ đẫn hai mắt chỉ còn he hé nhìn Li

– A…a…a…a.a..a.â.

Cự vật nông rộng lỗ huyệt, trơn tru ra vào liền dập mạnh vài nhịp khiến Chaeng ưỡn ngưòi theo

– Ư… ưm..

Li rít qua kẽ răng

Ngọn lửa trong Li không thể kìm hãm lâu hơn.

Li nắm lấy cổ tay Chaeng , kéo hai tay nàng lên trên đầu, ghim chặt xuống nệm, khiến cơ thể nàng hoàn toàn phô bày.

Li vừa dập vừa đưa tay xoa bóp hai bầu vú nàng.

Đôi mắt Chaeng mở to, vừa kinh ngạc vừa bị cuốn vào sự chiếm hữu mãnh liệt

– Ưm… Li… nhẹ thôi… a… nhẹ lại…ă..a.a…â…á…

Nàng rên rỉ giọng lạc đi, nhưng ánh mắt lại như thách thức, như muốn Li đi xa hơn.

Li vừa nhấp mồ hôi vừa tuôn như mưa, nhìn biểu cảm sung sướng của nàng.. Li càng sung sức hơn.

pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…

– Li…Li.. i…ư…a…nhẹ..chút..

.pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..

– A..a.a.a.a…..th..ốn..chị..ă…ă…

pạch…pạch…pạch..pạch…pạch..

– Aaaaa…kh..oan..đ..ã..ă..ă…ă…

Li không còn giữ  nổi mình nữa.

Li nâng hông nàng lên, hai tay siết chặt đùi trong, banh rộng chân nàng đến mức tối đa.

Cự vật nóng bỏng, cứng rắn nông rộng lỗ huyệt trơn tru, dập mạnh một nhịp sâu, cả chiều dài lút hẳn vào tỏng khiến Chaeng bật lên một tiếng rên đau đớn xen lẫn khoái lạc.

– A… a… hư..chị…Li… ưm…

nàng thở hổn hển, cơ thể cong lên, hai bầu ngực nảy mạnh theo từng cú thúc.

Li nghiến răng, rít qua kẽ răng

– Em hông..chỉ..ưm…làm hư…mà..em..con muốn… um…

Li dập mạnh vài nhịp đủ để Chaeng run lên bần bật khi Li bất ngờ dừng lại

Li cúi sát tai Chaeng nói nhỏ giọng đầy tà ý

– Em còn muốn… chị hông bao giờ..quên được em…

Li nói xong lại tăng tốc, mỗi nhịp dập  mạnh mẽ, tàn bạo, như muốn xé toạc mọi giới hạn của Chaeng.

Lỗ huyệt nàng, vốn đã chật hẹp, co bóp dữ dội quanh cự vật khiến Li cảm giác như bị hút chặt vào một vòng xoáy khoái lạc.

Li cắn răng, kìm nén, quyết không để mình lên đỉnh trước khi đẩy Chaeng đến tột cùng.

Một tay Li giữ chặt eo nàng, tay kia tìm đến hạt đậu nhỏ, miết mạnh, xoay tròn, kết hợp với những nhịp dập không khoan nhượng.

– A…a…đừng..xoa..tê…á…â…a…

Chaeng rên rỉ không ngừng, cơ thể nàng run lên như một chiếc lá trong cơn bão.

Tiếng da thịt va chạm vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng nhóp nhép của dịch tình tràn ra, lấp lánh dưới ánh đèn.

– A… a… Li… chị… hông chịu nổi… chậm lại.. chút..á..sướng..

..â…â…chị … chết..mất…

Chaeng gần như hét lên, đôi mắt nhắm chặt, miệng hé mở, hơi thở rối loạn.

Li cúi xuống, cắn nhẹ vào cổ nàng, rồi liếm dọc theo xương quai xanh, vừa để lại những dấu đỏ mờ vừa thì thầm

– Chị… chịu thêm chút nữa… em muốn chị…gọi tên em… hoài luôn…ưmmm

Li thúc liên tục vài chục nhịp rồi chuyển sang tư thế mới, nâng một chân nàng đặt lên vai, góc độ này khiến cự vật chạm đến những điểm sâu nhất trong cơ thể Chaeng .

pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…

– Chết…chị..Li…ii… nhẹ..chút..

pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch..

– A…a.a.a..â…a..

Mỗi cú dập như xuyên thấu, khiến nàng cảm giác như bị xâm chiếm hoàn toàn, từng tế bào như nổ tung.

Li không chỉ dập mạnh, mà còn xoay hông, tạo ra những nhịp xoáy khiến Chaeng điên cuồng, cơ thể nàng run rẩy không kiểm soát.

Chaeng quơ quào bấu víu tay Li, tay còn lại cứ đẩy đùi Li liên tục như muốn đẩy Li ra nhưng mông nàng lại hưởng ứng thep nhịp thúc đẩy nàng vểnh mông ưỡn lên tiếp sức cho Ling

Cảm giác khoái lạc trong Chaeng dâng trào như sóng thần.

Hạt đậu nhỏ bị Li kích thích không ngừng, kết hợp với những cú thúc tàn bạo, đẩy nàng đến bờ vực.

Nàng bấu chặt vào ga giường, móng tay cào cấu khắp nơi  cơ thể cong lên, ngực ưỡn cao, rồi một tiếng rên dài bật ra

– Aa….A… a… ưm… Li… chị… chị… aaaaaa….Ă….Â…..

Cơ thể nàng giật mạnh, hạ thân co bóp dữ dội, dòng dịch nóng bỏng tuôn trào, thấm đẫm cự vật của Li.

Chaeng đã lên đỉnh, cả người run rẩy, hơi thở phập phồng, đôi mắt mờ đi trong khoái cảm tột độ.

Nàng nằm im re, hai bầu ngực nảy nhẹ, mồ hôi lấp lánh trên làn da trắng ngần.

Nhưng Li chưa dừng lại.

Li vẫn cứng rắn, cự vật nóng bỏng tiếp tục ra vào, không chút khoan nhượng.

Li gầm nhẹ, ánh mắt như dã thú, quyết tâm làm cho Chaeng không thể quên khoảnh khắc này.

Li mút lấy cổ nàng rồi cắn nhẹ đầu ti thì thầm hỏi nhỏ

– Em làm … chị ra luôn hả?

Chaeng mắc cỡ đưa bàn tay yếu ớt vỗ nhẹ má Ling

-Đừng..cóhỏi..mà….ứ…ă…Li..Khoan…kh..oan..đã…ă..a.a.a..a.a.a Li… chị… mệt…

Chaeng thì thầm, giọng yếu ớt.

Li cười khẽ, một tay nâng cằm nàng, hôn sâu, lưỡi quấn lấy lưỡi, trong khi bên dưới vẫn dập mạnh, mỗi nhịp như muốn đẩy nàng vào một cơn sóng khoái lạc mới.

Chaeng rên rỉ trong nụ hôn, cơ thể nàng nhũn ra, nhưng vẫn đáp lại từng nhịp, như bị cuốn vào cơn lốc không thể thoát ra.

Li chuyển sang nhịp điệu nhanh hơn, sâu hơn, mỗi cú thúc như muốn phá tan mọi giới hạn của nàng.

pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…

– Sướng..a…a..Li ơi..nữa đi…a

pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch..

Tiếng da thịt va chạm vang lên liên hồi, hòa cùng tiếng rên khe khẽ của Chaeng , giờ đã yếu ớt nhưng vẫn đầy cảm xúc.

Li cảm nhận được sự co bóp của nàng, nhưng vẫn kìm nén, muốn kéo dài khoảnh khắc này, muốn Chaeng hoàn toàn thuộc về mình.

Cuối cùng, Li chậm lại, nhìn vào mắt Chaeng , ánh mắt vừa yêu thương vừa chiếm hữu.

– Chị… đẹp quá…

Chaeng mỉm cười yếu ớt, bàn tay run rẩy chạm vào má Li

– Em… tàn bạo quá… chị… chịu hông nổi…

Li cúi xuống, hôn nhẹ lên trán nàng, nhưng vẫn chưa lên đỉnh, cự vật vẫn cứng rắn trong nàng.

Li ôm chặt Chaeng , để nàng nghỉ ngơi trong vòng tay mình, cả hai chìm vào sự tĩnh lặng sau cơn bão, nhưng trong Li, ngọn lửa vẫn âm ỉ, sẵn sàng bùng lên bất cứ lúc nào.

Chaeng thỏ thẻ

– Em.. chưa… hả?

Li lắc đầu

– Chị đỡ mệt chưa?

Chaeng gật đầu, Li thấy vậy liền thúc nhẹ một nhịp

– Ư…em…nhanh chút.. a…chị muốn hơn nữa..

Chaeng vừa nói dứt câu đã mút lấy môi Li, âm hộ nàng nhầy nhụa dâm thủy, cự vật lại đâm rút phầm phập.

Nàng sướng điếng người ôm chặt lấy Li.

Li nằm đè lên nàng,  lòn tay đỡ hai chân nàng lên gập gối đẩy về phía hai bầu ngực, đẩy âm hộ hướng lên phía trên.

Âm hộ đã khít nay lại còn khít hơn Li đóng cự vật từ trên xuống, nàng rên xiết từng cơn khi nhìn Li đang như con hổ đói vồ vập lấy mình.

Nàng nắm chặt tay Li, hai mắt trợn ngược ú ớ từng tiếng không rõ lời.

Li đưa tay vịn hờ cổ nàng ngón cái miết nhẹ xương quai xanh rồi bất ngờ thúc mạnh phầm phập phầm phập liên hồi

– Aaaa…â…aaa.a…..â…nữa đi…a.

….Li..ii…ă..a.a.a…a.â.

Nàng ngửa cổ, cong người  như hình cánh cung khi cơn cực sướng lại đến với nàng  lần nữa.

Li dừng lại, cự vật vẫn cắm bên trong, Li nằm đè lên người Chaeng

– Chị thấy sao?

Chaeng bẽn lẽn cười vừa cười vừa thở hồng hộc.

Li lại nhướn mài

– chị nói… chị ăn thịt con nít, nãy chị chọc em trước nha

Chaeng bĩu môi

– Chị đã ăn gì đâu cà? Em…hông nổi hả?  Nãy giờ kiềm hơi nhiều hén.. đồ con nít

Li cắn nhẹ cổ nàng rồi nói nhỏ

– Em sợ chị xỉu á…

Nói rồi Li xoay người nàng lại

Tự tay kéo eo nàng lên, hướng mông về phía mình.

Chaeng nhìn ngang ra sau rồi nói nhỏ

– Ở ngoài nha…

Li nhún vai nhưng vẫn trả lời ngoan ngoãn

– Dạ…

🌟

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Làm Tình Ở Đa Vũ Trụ
Tháng 12 31, 2025
405075415-256-k200029
AllLiz
Tháng 8 10, 2026
Mẹ và con gái
Tháng 6 17, 2025
Bi Kịch Của 2 Cô Nàng Les
Bi Kịch Của 2 Cô Nàng Les
Tháng 6 17, 2025
Truyện Les Hay
Đôi Mắt Của Seungcheol_truyenles.net
Đôi Mắt Của Seungcheol
quả dâu số 23 Tháng 6 24, 2025
quả dâu số 22 Tháng 6 24, 2025
BÌNH YÊN BÊN CHỊ
Chương 14 Tháng 10 8, 2025
Chương 13 Tháng 10 8, 2025
Tô An cưới vợ
Chương 71 Tháng 7 6, 2026
Chương 70 Tháng 7 6, 2026
Rốt cuộc gặp được em_truyenles.net
Rốt cuộc gặp được em
Phiên ngoại 3 Tháng 7 19, 2025
Phiên ngoại 2 Tháng 7 19, 2025
NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI_truyenles.net
NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI
KIÊM GIA NGOẠI TRUYỆN 3 Tháng 8 28, 2025
KIÊM GIA NGOẠI TRUYỆN 2 Tháng 8 28, 2025
Cô Gái bên cạnh nhà tôi
Chương 18 Tháng 1 2, 2026
Chương 17 Tháng 1 2, 2026
Tiểu Bạch Thỏ, Em Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 98 Tháng 6 16, 2026
Chương 97 Tháng 6 16, 2026
414989533-256-k779159-1
Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn
Chương 52 Tháng 8 22, 2026
Chương 51 Tháng 8 22, 2026
Thao Túng Tim Tôi_truyenles.net
Thao Túng Tim Tôi
Ngoại truyện 6 Tháng 7 7, 2025
Ngoại truyện 5 Tháng 7 7, 2025
Gái Ngoan_truyenles.net
Gái Ngoan
chap 16 Tháng 9 6, 2025
chap 15 Tháng 9 6, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved