Series LC Miền Tây - Chương 36
Tawan dẫn vào hai tên lính Pháp.
Cao to như cột đình, trắng như bạch tạng nhưng mặt mài hung tợn, mắt cứ lộ ra vẻ hung hãn.
Chaeng nhìn một lượt từ trên xuống rồi nàng khẽ mỉm cười.
– Chị hai, đây là hai người chị hai cần… mà chi dạ chị?
Tawan khom người hỏi nhỏ.
Ira đi tới vỗ vào vai Tawan
– Hỏi ít thôi để sợ á.
Ira quay sang nhìn hai tên lính
– Chị hai… này..chắc ổn hông?
Chaeng nhún vai
– Nhịn bộ dáng cũng… được.
Nàng đứng lên chỉ tay cho hai tên lính đi theo mình.
Ira đẩy cửa phòng.
Chaeng đi vào ngồi lên ghế, vắt chéo chân, chỉ tay nhẹ.
Hai tên lính nhìn nhau rồi cười gian tà cúi đầu đi qua mặt Chaeng.
Thanya hoảng loạn khi bị hai tên đàn ông quăng mạnh lên giường
– Chaeng … mầy làm gì tao? Buông ra… buông tao ra..
Chaeng nhìn hai tên lính từ từ trút bỏ quần áo nàng đang đợi xem thì Li chạy xộc vào.
Li đứng chắn trước mặt nàng.
Chaeng trừng mắt
– Né ra, em binh nó hả?
Li thở hồng hộc
– Ai…ai binh… chị đi ra ngoài…
Chaeng lắc đầu.
Li giậm chân cái đùng
– Ai cho chị nhìn tụi nó. Chị chỉ được nhìn… em thôi. Đi ra hông?
Chaeng tủm tỉm cười gật đầu lia lịa
– Rồi, đi ra nè sao mà con nít ghê.
Li dìu Chaeng đi ra còn ngoái đầu lại nói
– Tui nói tui hổng có làm mà chị lì nha. Ê hai thằng kia, nhỏ nhỏ cái miệng, con tao sợ á.
Chaeng quay sang Li
– Xách cái ghế ra đây cho chị.
Li ngoan ngoãn bưng cái ghế ra cho nàng.
Chaeng ngồi trước bàn trà bằng đá đối diện cửa phòng.
Li đấm bóp chân cho nàng.
Ira bưng bánh với trà tới.
Chaeng nhàn nhã ăn bánh.
Tiếng hét vang vọng bên trong làm Li rùng mình nhìn Chaeng.
Chaeng vẫn lạnh mặt nhai bánh.
Thanya khóc gào khi hạ thân như bị xé toạc, tên lính đang đứng cạnh liền khom người nhìn xuống.
Nó lớn tiếng nói vọng ra
– Dạ bẩm cô Chánh… con nhỏ này còn trinh.
Chaeng mỉm cười liếc nhìn Li
– Dị mà em chê… uổng ghê á.
Li nuốt khan
– Em… hổng thèm…em sợ chị quá hà..
Chaeng phì cười ăn bánh uống trà nói chuyện rôm rả với Ira và Ear mặc bên trong căn phòng kia là âm thanh gì.
Thanya gào khóc thảm thương từng tiếng ngắt quãng.
Li nhìn Tawan, Tawan lặng lẽ đi qua bên phía cửa sổ lén lút ra hiệu gì đó với hai tên lính.
Tầm một tiếng sau…
Chaeng chép miệng khi thấy hai tên lính vắt áo đi ra
Li với Tawan đồng thanh la lên
– MẶC VÔ MẦY. RÙ QUYẾN AI HẢ?
Ira bị bịt mắt tối hù còn Chaeng thì đâu có được nhìn gì Li chắn ngang tầm nhìn luôn.
Hai tên lính luống cuống mặc áo vào. Đi tới trước mặt Chaeng.
Chaeng tặc lưỡi
– Tawan… lính em nhìn dị chớ yếu ha. Mới có nửa dĩa bánh mà đi ra rồi.
Hai tên lính nhìn nhau với vẻ bất ngờ
– Cô Chánh… tụi em cố gắng hết sức rồi.
Chaeng nhướn mài nhìn Li
Li giựt mình liếc Chaeng
– Nhìn em cái gì?
– Kìa, bữa nó nói em hăng sức lắm, chị thấy thịt con nít.. dai đó. Em vô mần chị coi thử.
Li xua tay lia lịa
– Thôi thôi, em hổng có dám đâu chị đừng có mà gài em.
Chaeng nhún vai
– Chê thì thôi, tui bầu bì hổng có chiều được đâu à.
Lada đi tới nhìn cả bàn rồi nhìn vô phòng
– Nó còn sống hông?
Hai tên lính nhìn nhau rồi cười hì hì
– Dạ.. chắc còn đó đồn trưởng mà… con nhỏ này nó còn nguyên nên tụi em…
– Hổng mấy đồn trưởng vô coi thử đi
Ear vừa đi tới nghe được rút guốc chọi cho mỗi thằng một chiếc
– Mồ tổ cha bây, bây nói lợi nghe chơi.
Tawan xua tay cho hai thằng chạy đi.
Ear tiến lại nhéo mạnh lỗ tai Lada đến mức Lada quắn quéo cả người.
– Ear.. thôi mà. Đừng có hung dữ dị. Giờ còn chuyện cần bàn nè.
Chaeng chỉ tay, Ear chậm rãi ngồi xuống.
– Má… giờ vậy rồi sao mà bên nhà Lada qua hỏi đây.
Ear lo lắng nhìn Lada.
Lada chỉ tay về phía nhà cha má Li
– Hay… nhờ cha má Li đi chị hai.
Li lắc đầu
– Hổng được.. rồi mơi mốt tới tao cưới nó tréo nghoe hà.
Đang lo lắng thì Lada nói gọn
– Chị hai đứng ra nói chuyện đi.
Chaeng chỉ tay vô mặt mình
– Chị hả? Đâu có được… chị đâu có ngang hàng cha má em được.
Lada phẩy tay
– Cho đủ lễ nghi thôi chớ hổng lẽ em bỏ luôn cái lễ dạm mà cưới liền á chớ. Hông còn má thì chị lớn nhứt nhà rồi.
Chaeng lắc đầu.
– Bậy, cái gì phải có trước có sau. Mất cha còn chú, mất má còn dì. Để chị đi qua nhà mấy chú mấy dì, cô bác dòng họ nhờ người chủ hôn chớ mình tuổi đời tới đâu mà nói với năng.
Lada thấy vậy cũng phải nên gật đầu.
Chaeng quay sang Li
– Em đừng tưởng chị không thấy em với Tawan làm gì…
Li nhìn Chaeng cất giọng trầm ấm
– Làm gì.. cũng chừa cho người một đường lui giữ cho mình chút khẩu đức, mình sắp có con rồi chị. Đoạn tình còn nghĩa, người ta bạc với mình hổng lẽ mình cũng… bạc theo.
Chaeng trầm lặng nhìn Li hồi lâu rồi nhìn xuống bụng mình.
Chaeng đứng lên chậm rãi đi vào trong phòng.
Nàng tiến lại gần giường nhìn Thanya đang thoi thóp thở nước mắt khô cạn chẳng còn để rơi.
Chaeng ngồi xuống ghế nghiêm mặt nhìn Thanya rồi nàng bất ngờ cười ha hả.
Tiếng cười làm Thanya đang đau đớn cũng phải hoảng sợ lui ngưòi vào vách.
Chaeng vừa cười vừa lắc đầu nhìn Thanya.
Giọng nàng như vừa nghẹn vừa ức.
– Nhớ hồi đó ở bển thân như chị em ruột rà… cái gì cũng chia sẻ, nhường nhịn nhau. Vậy mà… giờ mầy đối xử tao vầy thì cũng hổng trách được tao đâu Thanya.
Chaeng đưa tay cầm cái mền phủ lên người Thanya
– Tao đã nói… cái gì của tao .. tao hổng muốn chia sẻ, cũng hổng muốn ai xớ rớ vô mà… mầy ép tao hoài. Tao có nhịn mà, có nhịn.
Giọng Chaeng nghẹn lại
– Tao có nghĩ tình bạn bè bao năm, có chớ… có nên tao mới cho Li gần gũi giúp đỡ mầy. Đáng ra, mầy hiểu rõ tánh tao mà Thanya.
Thanya nằm nhìn trần nhà trân trân nước mắt chảy dài.
Chaeng chỉ tay vào ga giường.
– Là tự mình chuốc lấy. Từ xưa đến nay… máu ghen của tao Hoạn Thư có sống lại cũng phải cúi đầu xin thua.
Chaeng nói xong đứng dậy, nhìn Thanya lần nữa rồi quay lưng đi.
Thanya thều thào
– Chaeng …
Chaeng khựng lại. Nàng dừng bước.
– Cho tao dìa..Pháp…tao muốn..sống…
Chaeng cúi đầu chớp chớp mắt hồi lâu.
– Tao nhớ.. tao đã kêu mầy dìa Pháp… kêu mầy buông bỏ trước khi Houbus làm ảnh hưởng đến tao.
Chaeng nói xong bỏ đi ra ngoài
Phất tay ra hiệu với Ira.
Ira gật đầu .
Li dìu Chaeng vào phòng và sau đó chuyện gì xảy ra với Thanya chẳng ai biết.
Chỉ biết ngày Houbus ra tòa… nơi góc cuối sảnh tòa án, Thanya ngồi ôm bụng bầu chẳng rõ lai lịch con ai.
Và từ một tiểu thư danh giá nay Thanya chẳng khác gì một người bình thường.
Cha bị lưu đày còn bản thân thì ở một căn nhà nhỏ hẹp, tài sản bị tịch thu sạch, chỉ có thể duy trì sinh tồn bằng… sự thương hại của Thairad.
Thairad không lui tới chỉ âm thầm dúi tiền cho Thanya mỗi tuần.
Thairad không hứa hẹn gì chỉ im lặng nhìn Thanya bằng ánh mắt khó xử.
Trời Sài Gòn lặng lẽ như một dấu chấm than im lìm giữa văn bản đời sống đang rối loạn.
Tin về phiên tòa xét xử bà Nhiên vợ của cố Hội đồng, mẹ ruột của cô Chánh Chaeng lan khắp các mặt báo.
Truyền đơn rải khắp các khu công chức, khu vực quận lỵ, ngõ hẻm, người người bàn tán về một vụ án chính trị mập mờ, liên quan đến cả cơ quan lục tỉnh lẫn giới thương giới cao cấp Sài Gòn – Vĩnh Long, về một người mẹ… mưu sát chính con mình.
Chaeng không muốn đến.
Nàng nhất quyết không đi dù Ira và Ear năn nỉ.
– Chị sắp sanh rồi… chị hông muốn đi…
Từ sáng sớm, nàng ngồi bất động nơi hiên sau, ánh mắt nhìn ra khoảng sân trống nơi có giàn hoa giấy đang rụng cánh theo từng đợt gió.
Mắt Chaeng đỏ hoe nhưng vẫn cương nghị.
Tay nắm chặt chiếc khăn tay đã nhàu.
Li bước vào,một ánh nhìn dứt khoát và trầm buồn
– Chị không đi là không được… Tòa tuyên án bà… người ta sẽ hỏi chị ở đâu.
Chaeng không đáp.
Chỉ quay mặt đi.
Gió lùa qua bậc thềm, kéo dài một phút lặng.
– Em không ép, nhưng nếu em đi một mình… người ta sẽ nhìn chị ra sao… Mà nếu cả chị và em đều không đi… người ta sẽ nói con gái bà Nhiên… quay lưng.
Chaeng siết khăn chặt hơn, đứng dậy, giọng khàn khàn
– Em biết… má… không thương chị. Chưa từng. Cả khi chị mất chức, bà vẫn chưa nói một lời hỏi han…
Li tiến đến gần, rất gần, đặt hai tay lên tay Chaeng
– Nhưng chị… vẫn là con của bà. Là Chaeng của em. Hôm nay, chị phải đi.. chị sắp làm mẹ rồi đó…
________________________________
Bên trong chiếc xe hơi màu xám bạc đậu lặng lẽ phía trước tòa Công lý, Chaeng ngồi im như tượng.
Trên người nàng là bộ đồ đen giản dị, không đeo gì cả, không son phấn, không một thứ gì gợi nhắc đến quyền uy hay hào nhoáng.
Chỉ có sự im lặng kéo dài và một ánh mắt vô định.
Li ngồi bên cạnh, cũng trong màu áo sẫm.
Cô không nói gì từ khi hai người bước vào xe, chỉ nắm lấy tay Chaeng , để những ngón tay run rẩy của nàng được giấu gọn trong lòng bàn tay nhỏ nhắn của mình.
– Chị… đi với em nha, chị…
Li ngập ngừng, giọng rất nhỏ
-… chỉ một lát thôi.
Chaeng nhìn ra cửa kính.
Những người dân, luật sư, lính gác, báo chí… đang túa ra ngoài giữa trời lất phất mưa.
Trong số họ, sẽ có người thấy nàng.
Người từng được xưng tụng là "Cô Chánh " nay lặng lẽ trở thành một bóng người bên lề dư luận.
Sự kiện hôm nay không còn liên quan đến chức vụ, mà là một phiên tòa dành cho một người đàn bà bị cáo buộc tham gia mưu hại chính trị, bà Nhiên.
Vì Chaeng là tỉnh trưởng, là người được bảo hộ bởi cộng hòa Pháp và Li là cố vấn của Annie cũng được bảo hộ như vậy thành ra… tội của bà Nhiên là dính vào chính trị.
Chaeng vẫn không nói gì.
Li siết tay nàng chặt hơn, như sợ nếu buông ra một chút,
Chaeng sẽ vụt mất, tan vào cơn mưa u tối này.
– Em muốn chị có mặt… vì em, không vì ai khác.
Li nói, vẫn cúi đầu
– Vì má … sắp bị tuyên án. Mà em… em không muốn đứng một mình.
Chaeng nhìn Li thật lâu.
Đôi mắt ấy, bao năm nay vẫn như vậy ngây dại, can đảm, và mãi mãi yêu nàng bất chấp.
Dù cho từng bị xô đẩy, bị sỉ nhục, bị gạt ra khỏi thế giới hào nhoáng ấy Li vẫn đứng đó, như một ngọn cỏ mềm mỏng bám rễ sâu vào đời nàng.
– Đi thôi.
Chaeng nói nhỏ
– Mình đi thôi em.
Trong khán phòng ngột ngạt ánh đèn, những gương mặt lạnh tanh của quan tòa, công sứ, phóng viên báo chí, người nhà các can phạm… lướt qua nhau như những bức tượng đá.
Bên trong tòa án, khán phòng lớn đã chật kín người.
Ghế dành cho công chúng đã không còn chỗ trống.
Nhiều người phải đứng phía sau, dọc theo hành lang.
Trên ghế dành cho bị cáo, bà Nhiên được đưa vào, gương mặt hốc hác nhưng ánh mắt vẫn còn lấp lánh chút gì kiêu hãnh.
Bà không nhìn ai, cũng không tìm Chaeng.
Có lẽ bà nghĩ con gái mình… Chaeng sẽ không đến.
Nhưng khi bà ngoái lại, và thấy Li đang dắt Chaeng đi giữa hàng ghế chật chội, bà khựng lại nhìn bụng bầu gần ngày lâm bồn của nàng.
Li cúi đầu, gật nhẹ về phía bà.
Ánh mắt bà Nhiên đanh lại, rồi lại chùng xuống.
Gương mặt lạnh lùng quen thuộc ấy bỗng thoáng run.
Bà Nhiên, tóc bạc, mặc áo dài nhung tím, ngồi sau vành móng ngựa.
Vẫn là ánh mắt cao ngạo ngày nào nhưng giờ đã lấm tấm đục mờ.
Bà không nhìn Chaeng nữa.
Cũng chẳng liếc Li.
Mặt bà nghiêng hẳn về phía cánh luật sư người Pháp những kẻ đang tìm mọi cách biện hộ cho bà, cố giảm tội.
Luật sư phía tòa án Pháp đọc cáo trạng.
– Nội dung buộc tội bị cáo tham gia âm mưu ám sát quan chức cấp cao của Pháp tại Nam Kỳ, cụ thể là cô Chánh tỉnh trưởng, cũng là con gái bị cáo.
Luật sư dừng lại nhìn bà rồi đọc tiếp
– Tiếp tay cho nhóm chống đối chính quyền, liên kết các phe nhóm trong dân để thao túng và ám hại. Ám sát và thực hiện hành vi cố ý sát hại gia đình của cố vấn phủ Toàn Quyền, La Lisa.
Bằng chứng là những lá thư bị mật thu được tại ngôi nhà ở Cái Mơn.
Có dấu vết viết tay của bà, có một số nguồn tài chính bà đứng tên rót cho nhóm phản kháng.
Cùng với các lời khai từ tay chân vốn đã bị bắt giữ và khai hết.
Li lặng lẽ nhìn lên bục.
Gương mặt cô lạnh như đá, không chớp mắt.
Chỉ Chaeng từ đầu đến cuối siết nhẹ bàn tay cô không buông.
– Mời cô La Lisa.
Li tiến lên khi được gọi.
Cả khán phòng lặng như tờ.
Li rút ra giấy hôn thú giơ lên.
– Tôi hiện tại đã chính thức, hợp pháp là chồng của Phác Thái Anh, còn được gọi là cô Chánh Chaeng- con của bị cáo.
Tòa xì xào.
– Hôm nay, tôi đến với tư cách cá nhân.
Không phải cố vấn phủ Toàn quyền. Tôi xin phát biểu với tư cách là con rể của bị cáo, không phải nạn nhân.
Cả khán phòng sửng sốt.
Chaeng cũng ngẩng lên nhìn Li, ngỡ ngàng.
Li nói bằng giọng rõ ràng, mạch lạc, không run rẩy.
– Dù bị cáo, tức mẹ vợ tôi không thương tôi, chưa từng chấp nhận tôi… dù bị cáo có lầm lỗi gây ra bao nhiêu điều sai quấy tôi vẫn xin giảm nhẹ cho bị cáo. Vì bị cáo là mẹ của người tôi yêu và nợ cả đời.
Một phút lặng.
– Tôi tin, dù tội lỗi của bà Nhiên có rõ ràng, thì sự khoan hồng và nhân đạo từ luật pháp cộng hòa Pháp vẫn là điều mọi người hướng tới. Xin quý tòa cân nhắc…
Cha má Li cũng đứng lên.
– Chúng tôi là thông gia của bị cáo. Vợ chồng tôi hôm nay, trước công lý , chúng tôi tha thứ cho bị cáo. Xin quý tòa mở lượng khoan dung…
Một tràng rì rầm, khán phòng trở nên ngột ngạt.
Cuối cùng, thẩm phán người Pháp lên tiếng tuyên án
– Xét thấy bị cáo có liên quan trực tiếp đến các hành vi cản trở chính quyền Đông Dương, cấu kết với giới chủ để lũng đoạn ngân sách thuộc địa, đồng thời tham gia một phần vào mưu đồ hạ bệ cơ quan công quyền bản xứ… cụ thể là cô Chánh tỉnh trưởng và cố vấn phủ Toàn Quyền, tham gia hoạt động lật đổ, che giấu tội phạm Tư Nghĩa, cố ý gây thương tích, sát hại quan chức chính phủ Đông Dương.
Thẩm phán dừng lại nhìn Chaeng và Li rồi nhìn xa xa phía Annie đang đứng.
– Tòa tuyên phạt bị cáo… mười hai năm tù giam, chấp hành tại nhà lao Hỏa Lò, Hà Nội – nơi dành cho tù nhân chính trị.
Ông ngừng lại nhìn bà rồi gằn giọng.
– Không chấp nhận kháng cáo.
Tiếng búa giáng xuống.
Chaeng rụng rời, không khóc nổi, Li nắm chặt tay Chaeng .
Trên bục bị cáo, bà Nhiên lần đầu quay lại.
Bà nhìn Chaeng , ánh mắt không còn sắc lạnh, mà hoang mang, thảng thốt, trống rỗng rồi bà mỉm cười… mấp máy môi
– Con sanh khỏe nha con của má… cảm ơn con nha Li, chăm sóc… Chaeng thay má..
Li chỉ cúi đầu thật nhẹ.
Rồi quay đi, đưa Chaeng ra khỏi khán phòng, bước ra ngoài trời trưa oi ả.
Một nhóm phóng viên vây quanh.
Nhưng Annie lúc này vừa đi ra, vươn tay che ô cho cả hai người, nói lớn
– Đây là việc riêng, không có lời nào nói thêm. Mời né đường.
Ira cũng có mặt, nhẹ giọng gọi lính đi đến bảo vệ cả hai.
Tawan đứng gần đó, mặt trầm tư chỉ gật nhẹ với Chaeng rồi quay đi.
Chaeng ngồi lên xe, siết chặt tay Li
– Em làm vậy..chị thêm áy náy.. cha má tới sao hông cho chị hay?
Li cười nhẹ, trán chạm vào trán Chaeng, hôn nhẹ lên môi nàng
– Má chị.. cũng là má em mà… mười hai năm..hy vọng má thay đổi..
Chiếc xe lăn bánh, để lại sau lưng cánh cổng tòa khép lại.
Bà Nhiên đã bị dẫn ra phía sau, đi về nơi giam giữ xa xôi tận Hỏa Lò, còn Chaeng và Li… tiếp tục một chương mới nơi sóng gió không còn là kẻ thù, mà là những bài học để giữ chặt lấy nhau, không bao giờ buông.
Tối hôm đó, cả căn nhà ở Vĩnh Long tối om.
Không một tiếng nói, không tiếng động.
Chỉ có Li ngồi một mình dưới hiên nhà, nhìn trời mưa rơi qua kẽ lá chuối.
Chaeng từ phía sau bước ra, choàng chiếc áo lên vai cô.
– Chị biết… chị nên làm gì đó, nhưng chị không thể…
Chaeng thì thầm.
Li không quay lại.
– Không sao đâu… chị đi với em… là đủ rồi. Sai thì phải chịu tội chớ.
Chaeng ngồi xuống, vòng tay ôm lấy Li.
– Má..chắc… sẽ chịu được.
Li dựa đầu vào vai Chaeng, mắt vẫn nhìn xa xăm.
Tiếng mưa vẫn rơi đều.
Nhưng lần này không còn đen tối, không còn rối bời.
Và khi chiếc xe lửa mang theo bà Nhiên rời khỏi Sài Gòn về phía Hỏa Lò, có hai người vẫn ngồi lặng yên bên nhau giữa căn nhà lớn người này là bóng, người kia là hình.
Cả hai đều thầm biết từ giây phút này, họ đã chính thức bước sang một đoạn đời mới đoạn đời của bình yên sau giông tố.
________________________________
Chiều hôm ấy, mây giăng đầy trên bầu trời.
Mùi sầu riêng trổ bông từ khu vườn sau nhà lan khắp phòng, thơm ngọt, man mác, như một điềm báo dịu dàng.
Chaeng nằm nghiêng bên chiếc phản gỗ lim đặt gần cửa sổ, đôi tay mảnh khảnh ôm trọn bụng mình.
Cơn đau bắt đầu từ sáng sớm, nhưng nàng không nói, chỉ im lặng chịu đựng.
Li từ bếp chạy lên, thấy mồ hôi Chaeng đọng thành giọt bên thái dương, liền nhào tới, ngồi bên cạnh
– Chị… đau nhiều hả? Sao hổng nói em biết…sao vầy nè…
Chaeng cố mỉm cười, nhưng môi nàng trắng bệch
– Hổng sao đâu.
– Chị nín. Đừng có nói nữa. Đừng cười kiểu đó nữa,
Li chụp tay Chaeng , siết chặt
– Đau thì nói. Ráng gì mà ráng
– Sáng…em đi họp…
– Họp hành gì hổng có quan trọng.
Chaeng rướn người, siết bụng, khắp thân hình cong lại như cánh chim bị gió bẻ gãy.
Nàng nghiến răng.
Một cơn đau dài quét ngang bụng dưới, rồi lan tới lưng, xuống hai đùi.
Li tái mặt gọi lớn
– Ira…Ira ơi. Kêu bà mụ tới, lẹ đi
Ira vội đi lúc sau hấp tấp bước vào, theo sau là bà mụ già đã đỡ đẻ cho bao nhiêu nhà Hội đồng.
Căn phòng chợt im lặng đến nghẹt thở.
Gió ngoài trời thổi xào xạc qua hàng cau, lá dừa xao động như chính lồng ngực Li lúc ấy.
Chaeng co quắp người.
Nước ối vỡ ra.
Chiếc phản gỗ thấm đầy vệt nước loang.
Bà mụ đặt khăn lên trán Chaeng , khẽ nói
– Khó sinh rồi cô ơi… Thai đôi, nặng… mà bụng nhỏ vậy…
Li run lẩy bẩy.
Li chưa bao giờ thấy cảnh này… nước ối vỡ ra nhiều như thế.
Chưa bao giờ thấy Chaeng , người mà Li nghĩ là mạnh mẽ hơn cả bão giông, lại nhắm mắt nghiến chặt răng, mồ hôi và máu quyện thành từng dòng chảy.
– Chị ơi… đừng..có gì nha..
Li khụy gối bên giường, đôi tay lạnh buốt bám lấy tay Chaeng
– Chị ơi…
Chaeng không còn đủ sức để đáp.
Môi nàng mấp máy một tiếng rất khẽ
– Li…
Bà mụ nghiêm giọng
– Cô phải ra ngoài đi. Cô làm ồn, cô Chaeng sinh hông được…
– Hông… tui hứa sẽ im, cho tui ngồi đây, bắt tui nín thở cũng được, miễn được ở đây với Chaeng hà…
Bà mụ nhìn Li, thấy đôi mắt người ấy long lanh lệ, khuôn mặt trắng bệch vì lo lắng.
Bà gật đầu
– Vậy thì ngồi sau lưng, đừng nói, đừng khóc. Được hông? Cổ đẻ chớ cô đẻ đâu mà cô sắp khóc rồi kìa.
Li gật đầu, cắn răng.
Ngồi sau lưng Chaeng , vòng tay siết lấy nàng.
Chaeng oằn người rặn một hơi.
Tiếng khóc đầu tiên vang lên giữa một cơn mưa nhẹ.
Căn nhà như bừng sáng.
– Con gái.. Con gái đầu lòng nè
Bà mụ hô lớn.
Li mừng húm ôm lấy nàng.
– Cố gắng chút nữa nha chị.. chút thôi..
Chaeng mở mắt, yếu ớt nhìn đứa trẻ được quấn trong chiếc khăn hồng.
Nàng rướn tay
– Con…
Nhưng rồi, cơn đau chưa dứt.
– Còn một đứa nữa
bà mụ la lớn
– Ráng nha cô Chánh… Chuẩn bị nha..
Chaeng kiệt sức sau ba hơi rặn..
Mắt nàng nhắm lại.
Li hoảng hốt la lên
– Chị ơi…Ráng lên…Còn nữa mà… ráng xíu thôi.. chị ơi.. em nè…
Chaeng thở dốc, giọng nàng đứt quãng
– Chị… chị mệt…
Li hôn lên trán nàng tay vẫn nắm chặt tay Chaeng
– Ráng đi chị.. một đứa nữa thôi…
Tiếng khóc thứ hai cất lên.
Lần này là một bé trai.
Bà mụ cười, đôi tay lấm máu nhưng ánh mắt đầy rạng rỡ
– Sinh đôi rồi. Một trai một gái. Đủ nếp đủ tẻ. Trời ơi phước đức cho nhà cô Chánh quá.
Li hạ Chaeng nằm xuống giường cho nàng thở.
Li đưa tay ẳm con rồi nói với Chaeng .
– Uni… Abu. Chị thấy được hông?
Chaeng gật khẽ, khóe môi nở nụ cười yếu ớt.
Nàng nhìn hai con rồi nhìn Li.
– Vậy là… tụi mình… có một gia đình…
Li đưa con cho Ira rồi ngồi xuống cạnh nàng.
Tiếng mưa rơi ngoài hiên.
Hương sầu riêng nồng đượm thơm ngát.
Trong căn phòng nhỏ, một gia đình vừa thành hình, từ máu, nước mắt và tình yêu.
Li thì thầm
– Em thương chị lắm… nghỉ sanh nha.. em sợ quá…
Chaeng cười, mím môi, đưa tay lên chạm má Li.
Nàng không nói gì thêm, chỉ gật đầu.
Bên ngoài, cây sầu riêng bắt đầu trổ hoa rộ.
Từng đóa trắng ngần đung đưa trong gió, như một lời chúc phúc thầm lặng cho những khởi đầu mới.
Trời vừa hừng sáng.
Ánh sáng nhạt đầu ngày xuyên qua tấm màn trắng mỏng, rơi xuống mặt Chaeng vẫn lấm tấm mồ hôi.
Trong gian phòng yên ắng, chỉ còn nghe tiếng thở mệt nhọc của nàng, và tiếng trẻ sơ sinh oe oe cất giọng lần đầu tiên.
Chaeng vừa sinh… cách đây vài giờ.. không phải một… mà là hai đứa.
Ear run tay, lắp bắp như không tin vào mắt mình
– Trời đất ơi… một cặp long phụng… sanh đôi… thiệt là hiếm có…nha..
Li ngồi bệt bên mép giường, đôi mắt hoe đỏ sau nhiều giờ canh chừng, lo sợ đến mức tim gần như ngưng đập mỗi lần nghe tiếng rên đau thắt từ Chaeng .
Li thở phào nhẹ nhõm khi nghe tiếng khóc đầu tiên, rồi tiếng khóc thứ hai vang lên… như sự sống trỗi dậy giữa lòng hoang mang.
Ánh sáng trong đôi mắt Chaeng như chập chờn, nhưng vẫn cố rướn người tìm lấy bàn tay Li.
– Em ở đây… em luôn ở đây…
Li ghé sát vào trán nàng, hôn lên giọt mồ hôi lạnh và nói như một lời an ủi trấn an..
Bà mụ còn đang loay hoay với chậu nước bên cạnh, thì quay phắt lại vì cảm nhận có ai đứng sau.
Bà giật mình khi thấy Li đã nhanh tay gấp gọn khăn lót, nhẹ nhàng nâng người Chaeng lên, đặt nàng nằm sang tấm nệm mới sạch sẽ.
Mọi thao tác của Li thuần thục và dịu dàng đến mức khiến bà mụ quên cả nói.
– Cô… để tui làm cho…
bà mụ nói lắp, hơi bối rối khi thấy Li tự tay lau chùi vết sản hậu cho nàng.
Li chỉ cười hiền
– Dạ thôi. Để tui làm. Người ngoài làm sao biết Chaeng thích đắp khăn thế nào… quen nằm bên trái hay bên phải… Chaeng khó chịu với mùi dầu gì… tất cả tui rành hết trơn mà.
Rồi Li vắt khô khăn, lau sạch hạ thân nàng, lấy bộ áo ngủ mềm nhất mà Li đã chuẩn bị từ cả tháng trước, tự tay mặc cho Chaeng , cài từng chiếc khuy áo như nâng niu món bảo vật.
Bà mụ nhìn Li ngồi xếp bằng dưới sàn, bưng chậu nước có bỏ mấy miếng gừng lát và thảo mộc, nghiêng đầu thổi cho bớt nóng.
Chút sau, Li bưng chậu vào, cẩn thận đặt dưới gầm giường, rồi lấy quạt tay ngồi quạt nhè nhẹ cho hơi nóng lan tỏa, giữ ấm thân dưới cho Chaeng đúng như lời các bà già xưa dặn dò khi ở cữ.
Cha má của Li cũng từ phòng ngoài chạy vào, vừa nghe tin sanh đôi là mừng húm, vừa lăng xăng vừa rưng rưng nước mắt.
– Trời ơi… trời ơi… cháu tui, hai đứa, một gái một trai. Trời đất ơi…sao hông kêu cha má qua dị con.
– Dạ tại con gấp lo cho Chaeng nên con chưa báo kịp. Cha má, Uni là chị còn Abu là em đó.
Ông Bảy tay run run mà cười ra tiếng, nhìn Li như không tin
– Con khéo tay khéo chân dữ thần. Bà coi… cái chậu than… nó còn nhớ để dưới gầm giường giữ ấm như kiểu xưa của tụi mình nữa kìa…
Bà Hai vừa bế Uni trên tay vừa nhìn Li lom lom
– Ừ. Cái gì cũng tự tay nó làm… vậy mới biết thương chị nặng mang đau đẻ.
Li quay sang má mình, miệng nhoẻn cười hạnh phúc
– Má, má coi chừng Uni cho con. Con thay đồ rồi cho Chaeng ăn cháo… má giữ đứa nhỏ cho ấm nghen…
– Trời ơi, con yên tâm. Má giành luôn phần giữ cháu nội của má.
Cả gian nhà hôm đó vang tiếng cười rộn ràng.
Người mang chậu nước, kẻ mang trà gừng.
Ông Bảy đem rượu ra mời cả xóm.
Bà Hai sắp lễ tạ ơn bàn thờ gia tiên.
Tiếng trẻ con oe oe chen lẫn tiếng người lớn cười nói tạo nên một ngày mà cả đời Chaeng và Li sẽ không bao giờ quên được.
Giữa gian phòng thơm hương thảo mộc và tiếng gió phất phơ từ quạt giấy, Chaeng thiu thiu ngủ trong vòng tay Li.
Li ngồi yên không rời, một tay ôm con gái nhỏ, tay kia vuốt ve mái tóc ướt đẫm mồ hôi của người nàng yêu. Đôi mắt Li đầy nước, nhưng không còn sợ hãi.
Chỉ còn lại sự bình yên tuyệt đối.
Trời dần dần chuyển lạnh.
Trong căn phòng gỗ rộng rãi ngập ánh nắng buổi sớm, một sự yên tĩnh linh thiêng bao phủ quanh chiếc giường lớn phủ màn trắng, nơi Chaeng đang nằm cữ sau khi sinh đôi.
Nàng nằm nghiêng, thân thể còn yếu ớt, hai mắt sưng húp vì khó ngủ, hơi thở đôi lúc dồn dập, lúc lại mỏng manh.
Dưới chăn, đôi chân Chaeng co nhẹ vì cơn đau hậu sản vẫn chưa dứt.
Lưng đau, xương chậu nhức, hai đầu vú nứt nẻ vì sữa về nhiều, khiến nàng không thể nào chợp mắt quá một giờ đồng hồ.
Nhưng nàng không than, không dám thở dài, chỉ cắn răng chịu đựng vì Li luôn ở bên, từng giây từng phút, và Chaeng không muốn khiến Li lo hơn nữa.
Mỗi khi Chaeng nhắm mắt định ngủ, hai tiếng khóc của Uni và Abu từ nôi tre ở cuối giường vang lên làm nàng choàng dậy theo bản năng.
Nhưng chưa bao giờ nàng phải ngồi dậy thật sự.
Bởi vì khi chưa kịp nhấc đầu lên khỏi gối, nàng đã nghe tiếng chân Li vang dội khẽ trên nền nhà
– Em lo cho… chị nằm yên. Đừng động đậy.
Li bước tới như một cơn gió mát dịu, nhấc từng đứa nhỏ lên, bế nhẹ nhàng.
Li đặt Uni vào tay trái, rồi một tay ôm luôn Abu, miệng dỗ ngọt bằng một giọng thì thầm thật chậm
– Nè nè, má ngủ rồi, hai đứa biết chưa? Khóc nữa là hư á. Tía quánh á.
Chaeng nằm im nhìn Li, mắt rưng rưng.
Dù cơ thể đau nhức đến mệt mỏi, nhưng trái tim nàng lại ngập tràn hạnh phúc không sao diễn tả.
Tình yêu của Li từ ánh mắt, bàn tay, đến những hành động nhỏ nhất đều khiến nàng cảm động đến muốn khóc.
Ngày thứ hai sau sinh, Chaeng đau bụng dữ dội.
Cơn co hồi tử cung làm bụng nàng thắt lại từng hồi như muốn xé ruột.
Bà mụ dặn dò phải chườm nóng, phải nằm nghiêng bên trái.
Nhưng khi vú nuôi còn đang lục đục nhóm than, thì Li đã ngồi đó từ sớm, tay cầm túi vải chườm nóng lăn đều lên bụng Chaeng từng vòng.
– Chị đau hả? Đau nhiều lắm hả?
Li hỏi, mắt nhìn không rời khỏi mặt Chaeng .
Chaeng rướn người nắm tay Li, cười gượng
– Đau thiệt… nhưng em ở đây rồi… chị đỡ hơn..
Li chớp mắt,vén tóc mái Chaeng ra sau tai, hôn nhẹ lên trán nàng
– Chị ráng thêm vài bữa… em hứa… hông để chị sanh nữa… em ráng lo để chị khỏi nằm cữ dài ngày như mấy bà kia đâu.
Bà mụ lớn tuổi từng giúp bao nhiêu gia đình đỡ đẻ cũng phải ngẩn người vì cách chăm vợ của Li.
Không ai ngờ một người như Li lại kiên nhẫn từng ly từng chút với người mình yêu như vậy.
Mỗi bữa ăn, Li đích thân nấu nước gạo rang, sắc thuốc bắc, rồi bưng vô tận giường.
Li không để người làm động tay vào.
Cơm phải mềm, cháo phải đúng độ nóng, tất cả phải được thổi nguội vừa đủ, rồi mới cẩn thận đút từng muỗng cho Chaeng.
– Chị ráng ăn thêm chút nữa… để có sức có sữa cho con bú nha.
Li nói, ánh mắt như dỗ dành.
Chaeng ăn mà nước mắt trào ra.
Mỗi ngày như một sự thử thách.
Chịu đau, chịu tê cứng vì nằm một chỗ, chịu cả những phút giây nước mắt tuôn ra không lý do, đó là tình trạng chung của sản phụ sau sinh , ai cũng nói vậy.
Nhưng Chaeng thì khác.
Nàng có Li.
Khi Chaeng trở mình đau quá không ngủ được, Li liền lấy rượu gừng xoa lên lưng, xoa mãi đến lúc Chaeng thiếp đi.
Khi Chaeng vã mồ hôi, Li vội lau khô trán nàng, thay khăn, thay áo.
Mỗi lần Chaeng lỡ dính sản dịch ra tấm lót, Li không kêu ai.
Chỉ im lặng cúi đầu, thay tất cả mọi thứ, rồi đem giặt, tự tay giặt.
Người làm trong nhà thấy, cảm phục mà không dám chen vào.
Chaeng từng có lúc tự ti
– Em còn trẻ, chưa có con, chưa từng chăm sóc ai sanh nở… chắc em sợ lắm hả? Thấy mệt hông? Thấy dơ hông?
Nhưng Li chỉ bật cười, ôm nàng thật chặt
– Không. Em chỉ thấy thương. Thương chị lắm… dơ dáy gì, chị sanh con cho em mà.
Chaeng lại khóc, nhưng lần này là vì hạnh phúc.
Còn hai đứa nhỏ, Uni và Abu, chẳng biết gì ngoài việc bú ngủ và khóc.
Nhưng Chaeng thương chúng vô bờ, và điều khiến nàng hạnh phúc hơn cả là khi thấy Li chơi với hai con.
Li hôn trán từng đứa, nói chuyện với con như hai người lớn
– Uni, con là chị đó nghen, phải nhường em đó nghen. Đừng có quánh lộn tía nhức đầu lắm á.
– Abu, ráng bú cho mau lớn nghen. Chớ khóc đêm, tội má lắm…khóc hoài tía đem con ra Hà Nội gửi cho cô Annie luôn á.
Lần đầu tiên cha nghe tiếng Li ru con ngủ.
Li hát bằng giọng thấp khàn, không điệu đà, không mùi mẫn, nhưng đầy ấm áp.
Đêm về, khi gió lùa qua các khe cửa gỗ, Li vẫn ngồi bên mép giường, tay không rời Chaeng.
Chaeng yếu quá, không thể ngồi dậy lâu.
Nhưng nàng gối đầu lên đùi Li, thở nhẹ
– Em mệt không?
– Không. Em lo lắng cho chị thôi…
Chaeng cười, dù mệt rã rời
Li cúi xuống, hôn lên mái tóc Chaeng.
Ngoài sân, ánh trăng nhàn nhạt rọi xuống bóng cây me già.
Trong phòng, hai tiếng thở nhè nhẹ, tiếng trẻ con thỉnh thoảng oe oe, mùi rượu gừng thoang thoảng và tiếng gió lạnh lùa vào cửa, tất cả hòa quyện thành một cảnh đời thường bình dị nhưng không kém phần thiêng liêng.
Và trong chiếc giường ấy, nơi Chaeng nằm cữ, nơi Li không rời nửa bước, là trái tim của một gia đình, một tình yêu không cần lời thề hứa, mà chỉ cần hiện diện, chăm sóc và chở che.
Dưới ánh nắng dìu dịu của buổi sớm tháng thứ hai, cả ngôi nhà lớn nơi vùng thôn quê tươi mát rộn ràng tiếng người, tiếng trẻ con, tiếng cười nói chan chứa hân hoan.
Sau những ngày tháng cam go khi Chaeng chuyển dạ và nằm cữ, giờ đây mọi thứ như đang bừng nở lại, tươi mới và ngập tràn tình yêu thương.
Chaeng đã khỏe nhiều, da dẻ hồng hào trở lại, đôi mắt sáng long lanh đầy sức sống.
Mái tóc dài được vấn gọn sau gáy, nàng mặc một chiếc áo dài lụa trắng thanh nhã, ngồi bên chiếc nôi đôi đặt giữa nhà lớn.
Nàng sanh xong còn đẹp hơn mấy lần lúc chưa sanh nở.
Hai đứa nhỏ , Uni và Abu đang ngủ ngoan trong chiếc nôi gỗ được Li làm bằng tay, có rèm che mỏng lụa tơ tằm màu xanh nhạt đung đưa theo gió.
Cha má Li từ sáng sớm đã có mặt, mang theo bánh trái, mâm quả, cùng lễ đầy tháng cho hai cháu.
Ông Sáu, bà Sáu dì dượng của Chaeng cũng có mặt từ tối qua, cười nói rộn ràng, nhìn cháu nội mà cưng muốn chảy nước mắt.
Dì Sáu em ruột của má Chaeng, sau bao năm sống bên Pháp, nay cũng đã trở về, đứng nhìn Uni và Abu với ánh mắt long lanh xúc động.
Li thì lăng xăng từ sớm.
Áo bà ba màu lam thẫm, tóc vấn cao, tay bưng chậu nước ấm ra sau rồi quay vô lại với hộp phấn thơm và quạt giấy.
Li không để ai khác động tay vô việc chăm con, chỉ cần Uni ọ ẹ là Li đã chạy tới trước cả bà vú, ôm con lên dỗ dành, ru khẽ bằng tiếng Pháp lẫn tiếng Việt pha ngọt ngào.
– nè tía dạy nè mơi mốt nói tiếng Pháp cho bảnh nha. Đừng có khóc nữa, nghe tía dạy nè.
Chaeng phì cười, Li nhìn Chaeng rồi chỉ tay vô Abu
– Chị.. Abu nó khóc tiếng Pháp luon rồi. Dỗ hổng nín chị nói nó cái coi.
Chaeng nhìn vậy chỉ cười nụ cười đầy mãn nguyện xen chút mỏi mệt của người vừa làm má.
– Abu. Nín đi con, má… í trời tự nhiên xưng má mắc cỡ quá Ling ơi.
Li cười ha hả
– Chaeng kêu Abu nín kìa. Abu nín coi, tía nhức cái đầu rồi á.
Abu nín khe nghiêng đầu nhìn Chaeng. Cười toe toét.
Đầy tháng hôm ấy, Chaeng quyết định tổ chức lớn.
Cả sân rộng rợp bóng mát cây cối, bàn tiệc bày đầy đủ từ bánh hỏi, heo quay , chè đậu trắng, cháo gà, đến bánh đúc, bánh bèo và rượu nếp.
Có cả nhạc công đàn tranh và sáo trúc tới chơi vài bản tấu cổ.
Khách khứa đến đông không kể xiết.
Đủ mặt các quan viên, điền chủ, thương nhân khắp vùng, có cả mấy tay ký giả quen của báo Đông Dương, người mà hôm trước từng viết bài bênh vực Chaeng.
Ai cũng khen tụi nhỏ kháu khỉnh, khen Ling biết chăm vợ, chăm con.
Chaeng thì ngồi giữa, Uni trong lòng bên trái, Abu bên phải, còn Ling ngồi dưới bậc thềm, tay luôn đặt sẵn bên chân nàng.
Bà Sáu thì liên tục giới thiệu cháu nội, còn cha má Ling thì cứ lặp đi lặp lại hoài câu
– Ê thấy cháu tui thấy ghét hông?
– Coi cái nết cười y như tía nó ha.
– Con nhỏ Uni sao mà nhìn cứ y cái mặt con Li cắt qua.
Khi buổi đầy tháng vừa vãn, cũng là lúc dì Sáu tiến tới thì thầm vào tai Chaeng .
Chaeng khẽ gật đầu rồi quay sang gọi Li đến bàn trà nhỏ phía góc sân.
Tại đây, gia đình Lada, má Lada nghiêm nghị, cha Lada điềm đạm ngồi chờ nàng.
Mục đích là hỏi cưới Ear cho Lada
Cả nhà cùng hân hoan khi Chaeng gật đầu.
– Lada tốt mà, dì Sáu chủ hôn nha dì.
Chaeng nói, mặt dịu dàng mà ánh mắt như có gì long lanh hơn thường lệ.
Vài ngày sau, tiếp tục là nhà Tawan qua hỏi cưới Ira
Rồi cuối cùng, dưới ánh đèn dầu vàng ấm, tiếng bàn bạc rộn rã khắp nhà, thì dì Sáu đứng dậy tuyên bố
– Chọn ngày mùng tám tháng sau. Hai đứa nó , Ira với Ear, cưới chung ngày, hạp tuổi, hạp vía, vượng phu ích tử. Thầy coi rồi, ngày đẹp đó.
Ai nấy vỗ tay hoan hô.
Chaeng lúc ấy không nói gì, chỉ nhẹ xoay sang nhìn Li.
Ánh mắt nàng lặng lẽ, sâu lắng, như đang thầm ngắm người đã cùng mình vượt bao phong ba.
Rồi Li nắm lấy tay nàng, vuốt ve từng kẽ ngón tay, ngón tay mà đã bao lần bấu víu lấy mình khi đau đớn sinh con.
– Đợi chị khỏe chút nữa… cha má em qua nhà nha. Hỏi cưới đàng hoàng.
Chaeng nhìn chị cười cười, nửa trêu, nửa thật
– Trời đất, con cái cũng có rồi, ai cũng biết hết trơn… giấy hôn thú mình ký rồi còn gì… Mần đám chi nữa cho mắc công, mắc cỡ.
Li lắc đầu, tay nâng gương mặt nàng lên thật dịu dàng, rồi đặt một nụ hôn êm lên má
– Phải có chớ. Chị làm cô dâu là đẹp nhứt tỉnh, nhứt xứ. Cô dâu của em.
Ánh mắt Chaeng khẽ ươn ướt.
Có thứ gì đó vỡ òa nhưng không ồn ào như cơn mưa đầu mùa rớt xuống đồng lúa non.
Nàng gật đầu.
Nhẹ nhàng.
Hạnh phúc.
________________________________
Nhà lớn rộn ràng từ khi gà còn chưa gáy.
Mùi bánh ít, bánh phu thê, bánh in, bánh đậu xanh tỏa thơm lừng từ gian bếp rộng nơi má Li và dì Sáu đang lăng xăng sắp xếp mâm quả.
Tiếng đàn bầu vang vẳng từ nhà ông Bảy gần đó, vọng lại tiếng ngân nga "Duyên quê", làm không khí sáng sớm thêm phần thơm thảo, dịu dàng.
Chaeng đứng ở hiên nhà trên, bận chiếc áo bà ba lụa trắng, tóc búi cao, tay bưng chén trà nóng.
Nàng nhìn xuống sân, nơi những cô thợ may đang trải mảnh vải đỏ lụa Nam Vang ra giữa sân, bày bàn ghế, cột dây kết bông trang trí.
xe của đoàn nhà Lada và Tawam đã dừng ở đầu xóm, chờ giờ lành mới tiến vào.
Tiếng dép guốc lộc cộc vang lên sau lưng.
– Chị hai…
Là Ira.
Em gái của nàng hôm nay rạng rỡ khác thường trong bộ áo dài gấm màu hồng nhạt, đầu đội khăn đóng, nét mặt sáng rỡ, mắt môi long lanh
– Chị nhìn em đi… có được chưa chị?
Chaeng đặt chén trà xuống bàn gỗ, tiến lại nắm tay em gái.
– Còn đẹp hơn cô dâu trong tranh luôn. Chị… mừng lắm.
Giọng nàng chùng xuống.
– Tự dưng… thấy em cưới… chị lại nhớ hồi xưa, mình ước ao…
Ira nghiêng đầu
– Chị ước được mặc áo cưới phải hông?
Chaeng im lặng.
Gió nhẹ thoảng qua làm vạt áo lụa nàng lay động.
Li từ nhà sau bước ra, tay cầm giỏ đựng trầu cau, vừa thấy Chaeng liền bước tới gần, khẽ kéo nàng ngồi xuống chiếc ghế gỗ khảm trai trong phòng khách.
– Hôm nay chị đẹp như cô dâu rồi. Mai mốt em cũng sẽ thấy chị mặc áo cưới. Em nói là làm à.
Chaeng nhìn Li, mắt ánh lên tia sáng ươm mật.
Rồi nàng cười khẽ, tay kia nắm tay Li.
– Chị đã là vợ em rồi. Nhưng… mặc áo cưới một lần, bước ra sân giữa hai hàng bà con hai bên… chắc là… chị khóc đó…
Li cười, vùi mặt vào vai nàng.
– Hông sao. Hôm đó chị khóc, em sẽ lau nước mắt cho chị.
Tiếng trống lân vang rền từ đầu ngõ.
Đoàn nhà trai rước dâu bằng thuyền hoa, có đội lính gác mở đường, cờ đỏ rợp trời.
Cả xóm ùa ra coi.
Lũ nhỏ chạy ríu rít dưới chân các bà các cô.
Chaeng đứng giữa thềm, tay nắm lấy tay Li, thì thầm
– Trước sân có dàn bông trang, bông lài, bông sứ trắng. Chị vẫn hay mơ… một ngày nào đó mình mặc áo cưới, đi qua những luống bông đó… có em đứng đợi cuối đường.
Li siết tay nàng.
– Nhứt định có ngày đó.
Trong không gian rộn ràng tiếng đàn cò và đàn tranh, đám cưới được cử hành theo đúng lễ miền Tây.
Trên bàn thờ tổ tiên, khói nhang nghi ngút bay quanh mâm trái cây ngũ quả, heo quay, gà luộc.
Hai bên sui gia kính rượu nhau trong tiếng hò reo, tiếng đàn bầu rộn ràng
Ira bước ra sân trong chiếc áo dài lụa đoe, khăn voan mỏng phủ đầu, bước chân nhẹ tênh bên Tawan mặc áo the đỏ khăn đóng, mắt ngời lên vẻ kiêu hãnh và dịu dàng.
Chaeng ngẩn người, sống mũi cay xè khi thấy em gái mình nghiêng đầu khẽ nói gì đó với người yêu.
Nàng xoay qua nhìn Li đang đứng cạnh.
– Coi kìa… hai đứa đẹp đôi thiệt ha…
Li không trả lời, chỉ cúi xuống, hôn nhẹ lên má nàng, thì thầm
– Mơi mốt mình cũng đẹp đôi hen.
Chaeng cười rưng rưng, dụi đầu vào vai Li, khẽ khàng như một lời đáp lại đã cất giữ từ lâu.
Bên sông, dưới ánh đèn lồng đủ màu thả nổi trên nước, cả xóm dự tiệc cưới.
Gió đưa mùi cá nướng trui, mùi rượu nếp thơm ngào ngạt.
Có người chơi đờn kìm, có kẻ ca vọng cổ, có đám trẻ con múa lân múa rồng.
Chaeng ngồi trên phản gõ, tay bế Uni, còn Li thì ẵm Abu.
Hai đứa bé đỏ hỏn mới tròn một tháng đã được bà con xúm lại cưng nựng, khen nức nở.
– Hai đứa sinh đôi giống má quá trời luôn nghen. Nhứt là con gái, má nó sao, nó vậy à.
Chaeng cười mãn nguyện.
Một bà lão trong xóm ghé tai Li hỏi nhỏ
– Ủa… mà cô Chaeng với cô bao giờ đám cưới vậy?
Li cười bí hiểm
– Sắp rồi bà. Nhứt định phải lớn hơn hôm nay. Cho má tụi nhỏ được mặc áo cưới nữa chớ.
Chaeng nghe xong thì đỏ mặt, cúi gằm.
Trong đêm khuya, sau khi khách khứa đã về hết, tiếng côn trùng kêu rỉ rả trong bụi chuối sau vườn, Chaeng nằm trên giường? đầu gối lên đùi Li, mắt lim dim.
– Em nè…
– Dạ?
– Chừng nào… cưới?
– Cuối mùa gặt nha. Em sẽ cho rước dâu bằng ghe bầu, thả hoa đăng đầy sông. Rồi chị mặc áo dài đỏ, em mặc áo dài đỏ luôn, mình cùng bước vô nhà…
– Rồi má em dắt tay em, dì sáu dắt tay chị…
– Mình quỳ lạy bàn thờ tổ tiên, rồi bái ông bà, cha mẹ, xong quay lại lạy nhau…
Chaeng bật cười khẽ khàng.
– Cưới gì giống trong tuồng cải lương quá.
– Vậy mới được. Cưới chị, phải cưới cho đàng hoàng, cho thiên hạ trố mắt luôn.
Chaeng vòng tay ôm eo Li, dụi mặt vào bụng người yêu
– Em cưới chị… em cho chị sanh thêm một đứa nữa được hông?
Li bật cười trong đêm, tiếng cười hòa cùng tiếng gió và mùi bông sứ trắng đang nở…
– Hông.. .em sợ lắm…chị có gì em chết liền á.
_________________________________
Trời Vĩnh Long vừa dứt mưa đêm.
Mặt đất còn sũng nước, nhưng không khí đã trong hơn, mùi hương từ những hàng cau ven rạch phả vào theo gió sáng, dịu dàng như một lời chúc lành của đất trời cho buổi hôn lễ đang được chờ đợi từ rất lâu.
Tiếng gà gáy xa xa.
Trên nền trời còn xanh nhạt, một vài chiếc xuồng ba lá đã rập rềnh trên sông, đưa theo những người bà con thân thuộc, chèo từ sớm tinh mơ đến dự ngày vui của nhà hội đồng.
Ngôi nhà thờ của nhà Li rực rỡ cờ, tràng hoa cau trầu kết theo lối cổ, treo đầy ở gian giữa.
Hai cây mai già được quấn vải điều đỏ từ gốc đến ngọn.
Bàn thờ tổ tiên được chưng đầy nhang khói, bánh trái, hoa trái mùa tươi xanh.
Cặp hạc đồng đứng uy nghi hai bên lư hương như chứng giám cho mối duyên lành hôm nay.
Từ sớm, Chaeng đã được các dì, các cô trong họ đưa vào buồng lớn để mặc lễ phục.
Áo dài gấm đỏ tươi, tay thêu rồng phượng bằng chỉ vàng.
Cổ tay và tà áo viền ren nổi thủ công.
Chiếc khăn đóng đỏ, được quấn ngay ngắn, thêu một hàng chữ nho bằng kim tuyến
"Tề gia – trị quốc"
Chaeng đứng trước gương, gò má hơi hồng lên vì rộn ràng trong tim.
Mắt nàng rưng rưng.
Từ thời con gái đến giờ, nàng luôn mặc áo dài tối màu, chỉ duy có hôm nay là khoác lên mình sắc đỏ.
Không ai trong họ phản đối.
Họ biết, đó là cái quyền hạnh phúc mà Chaeng xứng đáng có sau tất cả những năm tháng giông bão.
– Cô dâu bữa nay đẹp quá… đẹp nhứt tỉnh luôn.
Dì Sáu vừa nói vừa cài trâm cho Chaeng.
Chaeng nở một nụ cười hiền.
Nàng đặt tay lên bụng, nơi hai đứa trẻ từng nằm.
Bao nhiêu cay cực, bao nhiêu tổn thương… cũng đã qua rồi.
Phía bên nhà Li, tại nhà cha má Li, không khí cũng rộn ràng không kém.
Họ hàng tụ tập đông đủ.
Tấm phản lớn được dọn sạch, bày cỗ truyền thống bánh tét, bánh ít, mâm cau trầu, mâm lễ vật, vàng vòng sính lễ.
Cây mai trước sân được treo đầy những dải lụa đỏ, câu đối viết tay, và dây pháo giấy.
Li mặc áo dài gấm đỏ, khăn đóng đỏ, chân mang giày tây bóng loáng.
Dưới ánh sáng dịu của buổi sáng, Li bước ra hiên,
Tiếng trống cưới nổi lên, hòa cùng tiếng rao vui
– Nhà trai tới rồi đó nghen.
Chaeng mỉm cười, đặt bàn tay nhẹ vào lòng bàn tay Li.
Cảm giác mềm ấm, chắc chắn.
Lễ gia tiên diễn ra trang trọng.
Họ quỳ trước bàn thờ tổ tiên, nghe ông cả họ Phác dõng dạc đọc bài văn tế
– Hôm nay ngày lành tháng tốt, cháu nội họ Phác là Chaeng, kết duyên cùng Li, hiền đức, hiếu thuận, tài đức song toàn…
Chaeng rưng rưng, cúi đầu.
Li ngẩng lên nhìn tổ tiên nhà nàng khấn lầm bầm
– Xin cửu huyền chứng giám. Con thương chị Chaeng thiệt lòng. Dù sau này có khổ có cực, cũng sẽ nắm tay chị tới hết cuộc đời.
Cả hai cùng sánh vai trước quan viên họ hàng, cùng thắp nhang, lạy tạ bốn phương.
Li choàng tay qua lưng Chaeng, dìu nàng ra ngoài, nơi dãy bàn tiệc đã bày sẵn.
Tiệc cưới diễn ra tưng bừng.
Tiếng đàn ca tài tử vang vang.
Bà con cô bác lần lượt lên chúc rượu.
Mấy đứa nhỏ tụ tập chạy quanh hai cô dâu mới cưới cách đây không lâu, Ira và Ear.
Dì Sáu cười híp mắt, liên tục dặn dò
– Rồi đó nghen. Sống cho đàng hoàng. Coi nhau như ruột thịt, sướng khổ có nhau nghen.
Chaeng không nói gì. Chỉ gật đầu rồi nhìn sang Li.
Ánh mắt hai người chan chứa yêu thương.
Như thể bao năm qua, tất cả mọi thử thách, hiểu lầm, thậm chí cả đau đớn thân xác… cũng chỉ là để được đến bên nhau đúng vào khoảnh khắc hôm nay.
Cuối chiều, pháo cưới đốt lên.
Tàn lửa đỏ rực trên nền đất ẩm, văng tung tóe.
Trẻ con reo hò.
Bà con lục tục ra về.
Trong gian buồng cưới, Chaeng và Li ngồi bên nhau, dưới ánh đèn dầu.
Li nắm tay Chaeng, môi thì thầm
– Từ nay… chị là vợ của em thiệt rồi nè.
Chaeng gật nhẹ, rúc đầu vào ngực Li, hai tay siết chặt lấy eo Li
– Con đâu rồi em?
– Con bên nhà ông bà nội rồi…
Tiếng chim tu hú gọi chiều vọng về.
Bên ngoài, trời đổ một cơn mưa nhỏ.
Mưa gội sạch tháng năm cũ.
Chỉ còn lại tiếng cười, tiếng tim đập, và tiếng thở đều của hai người đàn bà yêu nhau, đã bước trọn một vòng sinh tử… để có được một ngày gọi là "cưới".
_______________________________
Tiệc tan rồi.
Tiếng đàn, tiếng trống, tiếng cười nói đã theo chân bà con lối xóm tản dần về phía cánh đồng vắng, để lại sau lưng là một không gian lặng lẽ, dịu dàng như chén trà nhài giữa đêm.
Phòng tân hôn thơm ngát hương hoa bưởi.
Trên giường cưới, tấm vải hoa trải thẳng thớm, gối vuông xếp ngay ngắn, còn vạt màn thêu chỉ đỏ nhẹ lay theo gió thoảng.
Chaeng ngồi bên bàn gương, vẫn trong chiếc áo dài đỏ thẫm, khăn đóng chít cao trên trán, môi đánh hồng, mắt kẻ mỏng.
Vẻ đẹp ấy không còn lạnh lùng như xưa mà rạng rỡ lạ kỳ, rạng rỡ của một người đã trao trọn tâm hồn mình cho người duy nhất.
Li đứng lên khép cửa nhẹ nhàng.
Lặng lẽ đến sau lưng Chaeng, gỡ dần từng cây trâm, tháo khăn đóng, rồi lấy khăn ấm lau nhẹ lớp phấn son trên má nàng
– Cho em được chăm sóc chị như vậy… suốt đời nha
Li thì thầm, tiếng nhỏ hơn cả tiếng lá chạm nhau ngoài song.
Chaeng cúi đầu, giấu đi giọt nước long lanh nơi khóe mi.
Bàn tay nàng run nhẹ khi chạm vào tay Li.
Mười ngón tay giao nhau.
Một hơi ấm truyền sang vừa dịu dàng, vừa run rẩy, vừa nôn nao như lửa mồi vào đống tro.
Chiếc áo cưới rơi khỏi vai Chaeng trong tiếng gió lùa khe khẽ.
Tấm thân ngọc ngà của nàng được nâng niu như cánh hoa mỏng, từng động tác của Li như học từ một thứ ngôn ngữ riêng của tình yêu , không gấp gáp, không chiếm đoạt, chỉ dâng hiến trọn vẹn bằng sự biết ơn và kính trọng.
Gió đêm về chạm nhẹ vành màn.
Đèn dầu leo lét lung linh như lồng ngực hai người đập một nhịp.
Ngoài sân, cây cau rì rào như ru.
Và trong căn phòng nhỏ, có hai con người đã qua bao sóng gió, khổ đau, hiểu lầm, tin tưởng, rồi thứ tha, rồi yêu đến tận cùng giờ đây đang chậm rãi đặt lên nhau nụ hôn đầu tiên trong danh nghĩa vợ chồng đúng mực.
Không có tiếng động nào ngoài tiếng thở.
Không có cử chỉ nào ngoài cái siết tay run rẩy.
Và từng lớp từng lớp áo lụa rơi xuống, như năm tháng khổ đau cũng đang được cởi bỏ.
Li cúi đầu hôn lên trán nàng, rồi vai nàng, rồi đôi mắt đã khép lại mà vẫn rướm lệ xúc động.
Chaeng không nói gì.
Chỉ vòng tay siết lấy Li thật chặt.
Như thể, nếu lơi ra một chút thôi… hạnh phúc này sẽ biến mất.
Trời khuya.
Sương đọng mỏng như làn tơ.
Chiếc đèn dầu cháy đến cạn tim.
Trên chiếc giường hoa, hai thân thể quyện vào nhau, lặng lẽ, bền bỉ, như hai nhánh dây leo mọc chung một giàn, quấn vào nhau để cùng chống lại mưa gió thời gian.
Li hôn khắp da thịt nàng hôn lên những vết rạn, bàn tay Li mân mê se nắn đầu ti nàng, chậm rãi liếm mút từng cử động nhỏ cũng khiến nàng tê ngưòi.
Dưới ánh sáng chập chờn của chiếc đèn dầu treo trên vách gỗ , căn phòng nhỏ như được bao bọc trong một màn sương huyền ảo, ánh vàng cam nhảy múa trên những bức tường thô ráp, tạo nên những mảng sáng tối đầy mê hoặc.
Ngoài cửa sổ, sương đêm giăng dày, lấp lánh như những hạt ngọc li ti đọng trên khung kính mờ, che khuất ánh trăng, khiến không gian bên trong càng trở nên riêng tư, tách biệt khỏi thế giới.
Chiếc giường hoa chạm khắc tinh xảo, phủ tấm chăn lụa đỏ thắm, kẽo kẹt khẽ dưới từng nhịp chuyển động, như hòa nhịp với hơi thở dồn dập của Chaeng và Li.
Chaeng nằm ngửa, cơ thể nàng như một bức tượng ngọc được điêu khắc tỉ mỉ, làn da trắng mịn ánh lên sắc vàng ấm áp dưới ánh đèn.
Mái tóc đen dài xõa tung, rối bời trên gối lụa, vài lọn tóc bướng bỉnh dính vào gò má ửng hồng của nàng.
Những đường cong mềm mại của cơ thể nàng từ bầu ngực căng tròn với đầu ti hồng nhạt dựng đứng, đến vòng eo thon thả, rồi vùng xương chậu khẽ nâng lên nhờ chiếc gối lụa mềm , tạo nên một hình ảnh vừa mong manh vừa đầy sức sống.
Âm hộ nàng, hồng hào và ướt át, lấp lánh như một đóa hoa sen hé nụ trong ánh sáng mờ ảo, các nếp gấp mềm mại rung động khẽ mỗi khi hơi thở của Li lướt qua.
Li quỳ giữa hai chân nàng, thân thể rắn rỏi, cơ bắp săn chắc, lấp ló những vết sẹo mờ từ những ngày tháng khắc nghiệt.
Cự vật cương cứng và mạnh mẽ, nổi rõ những đường gân, đầu khấc trơn nhẵn ánh lên trong ánh đèn, như một biểu tượng của khát khao nguyên sơ.
Mái tóc đen hơi rối, vài sợi rơi lòa xòa trước trán, ánh mắt Li tối sẫm, lấp lánh sự khao khát xen lẫn yêu thương khi nhìn Chaeng .
Những giọt mồ hôi lăn dài trên lồng ngực , phản chiếu ánh sáng, khiến Li trông như một chiến thần đang cúi mình trước nữ thần của mình.
🌟