Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Series LC Miền Tây - Chương 35

  1. Home
  2. Series LC Miền Tây
  3. Chương 35
Prev
Next

Trong căn phòng nhỏ nơi Chaeng vẫn thường ngồi viết sổ, con Nhiều bưng trà đặt xuống bàn, cúi đầu rất khẽ, đôi mắt lấm lét nhìn về phía góc nhà, nơi Chaeng đang dựa đầu vào tay, gương mặt đăm chiêu, nhợt nhạt.

Từ hôm về từ Sa Đéc, Chaeng không nói với ai điều gì về chiếc đồng hồ quả quýt mà nàng đã lén giấu dưới lớp vải lót trong rương áo dài.

Nàng biết… một ngày nào đó, mọi thứ sẽ nổ tung.

Mà đúng như nàng lo, chuyện ấy không đợi lâu.

Con Nhiều cúi đầu đi ra ngoài, chậm rãi rẽ qua lối hông nhà, nơi đã có người đợi sẵn dưới bóng cây nhãn

Người đó không ai khác chính là Thanya.

Thanya hỏi nhỏ.

– Mấy nay… nó đi đâu? Làm gì có nghe gì hông?

– Dạ, cô Chaeng đi Sa Đéc, làm gì con hổng rõ. Nay cổ hổng nói gì với cô ba hay cô út hết.

– Vậy hả? Đi Sa Đéc chi ta ?

– Mà cô ơi… con có này quan trọng lắm.

– Nói.

– Con thấy cô Chaeng cất cái đồng hồ. Mà bữa con nghe cô Chaeng lẩm bẩm là… cái gì mà thấy trong đóng tro cháy.. rồi… của Thai…Thai gì á cô. Cô Chaeng nói với cô út dị á.

Thanya trầm ngâm một hồi..liền à một tiếng.

– Hiểu rồi…

Thanya móc trong áo ra một gói nhỏ, dúi vào tay con Nhiều.

– Tốt lắm. Mày theo dõi kỹ đi, bữa sau tao thưởng thêm.

Con Nhiều gật đầu, rồi lẩn mất như chưa từng hiện diện.

Đêm ấy, trăng thượng tuần, mảnh như một lưỡi dao sắc.

Li vừa ăn cơm xong, còn đang rửa chén đũa riêng của Chaeng sau nhà thì con Nhiều lặng lẽ đưa cho Li một mảnh giấy nhỏ, viết tay.

– Tám giờ.. qua gặp chị.

Li cau mài, tim đập khẽ.

Li nhét vội mảnh giấy vào túi áo rồi dặn thằng Tí giữ nhà, coi chừng Chaeng còn mình lặng lẽ rẽ bóng tối sang khu nhà bên kia.

Cánh cửa nhà Thanya bật mở khi Li vừa gõ nhẹ một tiếng.

Thanya bước ra ngay, không quên giả vờ ngạc nhiên.

Cô ta ôm chầm lấy Li, siết chặt.

– Em tới rồi… nhớ quá hà…

giọng Thanya nũng nịu.

Li hất mạnh Thanya ra, gương mặt không giấu nổi vẻ cáu gắt

– Chị muốn gì thì nói nhanh đi. Em không có rảnh để chơi mấy trò vòng vo.

Thanya vẫn giữ nét mặt tươi cười, nhưng trong mắt đã ánh lên một chút cay độc

– Trời ơi, em lạnh nhạt với người ta như vậy… coi sao được. Còn tính chạy làng sao? Đời con gái của chị đó… em quất ngựa truy phong kiểu đó hả?

Li nghiến răng

– Tui nói rồi, tui không nhớ gì hết. Tối đó tui xỉn, tỉnh dậy đã thấy chị ôm tui. Vậy nên… đừng có lấy mấy chuyện không rõ ràng mà ràng buộc tui.

Thanya nghiêng đầu

– Không nhớ, không có nghĩa là không có. Nếu em không chịu trách nhiệm, thì thôi… chị sẽ để cha chị tới nói chuyện với Chaeng.

Li nghe vậy thì lập tức tái mặt.

Mắt trừng lên, hoảng hốt thật sự

– Chị đừng… chị Chaeng đang có thai. Chị đừng làm gì… đừng gây chuyện lúc này…

Thanya bật cười lớn, tiếng cười vang lên như xé toang sự yên tĩnh của đêm

– Chà chà… cái thai đó, chưa chắc là của em nha Li.

– Nè, chị đừng có ăn nói tầm bậy.

Li gằn từng tiếng.

Thanya tiến lại gần, hạ giọng thì thầm, đôi mắt long lanh như đang trêu chọc

– Trước khi nhà cha má em bị đốt, Thairad tới tìm Chaeng. Nghe đâu… Chaeng giữ một cái đồng hồ quả quýt, cái kỉ vật của Thairad và Chaeng ngày xưa. Mà lạ nha… cái đồng hồ đó sao lại nằm trong đống tro tàn ở nhà cha má em? Sao Chaeng lại giấu em chuyện đó? Lạ lung đó đa.

Li khựng lại.

Đơ cứng người nhìn Thanya

– Ai nói cho chị biết?

Thanya không trả lời, chỉ nhún vai

– Em chỉ cần biết… chị nói gì, thì có đó. Em về nhà đi, lục tìm thử. Chaeng cất kỹ lắm đó. Mấy nay…… chị Chaeng của em đã đi gặp Thairad, khoe cái thai bảy tuần rồi.

Mỗi lời Thanya nói như những nhát dao cắt vào lòng Li.

Li nuốt khan, quay người định bước đi.

Nhưng Thanya níu tay Li lại, thì thầm

– Người ta đang bao che cho kẻ hại cha má em đó Li à… vì em đánh người Chaeng thương, nên giờ em bị đạp xuống bùn. Chỉ có chị …là người… thương em, muốn bảo vệ em thôi.

Li hất tay Thanya ra, lạnh băng nhìn Thanya

– Đừng lấy cái miệng ngọt để che cái tâm độc.

Li rời khỏi nhà Thanya, bước đi trong đêm, nhưng tâm trí thì như vỡ ra từng mảnh.

Câu nói "Chaeng giấu em chuyện cái đồng hồ" cứ vang mãi.

Li vừa về tới cổng, vừa thở gấp vừa nhíu mài, lòng không yên.

"Tại sao… Chaeng lại giấu mình?"

"Hay Thanya nói đúng? Hay… chính Chaeng và Thairad… đang che giấu cái gì đó?"

________________________________

Li vẫn như những ngày trước, gương mặt rạng rỡ, tay xách lỉnh kỉnh những thứ Chaeng hay thèm mỗi khi nghén.

Có lúc là xoài tượng chấm muối, có lúc là hũ mận ngào đường.

Chẳng ai biết những đêm Li thức trắng vì lo nghĩ, vì dằn vặt.

Chỉ thấy Li vẫn dịu dàng chải tóc cho Chaeng mỗi tối, vẫn thổi cháo, nấu canh, và mỗi lần Chaeng nôn, Li ngồi phía sau ôm lấy vai nàng ấy, thì thầm

– Có em đây… chị đừng sợ…cực khổ quá hà… tội chị ghê.

Một buổi sáng, Chaeng ra khỏi nhà từ sớm, nói với Ear là sẽ ghé nhà máy lúa kiểm tra công văn.

Li chờ Chaeng khuất dạng nơi đầu cổng, mới lặng lẽ bước vào buồng trong, nơi Chaeng chỉ để công văm bà giấy tờ, con dấu quan trọng, cánh cửa vốn Chaeng vẫn khóa kỹ, hôm nay mở hờ như để thử lòng ai đó.

Li chậm rãi đóng cửa lại, tim đập thình thịch, bước chân nặng như đá.

Li lần mò từng ngăn tủ, lật áo dài, mở hộp trang sức, cho tới khi… tay khựng lại ở lớp vải gấm cuối cùng dưới đáy rương gỗ.

Một vật nhỏ, lạnh, tròn, nằm im dưới tay Li là chiếc đồng hồ quả quýt.

Li cầm lên xem.

Run rẩy.

Tronh nắp đồng hồ có khắc một hàng chữ bằng tiếng Pháp nhỏ xíu

"À jamais à toi – Thairad".

(Mãi mãi là của em – Thairad)

Tay Li buông thõng.

Chiếc đồng hồ rơi xuống đất kêu choang một tiếng.

Li quỳ xuống nhặt, như người mất hồn.

Ánh mắt cay xè.

Li lắc đầu liên tục…

Chaeng bước vào căn phòng giam khép kín, không một tiếng động.

Lada chờ sẵn bên trong, tay đút túi, mắt nhìn xuống tấm bìa hồ sơ

– Nó lúc bị bắt đã y chang thằng tài xế đêm đó… Còn dốt đặc cán mai hơn. Không biết chữ. Câm luôn rồi chị…

Chaeng không nói gì.

Nàng chỉ gật đầu, gỡ găng tay ra, đặt lên bàn.

Căn phòng chỉ còn tiếng chân nàng đi đều đều.

Tư Nghĩa ngồi phía góc, tay bị còng lại

Hắn co rúm người lại khi thấy Chaeng bước vào.

Chaeng ngồi xuống đối diện, khoanh tay nhìn hắn

– Lâu quá mới gặp ha

Tư Nghĩa gầy sọp, đôi mắt hoảng loạn, nước da xám ngoét như người không ngủ suốt tuần.

Nhưng ánh mắt hắn vẫn như muốn nói điều gì vừa cầu cứu, vừa cảnh báo.

Chaeng rút ra ba tấm ảnh.

Nàng đặt lên bàn một cách bình thản, rồi đẩy nhẹ từng tấm về phía hắn.

Tấm thứ nhất – Thairad.

Tấm thứ hai – Một người lính từng làm trong đội cũ của Chaeng.

Tấm thứ ba – Bà Nhiên.

Tư Nghĩa chớp mắt liên tục.

Khi ánh mắt hắn chạm tới tấm thứ ba, cơ thể hắn co giật, mắt mở to hết cỡ như vừa thấy ma.

– Phải người này không?

Chaeng khẽ hỏi.

Tư Nghĩa lắc đầu liên tục, tay chân run lẩy bẩy.

Chaeng khom người xuống, giọng nàng không còn bình tĩnh nữa, tay chỉ thẳng vào bức ảnh

– Phải hay không? Tao hỏi mày lần cuối… Là bà ấy phải không?

Tư Nghĩa rụng rời, gào ú ớ trong họng, nước mắt tuôn như suối.

Chaeng chợt đứng phắt dậy, giọng lạnh như băng

– Lada, đem con nhỏ con của nó vô đây.

– Chị… làm gì?

Lada ngập ngừng.

– Em đem vô đi.

Một phút sau, bé gái chín tuổi được lính dẫn vào, gương mặt hốc hác, mắt sưng đỏ.

Tư Nghĩa lao đến, nhưng bị ghì lại.

Chaeng quay qua nhìn con bé, mặt không biểu cảm.

Tay nàng rút cây ba ton ra khỏi thắt lưng Lada.

– Phải người này không?

nàng giơ ảnh bà Nhiên lên, rồi chĩa cây ba ton vào người con bé.

Tư Nghĩa giãy giụa, gào lên trong tuyệt vọng.

Hắn ú ớ dập đầu xuống sàn gạch.

Nhưng Chaeng không dừng tay

Một tiếng quật.

Rồi thêm một tiếng.

Con bé khóc thét.

Lại thêm một tiếng.

Tư Nghĩa nhào tới, máu đầu phun ra vì đập đầu quá mạnh.

Hắn lăn dưới sàn, vừa gào vừa ôm chân Chaeng .

Chaeng buông cây ba ton, tóc rối bời, thở dốc.

– Phải hay không? Chỉ cần gật và lắc thôi

nàng gần như nức nở.

Tư Nghĩa gật đầu liên tục.

Chaeng đứng im.

Nàng không nói gì thêm, chỉ phất tay

– Đem con bé đi bệnh viện. Còn hắn… nhốt riêng. Đừng cho ai gặp.

Lada lặng lẽ gật đầu, lệnh cho lính rút.

Còn lại một mình trong phòng, Chaeng cầm lấy tấm ảnh bà Nhiên, nhìn rất lâu.

Môi nàng mím chặt đến bật máu.

Nàng thì thào

– Sao má lại làm vậy…

Chaeng bỏ ra ngoài, bước đi như trong mộng, tay vẫn nắm chặt tấm ảnh.

Vừa ra khỏi cổng Cảnh Ty, nàng quay sang Lada

– Lập tức… mời bà Nhiên về điều tra. Tránh tai mắt. Lấy danh nghĩa… tạm làm rõ sự việc ở Mang Thít.

– Chị… chị chắc không?

Lada dè dặt.

– Chị rất chắc

Chaeng nhìn thẳng

– Còn má chị… chị sẽ tự lo.

Chiều hôm đó, Chaeng trở về sau một buổi thẩm vấn dài, người rã rời.

Bước vào gian nhà lớn, nàng nhìn quanh tìm Li mà không thấy.

Ngỡ Li đi đâu loanh quanh gần đó, Chaeng nằm xuống giường chợp mắt một chút.

Ánh chiều tà nhuộm vàng khoảng sân khi Ira nhẹ nhàng bước vào, gương mặt lo lắng.

– Chị hai… chị hai ngồi dậy đi, có chuyện rồi…

Ira nói nhỏ, khẽ lay vai chị.

– Gì vậy em?

Chaeng dụi mắt, ngồi dậy.

-Thằng Tí nó thấy Li đi qua bên nhà Thanya. Nãy giờ chưa thấy dìa…

Chaeng đứng bật dậy, lòng thoáng hoang mang.

Nàng vội xỏ guốc, theo Ira sang bên kia.

Hai người rón rén tiến vào sân nhà Thanya, bước chân ngập ngừng trên những viên gạch lát bóng loáng.

Khi đến gần ngạch cửa, Chaeng vừa toan bước vào thì đứng khựng lại.

Từ trong gian nhà vọng ra tiếng quát lớn đến giật mình

–  BUÔNG RA

Chaeng và Ira sững sờ nhìn qua khe cửa.

Trong phòng, Thanya đang ôm chầm lấy Li, cố giữ Li lại.

– Li… nếu em còn vậy, chị sẽ nói với cha chị đó. Lúc đó… em biết hậu quả rồi mà.

Li đỏ lừ mắt, đẩy mạnh Thanya ra khiến Thanya ngã sóng soài trên sàn gạch.

– Đừng bao giờ uy hiếp tui. Tui nói cho chị biết.. tui không có làm

– Em có

Thanya gào lên.

Li cười khẩy, gằn giọng

– Cho là có đi… rồi chị làm gì tui?

Thanya lắp bắp, không ngờ Li phản ứng ngược ả nghĩ đến vậy.

– Em đang thách thức chị hả?

Li bước thẳng tới, cúi người nhìn thẳng vào mắt Thanya

– Chị tưởng tui hiền hả? Loại đờn bà thâm độc như chị.. nửa câu tui cũng không tin. Tui nhắc lại.. đứa bé trong bụng Chaeng chính là con tui, còn chuyện cha má tui tui để cho Chaeng toàn quyền quyết định.

Li chỉ tay vào trán Thanya

– Tui không tin Chaeng… chẳng lẽ tin chị? Cho là có đi.. tui có ngủ với chị đó rồi chị làm gì tui?

Li phủi phủi vai áo, cười nhếch môi

– Ngộ đời… chị tự leo lên giường tui mà… nếu tui có lỡ mần gì chị cũng là.. chị tự nguyện. Hổng phải sao?

Li xỉ xỉ tay

– Tui nhịn đủ rồi. Muốn tui chịu trách nhiệm phải hông? Được.

Nói rồi, Li rút từ túi ra xấp tiền Đông Dương, xòe ra đếm đếm, ném thẳng vào mặt Thanya

– Bao nhiêu đủ chưa?  Hay cần thêm nữa? Đây là giá cho cái sự "trinh trắng".  Chị thấy đủ chưa? Mấy ông Tây đi mua trinh cũng chưa tới giá này

Thanya nghiến răng

– Li… em sẽ hối hận. Cha chị là ai em biết rồi đó. Chaeng mà biết chuyện này…

–  Chaeng sẽ tin chị hay tin tui? Tui nói lại tui không nhớ chuyện đêm đó. Và nếu có thật đi nữa, thì cũng là chị sắp đặt.

Chị muốn ồn ào, cứ việc, chị mất mặt hay tui???

Li đưa tay nâng cằm Thanya lên

– Chị có cái giá này… là quá ngon rồi. Muốn gì nữa?

Thanya nhìn Li bằng ánh mắt vừa giận vừa thẹn

– Đồ.. đểu cảng.

Li nhún vai cười khẩy

– Chị gài tui mà. Bây giờ.. tui sẽ đi nói cho Chaeng nghe. Dù là kết quả ra sao cũng được. Chớ tui đâu phải đứa ngu ngục để chị uy hiếp hoài.

Li quay đi rồi khựng lại làm mặt sợ hãi

– Ông Houbus hả? Ông ấy có xử bắn tui được hông? Nếu không tui không sợ. Vì tui chỉ sợ tui chết… không ai bảo vệ chị Chaeng nữa thôi.

– Em điên rồi…

– Chị nghĩ tui sẽ quỵ lụy xuôi theo ý chị?

Li cười phá lên đi vòng qua sau lưng Thanya hai tay vuốt nhẹ bờ vai Thanya

– Thanya tui có ngày hôm nay.. nếu không có Chaeng .. tui chẳng là cái thá gì cả, tui cũng không có nhu cầu với chị vì có Chaeng là quá đủ cho tui. Nên… chị nghĩ tui sẽ van xin và nghe theo chị thì chị sai rồi.

Li ghé sát tai Thanya, hơi thở Li phả vào làm Thanya đơ ngưòi không dám nhúc nhích

– Nếu thực sự đêm đó có gì… không phải chị cũng thỏa mãn sao? Lớn rồi… tự nguyện mà… tui sòng phẳng mà, nếu bao nhiêu tiền không đủ thì… tui sẽ trả thêm.

Li đứng lên nhịp nhịp chân

– Chị Chaeng…có thể sẽ không tha thứ cho tui nhưng ít ra… mọi chuyện chỉ dừng lại ở đây thôi.

Li dứt lời, quay lưng bỏ đi.

Chaeng và Ira đứng nép bên cửa, cứng người như hóa đá.

Ánh mắt Chaeng lặng đi, đôi môi run run.

Khi Li đã rời khỏi cổng, Ira thì thào

– Chị… chị phải nói chuyện với Li… Em nghĩ… Li không hề phản bội chị đâu.

Chaeng không đáp, chỉ lặng lẽ quay về nhà.

Li vừa về tới, lao vào phòng tắm, cởi phăng quần áo, xối nước liên tục lên người như muốn gột rửa mùi hương lạ, cảm giác ghê tởm đang đè nặng trong lòng.

Ira lặng lẽ đi cạnh Chaeng , cố trấn an

– Chị hai… chị tin em đi, Li không phải người như vậy.

Chaeng không trả lời.

Mãi tới khi về đến nhà, nàng mới khe khẽ nói

– Chị… sẽ nói chuyện với Li. Không sao đâu.

Li bước ra từ phòng tắm, tóc còn nhỏ nước, gương mặt tái nhợt.

Chaeng đã ngồi sẵn trên giường.

Li cố nặn ra một nụ cười, đến gần nàng

– Chị… hửi coi em thơm hông? Hun miếng coi.

Li ghé sát mặt, nhưng chưa kịp gì thì…

Chaeng tát mạnh một cái vào mặt Li.

Li ngã nhào xuống sàn.

– Chị… sao chị quánh em…

Chaeng gằn giọng

– Tí

Thằng Tí chạy vào, líu ríu

– Dạ… cô kêu con…

– Lấy roi cho tao.

Tí líu ríu đem bó roi vô, rồi chạy mất.

Chaeng cầm roi, quất xuống nền

– Quỳ lên. Em nói đi. Sai một chữ, chị quất tới khi gãy một roi thì thôi.

Li thở dài rồi đứng lên phủi đầu gối, gom roi dẹp ra bàn.

Rồi đi đến ngồi bẹp dưới chân Chaeng

– Nè.. chị đang..

– Cư xử với em.. như với ngưòi làm chồng đi Chaeng .. em hông phải em gái của chị đâu.

Li ngước mắt nhìn Chaeng.

– Em có chuyện muốn nói… để em nói trước rồi chị nói chuyện của chị sau.. được không?

– Nói .

Li kể lại mọi chuyện ở Hồng Ngự, từ lúc uống say đến khi tỉnh lại, hoang mang không nhớ gì, chỉ biết Thanya gài bẫy.

Chaeng nghe xong, khẽ hỏi, giọng nghèn nghẹn

– Vậy… em thật sự đã… ngủ với Thanya?

Li nhìn thẳng vào mắt Chaeng , nói chậm rãi

– Em không nhớ gì hết. Em nói không có… chị tin em không?

Chaeng im lặng, kéo Li lên giường.

Ánh mắt nàng ngấn lệ.

– Em lấy cái đồng hồ của chị ra coi chi vậy?

Li hả một tiếng

– Chị biết em lấy?

– Chị để đó mà…đồ chị để… chị biết…

– Em coi thử thôi.

Chaeng kể chuyện đã gặp Thairad, rằng đồng hồ rơi từ hồi Thairad tới thăm má nàng, và Chaeng giấu vì sợ Li manh động.

– Chị nghi ai?

Li hỏi nhỏ.

– Chị nghi một người… nhưng cần điều tra thêm.

Chaeng nhìn Li

– Sao em không nghi chị với Thairad như lời Thanya?

Li mỉm cười, đưa tay xoa bụng nàng

– Vì con em ở đây. Em tin chị. Cả đời này… em chỉ tin mỗi mình chị.

Chaeng ôm chầm lấy Li, siết chặt.

Cùng lúc ấy, Thanya từ bên nhà vẫn ngồi im..

Ánh mắt nàng thất thần, không thể tin nổi… Li không sập bẫy.

Còn Chaeng, nằm trong vòng tay người thương, xoa nhẹ lên bụng nàng, thì thầm

– Thanya… sẽ méc ông Houbus…

Li thì thào

– Em sợ cho chị… ổng có quyền lớn lắm.

Chaeng khẽ cười

– Chị tin ông ấy biết đúng sai, phải trái.

_______________________________

Trời Vĩnh Long lất phất mưa khi Chaeng ngồi lặng trong văn phòng cảnh ty, tay nàng siết chặt một tờ báo cũ.

Bên ngoài phòng thẩm vấn, một thằng bé đang ngồi ăn bịch kẹo do chính tay Chaeng đưa.

Nó chính là Tèo, thằng khùng suốt ngày lang thang đầu chợ, người ta vẫn tưởng chẳng nhớ được gì, chẳng biết gì.

Nhưng nó gặp Chaeng và Li thì lại khác, nó sợ Chaeng dữ lắm.

Chaeng ngồi đối diện nó, nhẹ giọng

– Tèo, ngon hông? Kẹo đó của Pháp à nghen, xịn lắm đó. Cô cho thêm nè…

Tèo nhóp nhép gật gù

– Ngon… có cái màu cam cam thơm thơm…cho Tèo bịch nữa đi

– Ăn nhìu dị?

– Tèo cho bà…

– Bà nào?

Thằng Tèo gãi gãi đầu

– Bà…bà cho Tèo năm xu mua bánh tiêu rồi cho năm xu… dí cái đồng hồ tròn như trứng gà so… Tèo phải cho bà kẹo..

Rồi nó cười hề hề đưa hai tay ra trước mặt Chaeng

– Cô cho Tèo nha… Tèo chia cho chị Li… Tèo tưởng…đốt nhà vui lắm…sao chị Li khóc…

Chaeng cười tươi xoa đầu nó đưa cho nó bịch kẹo nữa.

– Tèo nhớ hôm đó hông? Nhà ai bị cháy vậy? Sao Tèo đốt?

Chaeng cười, lấy thêm viên kẹo đưa tận tay

– Ăn nữa đi. Rồi kể cô nghe đi. Cô thương Tèo mà. Cô đâu có la… Tèo kể thiệt đi, cô hông bắt đâu, cô chỉ cần biết chuyện thôi, kể nghe chơi.

Thằng nhỏ cứ nhai nhóp nhép chép chép miệng

– Nhà chị Li.. .cháy.. Tèo đốt á….vui lắm mà cũng hổng vui.. sao chị Li khóc, cô ăn kẹo hông?

Thằng Tèo đưa tay đút cho Chaeng, Chaeng nhìn nó rồi há miệng ra

– Nè há miệng nè ùm… đợi xíu Tèo chia kẹo rồi kể cho cô nghe ha.

Thằng Tèo ngồi chia kẹo ra từng nhúm

– Chị Li nè.. bà nè..

– Bà nào Tèo?

Thằng bé cười toe, rồi bỗng nhiên chỉ tay vào không trung

– Là bà… bà lớn… bà lớn cho năm xu… bà lớn nói đốt nhà vui lắm… bà lớn kêu bỏ đồng hồ vô đốt nè…bà lớn á.

Chaeng lặng người.

Tim nàng như ai bóp chặt.

Một bàn tay vô hình đang kéo tung tất cả tấm màn che đậy suốt thời gian qua.

– Bà lớn nào, Tèo? Tên gì? Cái bà hay đi xe đen đen? Bà có áo dài tím phải hông?

Tèo gật gật lia lịa.

– Bà lớn mà cô hổng biết bà lớn hay đi siết đất hùi đó quánh Tèo hoài… cho năm xu lận đó… cô há miệng Tèo đút nè.

Chaeng há miệng ăn xong, xoa xoa đầu nó.

Chaeng đứng phắt dậy.

Mắt nàng ươn ướt.

Không cần thêm một chữ nào.

Nàng biết chỉ có thể là một người duy nhất.

Ngay lập tức, Chaeng sai Lada cử lính về chặn đường bà Nhiên tại bến phà Cái Mơn, vừa lúc bà trở lại Vĩnh Long sau chuyến đi thăm ruộng.

Chiều hôm đó, tại phòng thẩm vấn ở cảnh ty tỉnh, bà Nhiên bước vào.

Vẫn y áo sang trọng, tóc vấn cao, môi đánh đỏ phong thái lâu năm, tưởng như không gì khuất phục nổi.

Chaeng ngồi đó, lạnh lùng, chiếc đồng hồ quả quít cháy xém đặt trên bàn.

Lada đứng bên cạnh, im lặng ghi chép.

– Má có biết đây là gì hông?

Bà Nhiên liếc qua

– Một cục sắt rác rưởi. Con gọi má về gấp vậy là vì cái này sao?

– Má không thấy quen? Chiếc đồng hồ này từng là của Thairad. Người ta tìm được trong đống tro tàn nhà cha má Li.

– Thì sao? Tại sao hỏi má?  Cái gì cũng đổ lên đầu má được hết hả? Chaeng, con nghi má đốt nhà người ta à?

Chaeng lặng thinh.

Nàng rút thêm một xấp ảnh.

Ảnh Tư Nghĩa, ảnh chiếc xe, ảnh cái nhà cháy và một vài tấm ảnh khác.

Tấm này do lính mật của Tawan chụp được khi theo dõi hành tung.

– Má cho tiền thằng Tèo chi?

Bà Nhiên khựng lại vài giây nhưng vẫn điềm nhiên

– Thì má bố thí cho nó. Nó là thằng khùng mà.

Chaeng gằn giọng

– Nó nói rõ. Chính miệng nó. Má kêu nó đốt nhà… má kêu nó bỏ cái đồng hồ vào đó… má cho nó năm xu. Má có biết tội này nặng lắm không? Nếu chiếc đồng hồ ấy thực sự là của Thairad, thì má đang vá họa cho Thairad.  Má biết không?

Chaeng chỉ tay vào bà

– Má muốn mượn tay Li giết Thairad, để Thairad có bị gì… Li sẽ là người đầu tiên bị quy tội mưu sát nhà báo.

Giọng Chaeng lạc đi

– Và má biết… trong thời Pháp thuộc này…, đụng đến chủ bút báo Đông Dương là lãnh án tử hình. Má muốn giết Li, má đang mượn tay giết người.

Bà Nhiên bật dậy, đập bàn

– Phải. Tao làm đó, tao làm để nó biết thân biết phận.

Tao làm để mầy tỉnh ra. Con nhỏ đó chỉ làm hại mầy thôi. Nó không xứng. Nó là dân quê, là con nợ, là người dưới. Vậy mà mầy nghe nó, mầy cãi lại tao. Cái nhà đó cháy là để cảnh cáo, cảnh cáo đó.

Chaeng siết nắm tay, môi mím chặt

– Má ơi… má lúc nào cũng vậy. Má không leo được lên cao, má cũng không cho ai leo. Má lấy danh nghĩa bảo vệ con, nhưng thật ra chỉ là giữ quyền cho mình. Má hại Li… má muốn Li chết.

– Đúng. Tao muốn nó biến mất. Mầy điên rồi Chaeng, mầy vì nó mà trở mặt với má.

–  Con là tỉnh trưởng. Pháp luật không có thân sơ. Người nhà con phạm tội cũng phải xử như thường dân.

Bà Nhiên hét lên

– Tao là má mầy.

Chaeng khàn giọng

– Má đã chọn đường đi riêng. Con cũng vậy.

Nàng quay sang Lada

–  Lập hồ sơ tố tụng. Đưa má ra tòa theo đúng quy trình.

Lada gật đầu, ra hiệu cho lính.

Chaeng bước ra khỏi phòng, trời đã tối.

Gió thổi lạnh lùng.

Nàng vừa bước về đến nhà thì nghe tiếng la thất thanh trong sân.

Một người đàn ông trung niên, Tây lai, cao lớn, đang chĩa súng vào Li người ấy không ai khác hơn là ông Houbus, cha của Thanya…

Li đang đứng run run, tay ôm mặt, một bên má sưng đỏ, rớm máu, ánh mắt vẫn ngước nhìn thẳng vào người đàn ông đang chĩa súng về phía mình.

Ông ta, người từng là quan chức cao cấp của Pháp quốc, cha ruột của Thanya, vận áo ghi lê trắng, cà vạt đỏ thẫm, đứng sừng sững giữa nhà Chaeng như kẻ tuyên án.

Gương mặt ông đanh lại, từng nét cau có như đúc từ đồng sắt.

Tay phải ông lăm lăm khẩu Rulo sáu viên, còn tay trái chỉ thẳng vào mặt Li, giọng rít lên như lửa bén dầu.

– Mầy… dám… dám làm nhục con tao?

Li lùi nửa bước, vẫn ôm mặt, nước mắt không rơi nhưng ánh mắt cháy bỏng uất nghẹn.

Má tím bầm, máu rịn ra nơi khoé môi

– Tui… hông có làm… là con gái ông… hại tui…

– Con tao mà hại mầy?

Houbus gầm lên như thú dữ

–  Con tao hông thiếu người muốn có nó trong đời, một đứa như mầy… được vào nhà tao là phước ba đời.. chưa tới lượt mầy bị hại đâu.

Ông ta xoay ổ đạn khẩu súng kêu lách cách lạnh buốt.

Một viên, hai viên… đủ cả sáu.

Âm thanh khô khốc như định mệnh, rơi vào tai Li khiến trái tim muốn vỡ tung.

Mùi thuốc súng cũ từ khẩu Rulo làm không khí nghẹt lại.

– Đừng.. khoan đã…

Giọng Chaeng vang lên, rồi nàng lao vào giữa họ, đứng chắn trước Li, tấm thân mảnh dẻ của một người con gái dám ôm cả cơn giận dữ của thời cuộc và một khẩu súng đã lên nòng.

–  Ông Houbus. Xin ông… bình tĩnh… Li là người của tui… ông không thể giết người trong chính ngôi nhà của tui

Tiếng của Chaeng run lên nhưng ánh mắt nàng không lay chuyển.

Nàng đứng thẳng, không một chút do dự sợ hãi.

Phía sau ông Houbus, Thanya đang đứng, đôi mắt cô ta giờ như mắt diều hâu.

Cô ta im lặng, như cái bóng nửa sống nửa chết, chỉ nhìn Chaeng lom lom.

Houbus nhìn Chaeng, ánh mắt chuyển dần từ giận dữ sang sắc lạnh ngạo mạn.

Ông hạ thấp súng xuống, rồi cười khẩy một tiếng, tiếng cười khiến cả phòng như đóng băng.

– Tui có thể đưa cô Chánh lên… thì cũng có thể đạp cô xuống.

Chaeng không phản ứng.

Nàng chỉ thở mạnh.

Nhưng trong lòng, ngọn sóng cuộn trào dữ dội.

Bàn tay siết chặt lại, rồi buông ra… rồi lại siết.

– Cô thua xa má cô năm xưa…

Houbus nói tiếp, ánh mắt quét ngang nàng

– Năm xưa, má cô bất chấp mọi thứ… miễn đạt được điều mình muốn… kể cả…

Ông dừng lại, cười khinh khỉnh, liếm môi như con sói.

– Mà thôi. Giờ tui hỏi lần cuối… Cô Chánh có chịu giao Li cho tui hông?

Chaeng cắn môi.

Nàng nhìn Li sau lưng, ánh mắt đau đớn nhưng vững vàng.

Một khoảnh khắc dài trôi qua, nàng hít sâu.

– Không. Đây là cha của con tui. Ông không có quyền.

Mặt Houbus thoáng giật nhẹ.

Ông im lặng một chút, rồi gằn từng chữ

– Được. Vậy… cô đừng trách tui.

Ông ta quay đi, lôi tay Thanya.

– Cha không để con gái của cha thiệt thòi đâu. Đi thôi con.

Thanya lặng lẽ bước theo.

Trước khi ra khỏi cửa, cô ta ngoái lại nhìn Chaeng- ánh mắt ấy không giận, không tiếc, chỉ đầy mưu toan.

Tiếng chân của họ vang lên trên nền gạch lát, xa dần.

Khi cánh cửa  cổng đóng lại, không gian như đổ sụp.

Nàng nâng mặt Li lên, bàn tay run run, mắt rưng rưng.

– Sao hông né… mà để bị quánh… đau lắm hông?

Li lắc đầu, không nói gì.

Li vẫn ôm bụng, nơi ông Houbus đã đạp mạnh lúc nãy làm Li  gục xuống.

Một giọt nước mắt rơi nơi khoé mắt.

– Đừng khóc.

Chaeng nói khẽ

– Chị giã lá cho… đắp vô mau tan máu bầm.

Chaeng chạy vào bếp, tay nàng run khi nhặt từng lá trầu không, đọt nghệ tươi, ít muối.

Nàng giã vội, mùi lá xông lên nồng nồng.

Quay lại, nàng ngồi xổm xuống, nhẹ tay bôi lên má, lên bụng Li.

– Đau lắm hả?

–  Dạ.. chút chút..

Chaeng cúi đầu.

Nàng băng tay mình quanh vết thương, như muốn dùng chính hơi ấm mình để sưởi lên cơn đau cho người yêu.

Một lát sau, Chaeng ngồi tựa vào vách, ánh mắt nàng nhìn xa xăm.

–  Ông ấy nói…là sẽ làm. Ông Houbus… không phải người nói chơi.

– Ổng làm gì?

Li hỏi, giọng còn nghèn nghẹn.

Chaeng lắc đầu.

Một lúc sau Li hỏi khẽ

– Chị… có sợ hông?

– Có….Nhưng sợ nhất là em bị bắt. Chị hông để ổng làm vậy được.

Li không trả lời.

Chaeng đưa tay vuốt tóc Li, rất chậm rãi.

Bầu không khí nặng nề, nhưng cũng tràn đầy dịu dàng, như thể giữa những sóng gió, hai người vẫn tìm và giữ được nhau.

Nhưng trong thâm tâm Chaeng biết… chuyện chưa dừng ở đây.

Ông Houbus là người có thế lực.

Và khi quyền lực đi cùng hận thù… cái giá phải trả sẽ không rẻ.

Ira mím môi nhìn Chaeng rồi lui ra ngoài đánh điện tín gửi cho ai đó.

Dưới cái nắng chói chang của miền Tây Nam Kỳ, con đường dẫn vào dinh thự Tỉnh trưởng giờ đây vắng lặng và oi ả đến nghẹt thở.

Bóng cây sao già trút lá lả tả trên lối đi, tiếng ve kêu vang lên như báo hiệu một cơn giông lớn đang đến gần.

Nhưng cơn giông ấy không phải của đất trời.

Đó là cơn giông đang cuồn cuộn trong lòng Chaeng người từng ngạo nghễ đứng đầu tỉnh Vĩnh Long, nay đang bị chèn ép, bức bách từng bước bởi chính người từng gọi là đồng minh – Houbus.

Chaeng ngồi lặng trong phòng làm việc, ánh mắt nhìn về phía hồ sen phía sau dinh.

Tách trà trên tay đã nguội lạnh từ lâu.

Trên bàn là một loạt công văn bị trì hoãn, các lệnh điều chuyển bị bác bỏ, thậm chí cả những chỉ thị thường nhật của nàng cũng bị trả về không lý do.

– Ông ta..bắt đầu rồi..

Chaeng lầm bầm, ánh mắt thoáng lên tia lạnh lẽo.

Cánh cửa phòng bật mở.

Li bước vào, nhẹ nhàng như thường lệ.

tay cầm một xấp thư mới từ Saigon gửi đến.

Đôi mắt đen lay láy nhìn Chaeng, thoáng chút lo âu.

– Em pha trà mới cho chị rồi nè.

– Để đó đi, chị không khát.

Li đặt khay trà xuống, lặng im.

Cô đứng đó rất lâu, chờ Chaeng nói gì thêm, nhưng Chaeng vẫn bất động.

Rốt cuộc, Li khẽ hỏi

– Người ta lại gây khó dễ với chị nữa hả?

Chaeng bật cười khẽ, tiếng cười gằn nghèn nghẹn

– Lần này không chỉ gây khó dễ đâu… muốn hạ bệ chị luôn.

Li ngồi xuống đối diện nàng

– Là ông Houbus?

Chaeng gật nhẹ.

Gương mặt nàng cứng lại, cặp mắt ánh lên tia căm hận

-Ổng đang vận động Hội đồng tỉnh. Mấy dự án chị xin vốn hồi đầu năm, ổng giữ lại hết. Trường học, nhà thương, cả công trình dẫn nước về Cái Sắn… ổng cũng cắt. Không một lý do. Còn buộc chị phải ký giao toàn bộ quyền kiểm duyệt tài chính tỉnh cho ông ta.

– Vậy là ổng muốn tước quyền lãnh đạo của chị?

– Không phải chỉ tước quyền đâu, là…muốn triệt chị từ gốc tới ngọn.

Chaeng đứng dậy, sải bước về phía cửa sổ.

Gió thổi làm tóc nàng rối tung.

Li nhìn theo dáng người ấy, lòng nghẹn lại.

Đây không phải lần đầu Chaeng bị vùi dập.

Nhưng chưa bao giờ, chưa bao giờ nàng thấy Chaeng yếu đuối đến vậy.

– Chị có nghĩ là… em nên… gặp ổng hông? Chuyện này tại em mà.. ổng muốn đánh muốn giết gì.. tùy ổng cho xong.

Chaeng quay lại, đôi mắt đanh lại

– Em đừng nói vậy. Em không có lỗi gì cả.

– Nhưng nếu vì em mà chị phải mất tất cả thì…

– Li

Chaeng bước nhanh lại, siết lấy vai Li.

– Nghe chị nè. Em là thứ duy nhất trên đời này chị không hối tiếc. Dù có phải mất chức, mất danh dự,… chị cũng không hối hận vì đã chọn em, mình có con, chị còn đất đai điền trạch… cùng lắm chị lui về sau thôi.

Li rưng rưng, đưa tay lên chạm khẽ gương mặt nàng

– Em phải làm gì để bảo vệ chị đây… em hổng biết…em còn non quá hà.. .chức vụ của em.. còn nhỏ lắm..

Chaeng khẽ khép mắt.

Giọng nàng trầm lại

– Hãy ở bên chị. Đừng bỏ chị. Chỉ vậy thôi…

Trụ sở tỉnh Vĩnh Long sáng nay phủ một màu ảm đạm dù ngoài trời nắng chang chang.

Cửa kính mờ của phòng làm việc Chaeng bị đẩy bật ra.

Một cơn gió lặng lẽ luồn qua rèm cửa màu xám.

Ira, Tawan và Ear đã có mặt, gương mặt ai nấy căng thẳng.

Chaeng ngồi đó, tay siết chặt giấy tờ bản kiểm kê quỹ giáo dục và y tế của tỉnh lỵ.

Bút mực đặt xuống bàn đã gãy làm đôi.

Một cuộc họp khẩn vừa được Houbus cố vấn cao cấp người Pháp của phủ toàn quyền chủ trì, với lý do điều tra công quỹ và vi phạm đạo đức công chức.

– Chị Chaeng , ổng dám cáo buộc chị biển thủ công quỹ để… lột xác cho Li?

Ear không thể giữ bình tĩnh.

– Nói vậy khác gì nói nhà mình.. .ăn cắp..

Ira gằn giọng

– Houbus muốn lôi danh dự chị ra chà đạp. Hắn đang kéo toàn bộ bộ máy giám sát từ Cần Thơ lên. Hắn không đánh chị bằng súng đạn, mà bằng miệng lưỡi, bằng truyền thông, bằng hồ sơ. Đòn này sâu hơn dao, đau lắm nha chị hai.

Tawan nhíu mài

– Trước khi báo chí nhúng tay vào, chúng ta cần ra tay trước. Em có thể vào sở báo chí và kiểm soát nguồn phát, nhưng cần bằng chứng bác bỏ hắn.

Chaeng vẫn im lặng.

Nàng trầm tư, đôi mắt đỏ ngầu vì mất ngủ suốt ba đêm.

Trong tim nàng vẫn đau âm ỉ khi nhớ lại cảnh Ling bị đánh, bị sỉ nhục ngay trong nhà mình.

Cũng trong ngày đó, Chaeng thấy ánh mắt của Houbus không đơn thuần là tức giận vì danh dự con gái ông ta, mà là tham vọng hủy hoại cả một thế hệ mới như nàng.

Ira đưa bánh tới cho Chaeng

– Chị ăn đi.. bầu bì mà vầy là chết chớ giỡn.

Chaeng vừa nhai bánh vừa siết chặt tay.

– Li đâu rồi?

nàng hỏi khẽ, giọng khản đặc.

– Ở nhà, bị sốt nhẹ. Nhưng không chịu nằm yên. Cứ nằng nặc đòi đi tìm cách giúp chị.

Ira trả lời, mắt ánh lên lo lắng.

– Đừng để Li manh động

Chaeng thở ra

– Li làm gì cũng dùng cảm xúc mà quên đầu óc…

Ear cười nhạt

– Còn chị? Chị hai… chị đang để đầu óc hay con tim điều khiển?

Im lặng.

Trong phút chốc, không ai dám thở mạnh.

Cuộc họp vào chiều hôm đó, Houbus chính thức đưa ra cáo buộc

– Cô Chánh đây mê người tình trẻ… nên bòn rút ngân khố của Lục tỉnh nuôi nấng người tình ăn học, lột xác cho cô Li một diện mạo mới. Phải hông, cô Chánh?

Cả hội trường ồ lên.

Mắt bao nhiêu quan chức, viên chức, dân biểu, ký giả đồng loạt đổ dồn về phía Chaeng .

Houbus vẫn giữ vẻ mặt nhàn nhã, như đang uống rượu vang ở ban công ngắm mùa xuân.

Chaeng không trả lời ngay.

Nàng đứng dậy, ánh mắt không né tránh, nhìn thẳng vào mặt người đàn ông đang tìm cách nhấn chìm mình.

– Ông đang vu khống.

Houbus cười khẩy,

– Không? Vậy cô giải thích sao về chi phí học… trị giá 100 đồng Đông Dương mỗi tháng mà cô Li được cấp riêng? Về đồng phục mới, giày từ Pháp, sách từ Sài Gòn gửi về? Về căn phòng riêng trong nhà cô, ở khu dinh thự dành cho khách thượng lưu? Và rất nhiều chi phí dùng để thay lông đổi cánh cho cô Li? Ở đâu ra?

Chaeng vẫn bình tĩnh, nhưng tay nàng đã run.

Tai nàng lùng bùng vì giọng cười khúc khích của Thanya, đang ngồi nép sau cha.

Thanya nhìn Chaeng như nhìn một vết nhơ.

– Còn bản thân cô

Houbus chậm rãi nói tiếp

– Từ khi nào tỉnh trưởng có quyền ưu ái một đứa học trò đến mức đưa về sống chung trong tư dinh, và cô mượn danh chánh quyền bảo hộ để nâng đỡ trắng trợn qua bàn tay ông Khâm?

Chaeng nghiến chặt quai hàm.

Không phải vì sợ.

Mà vì đau.

Đau khi thấy những điều chân thành nhất của mình, tình yêu nàng dành cho Li, bị bẻ cong thành một thứ công cụ chính trị, bị đay nghiến như thể nàng là thứ đàn bà lẳng lơ nhưng có quyền lực.

– Tôi chỉ yêu thôi..

Chaeng nói, giọng trầm và vững như đá tảng giữa cơn sóng ngầm.

– Và tôi chưa từng ăn cắp một xu từ ngân khố để làm điều đó. Nhà tôi có khả năng hơn cả vậy

– Nhưng… từ khi cô thuộc về chánh quyền bảo hộ… tài sản của cô là từ cái ghế cô ngồi mà ra.

– Đó là của dòng  tộc tui

– Không.. đó là của chúng tôi đã cho cô. Thà rằng cô đừng tham gia chính trị. Cô Chánh… cô đang dùng quỹ công cho việc riêng.

Mọi người rì rầm.

Một vài người tỏ vẻ cảm thông.

Một vài người nghi ngờ.

Nhưng Houbus thì không nao núng.

– Cảm động lắm, cô Chánh. Nhưng cô là quan chức. Cô không được quyền để tình cảm chi phối chính sách.

Ông chỉ tay vào mặt Chaeng

– Để người dân nhìn thấy một tỉnh trưởng không biết phân biệt công tư, để người Pháp chúng tôi thấy rằng nền hành chính Nam Kỳ đang bị tư lợi và tình dục hóa… Cô nghĩ họ sẽ giữ cô lại à?

Chaeng nhìn quanh.

Bao ánh mắt đang theo dõi.

Bao cái bút máy đang ghi chép.

– Ông Houbus. Tình yêu không phải là lý do để bòn rút ngân sách. Tui không cần phải bòn rút. Tui có thể lo cho người tui thương bằng chính đồng tiền tui làm ra.

–  Vậy à?

Houbus gằn giọng.

–  Vậy tài sản nào trong số đó là tài sản cá nhân cô đứng tên? Mấy dinh thự, bao khu tái định cư, ngân khoản quỹ phụ nữ? Cô dùng cả quyền lực tỉnh trưởng để vẽ cho người tình một tương lai trong mơ. Cô nghĩ chánh phủ sẽ để yên?

Ear đứng phắt dậy

– Ông đang vu khống. Nếu ông có bằng chứng, xin trình ra. Còn không, đây là tội xúc phạm công quyền.

– Ồ không, tôi không vu khống. Tôi cảnh báo.

Tawan nghiến răng

– Vậy thì cũng để tôi cảnh báo ông. Nếu ông tiếp tục chèn ép cô Chánh, tôi sẽ viết loạt bài Ai chống lưng cho gia tộc Houbus và những tòa nhà xây bằng nước mắt dân nghèo. Coi ai mất mặt trước.

Houbus bật cười, khoát tay

– Mấy đứa con nít dọa ông già này sao? Cứ thử xem. Tôi có quyền cho cô Chánh lên, thì cũng đủ lý do để kéo cô xuống.

Nàng hiểu đòn này không chỉ nhắm vào nàng.

Mà nhắm vào cái thế hệ trẻ dám yêu, dám sống, dám đổi mới.

Tối hôm ấy, Chaeng trở về nhà, Li đã ngồi sẵn ngoài hiên.

– Chị… chị ăn cơm nha.

Chaeng gật đầu. Li pha nước ấm cho nàng tắm, rồi  lo cơm nước cho nàng ăn.

Chaeng ăn uống xong thì ngồi im cho Li xoa bóp.

– Em sợ không?

Chaeng hỏi nhỏ.

Li gật đầu

– Sợ… nhưng sợ nhất là chị mệt mỏi…

Chaeng siết chặt bàn tay đang thon dài nhưng hơi run của Li.

Ngoài trời, sấm dội vang rền.

Chaeng nép vào lòng Li…

Cuộc chiến phía trước không phải đơn giản là gỡ cáo buộc.

Mà là đứng vững khi người ta muốn hủy hoại cả nhân phẩm.

Sáng hôm sau, Ira đẩy cửa bước vào văn phòng Chaeng, mặt nghiêm trọng

– Houbus đã gửi yêu cầu chính thức lên phủ Toàn quyền đề nghị đình chỉ chị để phục vụ điều tra.

Chaeng nhìn thẳng vào Ira

– Chị không đi đâu cả. Chị sẽ đối mặt ở đây, với từng lời của hắn, từng móng vuốt hắn đưa ra.

Một sáng nọ, khi Chaeng đang duyệt hồ sơ cho tuyến kênh đào nối Vĩnh Long với Cái Bè, một công văn hỏa tốc từ Tổng Hành chánh Lục tỉnh được gửi xuống

Tạm dừng toàn bộ thi công do "phản ánh về việc sử dụng ngân sách sai mục đích".

Chaeng chết lặng.

Tuyến kênh đó là dự án trọng điểm do nàng và Ira theo đuổi suốt hai năm qua, giúp vận chuyển nông sản nhanh hơn, thu hút đầu tư về cho tỉnh.

Không cần phải hỏi cũng biết, ai đứng sau đòn này.

Nàng gọi Ira vào phòng, giọng trầm nhưng ánh mắt rực lửa

– Em liên hệ  ông Trưởng ty Tài chính. Hỏi rõ, ai ký cái công văn này, và dựa vào bằng chứng gì?

Ira bặm môi, gật đầu, rồi quay ra.

Chưa đầy một giờ sau, nàng trở lại, mặt không đổi sắc nhưng mắt tối đi

–  Là ông Houbus đích thân ký đề nghị lên Tổng nha.

Chaeng lặng người.

Nàng chưa kịp phản ứng thì Ira đặt trước mặt nàng một phong thư đánh máy

Đơn tố cáo nặc danh.

"Người đứng đầu tỉnh Vĩnh Long có mối quan hệ bất minh với một người tên Li. Tỉnh trưởng đã nhiều lần ký ngân sách cho các lớp học, sinh hoạt, phục trang và đi lại cho người này …không rõ tư cách pháp lý."

Chaeng siết chặt tờ đơn trong tay, giấy nhăn rúm dưới lòng bàn tay lạnh ngắt.

Ngay hôm sau, cảnh sát tư pháp đến nhà Chaeng với lệnh triệu tập Li.

– Theo điều tra, cô Li có liên quan đến việc nhận ngân sách bất hợp pháp. Yêu cầu hợp tác.

Chaeng bước ra cửa, chắn ngang họ

– Li.. là người nhà của tui. Nếu có gì cần hỏi, tui là người chịu trách nhiệm.

Nhưng họ không để nàng can thiệp.

Tawan đích thân lái xe đưa Li lên đồn, để Ear và Ira ở lại lo giữ mặt trận truyền thông.

Tawan đưa đi và nhờ có lập luận của Lada mà Li được thả về

Từ hôm đó chuyện cứ dồn dập đến, Chaeng lại thai nghén nên nàng căng thẳng cực độ.

Li lo lắng vô cùng, cha má Li đi qua chăm sóc nàng như con ruột.

Má Li lo từng bữa ăn cha Li chạy hái từng trái xoài bắt từng con cua đồng mỗi khi Chaeng nói thèm.

Li thì cứ lúc có ở nhà lúc đi đâu mất.

Chaeng thắc mắc Li cứ cười trừ rồi xoa đầu nàng.

– Chị ngoan… em đi công việc mà..

Li hôn lấy nàng nụ hôn vẫn ấm áp như ngày nào.

– Chị  ở nhà với má nha…

– En đi đâu?

– Em đi… công chuyện sẽ dìa sớm.

Nàng gật đầu  nhìn theo bóng lưng Li .

_______________________________

Sài Gòn những ngày đầu mùa mưa như rơi vào một khúc trầm buốt giá của đời người.

Trên cao, trời không dứt cơn u ám, từng đợt gió lạnh luồn lách qua hàng cây xào xạc, lướt ngang mặt sông lặng lờ.

Trong nhà… Chaeng ngồi một mình trên chiếc ghế dài bằng gỗ mun khảm xà cừ, đôi tay đặt gọn gàng trên đùi, nhưng ánh mắt không còn sinh khí.

Gió từ khung cửa mở lùa vào làm bay nhẹ tấm rèm lụa mỏng, hắt lên khuôn mặt nàng một vẻ hoang hoải.

Bên ngoài, không một tiếng gõ cửa.

Không một ai đến.

Những ngày trước, lúc còn đương chức, nhà của Chaeng người ra kẻ vào không ngớt, nhưng nay, sau hàng loạt chỉ trích, buộc tội từ phía ông Houbus, Chaeng bị tước hết quyền hành, bị giáng xuống chức danh tượng trưng, chờ điều tra.

Tâm thế của nàng như người đang đứng ở mép vực, không có chỗ bấu víu.

Chaeng từng là người mạnh mẽ, là người quyền lực nhất lục tỉnh.

Nhưng giờ đây, trước cơn lốc oan ức và sự thâm hiểm, nàng chợt thấy mình chỉ là một người con gái bình thường… không quyền, không thế, không một ai bảo vệ.

Chỉ còn Li…

Nhưng cả Li cũng không thể làm gì.

Chaeng biết điều đó.

Nàng không trách Li, chỉ sợ rằng, nếu Li cố quá, sẽ bị kéo xuống cùng mình.

Trong tim Chaeng, bảo vệ Li luôn là lẽ sống sau tất cả những gì nàng đã đánh đổi.

Cùng thời khắc ấy, trong một quán trà nhỏ gần cầu Khánh Hội, Li đang đứng đối diện với Thairad.

Gió nhẹ thổi vào, những tấm rèm cửa lay động, ánh sáng nhợt nhạt hắt lên chiếc áo trắng mà Li đang mặc, in bóng dáng gầy gò, mái tóc búi thấp, đôi mắt hoe đỏ.

Cô đứng thẳng, hai tay nắm chặt, nhưng lòng thì đang chao đảo dữ dội.

Thairad chủ bút tờ báo Đông Dương, ngồi trước mặt Li, trong tay vẫn là tách trà chưa uống.

Cô nhìn Li với vẻ lạnh lùng quen thuộc, ánh mắt từng viết nên hàng ngàn bài chính luận chấn động Đông Dương, giờ đang soi thấu tâm can cô gái nhỏ bé đang run lên trước mặt mình.

– Sao em tìm chị làm gì?

– Em biết… tòa báo Đông Dương mạnh đến độ nào… Chị… có thể…có thể…

Không để Li nói hết, Thairad đưa tay lên, ngăn lời.

Rồi cô bước tới, tay nhẹ nâng cằm Li lên, khiến Li không thể cúi đầu được nữa.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Thairad vuốt nhẹ vai áo Li, rồi vỗ vào ngực cô một cái bộp

– Đứng thẳng lên. Theo chị biết… Chaeng không dạy em cúi đầu.

– Em… không đủ sức bảo vệ chị Chaeng …… em thấy mình……

– Em làm được, em bảo vệ Chaeng rồi… Cái cúi đầu hôm nay là đủ. Đủ để hiểu, đủ để lớn. Em bản lĩnh hơn chị nhiều…

Li không nói được gì nữa.

Trong mắt cô rưng rưng là những cảm xúc hỗn độn, hy vọng và biết ơn.

Cô cúi đầu một lần nữa, lần này là với lòng biết ơn chân thành, rồi quay bước ra xe.

Thairad đứng nhìn bóng Li khuất dần, không nói thêm câu nào.

Khi cửa xe đóng lại, cô mới buông một tiếng thở dài.

– thật ra mạnh mẽ hơn mình tưởng…. Chaeng tìm được người xứng đáng rồi.

______________________________

Chaeng ngồi lặng lẽ nơi hiên sau, nhìn đám hoa dâm bụt rũ rượi sau mưa.

Mắt nàng lờ đờ, đôi tay run nhẹ.

Những tiếng thị phi, những lời tố cáo, những bức công văn khiển trách từ Paris… cứ lặp lại trong đầu như kim châm.

Tiếng nói nhạo báng của ông Houbus vẫn còn vang vọng, từng chữ như từng lưỡi dao găm vào da thịt nàng.

Chaeng đã cố im lặng, cố không phản ứng để bảo vệ Li, nhưng trong lòng nàng, từng vết thương cứ rỉ máu.

Đúng lúc ấy, cửa phòng bật mở.

Tiếng bước chân gấp gáp vang lên.

Ira chạy vào, tay cầm một tờ báo còn thơm mùi mực.

Mắt cô sáng rỡ, giọng run lên vì xúc động

– Chị hai… Chị coi nè…Tờ Đông Dương… Chị Thairad… Chị ấy viết rồi… sao Thairad dám đứng ra viết vầy nè.

Chaeng ngẩng lên, run tay cầm lấy tờ báo. Trang nhất là tiêu đề nổi bật in đậm "Sự thật sau vụ hạ bệ Chánh Tham Biện Chaeng – Một kế hoạch chính trị tàn độc từ Paris."

Nội dung bài báo là chuỗi lập luận sắc bén, bằng chứng chặt chẽ, các nguồn tin mật do chính Thairad thu thập từ giới chức nội bộ.

Từng dòng như đốt cháy những cáo buộc nhắm vào Chaeng, vạch trần âm mưu của Houbus cùng các phe phái trong chính quyền thuộc địa.

" Tôi viết với tất cả sự minh bạch, và ngòi bút của tôi chính là cán cân công lý cho thời cuộc lúc này. "

Chaeng đọc mà nước mắt trào ra.

Cô đặt tờ báo xuống bàn, tay ôm mặt.

Ira ngồi xuống bên chị, nắm lấy tay Chaeng

– Chị hai, người ta sẽ tin chị … Giờ chị phải đứng dậy. Đứng dậy để lấy lại tất cả nữa… tụi em không để chị một mình đâu.

Chaeng không nói gì.

Chỉ lặng lẽ gật đầu, rồi tựa đầu lên vai Ira như một đứa trẻ vừa được cứu khỏi vực sâu.

Ngoài sân, bầu trời đã hửng nắng.

Ánh sáng nhẹ nhàng lách qua tán cây, rọi lên gương mặt kiêu hãnh đã từng bị vùi dập, giờ đang hồi sinh lại từ đống tro tàn.

Gương mặt của Chaeng người không bao giờ chịu cúi đầu.

Nàng vuốt ve nhẹ bụng mình

– Ira..Li đi đâu vậy? Sao chưa dìa?

– Li sẽ dìa vào ngày mai họp điều trần.

Chaeng gật đầu im lặng gặm nhấm nỗi nhớ Li.

Annie đặt chân vào Sài Gòn lúc trời còn mờ sáng.

Dưới ánh đèn cao áp lặng lẽ, áo khoác kaki trắng, gương mặt không son phấn nhưng vẫn toát lên nét sắc sảo, quyền uy.

Li đã đứng đợi sẵn, hai tay siết chặt quai túi.

Gương mặt em vẫn còn nhợt nhạt sau những đêm mất ngủ.

Mái tóc buộc gọn, quần áo giản dị.

Khi thấy Annie bước tới, Li bối rối cúi đầu thật sâu

– Em… cảm ơn chị đã đến…

Annie không nói gì.

Cô tiến lại, đặt tay lên vai Li, rồi kéo Li vào một cái ôm.

Rất nhẹ.

– Ira báo cho chị về là vì Chaeng … nhưng cũng vì em nữa. Mầy..bản lĩnh đó, dám tìm tới Thairad yêu cầu viết báo là quá bản lĩnh.

Li khựng lại.

Đôi mắt cay xè.

Không phải vì những lời an ủi ngọt ngào, mà vì sự tin tưởng.

Suốt cả đoạn đường từ sân bay về khách sạn Continental, Annie không hỏi gì thêm.

Annie chỉ nhìn ra phố, đôi khi khẽ chau mài.

Xe dừng lại trước sảnh lớn, Li khẽ chạm vào tay Annie

– chị… chị có mặt trong buổi điều trần chiều nay, đúng không?

– Có. Với tư cách là viên toàn quyền mới, chính thức thay mặt kiêm đại diện ngoại giao Pháp ở Đông Dương.

– Vậy… chị có thể… giúp chị…Chaeng?

– Giúp?

Annie nhếch môi.

– Cô Chánh của em là người phụ nữ thông minh nhất mà chị từng biết, từng thật lòng yêu.. Cô ấy đâu cần ai giúp.

Li cúi đầu.

– Nhưng… chị Chaeng đang bị họ dồn đến đường cùng. Chị Chaeng không chịu nói gì… không tự bào chữa gì cả..

Annie thở ra.

– Vì thương em.

Li lặng thinh.

_________________________________

Phòng họp trưa hôm đó đông nghẹt người.

Các vị đại biểu hội đồng lục tỉnh, đại diện quân đội, người Pháp, người Việt đều có mặt.

Houbus ngồi giữa, vẫn bộ complet sậm, kính gọng vàng, nét mặt hằm hằm như mọi khi.

Bên tay trái hắn là Thanya con gái hắn với bộ đầm trắng và gương mặt hếch lên khinh khỉnh.

Chaeng ngồi một mình ở hàng ghế cuối.

Bộ áo dài lụa xanh ngọc hôm nay không còn sang trọng như mọi khi, vì gương mặt nàng nhợt nhạt, đôi mắt sâu thẳm, vai hơi run, bụng nàng cũng đã lúp lúp gần sáu tháng.

Từ khi Thairad đăng bài minh oan trên Đông Dương Báo, dư luận đã bắt đầu đổi chiều, nhưng Chaeng vẫn không lên tiếng.

Nàng chỉ lặng lẽ chờ phán quyết từ Paris

Thairad bước vào sau cùng, vẫn dáng cao gầy trong bộ suit xám.

Gương mặt lạnh.

Cô trao đổi ánh mắt với Annie người đang đi ngay sau.

Cả hội trường lập tức ồ lên.

Annie bước vào, không cần giới thiệu.

Ai cũng biết Annie.

Viên toàn quyền mới của Đông Dương người từng được mệnh danh là "nữ hoàng ngầm" của giới tài chính Paris.

Người từng không cúi đầu trước cả Thống chế Pétain.

Li đi sau Annie.

Li không còn mặc giản dị như mọi ngày mà diện bộ comple màu than chì, tóc xõa nhẹ.

Dáng đi rất tự tin.

Houbus lập tức đứng dậy

– Tôi phản đối sự hiện diện của người ngoài…

Annie không để hắn nói hết. Cô giơ tay.

–  Tôi là viên toàn quyền mới. Có quyền hiện diện và phát biểu trong mọi cuộc họp có liên quan đến tài chính – chính trị Đông Dương.

– Nhưng đây là cuộc điều trần nội bộ…

– Vậy mời Hội đồng Lục tỉnh biểu quyết

Annie mỉm cười.

– Có hay không việc để tôi tham dự với tư cách người giám sát?

Một vài người đứng lên.

Không ai dám chống.

Ngay cả những người từng theo phe Houbus cũng ngồi im.

Đông Dương Báo sáng nay đã khiến họ hiểu rằng đứng sai bên, là tiêu tan cả sự nghiệp.

Annie ngồi vào ghế chính giữa.

Li lặng lẽ ngồi bên Thairad.

Chỉ một hàng ghế nữa là tới Chaeng.

Li liếc sang mỉm cười với nàng.

Cuộc điều trần tiếp tục.

Houbus vạch ra hàng loạt tội danh "lạm dụng chức quyền", "ưu ái nhân sự", "tiêu xài công quỹ".

Những tờ báo vớ vẩn vẫn tiếp tục đăng những lời vu khống về chuyện Chaeng nuôi tình nhân, phục vụ chính trị bằng đòn bẩy nhân đạo.

Khi Houbus vừa dứt lời, Annie cười nhẹ.

– Xin lỗi ông, nhưng những tài liệu ông viện dẫn… đều không có cơ sở pháp lý. Dựa vào đâu ông khẳng định cô Chánh dùng công quỹ?

Houbus cứng họng.

Annie tiếp tục

–  Cô Li không nằm trong danh sách lương bổng. Mọi chi phí sinh hoạt, học hành đều từ khoản riêng của cô Chánh. Còn khoản chi cho các dự án xây trường, xây trạm y tế là từ quỹ thiện nguyện, được chính phủ Pháp đồng thuận từ tháng trước.

Houbus tái mặt.

– Hơn nữa

Annie gằn giọng

–  Ông đang cố chứng minh tội lỗi của người khác mà không nhìn lại chính mình. Ông đã duyệt mấy ngàn Đông Dương cho dự án khai thác mỏ ở Cái Bè, trong khi không hề có bất kỳ kết quả khảo sát địa chất nào chứng minh mỏ đó khả thi.

Tiếng xì xào vang lên trong phòng.

Annie chậm rãi đứng dậy, mắt không rời Houbus

– Ông không bị đưa ra tòa vì tôi vẫn đang cân nhắc. Nhưng nếu còn một lời nào vu khống nữa, tôi sẽ chính thức yêu cầu chính phủ Pháp triệu hồi ông về Paris.

Tiếng gõ búa vang lên.

Houbus không nói gì, Thanya run rẩy đứng sau cha mình.

Và Li, lúc ấy mới quay đầu nhìn Chaeng chỉ một thoáng, ánh mắt hai người chạm nhau.

Chaeng mỉm cười hạnh phúc nhìn Li.

Sau phiên họp, Annie bước ra sân phủ Toàn quyền.

Li đi theo, định cảm ơn, nhưng chưa kịp mở lời thì Annie đã khoác vai Li

– Em giỏi lắm. Bảo vệ được người mình yêu rồi. Sao? Muốn vô làm ở phủ Toàn quyền không?

Li sững người

– Em…

– Làm cố vấn đi. Chức hông nhỏ mà lương cũng hổng nhỏ luôn. Có quyền đề xuất, có văn phòng riêng. Mà quan trọng là… có thể đứng bên cạnh Chaeng mỗi ngày, đường đường chính chính. Oai lắm đó.

Li cười. Rồi cúi đầu

– Em chỉ muốn bình yên… cho cả hai đứa em…

– Không có gì bình yên nếu không có quyền lực bảo vệ. Còn nhiều cái khó nói sau này lắm.

Annie nháy mắt.

– Thairad cũng nói vậy mà. Phải không?

Thairad từ phía sau bước đến, vỗ vai Li

– Làm đi. Có chức, có phận, dễ nói chuyện hơn. Với lại… Chaeng cũng nở mài nở mặt nữa, bao năm đèn sách hổng lẽ bỏ khơi khơi.

Li đỏ mặt, khẽ gật đầu.

Ngay chiều hôm ấy, Houbus bị bắt giữ, khi đang cố rời khỏi Nam Kỳ bằng tàu hỏa.

Lệnh bắt được ký chính tay Annie.

Những tài liệu về dự án cao su, buôn lậu hàng hóa, trốn thuế, và thậm chí mua chuộc các cơ quan hành pháp… đều đã được tập hợp kỹ càng.

Thanya gào khóc khi thấy cha bị còng tay.

Nhưng không ai bênh vực họ nữa.

Mọi quyền lực giả tạo đã sụp đổ.

Li bước đến bên Chaeng, nhẹ nhàng nói

– Em … được làm cố vấn rồi, thấy em giỏi hông .

Chaeng không trả lời.

Nàng chỉ nhìn Li rất lâu, rồi khẽ chạm tay lên má Li, thì thầm

– Em lớn rồi…giỏi quá hà… hông có em lần này là chị hông xong rồi.

Li ngại ngùng mắc cỡ khi được Chaeng khen

– Chị… dìa thưởng gì cho em đi.

Chaeng nhéo mạnh vai Li chỉ tay vô bụng mình.

– Thấy gì hông?

Li dìu nàng ra xe vừa đi vừa nói cười vui vẻ.

Chaeng chạm mặt cả Thairad lẫn Annie.

Annie vừa thấy Chaeng đã dụi điếu xì gà mỉm cười nhìn Chaeng.

Chaeng phe phẩy tay trước mũi

– Biết sao bị tui chê chưa. Hút hít tối ngày.

Annie cười ha hả

– Thôi đi em ơi, hổng phải em chê chị già hơn em à, em có Li rồi hèn gì em chê chị.

Thairad cũng tủm tỉm cười

– Đến tử  tế, đi hông tử tế nhưng quay lại tử tế… vậy được chưa cô Chánh. Nào sanh đây?

Chaeng mỉm cười cúi đầu xoa bụng mình

– mấy tháng nữa hà.

Annie hỏi nhỏ

– Sanh xong cưới hả?

Chaeng nhìn Li, Li gật đầu lia lịa.

_______________________________

Li và Chaeng vừa về đến nhà.

Thanya từ nhà bên kia đã đi sang, đôi mắt đỏ hoe đầy giận dữ.

Tay ả cầm theo khẩu Rulo.

Li vừa thấy bóng dáng Thanya đã vội dìu Chaeng vao nhà.

Thanya đi đến cổng chưa kịp làm gì đã bị đạp một cái từ phía sau ngã cắm đầu chúi nhủi té sóng soài giữa sân.

Ear đi tới nhặt lấy cây súng, Ira tiến lại phủi phủi gót giày của mình rồi chỉ tay vào Thanya

– Tawan, nhốt nó vô kho phía sau cho chị.

Tawan vâng dạ làm ngay. Thanya la hét chửi bới um trời.

Ira đi vào trong gặp Chaeng.

– Chị hai… tính sao đây cái con đó nó lì như trâu.

Ear cầm súng đi vô

– Dám qua đây định giết ai nữa nè.

Chaeng quay sang Li

– Em ra nhà máy coi thu chi mua bán giùm chị nghe.

Li vừa uống xong ly nước gật đầu ngoan ngoãn

– Dạ.

Nói rồi tay vơ nón đội lên cúi người đưa mặt lại sát nàng.

Chaeng nhìn hai đứa em rồi tủm tỉm cười.

Hôn nhẹ lên má Li. Li quay đầu qua

– Bên này nữa chị.

Chaeng cưng chiều hôn một cái sâu.

Li hí hửng nhảy chân sáo đi còn Ira thì rùng mình ôm lấy Ear

– Út, hun chị cái. Bên này nữa nè.

Chaeng phì cười

– Thôi đi nha. Mắc ói quá.

– Chị mới làm tụi em mắc ói á.

Ira nghiêm túc lại

– Chị tính làm sao?

Chaeng nhìn ra sau nhà ánh mắt có chút hung hãn hiện rõ

– Cha nó vừa xong giờ tính tới nó. Chị đâu định bỏ qua…

Chaeng đứng dậy chỉ tay vào thằng Tí.

– Mầy lôi con Nhiều ra đập một trận rồi bỏ lồng heo thả trôi sông cho cô.

Thằng Tí vâng dạ đi làm ngay.

Chaeng tắm rửa thay quần áo xong phe phẩy quạt đi về phía kho đang giữ Thanya.

Vừa vào cửa Thanya đã hét lên

– Thả tao ra…

Chaeng mỉm cười

– Hôm bữa… mầy nói Li ngủ với mầy hả? Có hông?

– Có… rồi sao? Tao sẽ đi nói với người ta, vì mầy ghen tức khi tình nhân của mầy ăn nàm với tao nên mầy hại cha tao.

Chaeng phá lên cười ha hả.

Kéo ghế ngồi đối diện Thanya đang bị trói

– Ý mầy là.. mầy hổng còn con gái?

– ….

Chaeng bóp chặt hàm Thanya

– Để kiểm tra lại nha. Nếu thực sự mất rồi thì… coi như Li có làm, tao sẽ toại nguyện cho cả hai luôn một thể.

Thanya trợn mắt nhìn Chaeng

– Mầy…mầy muốn làm gì? Hả ?

Chaeng đứng lên phủi phủi tay áo

– Làm gì hả? Đợi xíu.

Thanya hét lên

– Tao với mầy là bạn.. mà mầy đối xử tao như vầy hả? Thả tao ra…

Chaeng vung tay tát mạnh vào mặt Thanya

– Bạn? Nói mà không biết nhục nhã hông biết mắc cỡ.

Chaeng bỏ đi mặc Thanya vẫn mạnh miệng chửi bới ở sau lưng.

Chaeng quay sang Tawan

– Em cho chị mượn hai thằng lính tướng đô con nhất nhìn hun hãn và… tánh tình hung hăng nhất đến đây chị có chuyện cần nhờ.

🌟

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

405533751-256-k272905
Vợ Đẹp
Tháng 7 28, 2026
407121760-256-k782591
Dụ Dỗ Kẻ Ngốc
Tháng 8 14, 2026
Tôi Chơi Les Với Bạn Học
Tôi Chơi Les Với Bạn Học
Tháng 6 17, 2025
410997174-256-k59202
CƯỠNG HIẾP NỮ SĨ QUAN LES
Tháng 8 28, 2026
Truyện Les Hay
Trà Xanh Không Thể Chạy
Chương 59 Tháng 6 19, 2026
Chương 58 Tháng 6 19, 2026
gl-tieng-hat-nguoi-thuong-378844694
Tiếng Hát Người Thương
Chương 47 Tháng 6 21, 2025
Chương 46 Tháng 6 21, 2025
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY_truyenles.net
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY
CHƯƠNG 18 Tháng 7 8, 2025
CHƯƠNG 17 Tháng 7 8, 2025
DỤC VỌNG CHIẾM HỮU CỦA TIỂU CHÓ SĂN
Ngoại Truyện Tháng 12 12, 2025
Chương 24 Tháng 12 12, 2025
Xà Hoan
Chương 7 Tháng 2 9, 2026
Chương 6 Tháng 2 9, 2026
Good Girl
Chương 30 Tháng 12 24, 2025
Chương 29 Tháng 12 24, 2025
Chính Là Thích Chị
Chương 57 Tháng 5 8, 2026
Chương 56 Tháng 5 8, 2026
63926932-256-k270494
Tôi là bác sỹ phụ khoa
Chương 7 Tháng 7 19, 2026
Chương 6 Tháng 7 19, 2026
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư_truyenles.net
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư
Chương 133 Tháng 7 26, 2025
Chương 132 Tháng 7 26, 2025
song-tu-xu-nu-lesbian-to-se-co-quen-cau-191922833
Tớ sẽ cố quên cậu.
part7 Tháng 9 22, 2025
part6 Tháng 9 22, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved